Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại ở một công xưởng hoang phế, các cô gái bị bọn họ đánh đuổi xuống xe và nhốt vào một căn phòng. Qua khe cửa, Phùng Lam có thể nhìn thấy người vừa tới, hắn ta đang nói chuyện với gã đầu sỏ, thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn vào trong, có vẻ hài lòng.
"Nhanh lên nhanh lên, khách vip sắp tới rồi."
Sau khi trao đổi xong, bọn chúng lại đưa tất cả đi đến một địa điểm khác. Đó chính là nơi đây - Quán bar Tuệ Lạc. Thật không ngờ, cái quán bar này lại không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Tất cả các cô gái được mua và đang được trang điểm kỹ càng để chuẩn bị đón khách.
"Nghe nói khách vip hôm nay là nhân vật lớn, các cô nhớ chuẩn bị cho tốt."
Một người phụ nữ trang điểm đậm đi trước mặt lải nhải đủ điều. Phùng Lam hết kiên nhẫn, cô phải mau chóng hành động thôi, cô nhớ anh Mặc rồi!
"Chị à, cho em vào nhà vệ sinh một lát, em đang gấp."
"Nhanh lên, đi đi đi, ra muộn là cô chết với tôi."
"Dạ, em đi ngay."
Đáng nhẽ lời này phải là của Phùng Lam, nhưng tiếc rằng nó lại được phát ra từ cô gái bên cạnh.
"Những người còn lại, theo tôi."
Phùng Lam đi theo họ, ánh mắt nhìn lướt qua cửa nhà vệ sinh, có chút nghiên cứu. Đi tới một hành lang nhỏ, cô cố tình đi thụt lùi xuống cuối hàng đến một ngách nhỏ, Phùng Lam nhanh nhẹn táp vào, thành công cắt tóc sự quản chế. Trong bóng tối, một điểm sáng màu đỏ hiện ra, tỏa ra làn khói vấn vít trong không khí. Người đàn ông ẩn mình trong sách nhỏ hút thuốc, Phùng Lam cảnh giác, toan lấy chiếc đèn pin nhỏ bật lên..
"Cô không muốn bị camera quay được thì cứ bật lên đi." Người đàn ông đột nhiên lên tiếng.
Nghe vậy, cô dừng lại, tò mò về người đàn ông này.
"Là ai?"
Người đàn ông bật cười, nói: "Câu hỏi của cô thiếu chủ ngữ rồi."
"Bớt lằng nhằng, là ai?"
"Là người biết cô là ai, đến đây để làm gì."
Phùng Lam cười nhạt, thoáng chốc cau mày, hung hăng nói: "Là ai thì cũng tránh ra một bên, đừng cướp bát cơm của ông đây."
Nói xong, cô chạy đi về một hướng, bỏ lại người đàn ông với cây thuốc lá trong ngách nhỏ. Nhìn tấm bảng ghi WC, Phùng Lam đi vào, cô quan sát xung quanh. Ánh mắt đảo về một hướng rồi dừng lại, khóe môi khẽ nhếch, quả thật cô đoán không sai!
Nhích lên, nhích lên, cố gắng chút xíu nữa thôi! Chết tiệt, sao nó lại nhỏ như vậy chứ? Hiện giờ Phùng Lam đang bò trong lỗ thông gió. Trước kia có một nhiệm vụ trong này, cô đã từng xem qua bản đồ, cái lỗ thông gió này dẫn đến phòng quan sát của quán bar.
Khi đến nơi, Phùng Lam nhẹ nhàng nhảy xuống, hai gã áo đen canh chừng camera không phát hiện vẫn đang bận nói chuyện tám phét với nhau.
Làm sao để làm cho hai người này rời đi?
Phùng Lam suy nghĩ, lát sau nhẹ nhàng lấy ra từ góc căn phòng một chiếc dùi điện mini, khỏi cần nghĩ nhiều, có cái này trong tay, cô tin cô sẽ hạ gục được hai gã này.
