Bạn được Diep Quan mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
504 1
Chương 1: Cô vốn dĩ ghét anh ta vô cùng!

Kỳ nghỉ hè dài chính thức kết thúc, Tô Hạ khoác lên mình bộ đồng phục mới tinh mùi thơm tho nước giặt, rảo bước quay trở lại trường học. Buổi sáng sớm đầu thu, bầu trời trong vắt, vài dải mây trắng xốp lơ lửng trôi như một bức tranh vẽ.

Dưới lòng đường, phố xá đã bắt đầu tấp nập xe cộ qua lại. Mấy cậu nam sinh đạp xe vội vã, miệng còn ngậm dở miếng bánh mì ăn sáng.

Đang đi, Tô Hạ rẽ qua một con hẻm nhỏ vắng người thì bỗng nghe thấy tiếng đấm đá bạo lực kèm theo tiếng rên rỉ nghẹn uất. Tò mò quay đầu nhìn, tim cô suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Người đang điên cuồng ra đòn tàn nhẫn kia không ai khác chính là Vũ Phong.

Vũ Phong là học sinh lớp chọn 12A1, học cùng lớp với cô. Anh ta nổi tiếng đến mức trong trường không ai là không biết, bởi cái danh "học bá" luôn đứng đầu khối. Thầy cô nào khi lên lớp cũng đem anh ta ra làm tấm gương sáng để cả lớp noi theo.

Tô Hạ thật sự không ngờ mình lại bắt gặp anh ta trong hoàn cảnh này. Cô vốn dĩ ghét anh ta vô cùng! Ghét vì anh ta luôn cướp mất vị trí top 1 ngai vàng học tập của cô. Đã vậy, bên ngoài thì luôn diễn vai học sinh ngoan hiền, tri thức, nhưng sau lưng lại lén lút hút thuốc lá, giờ còn hung hăng đánh nhau bạo lực.

Cảnh tượng Vũ Phong đánh nhau thực sự rất đáng sợ. Gương mặt anh ta hằn lên những tia máu đỏ, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng.

Thỏa mãn xong, anh ta mới chịu buông tha, thẳng tay ném mạnh tên kia xuống nền đất lạnh, rồi phủi phủi lòng bàn tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn.

Thế nhưng, ngay khi Vũ Phong vừa quay người bước ra ngoài hẻm, ánh mắt anh ta đột ngột chạm thẳng vào ánh mắt đang thảng thốt của Tô Hạ.

Đôi lông mày Vũ Phong khẽ nhíu chặt lại, tỏa ra tia nhìn lạnh thấu xương như thể khó chịu vì có kẻ không xin phép mà dám chen chân vào lãnh địa của mình. Tô Hạ giật bắn mình. Trong cơn hoảng loạn, cô quay ngoắt người, dùng hết sức bình sinh cắm đầu chạy thục mạng, trong lòng không ngừng cầu nguyện van xin anh ta đừng đuổi theo:

Đừng đuổi theo! A mô a di đà phật.. Tôi thực sự không làm gì hết, không thấy gì hết cả

Chạy một mạch đến tận cổng trường, Tô Hạ mới dám dừng lại, đứng vịnh tay vào thành cửa thở hổn hển, lồng ngực phập phồng liên hồi. May mắn là Vũ Phong không đuổi theo cô. Cô vội vã bước vào lớp, ngồi xuống vị trí cạnh Mỹ Uyên - cô bạn thân của mình. Nhìn thấy gương mặt đầm đìa mồ hôi cùng dáng vẻ thở không ra hơi của Tô Hạ, Uyên lo lắng hỏi:

"Cậu sao vậy?"

Tô Hạ xua xua tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh đáp:

"Tớ.. Tớ không sao.."

Mỹ Uyên khẽ gật đầu không hỏi thêm, đưa chai nước của mình cho Tô Hạ uống đỡ mở mệt. Lúc này, học sinh trong lớp cũng đã đến gần đông đủ. Không khí trở nên náo nhiệt khi ai nấy đều tay bắt mặt mừng, ríu rít trò chuyện về kỳ nghỉ hè vừa qua. Tô Hạ cúi đầu cầm cuốn truyện tranh lên đọc để đánh lạc hướng tâm trí, nhưng khi vừa ngẩng lên nhìn xung quanh, cô liền khựng lại khi thấy Vũ Phong đã bước vào lớp. Anh ta lạnh lùng xách cặp đi thẳng xuống dãy bàn cuối, ngồi xuống cạnh Minh Triết.

Vũ Phong chẳng thèm liếc nhìn ai lấy một cái, chỉ mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại vài câu hỏi thăm từ Minh Triết khiến Tô Hạ ngồi phía trên cũng không nghe rõ được gì.

Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học bắt đầu. Cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Thầy chủ nhiệm bước vào, vẫn là thầy Hoàng phụ trách lớp như năm ngoái. Thầy còn rất trẻ, chỉ mới 25 tuổi và vẫn còn "ế bền vững".

Bù lại, tính tình thầy cực kỳ hài hước và hiền lành. Thầy bước lên bục giảng, đưa mắt nhìn một lượt rồi chép miệng trêu chọc:

"Chậc chậc, nghỉ hè xong nhìn em nào em nấy da dẻ trắng trẻo, mập mạp lên hẳn nhỉ?"

Một cậu bạn dưới lớp liền tươi cười láu cá hỏi vặn lại:

"Còn thầy thì sao ạ? Thầy có thay đổi gì chưa?"

Thầy Hoàng ra vẻ vuốt tóc, trưng ra bộ mặt tự luyến hết mức đáp:

"Chưa thấy à? Thầy đẹp trai lên rồi còn gì!"

