Bạn được ok8386anet mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
70 0
Kỳ nghỉ hè dài chính thức khép lại, Tô Hạ khoác lên mình bộ đồng phục, rảo bước quay trở lại trường học. Buổi sáng sớm đầu thu, bầu trời trong vắt như một tấm kính xanh, vài dải mây trắng xốp lơ lửng trôi như một bức tranh vẽ tuyệt đẹp.

Dưới lòng đường, phố xá đã bắt đầu tấp nập xe cộ qua lại. Mấy cậu nam sinh đạp xe vội vã, miệng còn ngậm dở miếng bánh mì ăn sáng.

Đang đi, Tô Hạ rẽ qua một con hẻm nhỏ vắng người thì bỗng nghe thấy tiếng đấm đá bạo lực kèm theo tiếng rên rỉ nghẹn uất. Tò mò quay đầu nhìn vào, tim cô suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Người đang điên cuồng ra đòn tàn nhẫn kia không ai khác chính là Vũ Phong.

Vũ Phong là học sinh lớp chọn 12A1, học cùng lớp với cô. Anh ta nổi tiếng đến mức trong trường không ai là không biết, bởi cái danh "học bá" luôn đứng đầu khối. Thầy cô nào khi lên lớp cũng đem anh ta ra làm tấm gương sáng để cả lớp noi theo.

Tô Hạ thật sự không ngờ mình lại bắt gặp anh ta trong hoàn cảnh này. Thực tế, cô vốn dĩ ghét anh ta vô cùng! Ghét vì anh ta luôn cướp mất vị trí top 1 ngai vàng học tập của cô. Đã vậy, bên ngoài thì luôn diễn vai học sinh ngoan hiền, toàn diện, nhưng sau lưng lại lén lút hút thuốc lá, giờ còn hung hăng đánh nhau bạo lực, chẳng khác nào một thành phần bất hảo giấu mặt.

Cảnh tượng Vũ Phong đánh nhau thực sự rất đáng sợ. Gương mặt anh ta hằn lên những tia máu đỏ quạch vì giận dữ, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng và ngạo nghễ.

Thỏa mãn xong, anh ta mới chịu buông tha, thẳng tay ném mạnh tên kia xuống nền đất lạnh, rồi chán ghét phủi phủi lòng bàn tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn.

Thế nhưng, ngay khi Vũ Phong vừa quay người bước ra ngoài hẻm, ánh mắt anh ta đột ngột chạm thẳng vào ánh mắt đang thảng thốt của Tô Hạ.

Đôi lông mày Vũ Phong khẽ nhíu chặt lại, tỏa ra tia nhìn lạnh thấu xương như thể khó chịu vì có kẻ không xin phép mà dám chen chân vào lãnh địa của mình. Tô Hạ giật bắn mình. Trong cơn hoảng loạn, cô quay ngoắt người, dùng hết sức bình sinh cắm đầu chạy thật nhanh, trong lòng không ngừng cầu nguyện van xin anh ta đừng đuổi theo.

Chạy một mạch đến tận cổng trường, Tô Hạ mới dám dừng lại, đứng vịnh tay vào thành cửa thở hổn hển, lồng ngực phập phồng liên hồi. May mắn là Vũ Phong không đuổi theo cô. Cô vội vã bước vào lớp, ngồi xuống vị trí cạnh Mỹ Uyên - cô bạn thân của mình. Nhìn thấy gương mặt đầm đìa mồ hôi cùng dáng vẻ thở không ra hơi của Tô Hạ, Uyên lo lắng hỏi:

"Cậu sao vậy?"

Tô Hạ xua xua tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh đáp:

"Tớ.. Tớ không sao.."

Mỹ Uyên khẽ gật đầu không hỏi thêm, chu đáo đưa chai nước của mình cho Tô Hạ uống đỡ mở mệt. Lúc này, học sinh trong lớp cũng đã đến gần đông đủ. Không khí trở nên náo nhiệt khi ai nấy đều tay bắt mặt mừng, ríu rít trò chuyện về kỳ nghỉ hè vừa qua. Tô Hạ cúi đầu cầm cuốn truyện tranh lên đọc để đánh lạc hướng tâm trí, nhưng khi vừa ngẩng lên nhìn xung quanh, cô liền khựng lại khi thấy Vũ Phong đã bước vào lớp. Anh ta lạnh lùng xách cặp đi thẳng xuống dãy bàn cuối, ngồi xuống cạnh Minh Triết.

Vũ Phong chẳng thèm liếc nhìn ai lấy một cái, chỉ mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại vài câu hỏi thăm từ Minh Triết khiến Tô Hạ ngồi phía trên cũng không nghe rõ được gì.

Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học bắt đầu. Cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Thầy chủ nhiệm bước vào, vẫn là thầy Hoàng phụ trách lớp như năm ngoái. Thầy còn rất trẻ, chỉ mới 25 tuổi và vẫn còn "ế bền vững".

Bù lại, tính tình thầy cực kỳ hài hước và hiền lành. Thầy bước lên bục giảng, đưa mắt nhìn một lượt rồi chép miệng trêu chọc:

"Chậc chậc, nghỉ hè xong nhìn em nào em nấy da dẻ trắng trẻo, mập mạp lên hẳn nhỉ?"

Một cậu bạn dưới lớp liền tươi cười láu cá hỏi vặn lại:

"Còn thầy thì sao ạ? Thầy có thay đổi gì chưa?"

Thầy Hoàng ra vẻ vuốt tóc, trưng ra bộ mặt tự luyến hết mức đáp:

"Chưa thấy à? Thầy đẹp trai lên rồi còn gì!"

Cả lớp được một trận cười ồ lên thích thú. Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn giục giã:

"Nào nào trật tự! Hôm nay thầy đổi chỗ ngồi nhé, chứ sợ các em ngồi chung lại nói chuyện riêng thì không hay."

Nói là vậy, nhưng Tô Hạ mỗi lần nghĩ đến chiêu xếp chỗ của thầy là lại thấy bất lực tràn trề. Chẳng hiểu phong thủy kiểu gì mà thầy toàn xếp nam ngồi với nữ, mà ngặt một nỗi thầy cứ ghép trúng cặp nào là lớp lại thành đôi cặp đó. Như năm ngoái, cô bị thầy xếp ngồi cùng với lớp trưởng Tống Kim. Vì hai đứa là bạn thân từ trước, hiểu tính nhau nên nói chuyện khá hợp, kết cục là bị cả lớp đồn ầm lên là đang yêu nhau.

Thầy Hoàng bắt đầu đọc danh sách điều chỉnh. Mỹ Uyên được xếp ngồi với Minh Triết ở bàn 3 tổ 1. Còn cô.. Cái tên Tô Hạ vừa vang lên thì đi kèm theo đó là cái tên Vũ Phong ở bàn cuối cùng.

Tô Hạ đứng hình mất ba giây. Khi bước xuống chỗ mới, hai bàn tay cô run lẩy bẩy cầm chặt quai cặp, cảm giác như bản thân sắp ngất xỉu tới nơi rồi! Cô ngồi ở phía trong bên cạnh cửa sổ, còn Vũ Phong thì ngồi ngay bên cạnh, tay anh ta cứ thản nhiên xoay xoay cây bút mực.

Sau khi cả lớp đã ổn định vị trí mới, thầy Hoàng đứng trên bục giảng mỉm cười hỏi:

"Có em nào có ý kiến gì về chỗ ngồi nữa không?"

* * *

Hết Chương 1
 
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Trong khi cả lớp đều nhìn nhau lắc đầu chấp nhận, Tô Hạ lại lấy hết can đảm giơ tay dứt khoát đứng dậy nói lớn:

"Thưa thầy, em có ý kiến ạ!"

Thầy Hoàng hơi ngạc nhiên, hướng mắt về phía cô ôn tồn hỏi:

"Sao thế em? Chỗ ngồi có vấn đề gì à?"

Hai bàn tay Tô Hạ bám chặt lấy gấu quần, mồ hôi hột rịn ra lạnh ngắt. Cô cố nuốt nước bọt để lấy lại bình tĩnh rồi lí nhí đáp:

"Dạ.. Là vì em không thích ngồi chung bàn với bạn Vũ Phong ạ! Với cả, tụi em từ trước đến nay không quen biết gì nhau, em nghĩ mình nên đổi sang chỗ khác thì tốt hơn."

Lời vừa dứt, cả lớp học 12A1 lập tức ồ lên xôn xao. Ở bên cạnh, Vũ Phong vẫn thản nhiên xoay xoay cây bút mực trên đầu ngón tay, gương mặt tỉnh bơ không rõ là cảm xúc nào. Vài tiếng xì xầm bàn tán nhỏ to, dù họ đã cố nói nhỏ nhưng từng chữ vẫn lọt hết vào tai Tô Hạ:

"Ơ, sao con nhỏ đó lại không thích ngồi với Vũ Phong nhỉ? Bình thường cậu ta có bao giờ chịu ngồi với con gái đâu, năm ngoái thầy Hoàng đổi chỗ kiểu gì cậu ta cũng chỉ chịu ngồi với mỗi Minh Triết."

"Đừng tưởng thật! Chắc lại bày đặt giả vờ làm giá đấy chứ trong lòng chắc đang mở hội ăn mừng, thích chết đi được ấy chứ!"

"..."

