- Xu
- 754,682,732
5474
15
Im Lặng là một bản rap – ballad mang đậm màu sắc tự sự của Lil Knight, kết hợp cùng giọng hát của Babie P.A, ra đời trong giai đoạn underground Việt chú trọng nhiều đến cảm xúc thật hơn là kỹ thuật phô diễn. Ca khúc không kể một câu chuyện tình có cao trào rõ rệt, mà giống như một lát cắt rất mỏng của khoảnh khắc sau chia tay, khi mọi thứ chưa hẳn kết thúc nhưng cũng không còn đủ lý do để bắt đầu lại. "Im lặng" ở đây không chỉ là sự thiếu vắng lời nói, mà là trạng thái phổ biến nhất của những mối quan hệ đã lệch nhịp.
Có những cuộc chia tay không cần lời nói nặng nề, cũng chẳng cần một câu kết rõ ràng. Người ta chỉ im lặng, rồi tự nhiên xa nhau. Im lặng trong bài hát không phải là bình yên, mà là khoảng trống khiến người ở lại loay hoay nhất. Không biết nên hỏi thêm hay nên dừng lại, không biết một tin nhắn lúc này là quan tâm hay là làm phiền. Mọi lựa chọn đều có thể trở thành sai.
Bài hát có thể được nhìn từ nhiều phía. Với người còn yêu, im lặng là một hình phạt kéo dài, mỗi ngày đều tự hỏi mình đã sai ở đâu, đã bỏ lỡ điều gì. Với người đã muốn buông, im lặng lại là cách nhẹ nhàng nhất để rút lui, vì nói thêm cũng chỉ làm cả hai đau hơn. Và với chính mối quan hệ ấy, im lặng giống như một đoạn kết mở – không ai thắng, cũng chẳng ai thật sự thua, chỉ là không còn đủ gần để bước tiếp cùng nhau.
Điều day dứt nhất của Im Lặng nằm ở những giả định chưa bao giờ xảy ra: nếu một người nói thêm một câu, nếu người kia chịu nhường một bước, nếu cả hai bớt im lặng hơn một chút thì liệu kết cục có khác? Nhưng tình yêu vốn không vận hành bằng chữ "nếu". Có những khoảnh khắc, im lặng không phải vì hết yêu, mà vì đã yêu đến mức không biết phải nói gì nữa.
Ca khúc khép lại mà không cho người nghe một câu trả lời rõ ràng, giống như rất nhiều mối quan hệ ngoài đời. Người ta có thể vô tình gặp lại nhau giữa phố đông, có thể mỉm cười, cũng có thể lướt qua như chưa từng quen biết. Chỉ biết rằng, đã từng có một khoảng thời gian, hai người hiểu nhau bằng im lặng nhiều hơn cả lời nói. Và đôi khi, chính điều đó mới là điều khiến người ta nhớ lâu nhất.
Lời Bài Hát:
Tại sao luôn có những khoảng trống trong bài hát của anh
Khi không có 1 nụ cười
Anh không biết làm cách nào để có thể vui cười trở lại
Để có thể dũng cảm nói chuyện lại với em
Và có lẽ lúc mình xa nhau
Mọi thứ đã thay đổi
Và anh không biết làm cách nào để bắt nhịp với cách mà em quên anh
Khi 1 câu trả lời cũng không có..
E vẫn vậy..
Vẫn chỉ là những sự im lặng từ nơi em..
Giờ còn muốn nói gì không em
Hay không thể?
Giờ nên hiểu sao đây em
Khi mình còn gần kề
Ai sẽ nói trước
Ai sẽ im lặng
Ai sẽ nhường bước
Hay chúng ta phải hiểu rằng
Mọi thứ đã vượt quá xa bên ngoài tầm kiểm soát
A hoặc E có lẽ nên dứt khoát
Mình không nên làm tổn thương thêm nhau đâu
Không nên 1 lần nữa chạm vào những nỗi đau
Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy
Để cho bong tối đi ngang qua nơi này
Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở
Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ
Chạm vào nhau tận sâu tan vào trong hư vô
Dù chỉ để biết rằng dẫu có cố gắng
Hàn gắn những gì đã đổ vỡ
Dẫu có đi lại qua những lỗi lầm đó
Thì đoạn kết vẫn sẽ chỉ dang dở
1 câu chuyện buồn với 1 kết thúc mở
Hook:
Nơi nào thì buông tay?