Cả lớp được một trận cười ồ lên. Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn giục giã:

"Nào nào trật tự! Hôm nay thầy đổi chỗ ngồi nhé, chứ sợ các em ngồi chung lại nói chuyện riêng thì không hay."

Nói là vậy, nhưng Tô Hạ mỗi lần nghĩ đến chiêu xếp chỗ của thầy là lại thấy bất lực cực kì. Chẳng hiểu do thầy biết hay kiểu gì mà thầy toàn xếp nam ngồi với nữ, mà thầy cứ ghép trúng cặp nào là lớp lại thành đôi cặp đó. Như năm ngoái, cô bị thầy xếp ngồi cùng với lớp trưởng Tống Kim. Vì hai đứa là bạn thân từ trước, hiểu tính nhau nên nói chuyện khá hợp, kết cục là bị cả lớp đồn ầm lên là đang yêu nhau.

Thầy Hoàng bắt đầu đọc danh sách điều chỉnh. Mỹ Uyên được xếp ngồi với Minh Triết ở bàn 3 tổ 1. Còn cô.. Cái tên Tô Hạ vừa vang lên thì đi kèm theo đó là cái tên Vũ Phong ở bàn cuối cùng.

Tô Hạ đứng hình mất ba giây. Khi bước xuống chỗ mới, hai bàn tay cô run lẩy bẩy cầm chặt quai cặp, cảm giác như bản thân sắp ngất xỉu tới nơi rồi! Cô ngồi ở phía trong bên cạnh cửa sổ, còn Vũ Phong thì ngồi ngay bên cạnh, tay anh ta cứ thản nhiên xoay xoay cây bút mực.

Sau khi cả lớp đã ổn định vị trí mới, thầy Hoàng đứng trên bục giảng mỉm cười hỏi:

"Có em nào có ý kiến gì về chỗ ngồi nữa không?"

* * *

Hết Chương 1
 
Chỉnh sửa cuối:
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương2: "Cậu thích Minh Triết à?"

Trong khi cả lớp đều nhìn nhau lắc đầu chấp nhận, Tô Hạ lại lấy hết can đảm giơ tay dứt khoát đứng dậy nói lớn:

"Thưa thầy, em có ý kiến ạ!"

Thầy Hoàng hơi ngạc nhiên, hướng mắt về phía cô ôn tồn hỏi:

"Sao thế em? Chỗ ngồi có vấn đề gì à?"

Hai bàn tay Tô Hạ bám chặt lấy gấu quần, mồ hôi hột rịn ra lạnh ngắt. Cô cố nuốt nước bọt để lấy lại bình tĩnh rồi lí nhí đáp:

"Dạ.. Là vì em không thích ngồi chung bàn với bạn Vũ Phong ạ! Với cả, tụi em từ trước đến nay không quen biết gì nhau, em nghĩ mình nên đổi sang chỗ khác thì tốt hơn."

Lời vừa dứt, cả lớp học 12A1 lập tức ồ lên xôn xao. Ở bên cạnh, Vũ Phong vẫn thản nhiên xoay xoay cây bút mực trên đầu ngón tay, gương mặt tỉnh bơ không rõ là cảm xúc nào. Vài tiếng xì xầm bàn tán nhỏ to, dù họ đã cố nói nhỏ nhưng từng chữ vẫn lọt hết vào tai Tô Hạ:

"Ơ, sao con nhỏ đó lại không thích ngồi với Vũ Phong nhỉ? Bình thường cậu ta có bao giờ chịu ngồi với con gái đâu, năm ngoái thầy Hoàng đổi chỗ kiểu gì cậu ta cũng chỉ chịu ngồi với mỗi Minh Triết."

"Đừng tưởng thật! Chắc lại bày đặt giả vờ làm giá đấy chứ trong lòng chắc đang mở hội ăn mừng, thích chết đi được ấy chứ!"

"..."

Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn để dẹp tan tiếng ồn, cười xòa lên tiếng:

"Không sao đâu, chưa quen thì giờ ngồi chung rồi làm quen với nhau. Dù sao thì danh sách thầy đã chốt, giờ cũng chẳng còn chỗ nào trống để đổi nữa rồi. Hai đứa đều là học sinh giỏi của lớp, ngồi cạnh nhau để cùng kèm cặp nhau tiến bộ, đó là ý đồ của thầy cả đấy. Còn nếu như bạn Vũ Phong mà có hành vi bắt nạt em, cứ mạnh dạn báo ngay với thầy, thầy sẽ xử lý cậu ta!"

Biết không thể lay chuyển được quyết định của thầy chủ nhiệm, Tô Hạ đành bất lực ngồi xuống, gương mặt không giấu nổi sự thất vọng và tràn ngập lo âu. Suốt cả tiết toán sau đó, dù thầy Hoàng giảng bài say sưa, nhưng đầu óc Tô Hạ vẫn như treo ngược cành cây, không tài nào tiếp thu nổi một chữ. Trong lòng cô cứ dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, vô hình nhưng bóp nghẹt lồng ngực.

Thi thoảng, Tô Hạ lại lén liếc mắt sang bên cạnh. Vũ Phong vẫn im lặng cúi đầu tập trung làm bài. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ta khẽ nghiêng đầu quay sang. Giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang, Tô Hạ vội vàng quay phắt đầu lên, giả vờ chăm chú nhìn lên bảng đen.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học vừa vang lên, đám học sinh trong lớp liền reo hò, chạy ùa ra sân trường như ong vỡ tổ. Tô Hạ thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức đứng dậy lao ngay sang bàn của Mỹ Uyên để bắt chuyện, nhằm giải tỏa sự căng thẳng. Nhìn cô bạn thân, Hạ tủm tỉm trêu:

"Cậu thích Minh Triết đúng không? Tớ để ý lúc ngồi bên cạnh cậu ta, mặt cậu đỏ bừng lên như quả cà chua chín ấy!"

