Bạn được ngyenhi mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,479 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
5474 15
Im Lặng là một bản rap – ballad mang đậm màu sắc tự sự của Lil Knight, kết hợp cùng giọng hát của Babie P.A, ra đời trong giai đoạn underground Việt chú trọng nhiều đến cảm xúc thật hơn là kỹ thuật phô diễn. Ca khúc không kể một câu chuyện tình có cao trào rõ rệt, mà giống như một lát cắt rất mỏng của khoảnh khắc sau chia tay, khi mọi thứ chưa hẳn kết thúc nhưng cũng không còn đủ lý do để bắt đầu lại. "Im lặng" ở đây không chỉ là sự thiếu vắng lời nói, mà là trạng thái phổ biến nhất của những mối quan hệ đã lệch nhịp.

Có những cuộc chia tay không cần lời nói nặng nề, cũng chẳng cần một câu kết rõ ràng. Người ta chỉ im lặng, rồi tự nhiên xa nhau. Im lặng trong bài hát không phải là bình yên, mà là khoảng trống khiến người ở lại loay hoay nhất. Không biết nên hỏi thêm hay nên dừng lại, không biết một tin nhắn lúc này là quan tâm hay là làm phiền. Mọi lựa chọn đều có thể trở thành sai.

Bài hát có thể được nhìn từ nhiều phía. Với người còn yêu, im lặng là một hình phạt kéo dài, mỗi ngày đều tự hỏi mình đã sai ở đâu, đã bỏ lỡ điều gì. Với người đã muốn buông, im lặng lại là cách nhẹ nhàng nhất để rút lui, vì nói thêm cũng chỉ làm cả hai đau hơn. Và với chính mối quan hệ ấy, im lặng giống như một đoạn kết mở – không ai thắng, cũng chẳng ai thật sự thua, chỉ là không còn đủ gần để bước tiếp cùng nhau.

Điều day dứt nhất của Im Lặng nằm ở những giả định chưa bao giờ xảy ra: nếu một người nói thêm một câu, nếu người kia chịu nhường một bước, nếu cả hai bớt im lặng hơn một chút thì liệu kết cục có khác? Nhưng tình yêu vốn không vận hành bằng chữ "nếu". Có những khoảnh khắc, im lặng không phải vì hết yêu, mà vì đã yêu đến mức không biết phải nói gì nữa.

Ca khúc khép lại mà không cho người nghe một câu trả lời rõ ràng, giống như rất nhiều mối quan hệ ngoài đời. Người ta có thể vô tình gặp lại nhau giữa phố đông, có thể mỉm cười, cũng có thể lướt qua như chưa từng quen biết. Chỉ biết rằng, đã từng có một khoảng thời gian, hai người hiểu nhau bằng im lặng nhiều hơn cả lời nói. Và đôi khi, chính điều đó mới là điều khiến người ta nhớ lâu nhất.


Lời Bài Hát:

Tại sao luôn có những khoảng trống trong bài hát của anh

Khi không có 1 nụ cười

Anh không biết làm cách nào để có thể vui cười trở lại

Để có thể dũng cảm nói chuyện lại với em

Và có lẽ lúc mình xa nhau

Mọi thứ đã thay đổi

Và anh không biết làm cách nào để bắt nhịp với cách mà em quên anh

Khi 1 câu trả lời cũng không có..

E vẫn vậy..


Vẫn chỉ là những sự im lặng từ nơi em..


Giờ còn muốn nói gì không em


Hay không thể?

Giờ nên hiểu sao đây em

Khi mình còn gần kề

Ai sẽ nói trước

Ai sẽ im lặng

Ai sẽ nhường bước

Hay chúng ta phải hiểu rằng

Mọi thứ đã vượt quá xa bên ngoài tầm kiểm soát

A hoặc E có lẽ nên dứt khoát

Mình không nên làm tổn thương thêm nhau đâu

Không nên 1 lần nữa chạm vào những nỗi đau

Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy

Để cho bong tối đi ngang qua nơi này

Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở

Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ

Chạm vào nhau tận sâu tan vào trong hư vô

Dù chỉ để biết rằng dẫu có cố gắng

Hàn gắn những gì đã đổ vỡ

Dẫu có đi lại qua những lỗi lầm đó

Thì đoạn kết vẫn sẽ chỉ dang dở

1 câu chuyện buồn với 1 kết thúc mở


Hook:

Nơi nào thì buông tay?

Nơi nào chùn bước chân?

Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa

Nơi nào.. cho 2 ta..

Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ


Xa mặt - cách lòng - trật nhịp

Khoảng cách giữa trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp

A và E như 2 đường thẳng song song

Không 1 tia hy vọng

Chút cảm xúc lắng đọng

Những suy nghĩ viển vông

Lụi tàn giữa đêm đông

Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng

Chỉ còn A nghĩ về E với những hình ảnh đẹp nhất

Giữ cho riêng mình những thứ được và mất

Im lặng khi thời gian trôi hững hờ

Im lặng khép mình bên những vần thơ

Im lặng bên 1 bài hát dang dở

Để 1 ngày tình cờ

Giữa dòng người tấp nập

Thấy nhau nơi góc phố

Ta có bước lại gần

Bỏ qua mọi khoảng cách

Mỉm cười hướng về nhau

Không 1 lời oán trách

Liệu có như lúc đầu

Hay vô tình bước qua nhau

Không thể nói 1 câu

Giọt nước mắt che dấu

Để rồi khi bất chợt ngoảnh lại

Mọi thứ đã tan biến

Như chưa bao giờ ta thuộc về nhau


Hook:

Nơi nào thì buông tay?

Nơi nào chùn bước chân?

Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa

Nơi nào cho 2 ta?

Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông

Từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ..


Mong sao mưa ngăn những bước chân khi anh bước ra căn phòng kia

Mong sao đôi tay còn được giữ anh thêm dù cho thời gian chắc sẽ chẳng thể cảm nhận được 1 điều gì đó trong em

Một cảm giác cuối cùng

Khi em nhẹ đưa bàn tay đón lấy sương rơi đang vây quanh em đêm nay

Chẳng còn hơi ấm khi ta ngồi ngay sát bên nhau

Chẳng còn nước mắt tuôn rơi vì ta sẽ xa nhau..
 
Chỉnh sửa cuối:
23,479 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
Tình yêu, không đơn giản là món đồ chơi và trái tim không phải một đứa trẻ.

Phủ nhận điều đã gìn giữ, phải chăng đang tự phủ nhận chính mình?

Cuối cùng không lưu lại cho mình chút chân thành nào cả. Đáng chăng?

Tình yêu, không dành cho phép thử.

Không ai có thể thử để nhận ra cái mình từng có là thật, để vờ vĩnh quay lại như kẻ chiến bại và hy vọng một phép thử mới sẽ thành công hơn.

Và nếu phép thử thành công ngay từ đầu, giá trị con người ở đâu khi rũ bỏ những điều từng là tuyệt vời và hạnh phúc?

Yêu có là khi đau đớn vì nỗi đau trót gây ra với người mình yêu. Con người có một khối óc để suy nghĩ và có một trái tim để cảm thông.

Yêu là gì? Là khi em nhận lời yêu hay khi em đón nhận tình yêu của người khác?

Sự im lặng, mang quá nhiều ý nghĩa.

Đôi khi con người quá hèn kém để bật dậy và phủ nhận. Họ chỉ im lặng.

Để mặc mọi thứ đi theo hướng suy nghĩ của riêng từng người.

Một người yên phận vì mình không bị quy chụp tội phản bội bởi lẽ mình im lặng.

Một người hả hê vì mình chiếm lĩnh được tình yêu cũng bởi sự im lặng.

Một người nhận trọn nỗi đau vì cái nhập nhằng và sự phản bội, và cũng bởi sự im lặng.

Hay sự im lặng là cách để giải phóng mặc cảm tội lỗi ray rức?

Sự im lặng là cái cớ để người thứ ba nuôi thêm hy vọng và khát khao sở hữu.

Sự im lặng là thứ tha trong âm thầm.

Sự im lặng, có khi cũng sẽ là buông xuôi vì trái tim quá rách nát để tiếp tục. Sức mạnh của lời nói, ở đâu?

Rồi sẽ để lại gì? Lời xin lỗi muộn màng? Sự hối tiếc? Mất mát hay đổ vỡ?

Có không sự hả hê của người thứ ba? Có không sự đau đớn của người trong cuộc?

Cái giá của thật lòng và niềm tin là nỗi sợ, sự ám ảnh và đau đớn.

Ai có thể cưỡng lại cơn say nắng và treo lên cổ mình dòng chữ: "Xin lỗi, tôi đã có người yêu" hay ai có thể không tự huyễn hoặc mình bằng triết lý vô hại của đam mê chạy theo sự mới mẻ?

Có mấy ai có đủ can đảm để vượt qua điều đó?

Tình yêu như trang giấy trắng, viết lên và tẩy xóa quá nhiều lần thì nó sẽ vấy bẩn..

Thủy chung, không phải điều dễ làm. Nhưng, không phải là điều không thể làm..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back