Bạn được Giang14 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
131 0
Chương 1: Cô vốn dĩ ghét anh ta vô cùng!

Kỳ nghỉ hè dài chính thức kết thúc, Tô Hạ khoác lên mình bộ đồng phục mới tinh mùi thơm tho nước giặt, rảo bước quay trở lại trường học. Buổi sáng sớm đầu thu, bầu trời trong vắt, vài dải mây trắng xốp lơ lửng trôi như một bức tranh vẽ.

Dưới lòng đường, phố xá đã bắt đầu tấp nập xe cộ qua lại. Mấy cậu nam sinh đạp xe vội vã, miệng còn ngậm dở miếng bánh mì ăn sáng.

Đang đi, Tô Hạ rẽ qua một con hẻm nhỏ vắng người thì bỗng nghe thấy tiếng đấm đá bạo lực kèm theo tiếng rên rỉ nghẹn uất. Tò mò quay đầu nhìn, tim cô suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Người đang điên cuồng ra đòn tàn nhẫn kia không ai khác chính là Vũ Phong.

Vũ Phong là học sinh lớp chọn 12A1, học cùng lớp với cô. Anh ta nổi tiếng đến mức trong trường không ai là không biết, bởi cái danh "học bá" luôn đứng đầu khối. Thầy cô nào khi lên lớp cũng đem anh ta ra làm tấm gương sáng để cả lớp noi theo.

Tô Hạ thật sự không ngờ mình lại bắt gặp anh ta trong hoàn cảnh này. Cô vốn dĩ ghét anh ta vô cùng! Ghét vì anh ta luôn cướp mất vị trí top 1 ngai vàng học tập của cô. Đã vậy, bên ngoài thì luôn diễn vai học sinh ngoan hiền, tri thức, nhưng sau lưng lại lén lút hút thuốc lá, giờ còn hung hăng đánh nhau bạo lực.

Cảnh tượng Vũ Phong đánh nhau thực sự rất đáng sợ. Gương mặt anh ta hằn lên những tia máu đỏ, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng.

Thỏa mãn xong, anh ta mới chịu buông tha, thẳng tay ném mạnh tên kia xuống nền đất lạnh, rồi phủi phủi lòng bàn tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn.

Thế nhưng, ngay khi Vũ Phong vừa quay người bước ra ngoài hẻm, ánh mắt anh ta đột ngột chạm thẳng vào ánh mắt đang thảng thốt của Tô Hạ.

Đôi lông mày Vũ Phong khẽ nhíu chặt lại, tỏa ra tia nhìn lạnh thấu xương như thể khó chịu vì có kẻ không xin phép mà dám chen chân vào lãnh địa của mình. Tô Hạ giật bắn mình. Trong cơn hoảng loạn, cô quay ngoắt người, dùng hết sức bình sinh cắm đầu chạy thục mạng, trong lòng không ngừng cầu nguyện van xin anh ta đừng đuổi theo:

Đừng đuổi theo! A mô a di đà phật.. Tôi thực sự không làm gì hết, không thấy gì hết cả

Chạy một mạch đến tận cổng trường, Tô Hạ mới dám dừng lại, đứng vịnh tay vào thành cửa thở hổn hển, lồng ngực phập phồng liên hồi. May mắn là Vũ Phong không đuổi theo cô. Cô vội vã bước vào lớp, ngồi xuống vị trí cạnh Mỹ Uyên - cô bạn thân của mình. Nhìn thấy gương mặt đầm đìa mồ hôi cùng dáng vẻ thở không ra hơi của Tô Hạ, Uyên lo lắng hỏi:

"Cậu sao vậy?"

Tô Hạ xua xua tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh đáp:

"Tớ.. Tớ không sao.."

Mỹ Uyên khẽ gật đầu không hỏi thêm, đưa chai nước của mình cho Tô Hạ uống đỡ mở mệt. Lúc này, học sinh trong lớp cũng đã đến gần đông đủ. Không khí trở nên náo nhiệt khi ai nấy đều tay bắt mặt mừng, ríu rít trò chuyện về kỳ nghỉ hè vừa qua. Tô Hạ cúi đầu cầm cuốn truyện tranh lên đọc để đánh lạc hướng tâm trí, nhưng khi vừa ngẩng lên nhìn xung quanh, cô liền khựng lại khi thấy Vũ Phong đã bước vào lớp. Anh ta lạnh lùng xách cặp đi thẳng xuống dãy bàn cuối, ngồi xuống cạnh Minh Triết.

