Sau khi lên cấp ba, trường phân chia mười lớp theo hai ban: Sáu lớp đầu thuộc ban tự nhiên, bốn lớp cuối thuộc ban xã hội.
Nguyên tắc chia lớp: Một phần dựa trên điểm thi đầu vào lớp 10, một phần là theo nguyện vọng của học sinh.
Tôi, Nguyên, Khang và Tuấn đều chọn ban tự nhiên. Tôi, Nguyên và Thành vì điểm thi cao hơn nên vào lớp chọn một – 10A1. Thực ra tôi là học đều các môn, còn Nguyên và Thành mới là cao thủ ban tự nhiên.
Khang và Tuấn cùng học 10A3, đúng là cặp đôi duyên – nợ.
Linh thiên về các môn xã hội nên học 10A8.
Trang vẫn vui vẻ vô tư, lạc vào lớp giữa, 10A6.
Vì khác lớp, ai cũng có bạn mới, học tập trong môi trường mới nên chúng tôi không thể "gọi là đến" như ngày xưa nữa.
Chúng tôi vẫn cố gắng cùng nhau đi học, đợi nhau tan học, trừ những lúc lớp có hoạt động riêng.
* * *
Đợt thi đầu vào, tôi phát huy ngoài dự kiến. Ngày công bố điểm, tôi không thể tin được khi thấy tên mình xếp vị trí thứ nhất trên bảng vàng. Và dĩ nhiên, cái tên "Ngân" nổi danh toàn trường.
Những tuần học đầu tiên rất nhẹ nhàng, chủ yếu là ôn lại kiến thức cơ bản, thầy cô làm quen với lớp, học sinh thích ứng với cách giảng dạy mới.
Nhưng chữ "thích ứng" này có vẻ hơi khó khăn với tôi. Sau một tháng, khi bắt đầu học những kiến thức mới, tôi chợt nhận ra, tôi không hiểu!
Trên lớp, tôi chăm chú nghe giảng, ghi chép bài thật chi tiết. Về nhà, tôi cố gắng đọc sách và nghiên cứu những gì đã học. Nhưng sự chăm chỉ đó đã dần dần đánh sụp ngọn tháp tự tin của tôi.
Trong giờ học các môn tự nhiên, người thầy cô gọi lên bảng làm bài tập đầu tiên luôn là tôi – thủ khoa đầu vào.
Tôi còn nhớ như in cảm giác khi bị gọi tên, tôi cảm thấy trời đất quay cuồng, chân tay bủn rủn. Khi đứng trên bục giảng, đối diện với bài tập trên bảng, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tôi có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của các bạn ở dưới. Tôi nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên khi thầy cô phát hiện tôi không giải được bài. Tôi cảm giác tất cả máu trong cơ thể dồn hết lên mặt, nóng bừng. Giây phút đó, tôi chỉ muốn bỏ mặc tất cả, chạy trốn thật xa!
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình yếu đuối như vậy!
Khi về nhà tôi chỉ biết trùm chăn khóc lớn. Tôi như nghe thấy tiếng thở dài của bố mẹ, nhìn thấy ánh mắt thất vọng của thầy cô, lời chế giễu của bạn học..
Bởi vì luôn đứng trên cao, nên tôi sợ thất bại.
Bởi vì luôn được kỳ vọng, nên tôi sợ làm mọi người thất vọng.
Bởi vì luôn mạnh mẽ, nên tôi không học được cách buông bỏ cái "tôi".
Suốt một tuần sau đó, ngoài thời gian đến trường, tôi không dám ra ngoài, tự nhốt mình trong phòng. Tôi đoán rằng bố mẹ đã tìm hiểu được nguồn cơn sự việc. Mỗi bữa cơm mẹ đều gõ cửa, im lặng đặt thức ăn ngoài cửa phòng, dặn tôi đừng bỏ bữa rồi đi làm.
