Thẩm Thanh Hàn vô thức nhớ đến những lần trước đây anh tổn thương cô, anh tát cô, anh đẩy ngã cô, anh mắng cô, đến ngày hôm qua khi sức khỏe cô không tốt lại bị anh hành hạ cả một đêm, cả khi cô kháng cự quyết liệt. Anh nhớ lại chỉ muốn đấm mình thật đau. Anh lại nhớ đến những lần cô giấu diếm anh, chỉ là chảy máu cam, không có gì nghiêm trọng, nếu lúc đó anh quan tâm cô hơn thì chắc là không có ngày hôm nay rồi.
Lý Nhã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, được đưa vào phòng bệnh, sắc mặt trắng bệch, cô đang hôn mê. Thẩm Thanh Hàn từ đầu đến cuối đều nhìn cô không rời mắt, anh sợ rằng chỉ một khắc anh quay đi thì cô cũng biến mất, bây giờ anh mới nhận ra không điều gì quan trọng hơn cô đối với anh, anh không quan tâm cô đối với anh là cảm xúc nhất thời hay là thực sự nghiêm túc, anh chỉ muốn cô bên anh mãi mãi, là vợ của anh, là Thẩm phu nhân của anh.
Phương Thành nghĩ rằng nếu Lý Nhã tỉnh dậy và thấy Thẩm Thanh Hàn chắc cô sẽ vui lắm, nên cậu để anh ở lại chăm sóc cô còn anh thì về xử lý công việc riêng.
Lý Nhã tỉnh dậy, cơn đau ở bụng vẫn còn, cô nhíu mày khó chịu, mở mắt ra, thích ứng được với ánh sáng thì cô thấy Thẩm Thanh Hàn đang nắm tay cô, ngồi nhìn cô. Thấy cô tỉnh anh lúng túng:
- Tiểu Nhã, em tỉnh rồi, tôi gọi bác sĩ kiểm tra.
Bác sĩ kiểm tra xong, cô hỏi anh:
- Sao chú lại ở đây?
- Tiểu Nhã, tôi xin lỗi, trước kia là tôi có lỗi với em, tôi không nhận ra tình cảm của mình, đến khi nhận ra rồi lại một mực trốn tránh em như vậy. Tiểu Nhã, cho anh cơ hội bù đắp cho em được không?
Cô cười chua xót.
- Chú cũng biết tình hình của tôi rồi đúng không? Chắc cũng không bao lâu nữa, hà cớ gì chú phải miễn cưỡng như vậy.
- Anh không miễn cưỡng, là anh thích em.
- Nhưng mà tôi không còn thích chú, tôi nhận ra bản thân mình chỉ là cảm xúc nhất thời, người tôi
yêu hiện tại là Phương Thành.
- Cậu ta đã nói hết với anh rồi.
- Chú..
Lý Nhã cạn lời, cô không nghĩ Phương Thành lại không giữ lời như vậy, bất quá cũng là cậu muốn tốt cho cô, mong rằng những ngày cuối đời có người cô yêu ở bên cạnh sẽ làm cô hạnh phúc.
- Chú về đi tôi muốn nghỉ ngơi.
Thẩm Thanh Hàn cũng không làm phiền cô nữa, những ngày sau anh đều đến bệnh viện chăm sóc cô, anh dời hẳn công việc ở công ty sang làm online. Anh thuyết phục cô tiến hành chữa trị, nhưng cô kiên quyết không đồng ý, vì có thể thời gian sẽ bị rút ngắn thêm nữa.
Lý Nhã luôn biểu hiện lạnh nhạt với anh, nhưng khi không có anh cô lại âm thầm khóc, tình yêu của cô được anh đáp lại nhưng cô lại muốn trốn tránh, cô muốn khi cô ra đi anh không phải đau khổ, cũng không phải dằn vặt suốt đời.
Thời gian sau, cô được về nhà chữa trị, Thẩm Thanh Hàn mang cô về biệt thự, cũng ở nhà chăm sóc cô. Ngày nào anh cũng nói anh yêu cô.
Đến một ngày khi sức khỏe của cô ngày càng tệ, anh vừa đi mua đồ về, cô dùng hết sức của mình chạy ngay đến bên anh, ôm eo anh thật chặt, vùi mặt vào lồng ngực của anh, Thẩm Thanh Hàn vội buông đồ trên tay xuống, ôm lấy cô.
- Tiểu Nhã, em sao vậy? Lại đau ở đâu sao?
- Thanh Hàn, em yêu anh, em yêu anh, em không muốn chết, em không muốn xa anh.
Cô vừa nói vừa khóc nước mắt đầy mặt, ôm chặt anh không buông. Anh sửng sốt một hồi:
- Tiểu Nhã ngoan, không khóc, anh biết, em yêu anh, anh cũng yêu em.