Thầy Hoàng gõ gõ cây thước lên bàn để dẹp tan tiếng ồn, cười xòa lên tiếng:

"Không sao đâu, chưa quen thì giờ ngồi chung rồi làm quen với nhau. Dù sao thì danh sách thầy đã chốt, giờ cũng chẳng còn chỗ nào trống để đổi nữa rồi. Hai đứa đều là học sinh giỏi của lớp, ngồi cạnh nhau để cùng kèm cặp nhau tiến bộ, đó là ý đồ của thầy cả đấy. Còn nếu như bạn Vũ Phong mà có hành vi bắt nạt em, cứ mạnh dạn báo ngay với thầy, thầy sẽ xử lý cậu ta!"

Biết không thể lay chuyển được quyết định của thầy chủ nhiệm, Tô Hạ đành bất lực ngồi xuống, gương mặt không giấu nổi sự thất vọng và tràn ngập lo âu. Suốt cả tiết toán sau đó, dù thầy Hoàng giảng bài say sưa, nhưng đầu óc Tô Hạ vẫn như treo ngược cành cây, không tài nào tiếp thu nổi một chữ. Trong lòng cô cứ dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, vô hình nhưng bóp nghẹt lồng ngực.

Thi thoảng, Tô Hạ lại lén liếc mắt sang bên cạnh. Vũ Phong vẫn im lặng cúi đầu tập trung làm bài. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ta khẽ nghiêng đầu quay sang. Giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang, Tô Hạ vội vàng quay phắt đầu lên, giả vờ chăm chú nhìn lên bảng đen.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học vừa vang lên, đám học sinh trong lớp liền reo hò, chạy ùa ra sân trường như ong vỡ tổ. Tô Hạ thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức đứng dậy lao ngay sang bàn của Mỹ Uyên để bắt chuyện, nhằm giải tỏa sự căng thẳng. Nhìn cô bạn thân, Hạ tủm tỉm trêu:

"Cậu thích Minh Triết đúng không? Tớ để ý lúc ngồi bên cạnh cậu ta, mặt cậu đỏ bừng lên như quả cà chua chín ấy!"

Mỹ Uyên giật nảy mình, hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh xem có ai nghe thấy không, rồi mới hạ giọng nói nhỏ:

"Suỵt! Cậu nói nhỏ cái miệng thôi chứ. Đúng.. Đúng là tớ có thích thật, mà công nhận cậu ta vừa học giỏi lại vừa đẹp trai dã man."

Tô Hạ gật gù đồng tình:

"Tính tình cậu ta cũng tốt nữa! May mà lần này mắt nhìn người của cậu không bị mù."

Ở một góc khác ngoài hành lang, Vũ Phong và Minh Triết đang rảo bước đi sát bên nhau, vừa đi vừa trầm ngâm trò chuyện. Minh Triết khẽ nhíu mày, thấp giọng trách móc thằng bạn:

"Này Phong, sáng nay mày đấm thằng Giang có hơi quá tay rồi đấy!"

Vũ Phong hờ hững nhún vai, giọng điệu bất cần:

"Quá tay chỗ nào? Lực đó đối với tao gọi là nhẹ lắm rồi, nhẹ nhất luôn đấy!"

Minh Triết lườm Vũ Phong một cái sắc lẹm, tức tối vặn lại:

"Lần trước đánh người ta mày cũng bảo thế, kết cục là người ta phải nhập viện nằm cả tuần trời đấy thôi!"

Thấy bạn thân cằn nhằn, Vũ Phong chỉ biết bật cười ngượng nghịu, đưa tay gãi gãi đầu. Minh Triết thở dài, nói tiếp bằng giọng lo ngại:

"Mà lúc đó có ai nhìn thấy không? Nếu để ban giám hiệu phát hiện ra là rắc rối to đấy, năm cuối cấp rồi chứ chẳng chơi."

Vũ Phong nhướng mày, lười biếng đáp:

"À, có một đứa thấy. Là cái đứa con nhỏ vừa bị xếp ngồi cạnh bàn tao ấy. Nó tên gì nhỉ.. Tao quên mất rồi. Nhưng tao nghĩ gan nó bé như thỏ, chẳng có cửa mách thầy đâu."

Minh Triết nghe vậy thì mới vuốt ngực thở phào một cái, lắc đầu nói:

"May mắn cho mày đấy.. Cô bạn ngồi cạnh mày tên là Tô Hạ. Tô trong Tô Tại Tại, còn Hạ trong mùa hạ."

Vũ Phong chỉ nhẹ nhàng "ừ" một tiếng cho có lệ, hoàn toàn chả để tâm nhiều đến cái tên ấy. Sau đó, hai người xoay người thong thả bước bộ quay trở về lớp học.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back