Mỹ Uyên giật nảy mình, hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh xem có ai nghe thấy không, rồi mới hạ giọng nói nhỏ:

"Suỵt! Cậu nói nhỏ cái miệng thôi chứ. Đúng.. Đúng là tớ có thích thật, mà công nhận cậu ta vừa học giỏi lại vừa đẹp trai dã man."

Tô Hạ gật gù đồng tình:

"Tính tình cậu ta cũng tốt nữa! May mà lần này mắt nhìn người của cậu không bị mù."

Ở một góc khác ngoài hành lang, Vũ Phong và Minh Triết đang rảo bước đi sát bên nhau, vừa đi vừa trầm ngâm trò chuyện. Minh Triết khẽ nhíu mày, thấp giọng trách móc thằng bạn:

"Này Phong, sáng nay mày đấm thằng Giang có hơi quá tay rồi đấy!"

Vũ Phong hờ hững nhún vai, giọng điệu bất cần:

"Quá tay chỗ nào? Lực đó đối với tao gọi là nhẹ lắm rồi, nhẹ nhất luôn đấy!"

Minh Triết lườm Vũ Phong một cái sắc lẹm, tức tối vặn lại:

"Lần trước đánh người ta mày cũng bảo thế, kết cục là người ta phải nhập viện nằm cả tuần trời đấy thôi!"

Thấy bạn thân cằn nhằn, Vũ Phong chỉ biết bật cười ngượng nghịu, đưa tay gãi gãi đầu. Minh Triết thở dài, nói tiếp bằng giọng lo ngại:

"Mà lúc đó có ai nhìn thấy không? Nếu để ban giám hiệu phát hiện ra là rắc rối to đấy, năm cuối cấp rồi chứ chẳng chơi."

Vũ Phong nhướng mày, lười biếng đáp:

"À, có một đứa thấy. Là cái đứa con nhỏ vừa bị xếp ngồi cạnh bàn tao ấy. Nó tên gì nhỉ.. Tao quên mất rồi. Nhưng tao nghĩ gan nó bé như thỏ, chẳng có cửa mách thầy đâu."

Minh Triết nghe vậy thì mới vuốt ngực thở phào một cái, lắc đầu nói:

"May mắn cho mày đấy.. Cô bạn ngồi cạnh mày tên là Tô Hạ. Tô trong Tô Tại Tại, còn Hạ trong mùa hạ."

Vũ Phong chỉ nhẹ nhàng "ừ" một tiếng cho có lệ, hoàn toàn chả để tâm nhiều đến cái tên ấy. Sau đó, hai người xoay người thong thả bước bộ quay trở về lớp học.
 
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 3: "Thôi đi hai cái người này! Lại bắt đầu phát cơm chó cho cả lớp ăn đấy à?"

Tiếng chuông reo vang báo hiệu tiết học tiếp theo bắt đầu. Tiết này là giờ tự quản, thầy cô không lên lớp nên không khí có phần thoải mái hơn. Lớp trưởng Tống Kim bước lên bục giảng, thong thả ngồi vào chiếc ghế giáo viên rồi cất giọng thông báo:

"Cả lớp tự học nhé! Ai có bài nào khó không hiểu thì cứ mang lên đây hỏi tớ."

Dưới lớp nhanh chóng ổn định. Không gian dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn vương lại tiếng sột soạt nhẹ nhàng của những trang giấy lật qua lật lại. Tô Hạ mở cuốn sách Ngữ Văn ra xem trước, cảm thấy phần bài tập này quá dễ dàng liền quyết định chuyển sang làm toán nâng cao.

Thế nhưng, vận may không mỉm cười với cô khi đụng ngay phải một bài toán cực kỳ hóc búa. Cô loay hoay bấm máy tính, nháp mỏi cả tay suốt mười lăm phút mà vẫn không tìm ra lời giải. Chịu thua, Tô Hạ đành đứng dậy, hướng mắt lên bục giảng gọi lớn:

"Lớp trưởng! Tớ muốn hỏi bài này một chút."

Tống Kim ngước đầu lên nhìn cô, trên môi nở nụ cười gian xảo đầy ẩn ý, liền lớn tiếng trêu chọc:

"Kìa, chẳng phải cậu đang ngồi ngay cạnh Vũ Phong sao? Cậu ta giỏi hơn tớ nhiều, cậu hỏi luôn anh ta cho tiện, mang lên đây làm gì!"

Tô Hạ thẳng tay lườm cho Tống Kim một cái cháy mặt. Cô thừa biết cái tên đáng ghét này là đang cố tình trêu chọc cô. Vì hai đứa là bạn thân từ nhỏ, hiểu rõ tính nhau và chơi rất thân thiết nên mới bị cả lớp gán ghép đồn thổi.

Hậm hực ngồi xuống, Tô Hạ nhìn sang bên cạnh. Đấu tranh tâm lý một hồi, cô đành cắn răng đẩy cuốn vở toán nâng cao về phía Vũ Phong, hạ giọng nói:

"Vũ Phong.. Cậu có thể giúp tôi giảng bài này một chút được không?"

Đối diện với lời nhờ vả của cô bạn cùng bàn, Vũ Phong dường như không có lý do để từ chối. Anh dừng cây bút đang xoay trên tay, quay người sang phía cô. Ngón tay thon dài của anh chỉ vào đề bài, bắt đầu kiên nhẫn phân tích từng bước một cho cô hiểu. Giọng nói của Vũ Phong trầm khàn, mang theo chút lười biếng đặc trưng nhưng lại vô cùng cuốn hút. Công nhận năng lực của thủ khoa khối không phải để trưng bày, anh giảng bài rất dễ hiểu và hiệu quả. Tô Hạ nghe đến đâu thông đến đấy, chẳng mấy chốc đã tự tay giải xong bài toán một cách nhanh chóng.