Nơi nào chùn bước chân?
Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa
Nơi nào.. cho 2 ta..
Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ
Xa mặt - cách lòng - trật nhịp
Khoảng cách giữa trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp
A và E như 2 đường thẳng song song
Không 1 tia hy vọng
Chút cảm xúc lắng đọng
Những suy nghĩ viển vông
Lụi tàn giữa đêm đông
Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng
Chỉ còn A nghĩ về E với những hình ảnh đẹp nhất
Giữ cho riêng mình những thứ được và mất
Im lặng khi thời gian trôi hững hờ
Im lặng khép mình bên những vần thơ
Im lặng bên 1 bài hát dang dở
Để 1 ngày tình cờ
Giữa dòng người tấp nập
Thấy nhau nơi góc phố
Ta có bước lại gần
Bỏ qua mọi khoảng cách
Mỉm cười hướng về nhau
Không 1 lời oán trách
Liệu có như lúc đầu
Hay vô tình bước qua nhau
Không thể nói 1 câu
Giọt nước mắt che dấu
Để rồi khi bất chợt ngoảnh lại
Mọi thứ đã tan biến
Như chưa bao giờ ta thuộc về nhau
Hook:
Nơi nào thì buông tay?
Nơi nào chùn bước chân?
Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa
Nơi nào cho 2 ta?
Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông
Từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ..
Mong sao mưa ngăn những bước chân khi anh bước ra căn phòng kia
Mong sao đôi tay còn được giữ anh thêm dù cho thời gian chắc sẽ chẳng thể cảm nhận được 1 điều gì đó trong em
Một cảm giác cuối cùng
Khi em nhẹ đưa bàn tay đón lấy sương rơi đang vây quanh em đêm nay
Chẳng còn hơi ấm khi ta ngồi ngay sát bên nhau
Chẳng còn nước mắt tuôn rơi vì ta sẽ xa nhau..
Có những cuộc chia tay không cần lời nói nặng nề, cũng chẳng cần một câu kết rõ ràng. Người ta chỉ im lặng, rồi tự nhiên xa nhau. Im lặng trong bài hát không phải là bình yên, mà là khoảng trống khiến người ở lại loay hoay nhất. Không biết nên hỏi thêm hay nên dừng lại, không biết một tin nhắn lúc này là quan tâm hay là làm phiền. Mọi lựa chọn đều có thể trở thành sai.
Bài hát có thể được nhìn từ nhiều phía. Với người còn yêu, im lặng là một hình phạt kéo dài, mỗi ngày đều tự hỏi mình đã sai ở đâu, đã bỏ lỡ điều gì. Với người đã muốn buông, im lặng lại là cách nhẹ nhàng nhất để rút lui, vì nói thêm cũng chỉ làm cả hai đau hơn. Và với chính mối quan hệ ấy, im lặng giống như một đoạn kết mở – không ai thắng, cũng chẳng ai thật sự thua, chỉ là không còn đủ gần để bước tiếp cùng nhau.
Điều day dứt nhất của Im Lặng nằm ở những giả định chưa bao giờ xảy ra: nếu một người nói thêm một câu, nếu người kia chịu nhường một bước, nếu cả hai bớt im lặng hơn một chút thì liệu kết cục có khác? Nhưng tình yêu vốn không vận hành bằng chữ "nếu". Có những khoảnh khắc, im lặng không phải vì hết yêu, mà vì đã yêu đến mức không biết phải nói gì nữa.
