Thiên Võ đại lục,
tiên hiệp thế giới. Nơi thần tiên bay đầy trời, nơi chốn bồng lai nhiều không kể xiết. Con người nơi đây tôn thờ một đạo luật, ngươi mạnh ngươi có quyền quyết định. Địa vị của ngươi được tính bằng nắm đấm. Ai to thằng đấy làm chủ. Dù ngươi có tài hoa cỡ nào, nếu nắm đấm của ngươi không đủ to thì ngươi không có tư cách nói chuyện trên mảnh đất này. Chính vì tôn thờ võ đạo nên phân chia đẳng cấp cũng vô cùng rõ ràng và tỉ mỉ. Không rõ đẳng cấp này ai định, do ai chia chỉ biết nó tồn tại rất lâu, lâu đến mức mấy lão quái mấy mươi vạn tuổi cũng chẳng thể rõ gốc tích và nguồn cơn. Cụ thể được phân làm cửu đẳng và có thể nói một cách đơn giản là: "Thể, Đồ, Địa, Thiên, Chiến, Vương, Quân, Thánh và Đế". Đế cấp là mạnh nhất tại Thiên Võ, nhưng ài, thời thế suy vi, thiên biến vạn hóa, huy hoàng đã qua, từ khi cuộc chiến Vương Đế chấm dứt thì Thiên Võ chưa từng sinh ra một cường giả cấp đế nào cả, hoặc thiên địa của Thiên Võ đã bị tổn hại đến mức đâu còn có thể chứa nổi một đế cấp, hễ thiên tài nào muốn xưng đế hầu hết bị diệt dưới cuồng lôi diệt thế, tình trạng cứ vậy kéo dài suốt một trăm vạn năm, đế cấp đã bị người ta quên lãng, có chăng còn nhớ thì đó chỉ là truyền thuyết mờ ảo và hư vô, mờ mịt xa xăm mà thôi. Khi con đường đế cấp bị phong kín thì đỉnh phong tồn tại chỉ còn là Thánh cấp đại viên mãn vậy thôi.
Thế giới này tồn tại cả hoàng quyền lẫn môn phái, vẫn theo quy tắc môn phái mạnh ta theo ngươi, hoàng quyền lớn ta ủng hộ ngươi. Bởi vậy, rất khó để tồn tại một nơi yên bình trong thế giới này khi đâu đâu cũng là người tranh, ta đoạt. Nói chung là Thiên Võ hiện giờ vô cũng hỗn loạn, xưng đế bị chặn, khắp nơi tranh đấu, nếu dị tộc tấn công thì liệu có còn sức để kháng cự hay không thật là một vấn đề vô cùng nan giải.
Được rồi không nan man nữa, tôi xin phép giới thiệu về nhân vật chính của chúng ta, Lý Cố là một thiên tài đích thực nhưng vô cùng đa tình, rồi bị chính cái đa tình đó hại. Tại sao ư? Đơn giản thôi vì hắn đâu phải người nơi này. Hắn là tiến sĩ trẻ tuổi nhất của Harvard và đó dựa vào thực lực để mà đứng lên, dựa vào năng lực mà làm chủ cuộc đời mình, nói chung người ngưỡng mộ hắn rất nhiều nhưng kẻ ganh ghét cũng đâu ít. Dù vậy, việc hắn đã lên ăn gà khỏa thân với ông bà cùng với sự trợ giúp của truck sama, thì lại chả liên quan gì đến sự đố kị nơi công sở mà lại vì hai chữ "mỹ nhân". Thật chẳng đùa, Lý Cố ngoài cái danh thiên tài trẻ tuổi của Harvard, cậu còn có cái tên khác là Tình Thánh đã tán là đổ, chưa từng thất bại. Có lẽ, vì mẹ hắn mất sớm cha hắn nuôi hắn từ nhỏ, thiếu tình yêu của mẹ nên Lý Cố đã đi quá lệch lạc trong tình yêu, yêu rất nhiều nhưng chia tay cũng rất sớm, không mối tình nào tồn tại quá một tuần. Có lẽ nghiệp quật khi lần này Lý Cố vô tình lỡ cua phải con gái ông trùm và cũng chia tay chưa đầy một tuần lễ, làm con gái người ta thương tâm gần chết, mấy lần suýt tự tử, thế là Lý Cố bị săn giết mấy tháng trời, mấy lần thấy ông bà hỏi thăm, song quá may lần nào ông bà cũng đuổi về, bảo chưa có thằng nào nối dõi thì đừng có mà xuống đây, phải nói là ông bà dưới đấy đã gánh còng lưng rồi đấy. Ấy vậy, mà lần này hắn cũng gặp ông bà chỉ là ông bà thở dài chứ không nói gì khiến hắn cứ tưởng đời mình thế là xong.