Cô khẽ lý nhí trong cổ họng:

"Cảm ơn cậu nhé."

Vũ Phong chẳng nói chẳng rằng, chỉ khẽ gật nhẹ đầu một cái coi như nhận lời cảm ơn rồi lại tiếp tục quay về với thế giới riêng của mình.

Chẳng mấy chốc, tiết tự học cũng kết thúc, loa trường vang lên báo hiệu giờ tan trường. Các bạn học sinh ai nấy đều nhanh tay nhanh chân thu dọn sách vở vào cặp, Tô Hạ cũng vội vàng thu dọn rồi xách cặp lao thẳng lên bục giảng để "tính sổ" với tên lớp trưởng tội đồ. Cô biết rõ Tống Kim thừa biết cô ghét Vũ Phong thế nào mà còn dám trêu.

Cô chống nạnh mắng:

"Tống Kim! Cậu đúng là cái đồ đáng ghét nhất trên đời!"

Tống Kim cười hì hì đầy đắc chí, đeo một bên quai cặp lên vai rồi chép miệng:

"Gớm, tớ thấy cậu với Vũ Phong ngồi cạnh nhau nhìn cũng khá là đẹp đôi đấy chứ."

Mỹ Uyên vừa khéo đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng cãi vã quen thuộc này liền che miệng cười bỡn cợt:

"Thôi đi hai cái người này! Lại bắt đầu phát cơm chó cho cả lớp ăn đấy à?"

Cả Tống Kim và Tô Hạ đều ăn ý im lặng, chẳng buồn lên tiếng phản đối. Dù sao thì ở cái lớp này, họ có giải thích gãy lưỡi cũng chẳng thể dập tắt nổi đống tin đồn nhảm nhí kia. Thực ra, Tô Hạ biết rất rõ Tống Kim đã có người trong lòng từ lâu rồi, chỉ là cô gái ấy hiện tại đã đi du học nước ngoài. Để chuộc lỗi vì đã trêu chọc bạn thân, Tống Kim ga lăng chủ động cầm hộ cặp cho Tô Hạ. Thế là ba người cùng nhau bước ra khỏi lớp, Tô Hạ vui vẻ ríu rít trò chuyện cùng Mỹ Uyên.

Đi ở phía sau họ một khoảng không xa là Minh Triết và Vũ Phong. Minh Triết vừa đi vừa huých tay bạn thân:

"Vũ Phong, tí nữa bên sân có trận bóng rổ đấy, có đi không?"

Vũ Phong thong thả đút hai tay vào túi quần, khẽ "ừ" một tiếng đầy hờ hững. Đi được vài bước, Phong chợt liếc nhìn bóng lưng của Mỹ Uyên phía trước, đột ngột quay sang hỏi Triết:

"Mà này.. Mày với con nhỏ Uyên kia đang yêu nhau à?"

Minh Triết nghe xong thì giật thót, bước chân khựng lại mất một nhịp, gương mặt hơi ửng hồng vội vàng chối bay chối biến:

"Làm.. Làm gì có! Tụi tao chỉ là bạn bè bình thường thôi."

Nhìn thấy dáng vẻ bối rối, lắp bắp lúng túng của thằng bạn thân, Vũ Phong nhếch môi cười châm chọc:

"Ờ, bạn bè. Kiểu trên tình bạn dưới tình yêu đấy nhỉ?"

Minh Triết bị nói trúng tim đen liền "hừ" nhẹ một tiếng cho đỡ thẹn, ngay lập tức dùng chiêu gậy ông đập lưng ông để đáp trả:

"Cứ lo cho tao đi. Nhìn cái bản mặt của mày thì xác định là ế cả đời nhé! Nữ thần trong trường theo đuổi cả hàng dài mà chẳng thèm ngó ngàng đến ai, đúng là cái gu trên trời."

Vũ Phong nhếch mép, giọng điệu bất cần đời vang lên:

"Bộ mày nghĩ tao ngu hay sao mà đâm đầu vào yêu đương lứa tuổi này. Mấy đứa con gái bây giờ suốt ngày chỉ biết dặm phấn tô son, điệu đà phát mệt, tao không thích kiểu người như thế."

Nói đoạn, hai chàng trai rẽ lối hướng về phía sân bóng rổ của trường. Lúc này, Mỹ Uyên và Tô Hạ đã đi gần đến cổng trường. Bỗng nhiên, Uyên khựng lại, ra sức níu chặt lấy tay cô bạn thân lắc lắc, năn nỉ:

"Hạ ơi Hạ! Chiều nay cậu phải đi xem bóng rổ với tớ đi, đi mà mà!"

Tô Hạ ngẫm nghĩ một lát, chiều nay cô cũng rảnh rỗi, không có lịch học thêm gì cả. Nhìn đôi mắt lấp lánh đầy kỳ vọng như cún con của Mỹ Uyên, cô thật sự không cách nào thốt ra lời từ chối. Cô đành quay sang vẫy tay nói với Tống Kim:

"Tống Kim ơi! Cậu cầm cặp về trước giúp tớ nhé, tớ đi với Uyên một chút."

Tống Kim bất lực gật đầu, ngậm ngùi chấp nhận số phận cô đơn lẻ bóng, một mình xách cặp lủi thủi đi về phía cổng trường.
 
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 4: "Tớ muốn có danh phận"

Sau đó, Tô Hạ và Mỹ Uyên dắt nhau đến hàng ghế nhựa trong góc khán đài, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ sân bóng rổ rộng rãi. Vừa ngồi xuống, Tô Hạ đã vô tình bắt gặp cảnh Vũ Phong đang cởi bỏ chiếc áo đồng phục để thay sang áo đấu thể thao. Từ khoảng cách xa, cô nàng bỗng chốc đỏ bừng mặt khi nhìn thấy cơ bụng săn chắc lấp ló của anh chàng. Đúng chuẩn dáng người eo thon vai rộng trong tiểu thuyết!

