1,331 ❤︎ Bài viết: 176 Tìm chủ đề
Chương 60: Khoảng Cách Vô Hình

55409619093_1fa50d7d67_o.png


Gần nửa năm.

Từ ôn dịch ở Mân Khê..

Đến Thiên Tuyết Vực, Huyết Linh Chi và Huyết Nguyệt Phệ Tâm Cổ..

Rồi lại quay trở về Mân Khê để lần theo bí mật đã bị chôn vùi suốt mười lăm năm.

Đến nay, những manh mối có thể tìm được đều đã bị phong tỏa. Muốn tiếp tục điều tra, con đường duy nhất chính là trở về Kinh thành.

Ba ngày sau, khi mọi việc ở Mân Khê dần đi vào ổn định, chứng cứ được niêm phong cẩn thận, bệnh nhân cuối cùng cũng rời khỏi khu cách ly, Hạ Hầu Tĩnh Vân quyết định dẫn mọi người hồi kinh.

Trước khi khởi hành, hắn để lại vài thị vệ phối hợp với Quách Chính Khanh tiếp tục bảo vệ hiện trường cùng những chứng cứ còn sót lại trong kho dược liệu. Mọi việc còn lại ở Mân Khê tạm thời giao cho nha môn xử lý.

Rạng sáng, ánh bình minh vừa hé, màn sương mỏng vẫn còn lững lờ phủ trên những mái nhà cũ kỹ của Mân Khê. Đoàn người cũng chính thức lên đường hồi kinh.

Quách Chính Khanh cùng Lý bộ đầu đứng tiễn mọi người đến ngoài thành.

Quách Chính Khanh chắp tay, trịnh trọng nói:

- Chuyến này hồi kinh, mong Vương gia và Quân cô nương vạn sự cẩn trọng. Bí mật bị chôn vùi suốt mười lăm năm.. E rằng còn đáng sợ hơn những gì chúng ta nhìn thấy.

Hạ Hầu Tĩnh Vân khẽ gật đầu.

- Mân Khê đành nhờ Quách đại nhân. Nếu có phát hiện mới, lập tức truyền tin về kinh.

- Hạ quan hiểu.

Quân Khuynh Nhã cũng khẽ cúi người thi lễ.

- Quách đại nhân, bảo trọng.

Quách Chính Khanh mỉm cười đáp lễ:

- Quân cô nương cũng vậy. Hy vọng lần gặp tiếp theo.. Chúng ta sẽ tìm được đáp án cho bí mật năm xưa.

Sau vài lời từ biệt, đoàn người thúc ngựa rời đi.

Không ai biết..

Ngay từ khoảnh khắc bọn họ rời khỏi Mân Khê, cuộc điều tra bị chôn vùi suốt mười lăm năm đã chính thức được khởi động trở lại.

Bánh răng vận mệnh vốn ngủ yên nhiều năm.. Lặng lẽ bắt đầu chuyển động.

Ánh nắng đầu ngày xuyên qua tầng mây, Mân Khê dần khuất lại phía sau.

Con đường quan đạo uốn lượn giữa núi rừng, chỉ còn tiếng vó ngựa đều đều hòa cùng tiếng gió.

Chặng đường hồi kinh ngoài dự liệu lại bình yên đến lạ. Không có thích khách, không có mai phục. Chính sự yên tĩnh ấy.. Lại khiến lòng người càng thêm bất an.

Hạ Hầu Tĩnh Vân cưỡi ngựa song song với Quân Khuynh Nhã. Ánh mắt hắn vô thức dừng trên bóng lưng thanh mảnh phía trước.

Tiểu Lạc là nha hoàn thân cận nhất của nàng.

Hắn vẫn nhớ rất rõ, ngày nghe tin Tiểu Lạc mất tích, đôi mắt vốn luôn bình tĩnh của Quân Khuynh Nhã lần đầu hiện lên vẻ hoảng loạn.

Nàng tự trách bản thân, những ngày đầu ở Mân Khê, thỉnh thoảng nàng vẫn hỏi hắn:

- Có tin tức của Tiểu Lạc chưa?

