Nam Dã Tú Nhất

Đi đâu vô đây? Tôi không hoan nghênh đâu!
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
7610 2
Ngày 3/6/2020

Nhiều ngày rồi, giấc ngủ của mình cứ chập chờn. Nhiều lúc đi dạo các trang mạng xã hội với các diễn đàn đến mỏi mòn nhưng khi đặt điện thoại xuống thì lại lật tới lật lui rồi thức đến hai giờ sáng. Thời gian trước, mình vẫn còn dùng đến thuốc ngủ. Thời gian này, thuốc ngủ cũng bó tay rồi.

Mới đêm qua ngủ mơ, thấy cơn ác mộng kinh hoàng. Thằng người yêu cũ nó nhắn tin sến súa, nói muốn quay lại. Hoảng hồn thức giấc, ngó qua ngó lại thấy trời sáng rồi nên thức luôn. Mình nói thật chứ không phải nói xấu, giấc mơ đó kinh dị là vì thằng người yêu cũ vốn rất khô khan và trẻ con. Nó không viết được mấy lời sướt mướt như trong phim Hàn Quốc.

Mình đã quá mệt mỏi với cái hiện tại này rồi. Mình biết, mình vẫn có thể thở, vẫn còn cười nhưng vĩnh viễn không thấy niềm vui hay tin vào điều gì nữa. Từng có người hỏi mình sao than vãn mãi mà không chịu chết. Mình nói thật, nếu mình treo cổ thì nó sẽ là người đầu tiên bị ám.

Hôm qua vừa lên mạng đặt hai hộp cà phê, một gói nến không mùi cùng hai lọ tinh dầu. Không có mấy thứ đó, tinh thần của mình sẽ còn xuống nhanh dần đều nữa. Hồi đó không nghĩ là bản thân sẽ bị phụ thuộc vào những thứ đó. Giờ mới biết cảm giác bị phụ thuộc thê thảm thế nào. Thôi thì cố gắng sống bám như cây tầm gửi đi. Đời người có bao lâu mà phải khắc nghiệt với chính mình một cách quá đáng.
 
10,039 ❤︎ Bài viết: 512 Tìm chủ đề
Cố lên nhé bạn! Đời còn dài, còn nhiều thứ để mình trải nghiệm, lạc quan và vui vẻ theo cách bạn muốn nha, Gió chúc bạn luôn sống hạnh phúc nè!

Klq nhưng mà đọc dòng "Từng có người hỏi mình sao than vãn mãi mà không chịu chết." thực sự mình rất phẫn nộ với cái người nói câu ấy với bạn, rất là vô duyên ==
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Cố lên nhé bạn! Đời còn dài, còn nhiều thứ để mình trải nghiệm, lạc quan và vui vẻ theo cách bạn muốn nha, Gió chúc bạn luôn sống hạnh phúc nè!

Klq nhưng mà đọc dòng "Từng có người hỏi mình sao than vãn mãi mà không chịu chết." thực sự mình rất phẫn nộ với cái người nói câu ấy với bạn, rất là vô duyên ==

Thật ra, từ lúc học năm thứ hai của bậc Đại học, mình còn nghe nhiều câu tàn nhẫn hơn. Mình còn nhớ có lần mình nói với bà cô, bà dì nào đó về việc sẽ đi làm thêm để gia đình đỡ gánh nặng kinh tế. Kết quả, mình nhận được câu "Mày chỉ có làm gái chứ làm được gì". Từ đó về sau, mình tính toán chuyện gì cũng trong im lặng. Tự mình làm, tự mình lo, thành công mình hưởng, thất bại thì mình nhận. Mình không muốn tâm sự với ai vào những lúc chán đời. Mình có cảm giác những người xung quanh chỉ muốn cổ vũ mình đi theo Sully với Goo Hara.

Dù sao cũng cảm ơn bạn rất nhiều. Mình sẽ cố gắng. Qua được ngày nào thì hay ngày đó thôi.
 