Ca khúc khép lại mà không cho người nghe một câu trả lời rõ ràng, giống như rất nhiều mối quan hệ ngoài đời. Người ta có thể vô tình gặp lại nhau giữa phố đông, có thể mỉm cười, cũng có thể lướt qua như chưa từng quen biết. Chỉ biết rằng, đã từng có một khoảng thời gian, hai người hiểu nhau bằng im lặng nhiều hơn cả lời nói. Và đôi khi, chính điều đó mới là điều khiến người ta nhớ lâu nhất.
Lời Bài Hát:
Tại sao luôn có những khoảng trống trong bài hát của anh
Khi không có 1 nụ cười
Anh không biết làm cách nào để có thể vui cười trở lại
Để có thể dũng cảm nói chuyện lại với em
Và có lẽ lúc mình xa nhau
Mọi thứ đã thay đổi
Và anh không biết làm cách nào để bắt nhịp với cách mà em quên anh
Khi 1 câu trả lời cũng không có..
E vẫn vậy..
Vẫn chỉ là những sự im lặng từ nơi em..
Giờ còn muốn nói gì không em
Hay không thể?
Giờ nên hiểu sao đây em
Khi mình còn gần kề
Ai sẽ nói trước
Ai sẽ im lặng
Ai sẽ nhường bước
Hay chúng ta phải hiểu rằng
Mọi thứ đã vượt quá xa bên ngoài tầm kiểm soát
A hoặc E có lẽ nên dứt khoát
Mình không nên làm tổn thương thêm nhau đâu
Không nên 1 lần nữa chạm vào những nỗi đau
Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy
Để cho bong tối đi ngang qua nơi này
Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở
Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ
Chạm vào nhau tận sâu tan vào trong hư vô
Dù chỉ để biết rằng dẫu có cố gắng
Hàn gắn những gì đã đổ vỡ
Dẫu có đi lại qua những lỗi lầm đó
Thì đoạn kết vẫn sẽ chỉ dang dở
1 câu chuyện buồn với 1 kết thúc mở
Hook:
Nơi nào thì buông tay?
Nơi nào chùn bước chân?
Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa
Nơi nào.. cho 2 ta..
Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ
Xa mặt - cách lòng - trật nhịp
Khoảng cách giữa trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp
A và E như 2 đường thẳng song song
Không 1 tia hy vọng
Chút cảm xúc lắng đọng
Những suy nghĩ viển vông
Lụi tàn giữa đêm đông
Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng
Chỉ còn A nghĩ về E với những hình ảnh đẹp nhất
Giữ cho riêng mình những thứ được và mất
Im lặng khi thời gian trôi hững hờ
Im lặng khép mình bên những vần thơ
Im lặng bên 1 bài hát dang dở
Để 1 ngày tình cờ
Giữa dòng người tấp nập
Thấy nhau nơi góc phố
Ta có bước lại gần
Bỏ qua mọi khoảng cách
Mỉm cười hướng về nhau
Không 1 lời oán trách
Liệu có như lúc đầu
Hay vô tình bước qua nhau
Không thể nói 1 câu
Giọt nước mắt che dấu
Để rồi khi bất chợt ngoảnh lại
Mọi thứ đã tan biến
Như chưa bao giờ ta thuộc về nhau
Hook:
Nơi nào thì buông tay?
Nơi nào chùn bước chân?
Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa
Nơi nào cho 2 ta?
Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông
Từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ..
Mong sao mưa ngăn những bước chân khi anh bước ra căn phòng kia
Mong sao đôi tay còn được giữ anh thêm dù cho thời gian chắc sẽ chẳng thể cảm nhận được 1 điều gì đó trong em
Một cảm giác cuối cùng
Khi em nhẹ đưa bàn tay đón lấy sương rơi đang vây quanh em đêm nay
Chẳng còn hơi ấm khi ta ngồi ngay sát bên nhau
Chẳng còn nước mắt tuôn rơi vì ta sẽ xa nhau..
Chỉnh sửa cuối:

