Bóng cậu thanh niên đó dần hiện rõ hơn. Một cậu thanh niên nhỏ con, có nét thư sinh. Chắc cậu ta hiểu biết rất rộng.
- Cơ thể của Hủ Thi bị kí sinh trùng xâm nhập khiến chúng trở nên cứng cáp và gần như không thể phá hủy.
- Cậu là ai? Sao lại giúp bọn tôi?
Cậu thanh niên đó dừng lại trước một tảng đá nhỏ, ngồi xuống và nói:
- Tôi thấy cậu sắp bị chúng đánh chết nên ra tay cứu giúp. Và tôi cũng không giúp miễn phí đâu nên cậu không phải áy náy.
- Cái gì? Đòi tiền sao?
Dịch Phong chạy tới vung gậy đánh cậu thanh niên kia.
Bụp.
Cây gậy đập trúng người cậu thanh niên kia nhưng y không một vết thương. Y vẫn bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Dịch Phong dừng tay lại!
Tiếng Bích Vân vọng ra từ xe ngựa, cô dường như đã hiểu được tình hình nên liền chạy tới chỗ họ.
- Có gì bình tĩnh nói, đừng động thủ.
- Cô gái này có vẻ biết điều đó.
Cậu thanh niên kia vui vẻ.
- Cậu muốn gì ở chúng tôi?
- Tiền thôi. Có tiền thì chúng ta coi như xong chuyện, đường ai nấy đi.
- Hắn muốn tiền đó. Chúng ta làm gì có đồng nào đâu Bích Vân.
Dịch Phong lo lắng hỏi Bích Vân. Một Dịch Phong mạnh miệng trước đó đã biến mất sau khi chứng kiến cảnh thanh niên kia lĩnh trọn đòn tấn công của mình mà không hề bị thương.
- Ồ! Không có tiền sao? - cậu ta ngạc nhiên, rồi quát. - Không có tiền thì đừng mong đi khỏi đây!
Tức giận quá, y đập vỡ lọ thuốc đang cầm trên tay. Y lấy ra từ áo mình một quyển sách nhỏ màu xanh.
- Pháp Thư Tia Chớp. Mở!
(Sấm chớp)
Những tia chớp bắt đầu ló rạng trên bầu trời.
Đoàng.
Tia sét vô tình đánh vỡ tảng đó lớn.
- C.. cái.. g.. gì.. vậy?
Bích Vân hoảng sợ, mặt tái nhợt. Nhìn Bích Vân như vậy, Dịch Phong cũng không dám hoảng sợ ra mặt, cậu trấn an Bích Vân:
- Đừng lo, có tôi đây rồi!
Bích Vân chạy tới ôm lấy cậu, điều này khiến cậu như được tăng sức mạnh và can đảm hơn.
- Giờ người muốn gì?
Dịch Phong chỉ gậy về phía tên đang dở trò yêu ma. Hắn thấy vậy, cười nói:
- Ta với ngươi sẽ so tài với nhau. Nếu ngươi thắng thì ta cho ngươi đi, còn nếu ngươi thua, ta sẽ cho ngươi ngủ với bọn Hủ Thi.
- Được! Vậy ta sẽ đấu với ngươi.
- Có ổn không Dịch Phong?
- Cứ tin tưởng ở tôi.
Bích Vân tạm rời xa Dịch Phong, cô trở về xe ngựa chăm sóc Bích Quân tiện thể quan sát trận đánh.
Dịch Phong nắm chắc cây gậy của mình, cậu nghĩ:
"Cây thương này còn nguyên vẹn thì may ra mình mới có cửa thắng tên kì quái này".
- Lôi Linh chú!
Một cơn bão sấm sét giáng xuống chỗ của Dịch Phong, cậu nhảy qua nhảy lại né những tia sét đó.
- Bỏ gậy ra đi Dịch Phong!
Bích Vân hét toáng lên vì thép thu hút sét rất tốt. Dịch Phong nghe lời cô, vứt gậy xuống rồi thoát ra khỏi cơn mưa sét.
- Cũng thông minh đó. Nhưng đừng vội mừng. Lôi Linh chú!
Các cơn bão sấm sét tiếp tục xuất hiện cản bước Dịch Phong. Cậu cứ thoát được chỗ này thì chỗ khác lại xuất hiện. Đừng quên cậu cũng là con người, vì thế nên không thể chạy trốn mãi được. Nếu không
hành động cậu sẽ kiệt sức mà chết.
"Phải làm sao bây giờ?"
"Phải làm sao bây giờ?"