Lý Nhã buông lỏng tay ở eo anh ra, ngước lên nhìn anh, cô rướn người lên hôn lên cằm anh, Thẩm Thanh Hàn cũng mỉm cười cúi xuống trao cho cô một nụ hôn. Lý Nhã cảm nhận được trên mặt mình ươn ướt, cô mở mắt ra, nhìn thấy anh đang khóc, lần đầu tiên cô thấy anh khóc, vậy mà vì cô. Anh không dám hôn cô lâu, vội buông ra.
- Tiểu Nhã, anh xin lỗi, anh xin lỗi, là anh không tốt.
Anh nói trong nghẹn ngào nước mắt cũng không ngừng rơi, cô thấy trong mắt anh toàn là tình yêu và sự bất lực, bất lực khi người mình yêu sắp ra đi nhưng mình không thể làm gì.
Những ngày sau đó, Thẩm Thanh Hàn cố gắng đưa cô đi những nơi cô muốn đi, lại cố gắng hoàn thành những ước nguyện của cô.
- Anh thích em từ khi nào?
Lý Nhã cảm thấy bản thân mình sắp trụ không nổi, cô dẫn anh ra biển hai người ngồi ngắm biển, cô tựa đầu vào vai anh.
- Anh cũng không biết, chỉ là lúc anh nhìn em lại muốn lại gần em, ôm em vào lòng, anh nhận ra suy nghĩ của bản thân thì lại trốn tránh em, không muốn vấy bẩn em.
- Thanh Hàn, anh nhất định phải sống thật vui vẻ, có biết không?
Anh im lặng nhìn ra biển không nói gì. Anh không thể hứa với cô rằng mình sẽ sống thật tốt được, anh chưa từng nghĩ đến bản thân sẽ sống như thế nào nếu thiếu đi cô, anh không dám nghĩ.
- Lý Nhã, anh yêu em.
- Em cũng yêu anh.
Chiều hôm đó, một người ra đi, một người lặng lẽ rơi nước mắt.
- Hu hu hu.. hu hu hu
- Vợ à, em sao lại khóc nữa rồi.
Thẩm Thanh Hàn thấy vợ mình tự dưng đang viết truyện lại khóc lóc lên, anh lo lắng.
- Cảm động quá, truyện em viết cảm động quá. - Nói đến đây cô dừng khóc, nhìn anh với ánh mắt mong chờ.
- Chồng ơi~
Thẩm Thanh Hàn vô thức nổi da gà, cô lại muốn làm gì đây.
- Anh đọc thử đi, đảm bảo sẽ cảm động đến phát khóc.
Anh tỏ ra ghét bỏ nhưng cũng chiều theo cô vợ nhỏ của mình, ngồi đọc truyện cô viết, cảm động thật, có tác giả nào viết mình chết như cô không, còn để chồng mình góa vợ nữa, đầu anh xì khói.
- Lý Tiểu Nhã, em viết cái gì vậy?
- Anh lớn hơn em có hai tuổi, em liền viết hơn hẳn 14 tuổi, anh có cầm thú vậy không?
- Còn nữa, Phương Thành là thằng nào, thằng nào thầm thương trộm nhớ vợ ông?
- Lại còn ung thư dạ dày, lại viết ra anh tra nam như vậy, yêu cũng không dám nhận. Lý Tiểu Nhã, em chết chắc rồi.
Mặt anh đằng đằng sát khí tiến về phía cô, cô ngơ ngác, đây không phải là kết quả cô muốn, cô muốn anh khen cô, lại cảm động phát khóc cơ, sao lại thành ra tình thế lạ này.
- Anh bình tĩnh.
- Bình tĩnh cái nỗi gì? Quỳ gối cho anh.
Khí thế Thẩm Thanh Hàn quá áp bức nên Lý Nhã nghe lời anh, quỳ xuống dưới đất.
- Chồng, có cần bàn phím luôn không?
Anh nhăn mày.
- Bàn phím gì, lên giường quỳ. Em không biết dưới sàn cứng sao?
Lý Nhã lon ton lên giường quỳ gối, hay tay khoanh trước ngực, cực kỳ đáng thương, nhưng cô không dám phản kháng.
- Quỳ sai rồi, hai tay phải chống xuống giường, quỳ như em làm sao vào được.
- Vào cái gì? – Cô lại ngơ ngác.
- Tất nhiên là con của chúng ta rồi. Để em bận rộn chín tháng mười ngày, không rảnh rỗi viết đống cẩu huyết đó nữa.
Anh nói rồi cười gian manh, giờ này cô mới nhận ra mình bị lừa rồi, chuẩn bị chạy đi thì anh tóm lại.
Hôm sau tỉnh dậy, điều đầu tiên cô phải ghi nhớ chính là, nhất định không viết truyện lấy tên hai vợ chồng cô với cái kết SE nữa.