Vũ Phong chẳng thèm liếc nhìn ai lấy một cái, chỉ mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại vài câu hỏi thăm từ Minh Triết khiến Tô Hạ ngồi phía trên cũng không nghe rõ được gì.

Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học bắt đầu. Cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Thầy chủ nhiệm bước vào, vẫn là thầy Hoàng phụ trách lớp như năm ngoái. Thầy còn rất trẻ, chỉ mới 25 tuổi và vẫn còn "ế bền vững".

Bù lại, tính tình thầy cực kỳ hài hước và hiền lành. Thầy bước lên bục giảng, đưa mắt nhìn một lượt rồi chép miệng trêu chọc:

"Chậc chậc, nghỉ hè xong nhìn em nào em nấy da dẻ trắng trẻo, mập mạp lên hẳn nhỉ?"

Một cậu bạn dưới lớp liền tươi cười láu cá hỏi vặn lại:

"Còn thầy thì sao ạ? Thầy có thay đổi gì chưa?"

Thầy Hoàng ra vẻ vuốt tóc, trưng ra bộ mặt tự luyến hết mức đáp:

"Chưa thấy à? Thầy đẹp trai lên rồi còn gì!"

Cả lớp được một trận cười ồ lên. Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn giục giã:

"Nào nào trật tự! Hôm nay thầy đổi chỗ ngồi nhé, chứ sợ các em ngồi chung lại nói chuyện riêng thì không hay."

Nói là vậy, nhưng Tô Hạ mỗi lần nghĩ đến chiêu xếp chỗ của thầy là lại thấy bất lực cực kì. Chẳng hiểu do thầy biết hay kiểu gì mà thầy toàn xếp nam ngồi với nữ, mà thầy cứ ghép trúng cặp nào là lớp lại thành đôi cặp đó. Như năm ngoái, cô bị thầy xếp ngồi cùng với lớp trưởng Tống Kim. Vì hai đứa là bạn thân từ trước, hiểu tính nhau nên nói chuyện khá hợp, kết cục là bị cả lớp đồn ầm lên là đang yêu nhau.

Thầy Hoàng bắt đầu đọc danh sách điều chỉnh. Mỹ Uyên được xếp ngồi với Minh Triết ở bàn 3 tổ 1. Còn cô.. Cái tên Tô Hạ vừa vang lên thì đi kèm theo đó là cái tên Vũ Phong ở bàn cuối cùng.

Tô Hạ đứng hình mất ba giây. Khi bước xuống chỗ mới, hai bàn tay cô run lẩy bẩy cầm chặt quai cặp, cảm giác như bản thân sắp ngất xỉu tới nơi rồi! Cô ngồi ở phía trong bên cạnh cửa sổ, còn Vũ Phong thì ngồi ngay bên cạnh, tay anh ta cứ thản nhiên xoay xoay cây bút mực.

Sau khi cả lớp đã ổn định vị trí mới, thầy Hoàng đứng trên bục giảng mỉm cười hỏi:

"Có em nào có ý kiến gì về chỗ ngồi nữa không?"

* * *

Hết Chương 1
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Chương2: "Cậu thích Minh Triết à?"

Trong khi cả lớp đều nhìn nhau lắc đầu chấp nhận, Tô Hạ lại lấy hết can đảm giơ tay dứt khoát đứng dậy nói lớn:

"Thưa thầy, em có ý kiến ạ!"

Thầy Hoàng hơi ngạc nhiên, hướng mắt về phía cô ôn tồn hỏi:

"Sao thế em? Chỗ ngồi có vấn đề gì à?"

Hai bàn tay Tô Hạ bám chặt lấy gấu quần, mồ hôi hột rịn ra lạnh ngắt. Cô cố nuốt nước bọt để lấy lại bình tĩnh rồi lí nhí đáp:

"Dạ.. Là vì em không thích ngồi chung bàn với bạn Vũ Phong ạ! Với cả, tụi em từ trước đến nay không quen biết gì nhau, em nghĩ mình nên đổi sang chỗ khác thì tốt hơn."

Lời vừa dứt, cả lớp học 12A1 lập tức ồ lên xôn xao. Ở bên cạnh, Vũ Phong vẫn thản nhiên xoay xoay cây bút mực trên đầu ngón tay, gương mặt tỉnh bơ không rõ là cảm xúc nào. Vài tiếng xì xầm bàn tán nhỏ to, dù họ đã cố nói nhỏ nhưng từng chữ vẫn lọt hết vào tai Tô Hạ:

"Ơ, sao con nhỏ đó lại không thích ngồi với Vũ Phong nhỉ? Bình thường cậu ta có bao giờ chịu ngồi với con gái đâu, năm ngoái thầy Hoàng đổi chỗ kiểu gì cậu ta cũng chỉ chịu ngồi với mỗi Minh Triết."