10,039 ❤︎ Bài viết: 512 Tìm chủ đề
Thật ra, từ lúc học năm thứ hai của bậc Đại học, mình còn nghe nhiều câu tàn nhẫn hơn. Mình còn nhớ có lần mình nói với bà cô, bà dì nào đó về việc sẽ đi làm thêm để gia đình đỡ gánh nặng kinh tế. Kết quả, mình nhận được câu "Mày chỉ có làm gái chứ làm được gì". Từ đó về sau, mình tính toán chuyện gì cũng trong im lặng. Tự mình làm, tự mình lo, thành công mình hưởng, thất bại thì mình nhận. Mình không muốn tâm sự với ai vào những lúc chán đời. Mình có cảm giác những người xung quanh chỉ muốn cổ vũ mình đi theo Sully với Goo Hara.

Dù sao cũng cảm ơn bạn rất nhiều. Mình sẽ cố gắng. Qua được ngày nào thì hay ngày đó thôi.

Cứ mặc kệ mà sống bạn ạ, những người không coi trọng bạn thì cũng đừng bận tâm đến họ, mình cũng nghĩ là bạn rất cố gắng nên mới viết ra những dòng chia sẻ này. Mọi chuyện rồi đâu sẽ vào đấy, đừng suy nghĩ bi quan là được nha, lúc nào cần có người tâm sự, cứ vào tường mình, mình không giỏi khuyên răn nhưng rất thích lắng nghe ^^ Chúc bạn ngày vui vẻ!
 
474 ❤︎ Bài viết: 91 Tìm chủ đề
Cuộc đời mình là bố mẹ ban cho, sao lại để nó uổng phí như vậy được.

Đời người trải qua bao nhiêu năm lắm, bạn nên tận dụng mà sống cho bản thân mình. Làm những điều bạn thích, trải nghiệm những thứ bạn chưa từng biết qua, đi những nơi bạn chưa đặt chân đến, ăn những món bạn chưa từng ăn qua.

Sao phải chán nản như vậy chứ, cứ vui vẻ mà sống, lạc quan mà sống. Đừng dại dột mà kết thúc sinh mệnh của mình một cách vô nghĩa như vậy.

Bởi vì mỗi người chỉ có một lần được sống, bạn làm mất rồi sẽ không còn tìm lại được nữa đâu. Rồi ba mẹ bạn sẽ thương tâm như thế nào? Nên đừng kết thúc sinh mệnh của mình vì những điều không đáng, những người không xứng nhé.

Cuối cùng, mình chúc bạn có một cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ bên những người yêu thương nhé!
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Cuộc đời mình là bố mẹ ban cho, sao lại để nó uổng phí như vậy được.

Đời người trải qua bao nhiêu năm lắm, bạn nên tận dụng mà sống cho bản thân mình. Làm những điều bạn thích, trải nghiệm những thứ bạn chưa từng biết qua, đi những nơi bạn chưa đặt chân đến, ăn những món bạn chưa từng ăn qua.

Sao phải chán nản như vậy chứ, cứ vui vẻ mà sống, lạc quan mà sống. Đừng dại dột mà kết thúc sinh mệnh của mình một cách vô nghĩa như vậy.

Bởi vì mỗi người chỉ có một lần được sống, bạn làm mất rồi sẽ không còn tìm lại được nữa đâu. Rồi ba mẹ bạn sẽ thương tâm như thế nào? Nên đừng kết thúc sinh mệnh của mình vì những điều không đáng, những người không xứng nhé.

Cuối cùng, mình chúc bạn có một cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ bên những người yêu thương nhé!

