Bạn được NNTV mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
66 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
1334 2

Lửng lơ có nghĩa là gì?​


Bật máy tính lên và search từ điển tiếng việt: "Lửng lơ"

Câu trả lời:

Nửa vời, không rõ hẳn như thế nào . Câu chuyện bỏ lửng lơ. Trả lời lửng lơ. Chơi vơi giữa chừng, không hẳn cao cũng không hẳn thấp.

Tôi mông lung đọc từng từ chú giải của định nghĩa hai từ thuần việt ấy.. Một yên bình sớm vụt qua trả lại cho tôi màn đêm đen quen thuộc đến lạ. Đã bao giờ tôi quen với điều đó, không quan trọng nữa, dường như trái tim của chàng trai chênh vênh đã là bạn thân của sự cô độc quá lâu để tự mình bước ra rồi. Gần 12 giờ tôi vào xem những tin tức đủ để thời gian chậm chậm gắm nhấm bản thân. Một sự quen thuộc bủa vây lấy khoảng không gian này. Không phải tách cafe điếu thuốc. Không phải những bản nhạc du dương dần dần mời gọi chúng ta gục ngã trước những giấc mơ đẹp. Tôi chỉ đơn thuần là bạn của màn đêm và màn đêm cũng vậy. Đã từ bao giờ ư? Không nhỡ nổi nữa rồi. Từ ngày tôi trượt nguyện vọng 1 vào đại học rồi đánh mất tình yêu đầu ngọt ngào tuổi thần tiên. Từ ngày bố mẹ tôi biết rằng tôi nợ môn và bỏ học, hay từ ngày em trai tôi vượt qua tôi về mọi mặt.. Câu chuyện nào cũng gặm nhấm tôi từ từ một cách khoan khoái ấy vậy mà tôi bất lực trước những sát thương ấy. Ngày còn nhỏ tôi mơ, mơ là một chàng trai mạnh mẽ trưởng thành rồi làm trụ cột cho gia đình.. Tôi ước gì tôi chưa từng ước. Trưởng thành trước sự vô lực của bản thân, trưởng thành trong sự dị nghị đàm tiếu của gia đình, tôi lựa chọn cho mình thất bại.

Nghe yếu đuối và hèn hạ lắm đúng không?

Tôi đâu có phủ nhận. Ngày mà tôi gục ngã thì tôi cũng tự đánh mất niềm tin nơi bản thân mình rồi. Tôi lại ngồi dậy lên gác mái để hòa mình vào những làn gió đêm. Có lẽ sẽ có ai đó dang tay ôm tôi vào lòng để tôi có thể khóc 1 lần thật thoải mái không vướng bận. Tôi mong vậy. Sống ở thủ đô từ bé tôi biết bản thân cần nỗ lực. Nhưng bản thân lại là minh chứng của sự thất bại. Trượt đại học người tôi thương rời bỏ tôi. Tôi còn bố mẹ. Bỏ học và lêu lổng chơi bời. Niềm tin của gia đình rời bỏ tôi. Ngày e trai tôi thành công với dự án mà tôi còn phát âm sai: Youtube là ngày mà chút yêu thương duy nhất còn sót lại của nơi gọi là mái ấm cũng xách vali và rời đi. Từ ngày đó, tôi chỉ còn lại tài sản đồng hành đáng giá duy nhất là sự cô đơn. Và rồi tôi làm bạn với đêm trong vô thức. Tôi lại lên mạng kiếm những diễn đàn nơi ai cũng không biết ai và lặng lẽ trà trộn vào đó. Tôi đi tìm sự tồn tại riêng của chính mình khi mà nó mờ nhạt đến mức đáng thương. À tôi có thói quen viết nhật ký. Mặc dù lộn xộn không đầu không kết nhưng nó là những dòng tin vui ít ỏi trong não bộ của tôi hàng ngày và đã 3 năm cuốn sổ đó phủi bụi trên giá sách.. Ước gì.. Tôi lấy tay che miệng. Đã quá đủ cho những điều ước chưa bao giờ là hiện thực rồi. Ngày hôm nay kết thúc rồi. Chờ một chút nữa thôi mặt trời lên mình có thể ngủ được rồi. Tôi lại bật thanh âm quen thuộc ấy mà dù ngàn lần tôi chỉ ấn tượng với câu hát:

"Vòng luân hồi làm người ta mệt mỏi.. Có em rồi đời sống này khỏe hơn Làm người nội trợ cực nhọc đi ít nhiều, vì anh muốn nuôi mèo, nhà có cả trẻ con Mà đúng phải lẽ ra, anh cần trách nhiệm, trưởng thành, vươn cao cho gia đình dựa bóng Dẫu sai lầm thì vẫn là kết quả, của thời thanh niên mình tràn trề nhựa sống.."

