Bạn được Khuynh Thần mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
257 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 100:

Cửa phòng đẩy ra, Ji Wook ngồi sau bàn làm việc nhìn Khánh Băng đang rụt rè đi vào, trong lòng anh biết rõ cô đến đây là vì việc gì. Seo Jong Bin đứng bên ngoài đóng cửa lại.

Khánh Băng liếc thấy trong phòng chỉ còn cô và anh, bất chợt trong lòng có chút căng thẳng, cô tự trấn an chính mình sau đó cúi người chào anh: "Giám đốc!"

Ji Wook nhàn nhạt gật đầu: "Có việc cứ nói."

Khánh Băng chần chừ một chút rồi mới nói: "Sự cố lần này là.. Là anh giúp tôi sao?"

Ji Wook không che giấu ngược lại thành thật nói: "Không! Tôi chỉ hạ lệnh."

Khánh Băng nghe thấy đáp án mình đã đoán trước, cô rũ mi, cúi đầu xuống, với vẻ ngoài ý muốn: "Ra là vậy."

Ji Wook đứng lên rời khỏi bàn làm việc đi tới chỗ cô: "Đã giải quyết xong rồi à?"

Khánh Băng gật đầu cười nói: "Vâng."

Ji Wook thấy dáng vẻ của cô thì biết cô đến đây không chỉ đơn giản là vài ba câu như thế, anh hỏi "Vậy thì tốt.. Cô vì chuyện này mà đến đây gặp tôi?"

Khánh Băng ngây ra một chút, rồi lúng túng nói: "Tôi.. Tôi nghĩ là anh giúp tôi nên.."

Không để cô nói hết, Ji Wook ngắt ngang lời cô: "Là muốn cảm ơn hay hạch tội?"

Khánh Băng khựng lại giương mắt nhìn anh. Ji Wook đạm nhiên nhìn cô.

Khánh Băng do dự một chút liền đáp lời: "Tôi hi vọng đó không phải là anh."

Hai người đối mắt nhìn nhau.

Lúc này trong phòng làm việc của Ji Hyun, anh đứng quay lưng về phía Fred, bộ dáng ảo não, không ngừng thở dài. Fred thấy dáng vẻ đó của anh thì liền cười, giọng điệu châm chọc hỏi: "Đau lòng rồi?"

Ji Hyun cười khổ: "Tàn nhẫn với cô ấy là muốn cô ấy càng hận càng tốt, càng không còn gì để luyến tiếc càng nhanh chóng muốn rời khỏi đây."

Fred trầm mặc một lúc, rồi mới cất tiếng khuyên nhủ: "Hãy cẩn thận suy xét, bằng không sẽ phản tác dụng, tùy đối tượng mà hành xử. Ji Hyun! Nấm nhỏ bây giờ.. Biết đâu khác với nấm nhỏ của một năm trước, cô ấy sẽ không dễ khuất phục."

Ji Hyun lập tức không cần nghĩ mà đáp: "Vậy thì đã sao? Không khuất phục thì tớ sẽ ép đến khi khuất phục mới thôi."

Fred thấu triệt bản tính cứng rắn của Ji Hyun, hắn biết Ji Hyun một khi đã làm việc gì thì không quay đầu không hối hận. Hắn đành im lặng, thở dài một hơi não nề.

Về phía Khánh Băng, cô thẳng thắng nói với Ji Wook: "Giám đốc! Anh là nhân vật cấp cao thế nhưng.. Cũng là người bạn đầu tiên của tôi tại đất nước xa lạ này, nếu anh đơn thuần chỉ là nhân viên làm vườn, sự giúp đỡ của anh sẽ khiến tôi vui sướng, tuy nhiên sự thật không như vậy. Mỗi lời nói của anh đều có lực ảnh hưởng rất lớn, giúp đỡ của anh sẽ tựa như ngọn thái sơn, tôi gánh không nổi."

Ji Wook đã dự đoán rất nhiều cho thái độ của Khánh Băng, những lời cô nói lúc này đều nằm trong tính toán của anh thế nhưng anh vẫn có chút mất mát: "Tôi không hi vọng sẽ thấy cô cảm thấy áp lực như vậy."