Đối với mình, có nhiều thứ đáng để chán. Hơn hết, mình chán thứ gì cũng có nguyên nhân hết, bạn à. Bạn thử tưởng tượng, một ngày bạn buồn đến muốn tự sát và chọn cách về nhà, dựa vào người thân để tĩnh tâm thì phải chứng kiến cảnh bạo hành gia đình. Lúc đó, với tư cách là một nhân chứng kiêm luôn làm nạn nhân, bạn chọn cách cười nói "Ừ, đây là thử thách để trưởng thành" hay là kiếm chỗ để khóc?

Ở từng người, trong từng giai đoạn tuổi tác sẽ có lựa chọn xử lý cái thử thách khác nhau. Điều đáng tiếc là những chuyện không hay xảy đến vào lúc sức khỏe tinh thần của mình yếu như cọng bún.

Mình đã suy sụp suốt hai năm cho đến tận bây giờ. Nhiều lúc muốn quên mà không quên được, bạn à.

Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nơi than vãn của mình.
 
474 ❤︎ Bài viết: 91 Tìm chủ đề
Đối với mình, có nhiều thứ đáng để chán. Hơn hết, mình chán thứ gì cũng có nguyên nhân hết, bạn à. Bạn thử tưởng tượng, một ngày bạn buồn đến muốn tự sát và chọn cách về nhà, dựa vào người thân để tĩnh tâm thì phải chứng kiến cảnh bạo hành gia đình. Lúc đó, với tư cách là một nhân chứng kiêm luôn làm nạn nhân, bạn chọn cách cười nói "Ừ, đây là thử thách để trưởng thành" hay là kiếm chỗ để khóc?

Ở từng người, trong từng giai đoạn tuổi tác sẽ có lựa chọn xử lý cái thử thách khác nhau. Điều đáng tiếc là những chuyện không hay xảy đến vào lúc sức khỏe tinh thần của mình yếu như cọng bún.

Mình đã suy sụp suốt hai năm cho đến tận bây giờ. Nhiều lúc muốn quên mà không quên được, bạn à.

Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nơi than vãn của mình.

Mình không nghĩ là bạn bị như vậy cũng có một phần nguyên nhân là do gia đình. Chắc lúc đó bạn phải tuyệt vọng lắm. Mình không biết có thể khuyên nhủ bạn như thế nào nữa, vì bản thân mình cũng không có tài ăn nói, an ủi người khác. Mình chỉ mong bạn hiện tại đã có một cuộc sống tốt hơn sau những đả kích từ tâm lý.

Đừng quá chán nản nữa nhé, vì hiện tại bạn có mình, có những người sẽ lắng nghe câu chuyện của bạn và chia sẽ với bạn như mình đã làm.

Kiên cường lên bạn nhé. Nếu có tâm sự gì, bạn có thể tìm mình. Mình sẵn sàng nghe những tâm sự từ bạn.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Mấy hôm trước có cái trứng gà mà quên luộc. Giờ thì nó thành đại ca của mình luôn rồi. Ngày nào nó cũng bám theo chân mình, kêu la, đòi ăn. Còn mình thì làm mẹ nuôi kiêm luôn chuyên gia chăm sóc gà con.

Hồi mới có nó cũng hơi phiền phức. Nó là gà mồ côi, không được dạy dỗ mấy kĩ năng cần thiết, cũng không được ủ ấm. Nó tự nở, tự biết ăn, tự học mấy kĩ năng của một con gà. Mình chỉ là người "dịch" ngôn ngữ của nó, tập hiểu để phục vụ kịp thời. Té ra, hai năm Đại học của mình chỉ dùng để dịch tiếng gà.

Kể ra, bé gà này trung thành và ngốc ngốc đến tội. Nhớ có đêm, trời mưa, mình gửi nó cho một con gà mái đang ấp ở nhà củi. Gà mái không ưa nên đuổi nó ra. Nó đứng dưới gốc cây bưởi, kêu chíp chíp rồi chạy tới, đeo chân mình. Nếu đêm đó, má không la thì chắc mình cũng đem nó lên giường, ngủ với nó tới sáng.