"Đừng tưởng thật! Chắc lại bày đặt giả vờ làm giá đấy chứ trong lòng chắc đang mở hội ăn mừng, thích chết đi được ấy chứ!"

"..."

Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn để dẹp tan tiếng ồn, cười xòa lên tiếng:

"Không sao đâu, chưa quen thì giờ ngồi chung rồi làm quen với nhau. Dù sao thì danh sách thầy đã chốt, giờ cũng chẳng còn chỗ nào trống để đổi nữa rồi. Hai đứa đều là học sinh giỏi của lớp, ngồi cạnh nhau để cùng kèm cặp nhau tiến bộ, đó là ý đồ của thầy cả đấy. Còn nếu như bạn Vũ Phong mà có hành vi bắt nạt em, cứ mạnh dạn báo ngay với thầy, thầy sẽ xử lý cậu ta!"

Biết không thể lay chuyển được quyết định của thầy chủ nhiệm, Tô Hạ đành bất lực ngồi xuống, gương mặt không giấu nổi sự thất vọng và tràn ngập lo âu. Suốt cả tiết toán sau đó, dù thầy Hoàng giảng bài say sưa, nhưng đầu óc Tô Hạ vẫn như treo ngược cành cây, không tài nào tiếp thu nổi một chữ. Trong lòng cô cứ dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, vô hình nhưng bóp nghẹt lồng ngực.

Thi thoảng, Tô Hạ lại lén liếc mắt sang bên cạnh. Vũ Phong vẫn im lặng cúi đầu tập trung làm bài. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ta khẽ nghiêng đầu quay sang. Giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang, Tô Hạ vội vàng quay phắt đầu lên, giả vờ chăm chú nhìn lên bảng đen.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học vừa vang lên, đám học sinh trong lớp liền reo hò, chạy ùa ra sân trường như ong vỡ tổ. Tô Hạ thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức đứng dậy lao ngay sang bàn của Mỹ Uyên để bắt chuyện, nhằm giải tỏa sự căng thẳng. Nhìn cô bạn thân, Hạ tủm tỉm trêu:

"Cậu thích Minh Triết đúng không? Tớ để ý lúc ngồi bên cạnh cậu ta, mặt cậu đỏ bừng lên như quả cà chua chín ấy!"

Mỹ Uyên giật nảy mình, hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh xem có ai nghe thấy không, rồi mới hạ giọng nói nhỏ:

"Suỵt! Cậu nói nhỏ cái miệng thôi chứ. Đúng.. Đúng là tớ có thích thật, mà công nhận cậu ta vừa học giỏi lại vừa đẹp trai dã man."

Tô Hạ gật gù đồng tình:

"Tính tình cậu ta cũng tốt nữa! May mà lần này mắt nhìn người của cậu không bị mù."

Ở một góc khác ngoài hành lang, Vũ Phong và Minh Triết đang rảo bước đi sát bên nhau, vừa đi vừa trầm ngâm trò chuyện. Minh Triết khẽ nhíu mày, thấp giọng trách móc thằng bạn:

"Này Phong, sáng nay mày đấm thằng Giang có hơi quá tay rồi đấy!"

Vũ Phong hờ hững nhún vai, giọng điệu bất cần:

"Quá tay chỗ nào? Lực đó đối với tao gọi là nhẹ lắm rồi, nhẹ nhất luôn đấy!"

Minh Triết lườm Vũ Phong một cái sắc lẹm, tức tối vặn lại:

"Lần trước đánh người ta mày cũng bảo thế, kết cục là người ta phải nhập viện nằm cả tuần trời đấy thôi!"

Thấy bạn thân cằn nhằn, Vũ Phong chỉ biết bật cười ngượng nghịu, đưa tay gãi gãi đầu. Minh Triết thở dài, nói tiếp bằng giọng lo ngại:

"Mà lúc đó có ai nhìn thấy không? Nếu để ban giám hiệu phát hiện ra là rắc rối to đấy, năm cuối cấp rồi chứ chẳng chơi."

Vũ Phong nhướng mày, lười biếng đáp:

"À, có một đứa thấy. Là cái đứa con nhỏ vừa bị xếp ngồi cạnh bàn tao ấy. Nó tên gì nhỉ.. Tao quên mất rồi. Nhưng tao nghĩ gan nó bé như thỏ, chẳng có cửa mách thầy đâu."

