Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,537 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề
5442 58

Lại bắt đầu​


Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng

Lại ngọn đèn, màu mực những câu thơ

Lại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rực

Trước biết bao nao nức với mong chờ


Một con tàu chuyển bánh ngoài ga

Làn nước mới, trời xanh và mây trắng

Ngôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắng

Như chưa hề có mùa lũ đi qua.


Như chưa hề có nỗi đau xưa

Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới

Một quá khứ ra đi cùng gió thổi

Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhòa


Những mùa sen, mùa phượng đã xa

Trên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúc

Rồi hoa đào lại tươi hồng nô nức

Như chưa hề biết đến tàn phai


Tay trong tay tôi đã bên người

Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn

Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện

Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu


11-1986

Xuân Quỳnh

55091621550_14e6bb8758_o.png


Bài thơ mang đến cảm giác như một buổi sớm sau cơn mưa dài. Không ồn ào, không bi lụy, chỉ là một sự khẽ khàng đứng dậy, phủi bụi quá khứ và bước tiếp. Ở đó có sự mệt mỏi đã đi qua, có những đổ vỡ từng khiến người ta ngần ngại, nhưng sâu bên trong vẫn còn nguyên một nhịp tim muốn sống, muốn yêu, muốn mở ra một chặng đường mới.

Xuân Quỳnh không phủ nhận những tổn thương cũ. Chị chỉ chọn cách đặt chúng xuống. Điều đẹp nhất của bài thơ không phải là lời hứa, mà là thái độ: dám tin lại, dám hy vọng lại, dám yêu lại như thể chưa từng đau. Sự bắt đầu ở đây không phải ngây thơ, mà là một sự can đảm dịu dàng.

Có một năng lượng rất nữ tính trong bài thơ – mềm nhưng bền, mong manh nhưng không yếu đuối. Người phụ nữ ấy không nói đến vĩnh cửu, không mơ điều quá xa xôi. Chị chỉ cần mỗi ngày được thức dậy và thấy lòng mình còn muốn nắm tay ai đó, còn muốn bước tiếp. Và thế là đủ.
 
Last edited by a moderator:
1,595 ❤︎ Bài viết: 1558 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Lại Bắt Đầu​


Có những buổi sáng, khi ánh nắng vừa chạm vào ô cửa, ta bỗng thấy lòng mình cũng vừa mở ra như một trang giấy trắng. Bài thơ "Lại bắt đầu" của Xuân Quỳnh mang đến cảm giác ấy – một cảm giác dịu dàng mà mạnh mẽ, như thể sau tất cả những đổ vỡ, con người vẫn có thể đứng dậy, mỉm cười và yêu thêm một lần nữa. Không ồn ào, không tuyên ngôn lớn lao, những câu thơ chảy trôi nhẹ nhàng mà thấm sâu, gợi lên niềm tin vào khả năng hồi sinh của trái tim.

Ngay từ những dòng đầu, điệp ngữ "Lại bắt đầu" vang lên như một nhịp đập. Không phải bắt đầu vì chưa từng trải qua, mà là bắt đầu sau khi đã đi qua. "Trang giấy trắng", "ngọn đèn", "màu mực", "nhịp đập" – tất cả gợi một sự khởi sinh. Đó vừa là khởi đầu của sáng tạo, vừa là khởi đầu của tình yêu. Trái tim "rạo rực" trước "nao nức với mong chờ" cho thấy khát vọng sống vẫn nguyên vẹn, dù phía sau có thể là những mùa lũ, những nỗi đau.

Hình ảnh con tàu chuyển bánh ngoài ga mở ra một không gian rộng lớn. Chuyển động ấy tượng trưng cho sự tiếp tục, cho hành trình không ngừng của đời sống. "Làn nước mới, trời xanh và mây trắng" hiện lên tinh khôi, như thể mọi điều buồn bã đã được gột rửa. Câu thơ "Như chưa hề có mùa lũ đi qua" không phải là phủ nhận quá khứ, mà là cách nhà thơ chọn nhìn về phía ánh sáng. Đó là thái độ sống tích cực: Không để đau thương định nghĩa mình mãi mãi.

Khi viết "Như chưa hề có nỗi đau xưa / Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới", Xuân Quỳnh không ngây thơ tin rằng quá khứ biến mất. Bà hiểu rõ thời gian sẽ làm ký ức phai nhòa, nhưng điều quan trọng hơn là khả năng mở lòng lần nữa. "Một quá khứ ra đi cùng gió thổi" – quá khứ không bị chối bỏ, nó chỉ lặng lẽ rời xa để nhường chỗ cho hiện tại.