Nó thích bám chân người. Gặp ai nó cũng đeo, bất kể là người quen hay người lạ. Cũng tại cái tính này mà nhiều khi nó bị đá, bị đạp thê thảm. Nhưng mà nhốt nó lại thì nó đòi chui ra. Riết rồi vì muốn bảo vệ nó mà trở thành kẻ ác trong mắt nó. Mỗi lần nó bị mình tóm là nó run lên bần bật.

Có lẽ mình sẽ dành cho bé gà đen thui một vài trang trong nhật ký. Lâu rồi mình không nuôi con gì vì mình sợ cái cảm giác nhìn con vật mình thương chết đi. Mình sẽ viết vài dòng về cuộc sống có em ấy bên cạnh. Hi vọng VNO sẽ tồn tại lâu dài, để sau này mình tới tuổi chống gậy, đeo kính, mình sẽ lại vào đây, đọc lại để nhớ về cái tuổi trẻ lửng lơ dài lê thê này.
 
Chỉnh sửa cuối:
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Thời gian này, mình thật sự lười: Lười ăn, lười ngủ và lười nói chuyện. Đêm qua, không biết vì lí do gì mà có một số điện thoại lạ gọi điện. Người đó là con trai, nói giọng Bắc. Mình chỉ chấp nhận cuộc gọi, rồi im lặng cho tới khi họ cúp máy. Số máy đó vẫn gọi đến hai lần. Còn mình thì đáp trả bằng sự im lặng.

Có thể hành động của mình hơi bất lịch sự nhưng mình có nguyên tắc riêng. Đối với dân bán hàng qua điện thoại (telesale) như mình, việc tối thiểu trong một cuộc gọi là xưng tên. Bài học vỡ lòng đầu tiên khi làm telesale là "Chào anh chị, xin lỗi vì đã làm phiền anh chị vào lúc này. Em là.. nhân viên tư vấn..". Cái mẫu câu đó có thể thay đổi chút xíu khi qua những người khác như, nhưng tuyệt đối không có chuyện gọi điện thoại nặc danh như tối đêm trước.

Mình rất ghét mấy cuộc điện thoại nặc danh, người gọi chỉ nói chuyện tào lao mà làm phiền thời gian của người khác. Bởi có nhiều khi người này đang rảnh rỗi nhưng người kia thì bận đến sấp mặt. Mấy phút nói xàm cũng đủ để giải quyết bao nhiêu vấn đề. Cho nên, mình xin miễn tiếp các thành phần gọi điện nặc danh, nhất là vào buổi tối.

Đêm nay không ai gọi. Cảm giác yên tĩnh hơn rất nhiều dù vẫn không ngủ được. Mình cũng quen rồi. Giờ thức tới hai, ba giờ sáng rồi ngủ đến chín giờ. Giống như thời còn là sinh viên. Nhớ lại chỉ thêm buồn. Giá như được một lần quay lại, mình sẽ không chọn cách kết thúc sớm như vậy.

Đêm của riêng mình. Đêm của sự tĩnh lặng. Trước đây, mình từng rất thèm khát được nghe tiếng người. Nhưng rồi sau này mình nhận ra, để chữa lành tổn thương cần nhất vẫn là im lặng. Không ai biết trong lời nói có bao nhiêu câu từ đủ khả năng xoa dịu, bao nhiêu chữ gói đầy những lưỡi dao.

Mình sống trong im lặng quá lâu nên cũng ngán cảnh phải nói chuyện - nhất là những cuộc trò chuyện không có mục đích. Đúng là có chút tĩnh lặng và đơn điệu nhưng đêm như vậy rất xứng đáng để nghỉ ngơi. Mình mệt mỏi với mọi người, mọi chuyện. Mệt mỏi lắm rồi. Đừng khuyên mình cố gắng nữa. Mình đã cố gắng hết sức rồi.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Mình vừa bỏ một buổi phỏng vấn xin việc vào hôm nay. Tiếc cũng có. Buồn cũng có. Bởi nếu làm được, mình sẽ có một công việc với mức lương đáng mơ ước. Còn không thì chỉ là trải nghiệm.