Mỗi lần nhận được cái lắc đầu, ánh mắt nàng lại trầm xuống vài phần.

Thế nhưng.. Kể từ ba ngày cuối cùng trước khi rời Mân Khê, nàng dường như đã thay đổi, không còn nhắc đến Tiểu Lạc nữa.

Ăn uống như thường, nghỉ ngơi đúng giờ. Thậm chí đôi lúc còn khẽ mỉm cười trò chuyện cùng mọi người. Tựa như tảng đá đè nặng trong lòng đã được dời đi.

Điều ấy khiến Hạ Hầu Tĩnh Vân không khỏi sinh nghi. Hắn biết Quân Khuynh Nhã không phải người vô tình. Càng không thể dễ dàng buông bỏ người thân cận của mình.

Vậy.. Điều gì đã khiến nàng thay đổi?

Hắn không hỏi, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Bất giác, đoàn người đã đi được hơn nửa chặng đường. Chiều hôm ấy, họ dừng chân nghỉ tại một dịch quán ở Giang Khê trấn.

Theo lộ trình, chỉ cần thêm bốn ngày nữa là sẽ về tới Kinh thành. Sau bữa cơm, Hạ Hầu Tĩnh Vân cùng Quân Khuynh Nhã lui vào một gian nhã thất nghỉ ngơi và bàn bạc hành trình. Nhìn nắng vàng nghiêng nghiêng ngoài cửa sổ, Quân Khuynh Nhã chợt nhớ tới cuộc gặp với Dạ Ảnh ở Mân Khê.

Đêm ấy, Dạ Ảnh lặng lẽ xuất hiện phía sau khách điếm, vừa nhìn thấy nàng bình an vô sự, hắn lập tức quỳ xuống.

- Tiểu thư. Thật may.. Người vẫn bình an.

Nói xong, hắn dâng lên một ống trúc mật.

- Đây là tin tức từ Kinh thành.

Quân Khuynh Nhã nhận lấy, Dạ Ảnh tiếp tục bẩm báo:

- Thuộc hạ trên đường đến Mân Khê vô tình phát hiện tung tích của Tiểu Lạc cô nương. Nàng bị thương không nhẹ, thuộc hạ đã đưa đến một y quán ở An Bình trấn chữa trị.

- Đại phu nói cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian, hiện tại cô nương ấy đã không còn nguy hiểm đến tính mạng.

Nghe đến đó, đôi mắt Quân Khuynh Nhã bỗng sáng hẳn lên, nàng không giấu được nụ cười nơi khóe môi, khẽ thở phào một hơi.

- Ta biết mà, Tiểu Lạc số lớn, không dễ chết như vậy.

Nàng đưa tay gõ nhẹ lên vai Dạ Ảnh.

- Lần này ngươi lập công lớn rồi.

Dạ Ảnh hơi ngẩn người, khóe môi lạnh lùng cũng khẽ cong lên một chút.

- Chỉ cần tiểu thư vui là được.

Nàng cất kỹ ống trúc, chậm rãi dặn dò:

- Ta sẽ sớm hồi kinh.

- Ngươi tiếp tục ở lại Mân Khê, bố trí thêm người của Thiên Ảnh các âm thầm theo dõi mọi động tĩnh. Đặc biệt là những người từng tiếp xúc với kho dược liệu và những kẻ có liên quan đến hai chữ "Tiêu phu nhân".

- Nếu có phát hiện gì bất thường, lập tức truyền tin.

Dạ Ảnh gật đầu.

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Thu hồi dòng suy nghĩ, Quân Khuynh Nhã khẽ nhìn sang Hạ Hầu Tĩnh Vân. Giọng nàng mang theo chút áy náy.

- Có một chuyện.. Ta quên mất chưa nói với vương gia.

Hạ Hầu Tĩnh Vân ngẩng đầu.

- Chuyện gì?

- Tiểu Lạc.. Tìm thấy rồi.

Đôi mắt Hạ Hầu Tĩnh Vân khẽ động.

