82 0
Bài thơ: Mẹ

Tác giả: Trần Đăng Khoa


Thể thơ: Tự do

Thời kỳ: Hiện đại

Mẹ ơi, có thể trong cuộc chiến đấu này

Con sẽ ngã xuống

Ngã xuống bình thường

Như bao đồng đội của con

Để mái nhà gianh mẹ được yên ả

Dưới sắc nắng vàng..

* * *

Và, có thể là, sáng mai bừng mắt ra

Mẹ sẽ nhận về tay mình một tờ giấy..

Như nhiều bà mẹ ở làng

Tờ giấy mỏng manh

Nhưng lại nặng hơn ngàn tấn bom

Trút xuống tuổi già của mẹ

Cho dù thế, mẹ cũng đừng khóc nhé

Con không chết đâu

* * *

Xin mẹ cứ đọc Kiều

Cho căn nhà trở lại yên tĩnh

Dưới bóng cây bảng lảng hoàng hôn

Xin mẹ cứ ngồi tựa cửa chờ con

Như những ngày xưa

Mỗi chiều đi học về

Và mẹ lại lắng nghe

Tiếng bước chân bầy trẻ nhỏ

Chúng ôm sách, bá vai nhau, rúc rích cười, đi ngang qua cửa sổ

Đi ngang qua chiều

Yên tĩnh

* * *

Và đêm xuống

Đầy nhà..

ㅤㅤㅤㅤĐầy vườn..

ㅤㅤㅤㅤㅤㅤㅤㅤĐầy cả bầu trời..

Đêm ấm áp và mượt như lụa

Xin mẹ đừng khép cửa

Để cho gió vào

Gió hát trong căn nhà của mẹ

Những bài hát của trời mây

Và mẹ thiếp đi lúc nào không hay

Đến nỗi mẹ chẳng biết được

Thằng con trai mẹ về

Trong làn gió mát

Làn gió đã đi khắp trái đất

Hát ru những bà mẹ không con..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back