Áp lực đè trên đầu mình. Áp lực của chuyện tài chính, của tương lai, của cả mấy chục, mấy trăm cái mỏ đời. Ngày nào cũng nghe con A đi làm rồi, lương nó chục củ. Hay con B lấy chồng rồi, còn con này vô duyên hay sao mà ế vêu mặt ra? Hay mày định ăn bám gia đình đến bao giờ? Mày muốn cha mẹ nuôi mày tới chết hả?

Thất nghiệp là điều không ai mong muốn. Học cho cao lắm rồi thất nghiệp lại càng nhục nhã hơn. Mà cái miệng đời nó không có gắn não. Nó thấy ngứa thì sủa thôi. Chỉ tội cho mình và mấy người trẻ như mình. Có ai muốn đi học về rồi bị xỉa xói, móc ngoáy từ sáng sớm tới chiều tối đâu.

Đi làm, có tiền, kết hôn, sinh con rồi chết. Hóa ra, đời người chỉ lẩn quẩn trong cái vòng tròn vô vị đó. Có quá nhiều thứ mặc định là phải có trong cuộc đời của mỗi người. Nhiều đến nỗi thiếu đi một thứ cũng dễ biến thành sinh vật kì dị trong mắt người khác.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Thương Thương khôn lanh hết phần mình. Lúc tối, mình ôm bé ấy gửi cho mẹ nó, nó nằm im thin thít, không kêu không la. Sáng ra, nó tự rời khỏi mẹ, chạy vào trong nhà đòi ăn.

Hôm nay Thương Thương được phát cho bé cá to bằng nửa ngón tay cái. Vật vã hết phút, bé ấy cũng nuốt chửng được con mồi. Lúc ăn, bé ấy vẫn đưa mắt canh chừng mình. Thấy mình vừa đi ra xa là kêu la inh ỏi. Nhiều lúc muốn bỏ Thương Thương lại, cho bé ấy tự sống mà nghĩ lại thấy cũng tội. Thương Thương còn nhỏ quá. Chắc phải đợi bé ấy cứng cáp hơn một chút rồi mới thả em ấy về với đồng loại được.

Kể ra thì Thương Thương sống với mình cũng được một tuần rồi. Ngoài khoảng hay gây ồn ào ra thì bé ấy hoàn toàn dễ thương. Lỡ nuôi rồi, bỏ sớm quá thì em ấy buồn. Giờ mình vẫn còn là con freelancer rảnh rỗi, thôi thì nuôi em ấy để đỡ nhàn rỗi. Sau này có việc làm, mình sẽ cân nhắc việc ở trọ và ôm Thương Thương theo. Nhìn nó bám mình thấy tội nghiệp quá.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Đời người được bao lâu? Nghi ngờ, móc ngoáy nhau để được gì? Nói ra cho thỏa lòng, cho sướng miệng thôi chứ chẳng nghĩ đến cảm xúc của người khác. Nếu đẻ con chỉ để hành cho nó bị trầm cảm thì đẻ để làm gì?

Đừng nghĩ rằng là cha mẹ thì muốn làm gì cũng được. Đừng nghĩ rằng lớn tuổi hơn con cái thì mình luôn đúng. Khi chưa có con, chẳng ai gọi mấy người trẻ là cha mẹ, trừ lũ bố đời với mẹ thiên hạ mà thôi. Suy cho cùng, chỉ khi đẻ con ra thì cái thiên chức cha mẹ mới bắt đầu. Cha mẹ hoàn toàn ngang hàng với con cái. Đừng ỷ mình đẻ ra con mà tỏ ra ta đây quyền huynh thế phụ, lúc nào cũng cho rằng mình đúng. Sai lầm đó!