Khánh Băng trông thấy biểu cảm đó của anh liền cúi đầu né tránh, bất đắc dĩ mà nói: "Tôi biết."

Còn một câu Ji Wook không nói ra chỉ giữ lại trong lòng: "Cũng không hi vọng cô tỏ ra xa cách như vậy." Anh thu lại cảm xúc, hỏi cô: "Cô có muốn chuyển vị trí công tác không?"

Khánh Băng sửng sốt ngẩng lên nhìn anh: "Hả?" Trong lòng cô thầm nghĩ: "Này.. Là chuyển đề tài đi đâu rồi?" Cô cuống quýt lắc đầu: "Không cần, không cần.. Tôi sẽ cố gắng chăm chỉ không để sai lầm thế này xảy ra nữa."

Ji Wook lại nói: "Có thể sự cố lần này là có người nhắm vào cô, cô không muốn suy nghĩ lại sao?"

Khánh Băng có chút không tin, trong lòng không khỏi kinh ngạc mà nghĩ: "Nhắm vào tôi? Nhưng vì sao? Tôi không có làm ra việc gì gây mất lòng người khác." Bề ngoài lại đáp lời: "Không cần! Như anh nói là có người nhắm vào tôi, nếu như tôi chuyển chẳng phải đúng ý họ rồi sao? Tôi không chuyển." Ánh mắt cô cương định nhìn anh.

Anh gật đầu xem như hiểu: "Thôi được."

Sắc mặt cô thoáng giãn ra, nhẹ nhõm mỉm cười, lại nghe Ji Wook nói: "Tuy nhiên, lần sau lại xảy ra việc đại loại như vậy, tôi sẽ điều chuyển cô đi."

Nụ cười trên môi cô chợt cứng, ngây ra nhìn anh. Ji Wook nghiêm túc nhìn cô, lãnh đạm cất tiếng: "Lần này là tôi hỏi ý cô, lần tới sẽ không phải là hỏi."

Khánh Băng nhất thời ngây ngốc cả người, nhìn anh trân trân.

Ngày lại trôi qua, mọi việc dường như trở lại quỹ đạo của nó. Trước cổng trung tâm bách hóa nhộn nhịp đông người ra vào..

Khánh Băng mặc đồng phục nhân viên quản lý đứng trong quầy mỹ phẩm đang chăm chú lau chùi sắp xếp lại các mặt hàng, vẻ mặt cô đầy mệt mỏi. Bỗng một người phụ nữ tuổi trung niên, mặc đồng phục lao công, một tay cầm chổi lau sàn, một tay xách xô nước đi tới chỗ Khánh Băng đặt xuống. Khánh Băng quay phắt lại nhìn, nhận ra là người quét dọn. Hai người cúi đầu chào nhau. Cô còn chưa kịp mở miệng chào hỏi thì nghe cô ta nói: "Tôi là Lim Jeong Hee, tổ trưởng bộ phận vệ sinh. Tôi đến để truyền lệnh về hình phạt của cô được chấp hành bắt đầu từ ngày hôm nay, một ngày làm ba giờ đồng hồ."

Khánh Băng ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì, tròn mắt nhìn cô ta, rồi dời mắt xuống xô nước và cây chổi lau sàn, miệng mấp máy nói không thành tiếng, lòng thầm gào thét: "Cái quỷ gì thế này?"

Trước lối vào trung tâm, một chiếc xe dừng trước đường. Cửa xe mở, Hana từ trong xe bước ra, cô mặc chiếc đầm ôm bó sát người đầy quyến rũ cao quý, tay cầm túi xách, chân mang giày cao gót hướng bên trong đi vào.

