- Xu
- 754,682,732
1300
7
"Mưa Buồn" là một trong những bản song ca rất quen thuộc của Đan Trường và Cẩm Ly vào giai đoạn nhạc Việt đầu những năm 2000, thời điểm những bản tình ca chậm, giàu giai điệu và ca từ mềm mại chiếm trọn ký ức của nhiều người nghe. Ca khúc gắn với hình ảnh mưa, phố cũ và những mối tình đã đi qua, được kể bằng giọng hát trầm buồn của Đan Trường xen lẫn sự dịu dàng, day dứt của Cẩm Ly, tạo nên một không gian rất đặc trưng: Không bi lụy quá mức, nhưng đủ buồn để người nghe soi thấy câu chuyện của chính mình trong đó.
Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống phố, mà rơi thẳng vào ký ức của người ở lại, mang theo những dấu vết rất cũ: Một thời đã từng có yêu thương thì thầm, từng có hai người đi qua nhau dưới mái hiên quen, để rồi đến một chiều khác, vẫn con đường ấy, vẫn mưa ấy, chỉ là không còn ai sánh bước. Người ta nghe mưa mà nhớ, không phải nhớ một khoảnh khắc cụ thể, mà nhớ cả quãng thời gian từng ấm êm đến mức tưởng như sẽ kéo dài mãi. Nỗi buồn không ập đến dữ dội, nó thấm chậm, giống như nước mưa ngấm vào vai áo, lạnh lúc nào không hay. Trong cảm xúc ấy có sự mệt mỏi rất người: Muốn ngủ quên đi một chút để trốn khỏi cô đơn, muốn tin rằng sau cơn mưa dài rồi cũng sẽ có nắng, rằng những tổn thương có thể được xoa dịu bằng một bàn tay quen thuộc, một nụ cười cũ. Mưa không chỉ là buồn, mà còn là hy vọng âm thầm, hy vọng rằng tình yêu – nếu từng đủ sâu – sẽ không tan đi, chỉ nằm yên đâu đó trong ký ức, như cơn mưa cũ vẫn rơi đều trên con phố quen, nhắc người ta nhớ rằng đã từng có một thời mình yêu như thế.
Lời Bài Hát:
Mưa trên phố ngày xưa
Lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay
Đôi tình nhân ấy không còn qua đây..
Nghe mưa về nhớ thêm
Nhớ tháng ngày ấm êm
Nghe em về bước chân
Khi trời mưa..
Ðôi khi muốn ngủ quên
Vì quanh ta tình nàng bao la.
Cây trút lá chiều mưa,
Như buồn như khóc
Như sầu như thương..
Em nhớ gì hỡi em?
Ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau..
Như mây ngàn gió qua
Mong êm đềm sớm mai..
Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Ngày tình yêu sẽ không bao giờ rời xa
Ngày đẹp tươi em đến
Nụ cười trong khóe mắt
Là bàn tay êm ái vuốt ve ngày xưa..
Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Từng nụ hôn xóa đi bao ngày chờ mong.
Ðể đêm về tình thôi cô đơn
Ðể mưa buồn ngàn năm thôi rơi
Ðể ai về tình như sóng khơi.. Mãi còn..
Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống phố, mà rơi thẳng vào ký ức của người ở lại, mang theo những dấu vết rất cũ: Một thời đã từng có yêu thương thì thầm, từng có hai người đi qua nhau dưới mái hiên quen, để rồi đến một chiều khác, vẫn con đường ấy, vẫn mưa ấy, chỉ là không còn ai sánh bước. Người ta nghe mưa mà nhớ, không phải nhớ một khoảnh khắc cụ thể, mà nhớ cả quãng thời gian từng ấm êm đến mức tưởng như sẽ kéo dài mãi. Nỗi buồn không ập đến dữ dội, nó thấm chậm, giống như nước mưa ngấm vào vai áo, lạnh lúc nào không hay. Trong cảm xúc ấy có sự mệt mỏi rất người: Muốn ngủ quên đi một chút để trốn khỏi cô đơn, muốn tin rằng sau cơn mưa dài rồi cũng sẽ có nắng, rằng những tổn thương có thể được xoa dịu bằng một bàn tay quen thuộc, một nụ cười cũ. Mưa không chỉ là buồn, mà còn là hy vọng âm thầm, hy vọng rằng tình yêu – nếu từng đủ sâu – sẽ không tan đi, chỉ nằm yên đâu đó trong ký ức, như cơn mưa cũ vẫn rơi đều trên con phố quen, nhắc người ta nhớ rằng đã từng có một thời mình yêu như thế.
Lời Bài Hát:
Mưa trên phố ngày xưa
Lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay
Đôi tình nhân ấy không còn qua đây..
Nghe mưa về nhớ thêm
Nhớ tháng ngày ấm êm
Nghe em về bước chân
Khi trời mưa..
Ðôi khi muốn ngủ quên
Vì quanh ta tình nàng bao la.
Cây trút lá chiều mưa,
Như buồn như khóc
Như sầu như thương..
Em nhớ gì hỡi em?
Ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau..
Như mây ngàn gió qua
Mong êm đềm sớm mai..
Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Ngày tình yêu sẽ không bao giờ rời xa
Ngày đẹp tươi em đến
Nụ cười trong khóe mắt
Là bàn tay êm ái vuốt ve ngày xưa..
Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Từng nụ hôn xóa đi bao ngày chờ mong.
Ðể đêm về tình thôi cô đơn
Ðể mưa buồn ngàn năm thôi rơi
Ðể ai về tình như sóng khơi.. Mãi còn..
Chỉnh sửa cuối:

