Bên trong boongke ngầm của Vùng Đệm, một tấm bản đồ ảo cổ loang lổ vết ố được chiếu lên từ một máy phát dã chiến cũ kỹ, những đường nét ánh sáng xanh lục chập chờn không ổn định, thỉnh thoảng lại nhiễu sóng thành từng vệt răng cưa rồi mới hiện rõ trở lại. Leo đứng khoanh tay, khuôn mặt hằn sâu những lo âu dưới ánh đèn dầu tù mù, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng thêm sâu hoắm mỗi khi ánh sáng bản đồ lướt qua. Phía sau ông, An Nhã đã tỉnh lại, đầu quấn băng gạc trắng còn vương vệt máu khô, nhưng đôi mắt đã lấy lại sự sắc sảo thường ngày, ánh nhìn dán chặt vào những điểm sáng trên bản đồ như thể đang tính toán từng khả năng.
"Nhìn vào đây," Leo chỉ tay vào ba điểm đỏ đang nhấp nháy trên bản đồ, nằm ngay dọc bờ sông biên giới, ngón tay ông run nhẹ vì tuổi tác nhưng giọng nói vẫn vững chãi. "Nhờ có chuỗi mật mã của nhóc Arthur cung cấp, chúng ta đã giải mã được sơ đồ tác chiến mật của Vance. Đây không phải là một cuộc hành quân thông thường. Ba điểm này là ba 'Tháp Phun Áp Lực Cao' do tập đoàn của Malakai tài xuất và Silas chế tạo."
Arthur bước tới cạnh bàn, hơi ấm còn sót lại từ bát nước rễ cây vẫn phảng phất trên đầu lưỡi cậu, nhìn chăm chú vào những ký hiệu cơ khí phức tạp đang xoay chuyển chậm rãi trong không gian ba chiều: "Họ định làm gì với những cái tháp đó thưa chú Leo?"
An Nhã ho khẽ một tiếng, cơn ho khiến vết thương trên trán cô nhói lên, giọng cô run lên vì giận dữ hơn là vì đau: "Chúng là những họng súng hóa học tầng sâu, Arthur. Thay vì bắn đạn, chúng sẽ bơm hàng triệu lít 'Chất độc Cách ly Sinh học' xuống thẳng mạch long đất. Thứ hóa chất này sẽ trung hòa hoàn toàn linh khí nguyên sinh, biến toàn bộ nguồn nước và đất đai của Đại Ngàn Cổ thành một vùng đất chết vô sinh. Cây cối sẽ héo úa trong vòng ba ngày, và mọi sinh vật thức tỉnh.. Đều sẽ bị thối rữa từ bên trong."
Arthur rùng mình, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cậu dù đống lửa gần đó vẫn đang cháy đượm, cậu nhớ đến con sói non với đôi mắt trong veo bên bờ sông, nhớ đến hơi thở hổn hển và vết thương cháy xém trên vai nó. Nếu chiến dịch này thành công, sẽ không còn tiếng chim hót, không còn tộc Sói bạc, và Đại Ngàn Cổ sẽ chỉ còn là một nghĩa địa xám xịt như Vành Đai Cơ Khí, im lìm và chết chóc mãi mãi.
"Họ định khi nào khai hỏa?" Arthur hỏi, nắm tay nhỏ bé siết chặt đến mức những vết máu khô trên khớp tay rạn nứt thêm.
"Bình minh sáng mai," Leo tắt máy phát bản đồ, ánh sáng xanh lục vụt tắt để lại căn hầm chìm trong bóng tối lay động của ánh lửa, ánh mắt ông rực lên một sự quyết đoán lạnh lùng của một người lính già đã chứng kiến quá nhiều mất mát. "Khi mặt trời nhân tạo của Vòm Gaia vừa bật cấu trúc rạng đông, ba tháp phun sẽ đồng loạt nạp đầy áp lực. Lực lượng nổi dậy của chúng ta ở Vùng Đệm chỉ có khoảng hơn hai trăm người với vũ khí thô sơ. Chúng ta không thể đánh trực diện với bộ binh bọc thép của Vance hay pháo đài Titan."