Một người suốt ngày nói bóng gió một vấn đề chỉ vì mấy cái nghi ngờ vô căn cứ. Thấy người bị nói im lặng thì làm tới. Nghe người bị nói khóc vì oan ức thì bảo điếc đầu. Vậy hóa ra là muốn kẻ kia ôm oan ức mà chết như Nguyễn Trãi hả?

Nếu được chọn lại, tôi thà chọn làm bào thai chết trong bụng mẹ còn hơn là sống và chịu đựng những tội lỗi không phải của mình! Chỉ khi chết đi, tôi mới được yên thân! Chỉ khi chết đi, chuỗi ngày khốn nạn này mới chấm dứt! Chỉ khi tôi chết họ mới hả lòng hả dạ! Đúng là tôi ngu xuẩn, tôi suy nghĩ ích kỷ! Đúng là tôi lãng phí mạng sống mà cha mẹ ban cho. Nhưng sống như thế này thì chết đi cho sướng!
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Thương Thương lầy lội. Lúc chiều, em nó vừa chạy vừa đòi đi ngủ. Đến khi bị đưa vào ổ thì ló đầu ra, chạy lại chỗ mình. Ba lần như vậy. Bên ngoài thì đầy muỗi. Sương mù cũng nhiều. Mình thật sự đuối. Cũng may là cuối cùng em nó cũng chịu chỗ ngủ tạm thời. Nếu em nó cứ bướng bướng như vậy thì mình chỉ còn cách lôi nó lên giường của mình luôn.

Ngày mai mình sẽ tìm việc mới. Chắc sẽ bỏ Thương Thương ở nhà một mình suốt nửa ngày chứ không ít. Hi vọng em nó không bị những con gà lớn hơn ăn hiếp. Mình muốn nó sống bình thường, không bám lấy con người nữa, nhưng mà nó còn nhỏ quá. Mà lo thế nào thì mình cũng không vác nó đi cùng được. Phải để nó tự lo thôi.

Mấy ngày nay cứ có linh cảm không hay. Mình nghi ngờ có ai đó lén đem số điện thoại của mình đi bỏ sỉ. Đêm nào cũng bị số lạ gọi tới, mệt. Nếu là cái thời làm trong ngành bảo hiểm thì khách gọi là chuyện thường. Giờ nghỉ việc bên đó mà lượng người gọi tới đông hơn thời còn đi làm thì đúng là hỏng. Chắc phải thay số điện thoại mới.

Đêm dài. Buồn và mệt mỏi. Muốn ngủ nhưng không ngủ được. Hình như liệu pháp trị liệu bằng tinh dầu chỉ làm nhà mình ít muỗi, còn căn bệnh của mình thì không cải thiện cho lắm. Người khác có thể chiến đấu với trầm cảm suốt bảy, tám năm. Mình mới bốn năm nên cũng không đáng ngại. Cố gắng lên.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Nếu có thể, mình muốn trở về năm 1995. Mình sẽ gặp mẹ mình, kêu bà phá bỏ đứa nhỏ bà đang mang trong bụng. Như vậy, sau này bà sẽ không thất vọng, không hoài nghi và sống thật nhẹ nhàng.

Chưa bao giờ những cảm xúc tiêu cực lại nhiều như vậy. Hơn lúc nào hết, mình muốn treo cổ, muốn được chết thật thầm lặng, bình yên. Mình muốn chết đi mà không để ai biết được. Chỉ như vậy, mình mới cảm thấy nhẹ lòng.

Không ai được quyền lựa chọn số phận nhưng họ được quyền chọn cách đối mặt hoặc kết thúc. Với một đứa vô danh tiểu tốt như mình, dù là bắt đầu hay kết thúc cũng như nhau thôi. Chết sớm thì giải thoát sớm. Chết muộn thì đau khổ thêm một chút. Khi tích đủ tổn thương, những dòng nhật ký này sẽ dừng lại.
 