"Mày ngồi ở đây, tao đi giải quyết một tí."
Nói xong, một gã đi vào phòng WC.
"A aaa.."
Gã còn lại nhanh chóng chạy vào xem tình hình nhưng cũng bị tương tự..
Phùng Lam kéo hai gã vào phòng WC và khóa lại. Xong xuôi, cô nhìn vào màn hình máy theo dõi, trong mỗi phòng đều lắp camera, công nhận quán ba này cũng giàu thật. Trên màn hình là hàng loạt cảnh quay mua bán dâm, Có cả quan chức, dân thường, Công chức.. Miễn là có tiền.
Phùng Lam mỉm cười, lấy đi những video bằng chứng đó.
Sau khi cô dời đi, người đàn ông đó lại xuất hiện, đưa mắt dõi theo bóng cô mỗi lúc một xa. Anh nhìn chiếc dùi điện mini trong lòng bàn tay, mỉm cười, lẩm bẩm:
"Thật tốt. Nó có thể giúp ích được cho em."
* * *
"Phịch.."
Một bóng người bé nhỏ du dây nhảy từ tầng ba của khu nhà xuống đất. Cô xoa tay, đến gặp anh Dịch thôi.
"Anh Dịch, tiền trao cháo múc."
"Em yên tâm."
Dịch Huy vỗ cái phong bì bên cạnh. Đôi mắt của Phùng Lam sáng lên, đưa bằng chứng cho Dịch Huy rồi cầm tiền đi mất.
"Sáng ngày hôm nay, cảnh sát bất ngờ ập vào quán bar Tuệ Lạc. Bắt được 19 nghi phạm đang tiến hành mua bán dâm, giải cứu được 44 cô gái bị bắt cóc. Đồng thời, phá được đường dây cướp giật, buôn bán người lớn trong thành phố.."
Tivi đang phát chương trình thời sự, Phùng Lam không để ý, húp tô cháo. Hôm nay anh Mặc của cô nấu cháo, ôi, thật thích quá đi!
"Lam Lam, cả ngày hôm qua
mẹ không về, vụ án này có phải kiệt tác của mẹ không?"
"Anh Mặc, anh nói như mẹ của anh là thần thánh ấy!"
"Mẹ đừng cãi. Từ trước giờ đều như thế."
Phùng Mặc chạy ra túm tay của cô lắc lắc. Phùng Lam bị bất ngờ, suýt xoa một tiếng..
"Lam Lamm.."
Cô lại bị phát hiện rồi!
"Không sao không sao, đây chỉ là vết xước nhẹ, do mẹ không cần thận.."
Trong thời gian cô nói, cậu bé Mặc Mặc đã lấy được hộp thuốc, cau mày xử lí vết thương cho cô.
"Mẹ tự làm được.."
"Là do mẹ không cẩn thận, lúc nhảy từ tầng ba xuống bị té một chút."
"Là.. là do lúc đánh ngất hai gã canh camera có bị hắn đâm.."
"Lam Lam, mẹ bây giờ mới nói vết thương nghiêm trọng nhất. Mẹ cứ như vậy, nhờ đâu mẹ xảy ra chuyện gì.."
Phùng Mặc nói đến đây thì nước mắt rơi xuống, cái mũi hồng hồng lên, phập phồng. Phùng Lam cảm động, xoa đầu, ôm cậu vào lòng:
"Không sao đâu, mẹ làm được. Hơn nữa, công việc này rất kích thích, tiền lại còn nhiều, tội gì không làm. Anh Mặc của mẹ cứ yên tâm."
"Tín hiệu của mẹ hình như có chút vấn đề."
Phùng Lam ngạc nhiên, sờ tay lên chiếc vòng cổ.
"Con không nhận được tín hiệu an toàn của mẹ?"
Cô nghi ngờ hỏi lại, cậu bé Phùng Mặc gật đầu, chẳng phải lúc ấy nó vẫn còn sử dụng được mà?
"Mẹ mang nó đây."