Khánh Băng lúc này dù oán trách nhưng cũng đã thay đồng phục lao công, tay cầm cây lau sàn khom người lúi húi lau dọn. Trước mắt cô thấy nhiều đôi chân xuất hiện đi qua đi lại, giẫm lên nơi cây lau sàn trong tay cô vừa đảo qua để lại nhiều dấu giày. Cô khẽ thở dài, đẩy cây lau sàn đưa tới lau đi vết bẩn và tiếp tục công việc. Vô số ánh mắt cảm thông, châm chọc, khinh thường từ mọi hướng của các nhân viên trong trung tâm hướng về cô.

Ở trên tầng cao, Ji Wook đứng trên hành lang chống tay trên thành lan can nhìn xuống phía dưới, biểu tình trên mặt anh nhàn nhạt. Phía sau anh, Oh Man Sik và Seo Jong Bin bất giác nhìn nhau trao đổi ánh mắt. Mắt Ji Wook đột nhiên khẽ chuyển, thấy Hana xuất hiện, cô ta đang đi bỗng dưng dừng lại, mắt nhìn tới trước.

Trước mắt Hana thấy Khánh Băng đang lau sàn, sắc mặt trầm xuống, thoáng nghĩ: "Là cô ta."

Ji Wook nhìn thấy phương hướng Hana đang cất bước đi tới, ánh mắt anh lạnh xuống.

Hana dừng phía sau lưng Khánh Băng, mang theo ánh mắt khinh thường, châm biếm cất lời: "Ô! Đây chẳng phải quản lý thực tập sinh sao? Sao lại thành nhân viên lao công rồi?"

Khánh Băng giật mình quay ra sau, trước mắt nhìn thấy Hana, cô vội cúi đầu chào: "Cô Shin!"

Hana với bộ dáng cao ngạo gật đầu, cất bước đến gần Khánh Băng, chân nhấc lên cố ý đá đổ xô nước để sát chân Khánh Băng làm nước bẩn tràn ra khắp nơi. Khánh Băng ngây ngốc nhìn xô nước, rồi ngước lên nhìn Hana.

Hana sắc mặt tái nhợt, ánh mắt như có lỗi nhìn Khánh Băng: "Ôi, ôi.. Làm sao bây giờ? Tôi.. Tôi bất cẩn quá!"

Những người xung quanh dần chú ý đến, tụ tập lại đi tới chỗ họ. Trước mắt Khánh Băng thấy nước bẩn bắt đầu chảy lan ra. Tiếng Hana đột nhiên la lên: "Ôi, ôi.."

Khánh Băng quay sang thấy ánh mắt Hana vẻ như khiếp sợ. Cô thuận theo tầm mắt của cô ta nhìn xuống thấy nước bẩn văng lên giày của Hana một chút. Bên tai lại nghe thấy Hana rên rỉ: "Giày của tôi, giày của tôi bị bẩn rồi, làm sao đây?"

Khánh Băng nhất thời đơ ra, không phản ứng kịp. Trong đám đông, có tiếng vài người phụ nữ với vẻ xuýt xoa tiếc của: "Đôi giày đó đắt lắm, số lượng có hạn đấy.", "Là hàng nhập nhỉ!", "Trung tâm sang trọng thế mà tuyển nhân viên hậu đậu thế không biết."

Khánh Băng ngơ ngác nhìn xung quanh, biểu tình rối rắm, môi mở ra rồi bặm lại.

Hana nhấc mắt, trong ánh mắt mang theo luyến tiếc trừng Khánh Băng, oán trách: "Cô.. Cô cố ý có đúng không? Thích đôi giày của tôi đến thế cơ à? Cô chỉ cần cầu tôi biết đâu tôi sẽ cho cô mượn một chút."

Khánh Băng mặt mày biến sắc, không nghĩ rằng sẽ có một ngày có một chậu nước bẩn hắt vào cô, cô khẩn trương nói: "Không.. Là cô.. Là cô.. Cô vô ý hất đổ.. Sao lại đổ lỗi cho tôi?"

Hana trợn to mắt không tin được mà nhìn cô, giọng nghẹn khuất nói: "Cô.. Sao cô có thể ngậm máu phun người như thế." Khóe mắt cô ta ngấn nước, nhấc ngón tay chỉ vào chính mình: "Cô nhìn tôi đi.. Tôi phải hạ thấp chính mình đi so đo với cô sao."

