Hôm nay là một ngày nắng đẹp. Tôi mở cửa hiệu sớm hơn thường ngày, chỉ vì thấy dễ chịu với thời tiết hôm nay. Cửa hiệu của tôi là cửa hàng bán sách cũ. Các loại sách từ ngày xưa cho đến ngày nay. Gọi là sách cũ nhưng thật ra chúng không cũ lắm, chúng vẫn còn khá mới vì hầu như cửa hiệu chúng tôi khi thu sách đã có chọn lọc khá kỹ.
Tôi là một con nghiện sách, và có đam mê với sách. Nhưng bạn biết đấy, để kiếm tiền với hàng đống con chữ chẳng hề dễ dàng gì. Tôi từng là đứa có đam mê viết lách và muốn in ấn tác phẩm của mình thành một cuốn sách hoàn chỉnh. Nhưng khi ấy sách tôi viết không bán chạy cho lắm, nếu tôi không nhầm thì mình chỉ bán được tầm 60 bản. Và sự thật thì nó không thể nuôi sống tôi nổi. May sao tôi được nhận vào một cửa hiệu sách cũ, nơi này cũng khá rộng nhưng không gian không được sáng sủa lắm. Vì nơi đây có vẻ lâu đời và chủ tiệm là một ông bác hơn sáu mươi tuổi. Nhưng vì tiếng tăm của sự lâu đời ấy nên chúng tôi bán cũng khá và có nhiều khách quen. Duy nhất chỉ có một vị trong số những vị khách ấy tôi đặc biệt để ý. Là một cô bé nhìn thì có vẻ chỉ vừa bước vào cấp ba. Cứ mỗi tuần lại thấy cô bé xuất hiện tầm một hai lần gì đấy để mua sách cũ. Một lần mua tầm một hai quyển gì đấy. Có một dạo tôi để ý, lúc cô bé vào mua tôi thấy đồng phục cô đang mặc lấm lem bùn đất và gương mặt đầy những vết trầy. Tôi có hỏi thăm nhưng cô chưa kịp trả lời tôi đã bị chủ tiệm cắt ngang.
"Suzui-chan! Cháu nhớ dọn lại kệ sách phía trong cùng nhé, chỗ đó hơi bừa bộn."
Chủ tiệm vừa dứt lời, cô bé vội thanh toán và rời đi. Tôi vốn dĩ không thích xen vào chuyện người khác, nhưng nhìn cô bé với vẻ mặt sầu não vô cùng, tôi đoán có thể cô bị bắt nạt. Nạn bắt nạt học đường chẳng còn xa lạ gì đối với trẻ vị thành niên ở độ tuổi học trường cấp ba. Tôi chưa từng bị dính phải những vụ như thế nhưng nó thật sự đáng sợ. Có những đứa trẻ rất bẩn tính, chúng thích làm mọi thứ khiến người khác cảm thấy mình thấp kém và nhục nhã. Cuộc sống cấp ba của tôi với sự hòa đồng cho nên trôi qua một cách êm đềm. Tôi thấy có chút thương hại cô bé.
Thường thì khi cảm thấy chán một chút vì có một thời điểm bán ế trong ngày, tôi lấy một quyển sách trong cửa tiệm và đọc. Tôi thích đọc các loại
tiểu thuyết nói về hành trình, trinh thám và các loại chia sẻ kinh nghiệm cuộc sống. Những chủ đề như thế thường thu hút tôi. Nhưng đặc biệt tôi chán ngấy với mấy quyển sách nói về chuyện tình cảm yêu đương, tôi hoàn toàn chẳng có tí hứng thú nào để đọc chúng. Tôi cứ lo sợ rằng mình là một người vô cảm, vì tôi sống cuộc đời này tận hai mươi bốn năm rồi vẫn chưa có bất kì một mối tình vắt vai nào. Không phải là tôi không muốn yêu, mà là tôi không thể có cảm xúc với bất kì ai. Kiểu thế, nếu bạn hiểu được.
Hôm nay tôi đoán chắc cô bé cấp ba ấy sẽ lại đến đây để mua sách. Có thể nói cô là mối quen lâu dài nhất từ trước đến giờ của hiệu, ít nhất là khi tôi mới bắt đầu làm tại đây. Một dạo tôi cố bắt chuyện thử với cô bé, trông cô có vẻ khá nhút nhát và ít nói.
"Em thích đọc sách nhỉ?"
Cô bé chẳng đáp gì, chỉ cười gượng và gật đầu một cái. Tôi đoán chắc cô không muốn nói chuyện lắm nên cũng ngưng, nhưng một lúc sau tôi nghe có giọng nói lí nhí, tôi không biết là mình có nghe nhầm không vì cô nói khá nhỏ.
"Em chẳng làm ngoài đọc sách cả."
Tôi mỉm cười và giảm giá một nửa số tiền tổng của ngày hôm đó cho cô bé, vì là mối quen cũng là vì áp dụng cách này để giữ khách lâu dài hơn. Lúc đó cô khá lúng túng vì mua ở đây khá lâu rồi, đây là lần đầu tiên có vụ việc khuyến mãi thế này. Tôi chỉ nói dối rằng là chính sách mới của cửa tiệm. Cô vui mừng rồi cảm ơn sau đấy rời khỏi tiệm. Còn tôi thì lặng lẽ bỏ vào quầy thu ngân số tiền đã giảm cho cô bé. Phần nào đấy coi như là một sự an ủi cho việc mà cô bị sự cố của lần trước.
Nhớ cái lúc tôi mới vào làm, tôi từng gặp một vị khách kì quặc. Ông ta tầm tuổi trung niên và đòi hỏi cửa hàng phải có quyển sách mà ông ta muốn. Tôi có trao đổi và bảo ở đây không có dịch vụ tìm sách theo yêu cầu. Sở dĩ ông ta yêu cầu thế là vì không muốn phải mua sách mới, nó khá đắt. Đó là lí do hoàn toàn vô lí và ông ta làm ầm ĩ hết cả cửa tiệm, tôi chỉ có muốn bó tay nhưng cũng không muốn làm phiền chủ tiệm. Và ngay lúc đó, cô bé cấp ba hằng ngày đến cửa hiệu, có vào nói gì đó với vị khách khó ưa và rồi ông ta rời đi ngay sau đấy. Tôi không biết chuyện gì, về sau mới biết rằng cô có quyển sách mà ông ta cần và tặng miễn phí cho ổng. Tôi nghĩ một lần nào khác lại giảm giá cho cô coi như đây là một sự đáp lễ.