Trong chốc lát, từng mảnh ghép trong đầu hắn dần nối lại.

Thì ra.. Ba ngày cuối cùng ở Mân Khê, lúc Quân Khuynh Nhã một mình rời khỏi khách điếm, nàng không phải đi dạo.

Nàng đã gặp người của mình và người ấy.. Đã mang đến tin tức về Tiểu Lạc.

Hắn không hỏi thêm chỉ lặng lẽ nhìn nàng, đáy mắt thoáng hiện một tia trầm tư.

Một lúc sau, Quân Khuynh Nhã chợt nhớ ra điều gì.

- À phải rồi..

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

- Lãnh Phong thế nào rồi? Thương thế của hắn đã khá hơn chưa?

Hạ Hầu Tĩnh Vân đáp:

- Đã qua cơn nguy hiểm, hiện vẫn đang dưỡng thương.

Quân Khuynh Nhã khẽ gật đầu.

- Vậy thì tốt.

Nàng im lặng một lúc, tựa như đang cân nhắc, rồi mới chậm rãi nói:

- Nếu tiện.. Phiền Vương gia chuyển lời giúp ta. Khi thương thế ổn hơn, nhờ Lãnh Phong đến An Bình trấn đón Tiểu Lạc trở về.

Hạ Hầu Tĩnh Vân khẽ nhíu mày.

- Không cần đợi hắn. Ta sẽ sai người đi ngay.

Quân Khuynh Nhã gần như không suy nghĩ, khẽ lắc đầu.

- Không cần.

Nàng cúi mắt, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ miệng chén trà. Giọng nói vẫn dịu dàng như thường.

- Chuyện này.. Ta không muốn làm phiền Vương gia thêm nữa.

Hạ Hầu Tĩnh Vân khựng lại, lại nghe nàng nói tiếp.

- Lãnh Phong vì kế hoạch đánh lạc hướng thích khách mà trọng thương, đến giờ vẫn luôn tự trách vì không bảo vệ được Tiểu Lạc.

- Để chính hắn đón nàng ấy trở về.. Có lẽ sẽ giúp hắn buông xuống được khúc mắc trong lòng.

Hạ Hầu Tĩnh Vân không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ siết chặt chén trà trong tay.

Hắn bỗng nhớ lại suốt quãng đường gần nửa năm qua. Từ những ngày cùng nàng bôn ba vì ôn dịch, đến lúc đồng hành trên Thiên Tuyết Vực. Rồi cùng nhau đối mặt hết bí mật này đến hiểm cảnh khác.

Có đôi khi, hắn từng cho rằng, mình đã có thể bước thêm một bước đến gần nàng nhưng càng gần Kinh thành, nàng lại càng lùi về phía sau.

Từng câu nói đều mang theo khoảng cách, ngay cả chuyện nhỏ như đón một người.. Nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc để hắn thay nàng lo liệu.

Trong lòng nàng, hắn vẫn chỉ là.. Tĩnh Vương.

Giữa họ, từ đầu đến cuối, vốn chỉ nên dừng ở hai chữ "đúng mực."

Một cảm giác chua xót rất khẽ lướt qua đáy mắt, nhanh đến mức chính hắn cũng không kịp giữ lại.

Trong một căn mật thất.

Ánh nến leo lét hắt lên bức tường đá lạnh lẽo.

Một hắc y nhân quỳ một gối xuống đất.

- Chủ nhân. Hai thế lực đã bắt đầu điều tra.

Sau màn trướng đen không một tiếng đáp. Chỉ thấy một bàn tay trắng tái, thon dài, chậm rãi nhấc một quân cờ trắng đặt xuống.

Cạch.

Ngay lập tức, quân cờ trắng rơi vào vòng vây kín mít của quân đen. Một tiếng cười khàn khàn khẽ vang lên.

Không rõ là giễu cợt hay thương hại.

Hắc y nhân cúi đầu.

- Thuộc hạ sẽ lập tức xử lý.

Đầu ngón tay người kia khẽ gõ lên mặt bàn cờ.