Chúc cả thế giới ngủ ngon!

Hà nội, ngày thứ hai của những dòng cảm xúc lộn xộn, tháng.. Năm..​
 
Last edited by a moderator:
9 ❤︎ Bài viết: 47 Tìm chủ đề
Lửng lơ là trạng thái không rơi hẳn về phía nào, không rõ ràng đến tận cùng, cũng chẳng dứt khoát để kết thúc. Nó treo lơ lửng giữa hai bờ cảm xúc, như một sợi chỉ mỏng căng giữa có và không, thương và chưa dám yêu, buông và lại không nỡ rời.

Lửng lơ là khi lòng người chưa kịp gọi tên cảm xúc của chính mình. Không hẳn là nhớ, nhưng thiếu thì thấy trống. Không hẳn là yêu, nhưng vắng thì thấy lòng chênh chao. Đó là cảm giác đứng trước một cánh cửa hé mở, biết phía sau có thể là ấm áp, cũng có thể là tổn thương, nên chỉ dám đứng yên, không bước vào, cũng chẳng quay đi.

Trong văn học, "lửng lơ" thường mang vẻ đẹp rất buồn và rất thơ. Nó giống buổi chiều chưa kịp tắt nắng, giống mùa thu chưa kịp lạnh, giống một câu nói bỏ dở, một ánh nhìn chưa kịp gọi tên. Chính vì không trọn vẹn nên nó day dứt, ám ảnh, và ở lại rất lâu trong lòng người đọc.

Lửng Lơ​


Chiều nào cô cũng ghé quán cà phê nhỏ ở cuối phố, ngồi đúng chiếc bàn sát cửa sổ. Anh thường đến muộn hơn, gọi một ly đen không đường, rồi ngồi đối diện. Hai người không hẹn, cũng chẳng hỏi vì sao ngày nào cũng gặp.

Họ nói với nhau những chuyện rất nhẹ. Trời hôm nay nóng hay mát, con mèo trước quán đã biến mất từ bao giờ, bản nhạc cũ nghe mãi không chán. Không ai hỏi về quá khứ, cũng chẳng nhắc đến tương lai. Mọi thứ dừng lại vừa đủ, như thể chỉ cần bước thêm một bước thôi là sẽ chạm vào điều không thể quay đầu.

Có hôm mưa, cô đến trễ. Anh nhìn đồng hồ rất lâu, rồi đứng dậy định rời đi thì cô xuất hiện, tóc ướt, áo còn vương mùi mưa. Họ chỉ nhìn nhau, cười nhẹ, không nói gì. Khoảnh khắc ấy, nếu một người mở lời, có lẽ câu chuyện đã rẽ sang hướng khác.

Nhưng không ai nói cả.

Rồi một ngày, cô không đến nữa. Chiếc bàn sát cửa sổ trống trơn, ánh nắng chiếu xuống lạnh hơn mọi hôm. Anh vẫn ngồi đó, gọi ly đen không đường, nghe bản nhạc cũ, và chợt nhận ra: Thứ khiến lòng mình trống trải không phải là một cuộc chia tay, mà là một điều chưa từng bắt đầu.

Đó chính là lửng lơ.

Cuộc sống có những thăng trầm, những lúc lửng lơ không biết phải đi đâu và làm gì, nhưng đừng bao giờ từ bỏ hy vọng và niềm tin. Mỗi bước đi, mỗi hành động đều là cơ hội để bạn trưởng thành, tìm thấy bản thân và hiểu rõ hơn về cuộc sống. Hãy cố gắng vượt qua thử thách, đón nhận yếu đuối và hèn hạ của bản thân, và dần dần đi đến bức tranh hoàn thiện của cuộc sống. Chúc bạn ngủ ngon và hãy luôn tin rằng mọi khó khăn sẽ qua, và sáng mai sẽ mang đến những điều tốt lành hơn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back