Tô Hạ ngượng ngùng quay ngoắt mặt đi nơi khác, trong lòng thầm nghĩ:

Công nhận tên đáng ghét này cũng đẹp trai chết người thật, bảo sao nhìn cái là rung động ngay. Sống mũi thì cao thẳng, đôi môi dày vừa phải mang sắc hồng tự nhiên. Mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh rủ nhẹ trước trán, nhìn lãng tử dã man.

Đang mải mê ngắm nghía, Tô Hạ lỡ miệng quay sang hỏi nhỏ:

"Vũ Phong cao mét mấy vậy cậu?"

Mỹ Uyên không cần suy nghĩ, đáp ngay:

"Cao một mét tám sáu đó."

Tô Hạ giật mình bất ngờ, hỏi vặn lại:

"Sao cậu biết rõ thế?"

Mỹ Uyên nhún vai, thản nhiên trả lời:

"Chẳng phải cậu ta cao bằng Minh Triết sao? Nhìn hai người họ đứng cạnh nhau là biết ngay, ngang ngửa nhau luôn."

Ngồi một lúc, cái bụng của Tô Hạ bắt đầu đòi ăn. Cô đứng dậy bảo với bạn:

"Để tớ chạy ra ngoài mua chút đồ ăn vặt nha."

Mắt Mỹ Uyên lập tức sáng lên như bắt được vàng, cô nàng vội vàng rút tiền tiêu vặt của mình ra dúi vào tay Hạ nhờ mua hộ. Tô Hạ lườm bạn một cái, phì cười:

"Cậu đúng là biết tranh thủ thời cơ thật đấy!"

Tô Hạ rời khỏi sân trường, rảo bước đi bộ đến siêu thị Bách Hóa Xanh gần đó. Cô chọn mua vài gói bimbim ngô, snack đậu xanh nước dừa, thêm mấy xiên bẩn thơm phức và vài chai nước khoáng ướp lạnh. Sau khi thanh toán xong xuôi, Tô Hạ xách túi đồ ăn lững thững đi về.

Thế nhưng đang đi trên đường, cô thấy một bóng dáng ai đó nhìn quen quen. Người con gái đó xõa tóc dài bồng bềnh, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt long lanh cùng hàng mi dài cong vút, sống mũi thanh tú hài hòa với làn môi hồng chúm chím. Tô Hạ lập tức nhận ra ngay, người đó không ai khác chính là Như Ngọc.

Như Ngọc từng học chung lớp với cô ở trường cấp ba cũ. Ở ngôi trường đó, cô ta được mệnh danh là nữ thần nhờ vẻ ngoài có chút yếu đuối, đáng thương, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một bầu trời tâm cơ.

Năm lớp 11, Như Ngọc đã bày mưu bắt nạt Tô Hạ rất nhiều, khiến cô không chịu nổi mà phải chuyển trường. Lúc đó, Tô Hạ đành bất lực chịu đựng vì Như Ngọc có bố mẹ giàu có, quyền thế chống lưng phía sau.

Tô Hạ cực kỳ ghét Như Ngọc! Cô ta luôn làm sai rồi đổ hết tội lỗi lên đầu cô. Nhìn điệu bộ suốt ngày dặm phấn, kẻ mi, bôi son hồng cánh sen của cô ta, Hạ chỉ thấy đúng chuẩn một con "bạch liên hoa". Không muốn gây sự chuốc họa vào thân, Tô Hạ nhanh chóng quay người đi theo lối khác.

Khi cô quay lại sân bóng rổ, khán đài lúc này đã đông nghịt người xem. Hạ ngồi xuống cạnh Mỹ Uyên, đưa cho cô bạn gói snack đậu xanh nước dừa. Uyên gật đầu lia lịa, hớn hở nói:

"Đúng là cậu hiểu tớ nhất! Mua đúng loại tớ nghiện luôn."

Tô Hạ bóc gói bimbim ngô rồi nhón vài miếng ăn thử. Cô cực kỳ thích vị này, bimbim đậm đà lại thơm nồng nàn mùi ngô ngọt.

Lúc này, hai đội bóng đã bước vào sân khởi động. Đúng lúc Tô Hạ đang ngửa cổ uống một ngụm nước lạnh, Mỹ Uyên bên cạnh bỗng nhiên chống cằm, thở dài nhìn về phía sân đấu rồi thốt lên một câu:

"Tớ muốn.. Có danh phận."

"Khụ.. Khụ.."

Câu nói bất ngờ của bạn thân làm Tô Hạ sặc sụa, may mà cô phản ứng kịp nên nuốt vội dòng nước vào cổ họng chứ không phun ra ngoài. Hạ trợn tròn mắt, ho hù hụ nói:

"Hả? Mới đi học ngày đầu tiên mà cậu định tỏ tình luôn á? Hơi nhanh quá rồi đấy!"

Mỹ Uyên vội vàng vỗ vỗ lưng cho Tô Hạ đỡ nghẹn, phân bua:

"Đâu có đâu.. Tớ thầm thích cậu ta từ năm lớp 11 rồi mà! Chẳng lẽ cứ ôm mối tình đơn phương này mãi sao?"

Tô Hạ "ồ" lên một tiếng hiểu chuyện, rồi tinh nghịch nháy mắt:

"Được rồi, để tí nữa tớ ra xin id TikTok của cậu ta cho cậu nhé, làm mai cho hai đứa tụi cậu luôn!"

Tiếp theo đó..