Minh Triết nghe vậy thì mới vuốt ngực thở phào một cái, lắc đầu nói:

"May mắn cho mày đấy.. Cô bạn ngồi cạnh mày tên là Tô Hạ. Tô trong Tô Tại Tại, còn Hạ trong mùa hạ."

Vũ Phong chỉ nhẹ nhàng "ừ" một tiếng cho có lệ, hoàn toàn chả để tâm nhiều đến cái tên ấy. Sau đó, hai người xoay người thong thả bước bộ quay trở về lớp học.
 
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Chương 3: "Thôi đi hai cái người này! Lại bắt đầu phát cơm chó cho cả lớp ăn đấy à?"

Tiếng chuông reo vang báo hiệu tiết học tiếp theo bắt đầu. Tiết này là giờ tự quản, thầy cô không lên lớp nên không khí có phần thoải mái hơn. Lớp trưởng Tống Kim bước lên bục giảng, thong thả ngồi vào chiếc ghế giáo viên rồi cất giọng thông báo:

"Cả lớp tự học nhé! Ai có bài nào khó không hiểu thì cứ mang lên đây hỏi tớ."

Dưới lớp nhanh chóng ổn định. Không gian dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn vương lại tiếng sột soạt nhẹ nhàng của những trang giấy lật qua lật lại. Tô Hạ mở cuốn sách Ngữ Văn ra xem trước, cảm thấy phần bài tập này quá dễ dàng liền quyết định chuyển sang làm toán nâng cao.

Thế nhưng, vận may không mỉm cười với cô khi đụng ngay phải một bài toán cực kỳ hóc búa. Cô loay hoay bấm máy tính, nháp mỏi cả tay suốt mười lăm phút mà vẫn không tìm ra lời giải. Chịu thua, Tô Hạ đành đứng dậy, hướng mắt lên bục giảng gọi lớn:

"Lớp trưởng! Tớ muốn hỏi bài này một chút."

Tống Kim ngước đầu lên nhìn cô, trên môi nở nụ cười gian xảo đầy ẩn ý, liền lớn tiếng trêu chọc:

"Kìa, chẳng phải cậu đang ngồi ngay cạnh Vũ Phong sao? Cậu ta giỏi hơn tớ nhiều, cậu hỏi luôn anh ta cho tiện, mang lên đây làm gì!"

Tô Hạ thẳng tay lườm cho Tống Kim một cái cháy mặt. Cô thừa biết cái tên đáng ghét này là đang cố tình trêu chọc cô. Vì hai đứa là bạn thân từ nhỏ, hiểu rõ tính nhau và chơi rất thân thiết nên mới bị cả lớp gán ghép đồn thổi.

Hậm hực ngồi xuống, Tô Hạ nhìn sang bên cạnh. Đấu tranh tâm lý một hồi, cô đành cắn răng đẩy cuốn vở toán nâng cao về phía Vũ Phong, hạ giọng nói:

"Vũ Phong.. Cậu có thể giúp tôi giảng bài này một chút được không?"

Đối diện với lời nhờ vả của cô bạn cùng bàn, Vũ Phong dường như không có lý do để từ chối. Anh dừng cây bút đang xoay trên tay, quay người sang phía cô. Ngón tay thon dài của anh chỉ vào đề bài, bắt đầu kiên nhẫn phân tích từng bước một cho cô hiểu. Giọng nói của Vũ Phong trầm khàn, mang theo chút lười biếng đặc trưng nhưng lại vô cùng cuốn hút. Công nhận năng lực của thủ khoa khối không phải để trưng bày, anh giảng bài rất dễ hiểu và hiệu quả. Tô Hạ nghe đến đâu thông đến đấy, chẳng mấy chốc đã tự tay giải xong bài toán một cách nhanh chóng.

Cô khẽ lý nhí trong cổ họng:

"Cảm ơn cậu nhé."

Vũ Phong chẳng nói chẳng rằng, chỉ khẽ gật nhẹ đầu một cái coi như nhận lời cảm ơn rồi lại tiếp tục quay về với thế giới riêng của mình.

Chẳng mấy chốc, tiết tự học cũng kết thúc, loa trường vang lên báo hiệu giờ tan trường. Các bạn học sinh ai nấy đều nhanh tay nhanh chân thu dọn sách vở vào cặp, Tô Hạ cũng vội vàng thu dọn rồi xách cặp lao thẳng lên bục giảng để "tính sổ" với tên lớp trưởng tội đồ. Cô biết rõ Tống Kim thừa biết cô ghét Vũ Phong thế nào mà còn dám trêu.