Câu hỏi đó cứ xuất hiện trong đầu cậu. Không ngờ hôm nay cậu lại gặp phải đối thủ quá mạnh và hắn ta cũng không phải kẻ bình thường. Đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì Bích Vân ở xe ngựa gọi lớn:
- Long Hành Ly Phiên!
"Đúng rồi! Là Long Hành Ly Phiên. Mà sao cô ấy lại biết chiêu thức đó?"
Long Hành Ly Phiên là một chiêu thức trong quyển thượng Du Long Pháp. Chiêu thức này dựa trên sự di chuyển của loài rồng mà sáng tạo ra, nó giúp cho người luyện rèn được sự linh hoạt, uyển chuyển.
Những cơn bão sấm sét vẫn đánh về phía Dịch Phong nhưng lần này, cậu sử dụng chiêu thức Long Hành Ly Phiên. Cậu nhảy lên nhảy xuống khi đang tiến về phía trước né tránh những tia sét đầy sát khí nhắm vào mình. Bằng tốc độ như cơn gió, thoắt ẩn thoắt hiện như rồng bay, thoáng chốc cậu đã tới trước mặt tên điều khiển sấm sét. Nhưng trên tay cậu không có nổi một binh khí.
- Định tay không bắt giặc sao?
Y cười khẩy rồi vung chân tung một cước vào bụng Dịch Phong.
Bụp.
Dịch Phong ngã xuống đau đớn, máu ở khóe miệng trào ra.
- Chuẩn bị đi chết đi!
Y mở cuốn sách trên tay ra niệm chú một hồi. Những tia sét bắt đầu xuất hiện xung quanh cuốn sách.
Xè xè.
Y giơ bàn tay hút sạch những tia sét tạo thành một quả cầu.
- Thiên Lôi.. Phá!
Quả cầu bắn về phía Dịch Phong, sức mạnh của nó thật quá khủng khiếp.
- Phong Độn!
Bích Vân dịch chuyển tới chỗ Dịch Phong rồi lôi cậu ta né khỏi quả cầu đó.
Bùm.
Mặt đất nơi quả cầu đó va chạm vào lõm xuống tạo thành một hố sâu.
- Thật kinh khủng! Cậu còn chiến đấu được không Dịch Phong.
- Tất nhiên là được rồi.
Dịch Phong gượng dậy, cố gắng đứng thẳng.
- Nhưng tôi không thể sử dụng vũ khí của mình được.
Bích Vân lấy từ sau lưng một thanh kiếm, cô rút nó ra khỏi bao. Thanh kiếm từ từ hiện ra, một thanh kiếm màu xanh pha trộn chút màu trắng, lưỡi kiếm rộng nhìn rất chắc chắn và sắc nhọn.
- Đây là thanh Kiếm Chúc Phúc tôi mượn của Bích Quân. Cậu dùng tạm nó đi.
Bích Vân đưa cho Dịch Phong thanh bảo kiếm. Nhìn thanh bảo kiếm sắc nhọn đang khát khao chiến đấu làm cậu như được tăng thêm sức mạnh.
- Chúng ta cùng xông lên thôi Bích Vân.
Bích Vân gật đầu. Rồi hai người như hai ngọn gió lướt tới tên cầm sách. Y nhìn thấy kiếm quý đang định thương lượng thì hai người đã lên đánh, y đành tiếp chiêu.
Lôi Linh chú tiếp tục được thi triển. Những cơn bão sấm sét lại xuất hiện trên bầu trời, những tia sét lại giáng xuống hai người họ. Dịch Phong với Long Hành Ly Phiên vất vả né tránh nhưng Bích Vân với Phong Độn đã xuất hiện sau lưng tên cầm sách từ bao giờ.
Sự xuất hiện bất ngờ của Bích Vân làm cho y bất giác lạnh cả người. Nhưng y đủ tỉnh táo để né được nhát chém được ngắm thẳng vào đầu mình.
- Cô giỏi lắm!
- Đi chết đi! - Dịch Phong hét lên
Những nhát chém nhanh như chớp của Dịch Phong hướng về phía y.
- Ảo Pháp Cầu!
Y bỗng biến thành ảo ảnh làm vô hiệu những nhát chém đó nhưng pha vừa rồi cũng làm y hú vía. Vì mải khen Bích Vân mà không chú đến Dịch Phong, y suýt nữa phải trả giá bằng cả tính mạng.
- Khốn kiếp!
- Rốt cuộc ngươi là yêu quái phương nào?
Bích Vân quát lớn hỏi tên cầm sách nhưng y chỉ cười khẩy..