Trận thứ nhất, đội của Vũ Phong phối hợp ăn ý và giành chiến thắng.

Trận thứ hai, đội đối thủ lật ngược tình thế vươn lên dẫn trước.

Trận thứ ba chính là trận quyết định thắng thua cuối cùng.

Trước khi bước vào hiệp cuối, trọng tài cho hai đội tạm nghỉ giải lao. Khán đài náo nhiệt hẳn lên, vài bạn nữ tranh thủ chạy xuống đưa nước và cổ vũ cho các nam thần. Nhận thấy cơ hội ngàn năm có một khi Minh Triết đang ngồi nghỉ ngơi một mình ở góc sân, Tô Hạ liền nhanh chân lách người đi tới. Cô chìa chai nước khoáng lạnh ngắt ra trước mặt cậu, hạ giọng nài nỉ:

"Triết ơi, cho tớ xin id TikTok của cậu nha? Nếu không có thì cho tớ xin Mess hoặc Zalo cũng được! Đi mà.."

Tô Hạ nhìn thẳng vào mắt Minh Triết, đôi mắt cô chớp chớp long lanh, bày ra vẻ mặt đáng thương đến tội nghiệp như thể nếu cậu mà từ chối thì cô sẽ khóc và ăn vạ ngay tại chỗ.

Minh Triết dở khóc dở cười, nhìn điệu bộ của cô nàng bàn dưới thì không biết phải làm sao. Dù sao cổ họng cậu cũng đang khát khô, cậu đành nhận lấy chai nước lạnh từ tay cô, rồi dứt khoát rút điện thoại của mình ra đưa cho cô tự nhập id.

Tô Hạ nhập xong xuôi, vui sướng gật đầu lia lịa:

"Cảm ơn cậu nhiều nha!"

Nói rồi cô nàng ôm điện thoại chạy biến đi. Minh Triết vừa mở nắp chai uống được vài ngụm lớn thì Vũ Phong cũng từ căng-tin đi tới. Anh cầm theo chai nước mới mua định đưa cho thằng bạn thân, nhưng khi thấy trên tay Minh Triết đã có chai khác, đôi lông mày anh lại nhíu chặt lại, lạnh lùng hỏi:

"Ai đưa nước cho mày đấy? Mày hiền quá rồi, nước của ai đưa cũng nhận bừa là sao!"

Hết Chương 4
 
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 5: Vũ Phong vốn hận cô vô cùng

Minh Triết gãi gãi đầu, vẻ mặt lúng túng khai thật:

"Là Tô Hạ đưa đó.. Cô ấy còn xin cả id TikTok của tao nữa."

Vũ Phong khẽ "ừ" một tiếng lạnh nhạt. Thực ra, Vũ Phong đã biết Tô Hạ từ rất lâu rồi, chỉ là anh luôn giả vờ như không quen biết. Vũ Phong hận cô. Trong mắt anh, cô vốn dĩ là một kẻ giả tạo, ích kỷ đến mức khiến anh khó chịu. Ngay cả một chú chó hoang tội nghiệp mà cô cũng nhẫn tâm xua đuổi, không cho ăn.

Ký ức năm lớp 7 bỗng chốc ùa về, như một vết sẹo nhức nhối trong lòng Vũ Phong. Năm đó, anh từng bị bạn bè cô lập, tẩy chay và hứng chịu những trận đòn roi bạo lực học đường. Giữa lúc bị đám người kia đấm đá đến mức trầy xước khắp người, thâm tím mặt mày, anh đã vô tình nhìn thấy bóng dáng Tô Hạ đi ngang qua.

Cô đã nhìn thấy anh, nhưng rồi lại dửng dưng quay lưng bỏ đi, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ hay mở miệng khuyên can. Trận đòn năm đó khiến anh suýt ngất đi tại chỗ, may mắn là tài xế và vệ sĩ của gia đình đến kịp lúc để đưa anh vào bệnh viện cấp cứu. Đối với Vũ Phong, Tô Hạ chính là biểu tượng của sự vô tâm và xấu xa. Vậy mà bây giờ, cô lại chủ động chạy đến xin phương thức liên lạc của Minh Triết, cô nàng này muốn tán tỉnh bạn thân của anh sao?

Càng nghĩ Vũ Phong lại càng tức giận. Anh thẳng tay giật phắt chai nước của Tô Hạ trên tay Minh Triết ném mạnh vào thùng rác gần đó, rồi dứt khoát ấn chai nước mới mua của mình vào tay thằng bạn. Anh gằn giọng:

"Mày đừng có nhận đồ của cô ta! Tao không thích."

Minh Triết sững sờ trước hành động đột ngột của bạn thân, ngơ ngác hỏi:

"Tại sao chứ?"

Vũ Phong chỉ "hừ" nhẹ một tiếng lạnh thấu xương. Thấy sắc mặt anh ta bỗng chốc tối sầm lại đầy đáng sợ, Minh Triết cũng biết ý ngậm miệng, không dám ho he thêm câu nào vì sợ chọc giận con sư tử đang nổi điên này.

Hiệp đấu thứ 3 chính thức bắt đầu. Nếu ở các trận trước, Vũ Phong chơi vô cùng nhẹ nhàng, nhường nhịn và ăn ý thì giờ đây anh lại biến thành một người hoàn toàn khác. Những cú đi bóng đầy hung hãn, càn quét mạnh mẽ như muốn trút hết cơn giận lên sân đấu.

Sợ có đổ máu, Minh Triết phải chạy lại thì thầm khuyên nhủ đội bạn đừng chơi bẩn. Lâm – đội trưởng đội bên kia – vừa nghe Minh Triết cảnh báo liền vội vã né Vũ Phong ra xa. Dù gì trong quá khứ, Lâm cũng từng nếm thử một cú đấm sấm sét vào tay của Vũ Phong, may mắn lần đó chỉ bầm tím diện rộng chứ không gãy xương, nghĩ lại vẫn còn thấy rét run.