Thế mà khi mở mắt ra hắn nhận thấy mình còn sống, còn thở, hắn vui lắm đến hét toáng lên thầm nghĩ: "Nền y học tiên tiến thật, mình bị đâm như thế mà vẫn có thể sống, khi ra viện nhất định sẽ quyên tiền tài trợ bệnh viện này, dẫu sao nó cũng đã cứu mình". Nhưng bất chợt, hắn nhận ra có cái gì đó không đúng, chẳng phải mình hét lên sao, sao lại không có âm thanh, chẳng lẽ họng mình bị tổn thương, không phải chứ, Lý Cố đưa tay giơ nên cao để gọi y tá. Nhưng hắn nhận ra vấn đề không đúng, sao tay lại nhỏ thế tựa như tay em bé vậy. Không lẽ đây không phải là bệnh viện. Chả nhẽ, mình.. Trầm ngâm lúc lâu, cuối cùng hắn cũng chấp nhận sự thật rằng không phải mình còn sống mà chẳng qua mình đã xuyên không như bao tiểu thuyết tản mạng khác, nhưng hắn thực vẫn không rõ mình
trọng sinh vào thế giới gì, tiên hiệp, hay phép thuật, thật đáng để chờ mong mà. Dù sao đâu phải ai cũng may mắn được trọng sinh giống mình. Với tư cách là một thiên tài thông minh giỏi giang và đẹp trai lồng lộng Lý Cố, hắn tin đời mình sẽ tuyệt vời như các nhân vật tiểu thuyết, có bàn tay vàng, không phải làm gì tu vi cũng tăng cao, hay mỹ nữ tự mình chạy đến bên hắn. Càng nghĩ, Lý Cố càng thấy khoái chá, càng sung sướng, nước miếng chảy dòng dòng.
Bất chợt một tiếng động đánh thức Lý Cố, một người phụ nữ đến bên cạnh nôi của hắn và nàng bế hắn lên, nàng nói cái gì đó, Lý Cố không hiểu, nhưng giọng nói thật dễ nghe và êm dịu. Lý
Cố ngước nhìn nàng, ôi mỹ nhân, quá chăng trầm ngư lạc nhạn cũng chỉ đến thế mà thôi, cái gì mà sao hạng a, cái gì mà danh ca, cái gì mà mẫu chuyên nghiệp thật chẳng đáng nhắc đến. Dẫu trang phục nàng mặc có phần không hợp với sự với vẻ ngoài tiên tư ngọc sắc đó, khi nó có phần thô và không mịn màng. Song, ngọc trong hộp vàng là ngọc, ngọc trong bao rơm vẫn là ngọc. Đã thiên kiều bá mị rồi thì dẫu có bôi than đen, bùn đất lên mặt thì vẫn thế mà thôi. Lý Cố tin chắc rằng đây là mẹ mình, không phải hắn cũng làm cho phải, hắn quyết tâm. Trời, thật đã mê gái dù có đầu thai cũng không hết mê, giờ đây Lý Cố đã quên béng nguyên nhân mình tại sao ở đây, chỉ tận hưởng cái cảm giác được nằm trong lòng vị tuyệt thế giai nhân đó. Ôi sung sướng, ôi tuyệt diệu, ôi tuyệt vời biết bao.
Đang mơ màng tận hưởng, thì hắn đã thiết đi từ lúc nào không hay, thấy mình lại được đặt trong nôi hắn đoán người mẹ tuyệt sắc của mình (thực ra tên này vẫn không rõ đó có phải mẹ mình không nhưng hắn vẫn tự nhận như vậy) đã đặt hắn vào khi hắn ngủ, hơi tiếc nhưng không sao, đời còn dài mà, rồi nàng lại sẽ ôm hắn tiếp thôi. Hắn cười ngây ngô như thể chưa từng tiếp xúc với phụ nữ bao giờ vậy. Nói thật, dù có thông minh cỡ nào, thì trước một vị mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành thì chỉ số thông minh dường như bị tụt lại vậy. Phải chăng có kẻ không cảm giác gì, thì dám chắc chúng không phải đàn ông.
Đưa mắt lên trần nhà định tơ tưởng lại cảm cảm giác gặp vị mẫu thân xinh đẹp, thì đập vào mắt Lý Cố là một con lợn, không chính xác hơn là một nhân hình lợn, mắt to, tai lớn, hai mà phúng phính trông thật gớm. Trong đầu Lý Cố đang vô cùng mông lung và sợ hãi, mông lung vì không rõ tên lợn này có phải cha hắn hay không, sợ hãi vì nếu đó là sự thật thì ngoại hình của cậu sẽ như thế nào. Không, không bạch mã hoàng tử Lý Cố đã khiến bao cô gái siêu lòng, tuyệt sẽ không giống với con lợn đó, chắc chắc. Cũng tuyệt đối cái tên trước mặt này không phải cha mình. Cậu thầm khẳng định, rồi một sự việc đã cắt ngang dòng suy nghĩ đó của cậu. Cái khuôn mặt lợn rừng kia đang chu cái môi to tổ bố hướng về phía cậu, không hỏi cũng rõ lão ta tính làm gì, không được, khuôn mặt anh tuấn của ta tuyệt đối không cho phép tên lợn này nhúng tràm. Lấy hết sức bú tí mẹ, cậu cố lùi ra sau, nhưng tất cả cũng là bị giới hạn trong nôi nhỏ, cậu cố hét cầu cứu nhưng một đứa trẻ mới sinh thì làm được gì, có to hơn thì chỉ là tiếng khóc đòi sữa hoặc đi bỉm ra quần mà thôi. Đôi môi đó càng gần, càng gần, lòng Lý cố dường như chết lặng, bất chợt khi đôi môi đó lại gần mặt của cậu, một mùi hôi thối bốc ra khiến cậu ngất đi..
Hết truyện, đùa đấy cảm ơn mọi người đã quan tâm, chương 1 Kiếm Đế đã hoàn thành, tôi sẽ hoàn thành chương 2 trong thời gian sớm nhất.