- Không.

Một khoảng lặng bao trùm căn mật thất, người sau màn trướng lặng lẽ nhìn quân cờ trắng hồi lâu. Đầu ngón tay chậm rãi xoay nhẹ quân cờ ấy, giọng nói bình thản vang lên:

- Vẫn chưa đến lúc.

Hắc y nhân khẽ ngẩng đầu.

- Ý chủ nhân là..

Lần này.. Người sau màn trướng vẫn không trả lời, chỉ đặt ngón tay lên quân cờ trắng.

Cạch.

- Xóa nốt người cuối cùng.

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Hắc y nhân lập tức lui xuống. Cánh cửa đá khép lại.

Trong căn mật thất, ánh nến lay động.

Quân cờ trắng vẫn cô độc nằm giữa tầng tầng quân đen.

Người sau màn trướng chăm chú nhìn bàn cờ rất lâu.

Rồi khẽ cười, tiếng cười rất nhỏ..

Nhưng đủ khiến cả căn mật thất lạnh đi vài phần.
 
1,331 ❤︎ Bài viết: 176 Tìm chủ đề
Chương 61: Khởi Cục

Kinh thành cuối cùng cũng hiện ra phía chân trời.

Từ xa nhìn lại, tường thành nguy nga sừng sững dưới ánh nắng đầu thu. Lá cờ hoàng gia tung bay trên vọng lâu, tiếng chuông thành ngân vang từng hồi như báo hiệu một ngày mới.

Đoàn người chậm rãi tiến vào cổng thành. Vừa đặt chân vào trong, khung cảnh náo nhiệt quen thuộc lập tức ùa đến.

Hai bên đường, hàng quán san sát nối tiếp nhau. Tiếng rao bán của tiểu thương hòa cùng tiếng cười nói của người qua đường, xe ngựa, kiệu hoa, thương nhân tấp nập qua lại, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí tang thương nơi Mân Khê.

Quân Khuynh Nhã khẽ đưa mắt nhìn quanh.

Trước khi rời kinh, nàng từng nhận được tin tức từ Quân Mộ Hiên lẫn Thiên Ảnh các rằng vì ôn dịch lan rộng, giá dược liệu, lương thực và những vật phẩm thiết yếu đều tăng vọt từng ngày. Không ít thương nhân nhân cơ hội đầu cơ tích trữ, khiến dân chúng sống trong cảnh khốn đốn.

Nhưng giờ đây.. Mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo vốn có.

Các hiệu thuốc vẫn mở cửa đón khách như thường lệ, giá cả được niêm yết ngay ngắn. Người dân thong thả mua bán, trên gương mặt không còn vẻ hoang mang như những tin tức nàng từng nhận được.

Khóe môi nàng khẽ cong lên, xem ra, sau khi ôn dịch được khống chế, triều đình đã nhanh chóng ra tay ổn định lòng dân.

Ít nhất..

Những tháng ngày bọn họ liều mạng ở Mân Khê cũng không uổng phí.

Hạ Hầu Tĩnh Vân cưỡi ngựa đi bên cạnh, nhìn theo ánh mắt của nàng, thấp giọng nói:

- Hoàng thượng đã ban lệnh mở kho lương, đồng thời nghiêm trị những kẻ đầu cơ tích trữ dược liệu. Người vi phạm nhẹ thì tịch thu toàn bộ hàng hóa, nặng thì sung công hoặc lưu đày.

Quân Khuynh Nhã khẽ gật đầu.

- Làm như vậy mới có thể nhanh chóng trấn an lòng dân.

Hoàng cung

Sau khi thay triều phục chỉnh tề, Hạ Hầu Tĩnh Vân và Quân Khuynh Nhã theo nội thị tiến vào Tuyên Chính điện.

Đại điện nguy nga, bá quan văn võ đã chỉnh tề đứng hai bên. Tiếng chuông triều vừa dứt, không gian trở nên trang nghiêm đến lạ.

