Vực Sâu Vẫn Rít
* * *
Trên con đèo sương mù quấn quýt,
Có kẻ đi, kẻ đứng, kẻ rơi.
Đèn pha loang ánh vàng giả dối,
Chiếu mặt người, chẳng thấy lòng ai.
* * *
Đồng tiền reo vang trong túi rách,
Kéo giấc mơ qua những đêm dài.
Nợ nần cười, giơ tay bóp cổ,
Lời hứa ngọt, hóa lưỡi dao bay.
* * *
Ôi, đời người, một ván bài đỏ,
Đặt cả hồn, đổi lấy bụi tro.
Kẻ ăn trên, kẻ quỳ bên dưới,
Cười ha hả, nước mắt lặng thầm.
* * *
Nhìn kìa, những bộ vest thẳng tắp,
Lời nhân nghĩa tuôn như suối ngầm.
Mà sau lưng, dao găm lấp lánh,
Cắt cuộc đời, chẳng chút ngại ngần.
* * *
Có bà mẹ ôm hình con khóc,
Nước mắt rơi, lòng đau như cắt.
Có kẻ khác, môi cười lạnh giá,
Đếm tiền bạc, giấu tội trong tim.
* * *
Và gã kia, tay run trên lái,
Chở giấc mộng, chở cả niềm đau.
Đường đèo nghiêng, đời nghiêng theo gió,
Một cú đâm, vạn thứ tan mau.
* * *
Hài hước thay, công lý đứng nhìn,
Cân chẳng nổi lòng người nông cạn.
Kẻ vô tội, áo tù vướng mắc,
Kẻ thủ ác, vẫn tiệc rượu vang.
* * *
Sòng bạc cười, xúc xắc lắc vang,
Ánh đèn đỏ, soi lòng tham vọng.
Ai thắng đây, ai thua ván cuối?
Chỉ biết rằng, vực sâu vẫn rít.
* * *
Nhưng hãy nghe, giữa màn sương lạnh,
Vẫn có tim, dù yếu, còn mong.
Một ánh mắt, một lời xin lỗi,
Chẳng cứu được, nhưng sáng lòng son.
* * *
Ôi cuộc đời, trò chơi khắc nghiệt,
Kẻ sống sót, chưa chắc đã vui.
Vực sâu kia, không chỉ là đá,
Mà là lòng, khi lạc lối xa xôi.
(Hết)
Đọc truyện ngắn "
Vực Sâu" của Rewrite.
* * *
Fanpage: Giá Như Dừng Yêu
Rewrite: Bạn tìm đọc các tác phẩm khác của Rewrite
Ở ĐÂY nhé!