Cô chống nạnh mắng:

"Tống Kim! Cậu đúng là cái đồ đáng ghét nhất trên đời!"

Tống Kim cười hì hì đầy đắc chí, đeo một bên quai cặp lên vai rồi chép miệng:

"Gớm, tớ thấy cậu với Vũ Phong ngồi cạnh nhau nhìn cũng khá là đẹp đôi đấy chứ."

Mỹ Uyên vừa khéo đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng cãi vã quen thuộc này liền che miệng cười bỡn cợt:

"Thôi đi hai cái người này! Lại bắt đầu phát cơm chó cho cả lớp ăn đấy à?"

Cả Tống Kim và Tô Hạ đều ăn ý im lặng, chẳng buồn lên tiếng phản đối. Dù sao thì ở cái lớp này, họ có giải thích gãy lưỡi cũng chẳng thể dập tắt nổi đống tin đồn nhảm nhí kia. Thực ra, Tô Hạ biết rất rõ Tống Kim đã có người trong lòng từ lâu rồi, chỉ là cô gái ấy hiện tại đã đi du học nước ngoài. Để chuộc lỗi vì đã trêu chọc bạn thân, Tống Kim ga lăng chủ động cầm hộ cặp cho Tô Hạ. Thế là ba người cùng nhau bước ra khỏi lớp, Tô Hạ vui vẻ ríu rít trò chuyện cùng Mỹ Uyên.

Đi ở phía sau họ một khoảng không xa là Minh Triết và Vũ Phong. Minh Triết vừa đi vừa huých tay bạn thân:

"Vũ Phong, tí nữa bên sân có trận bóng rổ đấy, có đi không?"

Vũ Phong thong thả đút hai tay vào túi quần, khẽ "ừ" một tiếng đầy hờ hững. Đi được vài bước, Phong chợt liếc nhìn bóng lưng của Mỹ Uyên phía trước, đột ngột quay sang hỏi Triết:

"Mà này.. Mày với con nhỏ Uyên kia đang yêu nhau à?"

Minh Triết nghe xong thì giật thót, bước chân khựng lại mất một nhịp, gương mặt hơi ửng hồng vội vàng chối bay chối biến:

"Làm.. Làm gì có! Tụi tao chỉ là bạn bè bình thường thôi."

Nhìn thấy dáng vẻ bối rối, lắp bắp lúng túng của thằng bạn thân, Vũ Phong nhếch môi cười châm chọc:

"Ờ, bạn bè. Kiểu trên tình bạn dưới tình yêu đấy nhỉ?"

Minh Triết bị nói trúng tim đen liền "hừ" nhẹ một tiếng cho đỡ thẹn, ngay lập tức dùng chiêu gậy ông đập lưng ông để đáp trả:

"Cứ lo cho tao đi. Nhìn cái bản mặt của mày thì xác định là ế cả đời nhé! Nữ thần trong trường theo đuổi cả hàng dài mà chẳng thèm ngó ngàng đến ai, đúng là cái gu trên trời."

Vũ Phong nhếch mép, giọng điệu bất cần đời vang lên:

"Bộ mày nghĩ tao ngu hay sao mà đâm đầu vào yêu đương lứa tuổi này. Mấy đứa con gái bây giờ suốt ngày chỉ biết dặm phấn tô son, điệu đà phát mệt, tao không thích kiểu người như thế."

Nói đoạn, hai chàng trai rẽ lối hướng về phía sân bóng rổ của trường. Lúc này, Mỹ Uyên và Tô Hạ đã đi gần đến cổng trường. Bỗng nhiên, Uyên khựng lại, ra sức níu chặt lấy tay cô bạn thân lắc lắc, năn nỉ:

"Hạ ơi Hạ! Chiều nay cậu phải đi xem bóng rổ với tớ đi, đi mà mà!"

Tô Hạ ngẫm nghĩ một lát, chiều nay cô cũng rảnh rỗi, không có lịch học thêm gì cả. Nhìn đôi mắt lấp lánh đầy kỳ vọng như cún con của Mỹ Uyên, cô thật sự không cách nào thốt ra lời từ chối. Cô đành quay sang vẫy tay nói với Tống Kim:

"Tống Kim ơi! Cậu cầm cặp về trước giúp tớ nhé, tớ đi với Uyên một chút."

Tống Kim bất lực gật đầu, ngậm ngùi chấp nhận số phận cô đơn lẻ bóng, một mình xách cặp lủi thủi đi về phía cổng trường.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back