Khánh Băng thấy biểu tình như chịu ấm ức của cô ta liền cảm nhận thấy cả người mình đều nóng bừng, lòng ngực phập phồng, cô thấy người khác dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn vào cô như bảo cô với cô rằng cô có tội, đôi mắt cô đỏ lên nhìn Hana: "Cô.. Cố ý giá họa cho tôi."

Shin Hana tức giận lớn tiếng: "Cô ngậm miệng há mồm đều tuôn ra những lời vô lý như thế. Trung tâm bách hóa AP này tùy tiện nhảy ra một nhân viên vệ sinh cũng có thể ức hiếp người đến vậy sao?"

Trong đám đông có người bật cười lớn. Giọng của một người khác lớn tiếng chỉ trích: "Thế này thì quá dọa người rồi, tập đoàn lớn thế này lúc tuyển người không đến nỗi quá mức tùy tiện chứ?" Tiếng của một người khác ứng thanh hùa theo: "Đúng!"

Sắc mặt Khánh Băng tái đi. Lúc này, Yun Ha Neul dẫn theo bảo vệ cùng nhân viên chen qua đám đông đi tới chỗ bọn họ. Khánh Băng liếc nhìn cô ta rồi cúi đầu. Yun Ha Neul hướng Hana cúi người cúi đầu: "Xin lỗi quý khách, tôi là quản lý ở đây, cô ấy là người mới còn chưa hiểu chuyện, nếu cô ấy đã làm ra chuyện gì làm phật ý quý khách chúng tôi thành thật xin lỗi quý khách, mong quý khách độ lượng không chấp nhặt chút chuyện nhỏ này mà rộng lượng bỏ qua."

Vị khách hàng nữ liếc mắt, bĩu môi cười khinh bỉ: "Một câu không hiểu chuyện là có thể bỏ qua sao? Hạ đẳng lại còn già mồm như thế, chỗ nào không hiểu chuyện."

Hana hơi cúi đầu rũ mi, khóe môi hơi nhếch lên, trong mắt tràn ngập vẻ đắc ý.

Sắc mặt Khánh Băng không tốt, cô nhìn về phía nữ khách hàng kia, toan mở miệng nói thì nghe thấy tiếng của Yun Ha Neul cất lên: "Vâng! Trở vào tôi sẽ phạt cô ấy thật nặng."

Khánh Băng quay sang nhìn Yang Ha Neul, bắt gặp ánh mắt cô ta đang nhìn mình nhắc nhở. Các ngón tay Khánh Băng dần siết lại, biểu tình ẩn nhẫn.

Hana nâng ánh mắt như vị tha nhìn Khánh Băng, mỉm cười hiền hòa: "Cũng không phải chuyện gì lớn, không cần trách phạt nặng nề với cô ấy làm gì. Chỉ cần dạy bảo cô ấy biết rõ tôn ti, không nên vì một số yêu thích vượt giá trị bản thân mà mơ tưởng đến sau đó hùng hổ dọa người như vậy. Không tốt!" Ánh mắt cô ta liếc xuống nhìn đôi giày còn dính vết bẩn của mình, nói tiếp: "Vật phẩm càng có giá trị thì không chịu nổi một chút ố bẩn, thân phận thấp hèn thì không thể mơ ước thứ quá cao sang." Cô ta dời mắt nhìn lên mặt Khánh Băng: "Cô nói xem có đúng không?"

Sắc mặt Khánh Băng trở nên vô cùng u ám, các ngón tay siết chặt run lên đến lợi hại.

Yun Ha Neul cúi đầu cung kính: "Vâng! Quí khách nói phải, trở vào tôi sẽ dạy dỗ cô ấy thật tốt. Chúng tôi.." Chưa kịp nói hết thì giọng nói lạnh lùng của Hana ngắt lời cô ta: "Tôi không hỏi cô."

Yun Ha Neul nâng mắt nhìn Hana thấy sắc mặt cô ta trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn mình.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back