"Nhưng chúng ta có sơ đồ lưới quét của Archon," An Nhã xen vào, cô chỉ vào chiếc máy bẻ khóa đặt trên bàn, những ngón tay băng bó vẫn còn hơi cứng nhắc khi cô thao tác. "Mật mã của Arthur giúp chúng ta tìm ra một 'điểm mù' trong thuật toán tuần tra của hệ thống nhện cơ khí. Có một đường ống dẫn năng lượng cũ chạy ngầm dưới tháp phun số 1. Nếu chúng ta đột nhập vào đó và làm quá tải lõi năng lượng, chúng ta có thể tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền làm nổ tung cả ba tháp trước khi chúng kịp bơm hóa chất."
Leo nhìn Arthur, thở dài một hơi nặng nhọc, hơi thở ấy như mang theo cả gánh nặng của hàng trăm con người đang trông cậy vào ông: "Nhưng việc này cực kỳ nguy hiểm. Tướng Vance đã tăng cường độ an ninh lên mức tối đa.
Nhóc Arthur, con có sợ không? Nếu con đi cùng bọn ta, con sẽ phải đối đầu với những người lính từng bảo vệ con, và có thể.. Là cả cha con nữa."
Arthur ngẩng đầu lên, ánh lửa từ đống củi hắt lên gương mặt non nớt của cậu những vệt sáng cam ấm áp xen lẫn bóng tối. Một bên má của cậu vẫn còn đau buốt mỗi khi cử động, vết máu khô trên tay như một lời nhắc nhở về giao ước thầm lặng giữa cậu và tự nhiên. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt già nua của Leo, không hề né tránh:
"Con không sợ. Cha con nghĩ ông ấy đang bảo vệ con bằng cách giết chết thế giới bên ngoài. Con phải chứng minh cho ông ấy thấy ông ấy đã sai. Con sẽ đi với các chú."
Leo gật đầu chậm rãi, không nói thêm lời nào, chỉ đặt bàn tay chai sạn lên đỉnh đầu Arthur một lúc lâu trước khi quay đi chuẩn bị.
Cùng lúc đó, tại trung tâm điều hành của Tháp Đỉnh Cao, một bầu không khí chết chóc đang bao trùm, tương phản hoàn toàn với sự ấm áp mong manh trong căn hầm ngầm của Vùng Đệm. Ánh đèn trắng lạnh chiếu rọi lên những bức tường kính khổng lồ, phản chiếu hình ảnh những cỗ máy khổng lồ đang hoạt động không ngừng nghỉ bên ngoài.
Hình chiếu ba chiều của Archon liên tục cập nhật tiến độ, giọng nói vô cảm đều đều vang lên trong không gian rộng lớn: "Ba tháp phun hóa học đã hoàn thành 100% tiến trình lắp đặt. Chất độc sinh học đã được nạp đầy. Thời gian đến khi khai hỏa: 4 giờ 12 phút."
Malakai ngồi trên ghế bành bọc da sang trọng, nâng ly rượu vang đỏ sóng sánh chúc mừng về phía Tướng Vance, tiếng cười khẽ của ông ta vang lên đầy tự mãn: "Chúc mừng Tướng quân, sau ngày hôm nay, cái 'lỗi hệ thống' mang tên yêu thú sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Tập đoàn của tôi và Silas có thể thoải mái khai thác tài nguyên mà không sợ lũ súc vật đó quấy phá nữa."
Tướng Vance không đáp lời, ông đứng im lặng trước ô cửa kính, bàn tay bọc thép khẽ miết lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo, tiếng ma sát khe khẽ vang lên như một nốt nhạc buồn bã duy nhất trong căn phòng đầy tiếng cười của Malakai. Trong đầu vị tướng lạnh lùng ấy, hình ảnh đứa con trai độc nhất Arthur ngã xuống sàn nhà sau cái tát của ông cứ hiện lên mồn một, lặp đi lặp lại như một đoạn phim bị kẹt. Ông tự nhủ, sau khi chiến dịch này kết thúc, khi thế giới bên ngoài đã hoàn toàn im lặng và an toàn, ông sẽ đón Arthur ra khỏi phòng cấm túc và tự tay dạy dỗ lại cậu, sẽ giải thích cho cậu hiểu vì sao ông buộc phải làm những điều tàn nhẫn đến vậy.
Ông không hề biết rằng, đứa con trai mà ông muốn bảo bọc trong cái lồng sắt ấy, giờ đây đang cầm một thanh xà beng, đứng giữa ánh lửa bập bùng của một căn hầm ngầm cách đó không xa, cùng những con người bị lãng quên của Vùng Đệm, chuẩn bị đặt một quả mìn vào ngay tim bộ máy chiến tranh của ông.