539 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Mình vừa bỏ một buổi phỏng vấn xin việc vào hôm nay. Tiếc cũng có. Buồn cũng có. Bởi nếu làm được, mình sẽ có một công việc với mức lương đáng mơ ước. Còn không thì chỉ là trải nghiệm.

Áp lực đè trên đầu mình. Áp lực của chuyện tài chính, của tương lai, của cả mấy chục, mấy trăm cái mỏ đời. Ngày nào cũng nghe con A đi làm rồi, lương nó chục củ. Hay con B lấy chồng rồi, còn con này vô duyên hay sao mà ế vêu mặt ra? Hay mày định ăn bám gia đình đến bao giờ? Mày muốn cha mẹ nuôi mày tới chết hả?

Thất nghiệp là điều không ai mong muốn. Học cho cao lắm rồi thất nghiệp lại càng nhục nhã hơn. Mà cái miệng đời nó không có gắn não. Nó thấy ngứa thì sủa thôi. Chỉ tội cho mình và mấy người trẻ như mình. Có ai muốn đi học về rồi bị xỉa xói, móc ngoáy từ sáng sớm tới chiều tối đâu.

Đi làm, có tiền, kết hôn, sinh con rồi chết. Hóa ra, đời người chỉ lẩn quẩn trong cái vòng tròn vô vị đó. Có quá nhiều thứ mặc định là phải có trong cuộc đời của mỗi người. Nhiều đến nỗi thiếu đi một thứ cũng dễ biến thành sinh vật kì dị trong mắt người khác.

Xin chào!

Lại là mình đây! ^^

Mình trước đây cũng vậy suy nghĩ rất nhiều

Hằng đêm mình hay vắt tay lên trán suy nghĩ đời người rốt cuộc là sao?

Sống trên đời chạy theo vòng luẩn quẩn này mãi, chết đi rồi cũng không mang được gì.

Nhưng sau đó mình nhận ra được thật ra được sống và giúp đỡ những ng khốn khổ hơn mình thật sự rất hay, mình vẫn có thể giúp được ai đó, ít ra mình cũng có ít nhỉ ^^.

Mình có nghe một đoạn trong nhà phật như vầy

"Ra đời hai tay trắng

Lìa đời trắng hai tay

Sao cứ nhặt cho đầy

Túi đời như mây bay"

Nhiều lúc suy nghĩ lắm cơ nhưng may mắn là mình còn biết đến sự lạc quan nên mình cũng không suy nghĩ gì nhiều hết, hihi, mong bạn sẽ tìm được một niềm vui nào đó trong cuộc đời của bạn ^^

Rất vui được biết bạn nhé (*´ω`*).
 
539 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Có lẽ là mình tốt hơn bạn rất nhiều ở chỗ

Mình không bị nhiều người chỉ trích nói vô nói vào..

Mình không phải là bạn nên mình sẽ không thể hiểu được những gì bạn đã chịu đựng nhưng.. Đâu đó mình muốn khen bạn là BẠN ĐÃ LÀM RẤT TỐT

Mình không khuyên bạn cố gắng nữa, với bạn cố gắng đó là quá đủ rồi, bạn đã rất cố gắng trong khả năng của mình. Mình chỉ mong trong trong cuộc sống của bạn, bạn sẽ tìm được nhiều người tốt động viên, hay chia sẻ những nỗi buồn đó với bạn, với mình một người không phải quá lạc quan nhưng mình hay nghĩ khi một cánh cửa đóng lại, chỉ cần mình có hy vọng niềm tin thì sẽ có một cánh cổng cửa mới mở ra. Mình tin ông trời sẽ không tuyệt đường sống của ai ^^.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Xã hội bên ngoài nó chơi xỏ mình. Về nhà thì bị Thương Thương chơi khăm. Là do mình quá lương thiện hay quá thương Thương Thương nên cứ hết lần này đến lần khác tha thứ cho nó?