Điện thoại nằm trong góc giường thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chuông cuộc gọi đến, âm báo tin nhắn cũng liên tục "tinh, tinh". Thật ra tôi biết, chắc chắn là đám Linh gọi đến. Tôi cũng biết, những người bạn này của tôi sẽ luôn đứng về phía tôi, cổ vũ tôi, che chở tôi. Nhưng tôi vẫn không có can đảm để bước ra khỏi cái vòng tròn kia, tôi không muốn để mọi người nhìn thấy bộ dáng thảm hại này của mình.
Có điều, tôi hiểu, tôi không thể làm con rùa rụt đầu mãi được!
Cầm điện thoại lên, pin đỏ chỉ còn 3%. Bỏ qua cuộc gọi nhỡ, tôi vào phần tin nhắn. Có tin nhắn nhắc nhở ăn cơm của mẹ. Có tin nhắn hỏi thăm, động viên của Linh và Trang. Khang và Tuấn thì gửi cho tôi mấy mẩu
truyện cười cùng video hài. Phong cách của Thành trực tiếp và nhanh gọn, gửi cho tôi mấy file word ghi chép tất cả nội dung học tập đã được phân loại và chú thích rõ ràng.
Cuối cùng là tin nhắn của Nguyên cách đây hai phút: "Mình luôn ở bên cậu! Mọi người cũng thế!"
Tôi vừa cười vừa khóc, nước mắt ướt nhòe cả màn hình điện thoại. Không biết qua bao lâu, trời đã tối đen, ánh đèn đường màu vàng hắt qua cửa sổ cạnh bàn học, tôi ngẩng đầu liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn của bố cùng nụ cười yêu thương của mẹ ngoài cửa phòng ngủ.
Tôi nức nở: "Bố.. Mẹ.."
Người bố trước nay luôn giữ hình tượng quân nhân nghiêm khắc trong ấn tượng của tôi, lúc này lại đi đến, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ vai tôi, hiền hậu nói: "Khóc xong rồi thì đứng lên bước tiếp. Tương lai của con là do con nắm lấy, đi được bao xa thì phải xem năng lực của con. Nhưng hãy nhớ, bố mẹ luôn chờ con ở nhà!"
Mẹ cũng gạt nước mắt bước đến ôm tôi vào lòng: "Là bố mẹ không quan tâm đến cảm nhận của con, vô tình đã tạo áp lực cho con. Từ bây giờ, con chỉ cần sống thật vui vẻ, học thành con mọt sách thì mẹ cũng không thích đâu!"
Tôi bật cười, cố nín khóc: "Con.. Con sợ làm bố mẹ thất vọng.. Con.."
Mẹ cười nói: "Con đạt thành tích tốt, tất nhiên bố mẹ rất tự hào. Nhưng nếu điều đó phải đánh đổi bằng nụ cười của con thì bố mẹ không cần."
Tôi ngước mắt nhìn bố, bố mỉm cười xoa đầu tôi: "Đừng quan tâm ánh mắt người khác. Hãy sống cuộc đời của chính con!"
Tôi chợt nhận ra mình thật ngu ngốc. Tôi có bố mẹ yêu thương hết mực, có bạn bè luôn bên cạnh sẻ chia, còn gì tốt đẹp hơn thế nữa!
"Con hiểu rồi! Con vẫn sẽ cố gắng học tập, dù kết quả ra sao thì cũng không phải hối hận vì con đã làm hết mình. Con sẽ sống thật tốt. Con hứa đó!"
"Ừm.. Trước đó, con vẫn nên tìm cách đôi mắt sưng húp này trở lại bình thường đi. Thật xấu!" Bố tôi vừa nói vừa đi ra ngoài.
"Mẹ! Mẹ nhìn bố kìa!" Tôi dậm chân mách mẹ.
* * *
Sau cơn mưa, trời lại sáng.
Cuộc sống sau này sẽ thay đổi, vậy thì có sao!
Thứ hai, 6 giờ sáng, tôi vươn vai thức dậy.
Tin nhắn nhóm đã được gửi đi.
"Các chiến hữu! Mình trở lại rồi đây!"