Ở trên khán đài, Mỹ Uyên sau khi xin được tài khoản của người thương thì vui vẻ hớn hở. Thế nhưng nhìn xuống sân bóng rổ bỗng chốc như bị bao phủ bởi một luồng khí lạnh áp bức, cô nàng khẽ rụt cổ quay sang hỏi Tô Hạ:

"Dưới sân có chuyện gì thế nhỉ? Tự dưng không khí căng thẳng ghê."

Tô Hạ ngơ ngác lắc đầu đáp:

"Tớ cũng không biết nữa.."

Kết thúc hiệp 3, đội Vũ Phong giành chiến thắng áp đảo. Trận đấu kết thúc, mọi người cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc để ra về.

Tô Hạ vẫy tay tạm biệt Mỹ Uyên rồi một mình thong thả đi bộ về nhà. Trên con đường đất quen thuộc, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một chú chó nhỏ đang nằm ngoan ngoãn. Hạ lập tức nhận ra ngay, đây chính là chú chó hoang mà mấy tháng trước cô vẫn thường lén giấu hai quả trứng gà đem cho nó ăn ở đoạn đường này. Đợt trước nó bỗng nhiên mất tích không một dấu vết, cô còn buồn bã tưởng rằng nó đã bị kẻ xấu bắt về làm thịt mất rồi.

Thế nhưng hiện tại, trông nó lại rất sạch sẽ, có phần đáng yêu và ngốc nghếch. Nhớ lại mấy tháng trước, khi nó còn lang thang bẩn thỉu, gầy trơ xương, cô thấy tội nghiệp nên ngày nào đi học về cũng giấu xúc xích, quả trứng mang cho nó. Mỗi lần nó cả gan chạy vào các tiệm tạp hóa xin ăn đều bị chủ quán lớn tiếng xua đuổi, thậm chí là thẳng chân đạp nó ra đường. Không ngờ sau một thời gian mất tích, hôm nay nó lại quay về nằm ở đây.

Tô Hạ vui mừng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đưa bàn tay vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Chú chó nhỏ cảm nhận được hơi ấm quen thuộc liền khẽ mở mắt, ngẩng đầu lên. Ngay khi nhận ra ân nhân Tô Hạ, chiếc đuôi của nó lập tức lắc tít mù đầy vẻ vui sướng, mừng rỡ. Tô Hạ bật cười nhẹ, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng.

Cô hoàn toàn không hề hay biết, ở phía sau lưng mình, có một ánh mắt sắc lẹm đang chăm chú nhìn theo từng hành động của cô đầy vẻ dò xét. Vũ Phong đứng sững ở góc đường, không thể ngờ rằng chú chó cưng của mình dạo này cứ hở ra là trốn khỏi biệt thự chạy về khu này, hóa ra mục tiêu của nó lại là đi tìm Tô Hạ?

Vũ Phong khẽ cất giọng gọi:

"Susu.."

Chú chó nhỏ nghe thấy tiếng chủ nhân gọi tên mình thì chiếc đuôi càng lắc mạnh hơn, ra sức dụi đầu vào tay Tô Hạ đầy phấn khích. Tô Hạ giật mình, vội vàng ngoảnh đầu lại nhìn về phía phát ra âm thanh..

Hết Chương 5
 
8 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 6: Giang Hoàng cười đau ruột

Vũ Phong ngồi xổm xuống, thong thả lấy từ trong túi áo khoác ra một cây xúc xích. Anh dịu giọng cất tiếng gọi:

"Lại đây nào.."

Chú chó Susu nhìn Tô Hạ rồi lại nhìn sang Vũ Phong, cái đầu nhỏ nghiêng qua nghiêng lại đầy vẻ phân vân không biết nên chọn ai. Nhưng cuối cùng, trước sự cám dỗ của cây xúc xích thơm phức, bốn chiếc chân nhỏ nhắn, ngắn cũn cỡn của nó cũng chịu lạch bạch tiến về phía anh. Nhìn bộ dạng đi đứng dễ thương của nó, lòng Tô Hạ mềm nhũn.

Vũ Phong bóc vỏ xúc xích cho nó ăn. Tô Hạ thấy tình hình đã ổn định liền im lặng quay người định bỏ về. Thế nhưng cô vừa mới bước được hai bước, Susu đã vội vàng lao tới, dùng hàm răng nhỏ cắn chặt lấy ống quần cô, nhất quyết dính như sam không chịu buông. Tô Hạ dở khóc dở cười, đành phải cúi xuống bế bổng nó lên tay.

Vũ Phong bước lại gần, nhướng mày đầy ngạc nhiên:

"Susu, chẳng phải bình thường con rất sợ người lạ sao?"

Nói rồi, Vũ Phong đứng sát lại gần Tô Hạ, dang rộng hai tay ra dỗ dành:

"Nào, ba bế con nhé. Về nhà ba cho con ăn pate thượng hạng nha."

Ai ngờ, Susu chẳng thèm nể mặt chủ nhân, nó càng ra sức dụi sâu vào lòng Tô Hạ hơn, bộ dạng bướng bỉnh như muốn ra lệnh cho Vũ Phong phải mang luôn cả cô gái này về nhà thì nó mới chịu. Vũ Phong đứng hình mất vài giây, trong lòng tràn ngập sự bất ngờ xen lẫn chút ghen tị. Chẳng phải thường ngày nó hay bám đuôi anh, nghe lời ngoan ngoãn lắm sao? Sao hôm nay lại phản chủ một cách trắng trợn thế này?

Tô Hạ ôm chú chó, ngước lên hỏi:

"Đây là chó nhà cậu nuôi à?"

