Sau vài ngày chờ đợi, cuối cùng Phong cũng nhận được thư mời của A - MO.
Đó là một là thư chiêu mộ, và một tờ đơn
đăng ký nhập học.
Phong không nói nhiều, cầm theo những thứ này mà chạy vội vào trong nhà, đi đến rồi ngồi phịch xuống ghế. Cậu đặt thư chiêu mộ sang một bên, rồi để tờ đơn đăng ký xuống một cách ngay ngắn.
- Anh hai! Lấy giúp em cây bút với.
Phong ngó đầu ra sau mà nói.
Tiểu Vương cầm bút đi đến bên cạnh Phong, một tay đưa bút, một tay nâng lá thư chiêu mộ của A - MO lên để đọc.
- Ồ! Chúc mừng em nhé! Không hổ là em trai của anh có khác.
Phong cười tươi, đưa tay lấy cây bút, nói:
- Anh nhớ giữ bí mật chuyện này đấy nhé! Em muốn cho bố mẹ một bất ngờ lớn.
Tiểu Vương bật cười, nói:
- Hầy, em không cần nói anh cũng tự biết rồi, hôm nay nhóm anh phải thực hiện dự án nghiên cứu, anh đi trước đây.
Nói rồi, Tiểu Vương chậm rãi đi về phía cửa ra vào.
- Chúc anh thượng lộ bình an!
Phong hét lên.
Tiểu Vương ngoái đầu lại, nói:
- Cảm ơn em.
Nói rồi, liền rời đi, thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâu.
Phong cũng không quan tâm nữa, cậu bắt đầu xem qua một lượt, rồi bắt đầu điền các thông tin cơ bản vào.
- Anh đang làm gì vậy?
Aglaya hỏi với vẻ lười biếng, trong giọng nói còn nghe ra chút ngáy ngủ. Cô từ trên tầng trệt chậm rãi đi xuống, một tay xoa xoa mắt, tay còn lại đặt lên tay vịn cầu thang để không bị té.
Phong dừng việc điền thông tin lại, nhìn về phía Aglaya, nói:
- Điền thông tin vào đơn đăng ký nhập học thôi, à mà đừng nói với anh là em mới ngủ dậy đấy?
Aglaya gật gật đầu, nói:
- Đúng vậy, em mới ngủ dậy vẫn còn có chút buồn ngủ.
Nói rồi còn ngáp một cái.
Phong thở dài tỏ vẻ bất lực, nói:
- Em là con gái mà ngủ đến tận trưa mới dậy thì ai mà chịu cưới em chứ.
Aglaya tiến đến, ôm Phong từ phía sau, nói:
- Hừ! Em không lấy chồng đâu, em sẽ ăn bám hai anh và bố mẹ.
Phong bật cười, nói:
- Hầy, sao cũng được, mà lúc nữa khi em đi mua đồ ăn thì sẵn tiện đưa tờ đơn với bức thư này đến bưu điện giùm anh luôn nhé!
Aglaya buông Phong ra, nhìn chằm chằm vào tờ đơn trước mặt, hỏi:
- Đây là?
- Là đơn đăng ký nhập học trường đào tạo chiến binh của A - MO ấy mà. - Phong nói
Aglaya nghe vậy, hai mắt sáng rực, nói:
- Anh giỏi đến vậy sao?
Phong bật cười.
- Anh em mà sao lại không giỏi được chứ.
Nhưng cậu lại nhận ra điều khác thường.
- Khoan đã! Sao câu em vừa nói giống như đang mỉa mai anh thế?
Aglaya tỏ vẻ bất ngờ, hỏi:
- Sao anh biết?
Phong thở dài, nói:
- Thôi được rồi, hôm nay anh có việc không hơn thua với em, đợi khi khác anh nhất định sẽ tính sổ chuyện này.
Aglaya lè lười ra, tỏ vẻ khiêu khích, nói:
- Anh mà đánh em, em sẽ mách mẹ tẩn cho anh một trận.
Phong nhét lá thư chiêu mộ vào trong tờ đơn đăng ký rồi đặt ngay ngắn trên bàn. Sau đó, cậu đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
- Anh định đi đâu thế? - Aglaya hỏi.
Phong thản nhiên, vừa mang giày, vừa nói:
- Anh có việc phải ra ngoài một chút, em ở nhà ngoan nhé, đừng chạy đi lung tung.
Aglaya thở dài, nhún vai, nói:
- Em lớn rồi, anh tưởng em còn nhỏ hay gì?
Phong mở cửa ra, vừa đi vừa nói:
- Thì em còn nhỏ thật mà.
Nói rồi liền phóng như bay đi.
Vừa đi trên đường, Phong vừa suy nghĩ.
Vài ngày trước mình đã gọi điện nhờ anh Minh, anh ấy bảo trưa hôm nay đến quảng trường để gặp anh ấy, anh ấy sẽ đích thân huấn luyện cho mình. Dù sao thì cũng chỉ còn hơn một tháng trước ngày nhập học thôi, nhất định trong khoảng thời gian này mình phải dốc toàn sức luyện tập mới được.
Vừa đi vừa suy nghĩ, thoáng chốc Phong đã đến quảng trường, nơi đây tấp nấp người qua lại, ở giữa còn có một đài phun nước, xung quanh là vô số nhà cao tầng.
- Phong! Anh ở đây!
Minh vẫy tay, hét lên với Phong.
Nghe vậy, cậu liền chạy lại, vẻ mặt đầy thắc mắc, hỏi:
- Sao anh biết tên em vậy?
Minh bật cười, đáp:
- Là anh hỏi ngài Roberto tên em đấy.
Phong gật gù lúc lâu, rồi lại phấn khích hỏi:
- Chúng ta sẽ tập luyện ở đâu đây anh Minh?
Minh suy nghĩ nhanh chóng, nói:
- Anh có một phòng tập riêng, chúng ta đến đó đi.
Nói rồi, Minh đi đến bên một chiếc xe sang trọng, anh bước vào trong ghế lái, nói vọng ra ngoài.
- Vào đi, Phong!
Phong nhìn thấy chiếc xe, vô cùng bất ngờ mà hỏi.
- Đây là xe của anh ư?
Minh vừa mở cửa xe, vừa nói:
- Đúng vậy, là xe của anh đó, em vào đi không sao đâu.
Phong cũng không chậm trễ mà bước vào xe, ngồi cạnh ghế lái của Minh.
Sau khoảng vài tiếng lái xe, bọn họ đã đến khu tập luyện riêng của Minh. Nó không to lớn, nhưng cũng không phải nhỏ, còn lớn hơn cả nhà của Phong, vẻ ngoài nhìn rất lộng lẫy, còn bên trong thế nào thì phải vào mới biết được.
- Được rồi, vào đi chúng ta bắt đầu huấn luyện.