Hôm nay đi lang thang mấy tiếng đồng hồ. Khi về nhà, thấy Thương Thương bị nhốt, kêu la inh ỏi vì đói với sợ nên mình bắt nó ra, cho nó ăn. Xong xuôi, nó đi quanh quẩn, đợi mình vừa leo lên võng nằm hớn hở bay lên, lẳng lặng ị một bãi be bé lên cái áo mình đang mặc. Em nó ị vô tư, ị mà không có một động thái nào thông báo trước.

Mấy lần rồi, nhưng những lần trước thì nó làm bậy trên sàn nhà. Lần này nó liều hơn, làm ngay lên cái áo đi làm của mình. Hổng lẽ mình phải mua cái lồng, nhốt nó như kiểu nhốt chim sẻ? Làm vậy thì tội nó. Nó còn bé tí, có biết gì đâu.

Ít ngày nữa mình sẽ để Thương Thương ở nhà từ sáng tới chiều. Mình phải đi làm rồi. Phải tập cho Thương Thương hòa nhập với đồng loại. Cứ để nó đeo đeo theo con người, không khéo có ngày nó bị tụi trộm gà rinh đi mất. Những ngày sau Thương Thương sẽ rất vất vả. Cố gắng nhé Thương Thương!
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Có lẽ là mình tốt hơn bạn rất nhiều ở chỗ

Mình không bị nhiều người chỉ trích nói vô nói vào..

Mình không phải là bạn nên mình sẽ không thể hiểu được những gì bạn đã chịu đựng nhưng.. Đâu đó mình muốn khen bạn là BẠN ĐÃ LÀM RẤT TỐT

Mình không khuyên bạn cố gắng nữa, với bạn cố gắng đó là quá đủ rồi, bạn đã rất cố gắng trong khả năng của mình. Mình chỉ mong trong trong cuộc sống của bạn, bạn sẽ tìm được nhiều người tốt động viên, hay chia sẻ những nỗi buồn đó với bạn, với mình một người không phải quá lạc quan nhưng mình hay nghĩ khi một cánh cửa đóng lại, chỉ cần mình có hy vọng niềm tin thì sẽ có một cánh cổng cửa mới mở ra. Mình tin ông trời sẽ không tuyệt đường sống của ai ^^.

Cảm ơn bạn Lạc nhiều nhé. Mình là đứa ít lời lẽ nên cũng không biết viết gì ngoài hai chữ "Cảm ơn" trước những lời động viên của bạn. Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn.

Chúc bạn một ngày vui!
 
Chỉnh sửa cuối:
539 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Cảm ơn bão Lạc nhiều nhé. Mình là đứa ít lời lẽ nên cũng không biết viết gì ngoài hai chữ "Cảm ơn" trước những lời động viên của bạn. Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn.

Chúc bạn một ngày vui!

^^

Mình cũng mong những điều tốt sẽ đến với bạn!

(✿^‿^)
 
72,296 ❤︎ Bài viết: 3509 Tìm chủ đề
Có những thời gian mình cũng như bạn, nhưng dần dần mình tự vượt qua thôi. Vượt qua rồi, mình bắt đầu học cách nhìn mọi thứ tích cực hơn ngay cả trong hoàn cảnh tiêu cực nhất - thực sự điều này đã giúp mình rất nhiều để mình vượt qua nhiều thứ nữa - trọng lượng khó khăn hơn nhưng lại vượt qua có vẻ dễ dàng hơn. Vậy nên, khi mình đọc câu mà bạn bảo rằng có người nói với bạn: Sao than vãn mãi mà chưa chết, với một người đang có tâm trạng không tốt thì câu này thật nặng nề, nhưng nghĩ 1 cách tích cực thì chính là: Có than vãn cũng vẫn phải sống. Bạn hãy cố lên nhé!
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back