Vũ Phong "ừ" một tiếng, khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có rồi giải thích:

"Trước đây thấy nó lang thang ở ngoài tội nghiệp quá nên tôi mang về nuôi."

Tô Hạ khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thấy trời đã bắt đầu sập tối thì vội vàng chuyển Susu sang cho Vũ Phong bế, rồi nhanh chóng quay người chạy thục mạng về nhà. Nằm trong vòng tay của Vũ Phong, Susu lập tức cụp đôi tai xuống, đôi mắt long lanh đượm buồn nhìn theo bóng lưng xa dần của cô ân nhân. Vũ Phong xách chú chó bướng bỉnh lên xe, tài xế lập tức nhấn ga hướng về phía khu biệt thự cao cấp.

Buổi tối tại căn biệt thự xa hoa, Minh Triết sang nhà Vũ Phong chơi. Cậu chàng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da, ôm bụng cười khúc khích không ngừng. Trước mặt cậu, chàng học bá ngạo kiều Vũ Phong đang phải chật vật chạy vòng quanh phòng khách để ép Susu ăn cơm. Vậy mà cứ hễ anh tiến lại gần một bước, chú chó nhỏ lại lùi lại một bước, né anh như né tà, thậm chí còn nhe nanh gầm gừ:

"Grừ!" (Máy phiên dịch tiếng chó: Cút đi đồ đáng ghét)

Khóe môi Vũ Phong giật giật đầy bất lực, còn Minh Triết thì cười đến mức đau ruột, suýt chút nữa là lăn từ trên ghế sofa xuống đất.

Ở bên kia thành phố, trong một con hẻm nhỏ, Tô Hạ đang vui vẻ ăn cơm cùng bố mẹ. Vốn dĩ hoàn cảnh gia đình cô khá khó khăn, vất vả, căn nhà thuê cũng chật hẹp, cũ kỹ, thế nhưng tổ ấm nhỏ này lúc nào cũng ngập tràn tình yêu thương và tiếng cười. Bố cô vừa ăn vừa hào hứng nói:

"Sau này bố kiếm được nhiều tiền, nhất định sẽ đưa mẹ con đi du lịch một chuyến thật hoành tráng."

Mẹ cô tươi cười hạnh phúc, gạt đi:

"Thôi đi! Lấy tiền đó để sửa sang lại ngôi nhà này cho bớt dột là tôi mừng lắm rồi."

Mẹ dịu dàng gắp vào bát Tô Hạ một miếng thịt kho ngon nhất, ân cần bảo:

"Sau này, mẹ chỉ mong Tô Hạ của mẹ cưới được một anh chàng thật tốt, biết yêu thương vợ con là đủ."

Tô Hạ đỏ mặt, cười ngượng nghịu đáp:

"Con không muốn lấy chồng đâu mẹ ơi, tại con nghe người ta bảo sinh em bé đau lắm!"

Cả nhà được một trận cười ồ trước sự ngây ngô của cô con gái. Ăn cơm xong, Tô Hạ thoăn thoắt phụ giúp bố mẹ rửa bát đĩa sạch sẽ rồi mới đi lên phòng mình. Phòng của cô được bài trí rất đơn giản với bốn bức tường sơn trắng, một chiếc giường nhỏ và một chiếc bàn học kê sát cửa sổ. Trên chiếc kệ gỗ bên cạnh là những cuốn sách giáo khoa xếp ngay ngắn cùng mấy quyển truyện tranh mà cô đã chắt chiu tiền tiết kiệm để mua.

Tô Hạ leo lên giường, mở điện thoại lên thì thấy màn hình sáng trưng bởi tin nhắn từ Mỹ Uyên. Tài khoản TikTok của Tô Hạ đặt tên hiển thị là "Kẹo", còn Mỹ Uyên đặt biệt danh là "Dâu".

Dâu: Tán crush kiểu gì bây giờ nhở? Có cao kiến gì không bạn hiền?

Kẹo: Tớ chịu chết! Cậu có thể đi hỏi mấy người bạn thân của cậu ấy xem sao.

Màn hình hiển thị dòng chữ "Dâu đang nhập.."

Dâu: Hay là cậu đi hỏi Vũ Phong dùm tớ đi!

Kẹo: Hả?

Dâu: Đi mà.. Vì tương lai hạnh phúc của tớ đó!

Kẹo: Oce luôn!

Dâu: Yêu cậu nhất trên đời!

Tô Hạ bất lực thở dài, bắt đầu hành trình tìm kiếm tài khoản TikTok của Vũ Phong. Cô kiên nhẫn lướt từ trên xuống dưới, âm thầm vào "soi" danh sách follow của từng thành viên trong lớp xem có ai kết bạn với anh chàng học bá hay không. Cho đến khi bấm vào tài khoản của Minh Triết, Tô Hạ suýt chút nữa thì ngã ngửa.

Cái tên hiển thị to đùng đập vào mắt cô: "Nam Thần Siêu Cấp Vip".

Cô nàng ngán ngẩm lắc đầu, công nhận tên này tự tin đến mức thái quá thật đấy! Thế nhưng khi lướt xuống dưới, cô chợt thấy nhật ký mới nhất của cậu ta là khoe bức ảnh đã giữ chuỗi trò chuyện 500 ngày với Vũ Phong. Mắt Tô Hạ sáng lên như bắt được vàng, cô nhanh chóng nhấn vào danh sách bạn bè của Minh Triết, tìm ra tài khoản có tên P là Phong

Đấu tranh tâm lý mất một lúc, Tô Hạ mới lấy hết dũng khí, gõ một dòng chữ vào khung chat rồi nhấn gửi:

Kẹo: "Chào cậu!"

Hết Chương 6
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back