Phùng Lam gật đầu, cởi chiếc vòng cổ xuống đặt vào tay đứa con, Nhận được đồ, cậu bé chạy đi, bỏ lại một câu: "Lam Lam, mẹ chờ tin của con."
* * *
"Cả lớp đứng."
"Các em ngồi đi."
Phùng Lam bước lên bục giảng, cất giọng đều đều:
"Cất hết sách vở, giờ lấy ra làm bài kiểm tra một tiết."
Học sinh cả lớp ca thán một tiếng, Phùng Lam cầm một tập đề đi phát cho mỗi người một tờ. Chợt, có một học sinh nói:
"Cô ơi, đề chẵn lẻ ạ?"
"Ừ."
Lại một lát sau..
"Cô ơi, sao đề của em lại toàn câu khó.."
Phùng Lam chau mày, đảo mắt nói:
"Tất cả là do máy tính, xác xuất trộn đề toàn cầu khó, em chịu khó làm đi."
Bạn học sinh nhíu mày, ngồi xuống hoàn thành bài.
Trống ra chơi, cả lớp lên nộp bài. Phùng Lam thu lại rồi đi mất.
"Khổ thân thằng Quyền."
"Tại ăn ở cả thôi, ai bảo nó khai gian điểm, bây giờ bị trời trêu ngươi."
"Hôm nay may quá, tao làm được hết. Cái bài vừa rồi tao còn chưa hiểu rõ, may quá cô Phùng hôm nọ quên không mang giáo án nên ôn thêm một tiết. Ha ha, số tao hên quá a a a."
Phùng Mặc mang cơm trưa đến cho mẹ vừa tầm đi qua nghe thấy. Cậu thở dài, các chị bị lừa hết rồi, mẹ cậu thích lòe người khác lắm!
Vào buổi nắng ban mai, hai mẹ con ngồi cùng nhau ngắm ánh mặt trời lên, chợt Phùng Mặc lên tiếng:
"Ba con là ai?"
Câu trả lời luôn là: "Mẹ quên rồi!"
Quả thật, Lam Lam mẹ cậu bị mất trí nhớ rồi..
* * *
Tác giả có một buổi phỏng vấn riêng nhân vật nhỏ tuổi nhất câu chuyện: Phùng Mặc.
Họ tên? - Phùng Mặc.
Tuổi? - 9 tuổi.
Có người yêu chưa? – Bớt hỏi lằng nhằng.
Ồ! Đã để ý ai chưa? -..
Phùng Mặc lật bàn, tức giận bỏ đi..
Ấy ấy, tôi sẽ vào chuyện chính, chuyện chính ngay..
Phùng Mặc một lần nữa ngồi xuống trả lời phỏng vấn.
Phùng Lam mẹ cậu làm sao bị mất trí nhớ? - Bị tai nạn vào 9 năm trước.
Cậu là sinh non? (từ chối trả lời)
Tính cách cậu thích ở mẹ cậu? - Lười.
(Tác giả đang load)
Phùng Mặc cậu thật khác người!
Câu tiếp theo, vì sao cậu lại cho rằng Phùng Lam lười?
- Đi dạy cố tình không mang giáo án, sợ nặng túi, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng dạy. Không bao giờ đi dạy mang điện thoại, sợ bị làm phiền! Giả vờ đãng trí để thử lòng học sinh, lúc kiểm tra khác biết tay với Lam Lam. Nấu cơm, rửa bát rất ít khi..
Hết rồi? - Tất nhiên.
Tại sao khi kiếm được nhiều tiền như vậy mà mẹ cậu vẫn không bỏ ngành giáo viên? - Vì lương tháng.
(Phùng Lam đang bị bảo vệ cản ở dưới khán đài hét to: Anh dám nói xấu mẹ như thế à)
Việc tìm kiếm ba ruột của cậu thế nào rồi? - Haizz, không tìm nữa..
What, vì sao? - Chết rồi!
Tác giả trực tiếp ngã ghế!