Thiên nhiên trong bài thơ vận động theo vòng tuần hoàn của mùa: Sen, phượng, cúc, đào. Mỗi mùa hoa đến rồi đi, tàn phai rồi lại nở rộ. Sự luân chuyển ấy phản chiếu quy luật của tình yêu và đời sống. Không có gì tồn tại vĩnh viễn trong hình hài cũ, nhưng luôn có sự tái sinh. Câu thơ "Như chưa hề biết đến tàn phai" là một cách nói giàu cảm xúc: Hoa vẫn nở hết mình, dù biết sẽ tàn. Con người cũng vậy, vẫn yêu hết mình, dù hiểu mong manh.

Đặc biệt, đoạn kết khiến người đọc lặng đi trong một niềm xúc động dịu dàng. "Tay trong tay tôi đã bên người / Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn". Không hứa hẹn xa xôi, không khẳng định đời đời, chỉ có hiện tại. Xuân Quỳnh từng nhiều lần băn khoăn về sự mong manh của hạnh phúc, nên ở đây, bà chọn một cách yêu thực tế và chân thành: Yêu trong từng ngày.

"Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện

Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu"

Câu thơ khép lại như một lời thì thầm mà kiên định. Yêu không phải là một lần duy nhất, mà là sự lựa chọn lặp lại mỗi ngày. Khi mặt trời lên, khi ánh sáng trở lại, trái tim cũng tự làm mới mình. Đó là triết lý giản dị mà sâu sắc: Hạnh phúc không nằm ở lời thề vĩnh viễn, mà ở việc mỗi sáng vẫn muốn nắm tay nhau bước tiếp.

"Lại bắt đầu" vì thế không chỉ là câu chuyện riêng của một người phụ nữ đang yêu, mà là bản nhạc dịu dàng về sức sống của con tim. Sau tất cả những mùa lũ, những nỗi đau, con người vẫn có thể tin vào ngày mới. Và chừng nào còn dám "bắt đầu", chừng đó tình yêu vẫn còn cơ hội nở hoa.
 
1,595 ❤︎ Bài viết: 1558 Tìm chủ đề
Phân tích bài thơ Lại bắt đầuXuân Quỳnh

Ngay từ những câu mở đầu, điệp cấu trúc tạo nên nhịp điệu như một tiếng gọi tự thân:

"Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng

Lại ngọn đèn, màu mực những câu thơ"


Từ "lại" được lặp lại như một sự khẳng định: Bắt đầu không chỉ một lần. Sau mỗi đổ vỡ, con người vẫn có thể trở về điểm xuất phát, đối diện với chính mình. "Trang giấy trắng" vừa là hình ảnh của sáng tạo, vừa là biểu tượng cho một tâm thế sẵn sàng viết lại đời mình.

Hình ảnh chuyển động tiếp nối bằng nhịp sống rộng mở:

"Một con tàu chuyển bánh ngoài ga"

Con tàu ấy là biểu tượng của hành trình mới. Không đứng lại, không quay đầu, mà rời bến. Bức tranh thiên nhiên tươi sáng phía sau gợi cảm giác tái sinh, như thể cuộc đời luôn có cách tự làm mới mình.

Đặc biệt, sự phủ định quá khứ được diễn đạt bằng một thái độ nhẹ nhàng:

"Như chưa hề có nỗi đau xưa"

Đây không phải là sự lãng quên thật sự, mà là cách tự chữa lành. Nhà thơ chọn không để quá khứ trói buộc hiện tại. Thời gian được xem như dòng chảy có khả năng làm dịu mọi vết thương.

Đến khổ cuối, tinh thần bài thơ được kết tinh rõ nhất:

"Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện

Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu"


Không có lời thề nguyền dài lâu, không nói đến vĩnh viễn. Điều quan trọng là sự lặp lại của yêu thương trong từng ngày sống. Tình yêu không phải một lần cho mãi mãi, mà là một lựa chọn mỗi sáng thức dậy.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng điệp từ, hình ảnh tươi sáng, nhịp điệu đều và trong trẻo. Giọng thơ mang chất suy tư nhưng không bi quan, giàu nữ tính, giàu niềm tin.

Lại bắt đầu không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà còn là tuyên ngôn sống: Sau tất cả, con người vẫn có thể chọn hy vọng. Và chính lựa chọn ấy làm nên vẻ đẹp bền bỉ của Xuân Quỳnh.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back