Trên long ỷ, Hoàng đế Hạ Yến quốc uy nghiêm ngồi đó. Vừa nhìn thấy hai người bước vào, ánh mắt ông khẽ dịu đi vài phần.

- Bình thân.

Hạ Hầu Tĩnh Vân tiến lên một bước, chắp tay bẩm báo.

Hắn tóm lược toàn bộ quá trình cứu chữa ôn dịch ở Mân Khê, việc nhiều lần thử nghiệm phương thuốc, chuyến đi Thiên Tuyết Vực truy tìm Huyết Linh Chi bất thành, cùng việc cuối cùng tìm được phương pháp thay thế để khống chế dịch bệnh, cứu sống bá tánh.

Những chuyện liên quan đến Huyết Nguyệt Phệ Tâm Cổ, vụ hỏa hoạn tại kho dược liệu và những manh mối phía sau đều được hắn lược bỏ.

Đại điện yên tĩnh hồi lâu. Hoàng đế nhìn xuống hai người, chậm rãi gật đầu.

- Tốt. Rất tốt.

- Các khanh không phụ kỳ vọng của trẫm.

Ông nhìn sang Hạ Hầu Tĩnh Vân.

- Tĩnh Vương. Chuyến đi lần này, con lập công lớn.

Ánh mắt lại dừng trên Quân Khuynh Nhã. Khóe môi vị đế vương khẽ cong lên.

- Quân tướng.

- Khanh có một nữ nhi.. Quả thực khiến trẫm bất ngờ.

Quân Mộ Trì bước ra khỏi hàng, chắp tay hành lễ.

- Thần không dám nhận.

Hoàng đế bật cười.

- Không cần khiêm tốn. Nếu không có Quân Khuynh Nhã tìm ra phương pháp cứu chữa, e rằng Mân Khê khó lòng vượt qua đại kiếp.

Ông khẽ phất tay. Nội thị lập tức nâng thánh chỉ cùng những khay ban thưởng tiến vào.

Giọng tuyên chỉ vang vọng khắp đại điện.

Hạ Hầu Tĩnh Vân được ban thanh bảo kiếm do Tiên hoàng ngự ban, cùng vàng bạc, gấm vóc và nhiều kỳ trân quý hiếm.

Quân Khuynh Nhã được ban vô số dược liệu quý, linh dược hiếm có cùng ngân lượng để tiếp tục nghiên cứu y thuật.

Tiếng hô "Hoàng thượng anh minh" đồng loạt vang lên.

Sau khi ban thưởng kết thúc, Hoàng đế chậm rãi đứng dậy.

- Hôm nay bãi triều.

Rồi ánh mắt ông dừng trên hai người.

- Tĩnh Vương! Quân nha đầu!

- Hai người ở lại.

Bá quan nghe vậy đều thoáng kinh ngạc nhưng không một ai dám nhiều lời.

Ngự Thư phòng

Sau khi mọi người lui hết, ngự Thư phòng chỉ còn lại Hoàng đế, Hạ Hầu Tĩnh Vân và Quân Khuynh Nhã.

Hoàng đế đặt chén trà xuống nụ cười trên mặt cũng dần thu lại.

- Chuyện vụ hỏa hoạn ở kho dược liệu Mân Khê..

- Có tra được gì chưa?

Hạ Hầu Tĩnh Vân cùng Quân Khuynh Nhã khẽ đưa mắt nhìn nhau.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy..

Cả hai đều hiểu đối phương đang nghĩ gì.

Hạ Hầu Tĩnh Vân chắp tay.

- Bẩm phụ hoàng! Hung thủ đã xóa gần như toàn bộ dấu vết. Hiện chỉ có thể xác định đây là một vụ phóng hỏa có chủ đích.

Quân Khuynh Nhã tiếp lời.

- Một vài đầu mối vẫn cần thêm thời gian xác minh. Hiện chưa đủ chứng cứ để kết luận.

Hai người rất ăn ý giấu đi tất cả những gì liên quan đến "Tiêu phu nhân", mảnh ấn tín cũ và bí mật đã bị chôn vùi suốt mười lăm năm. Có những chuyện.. Càng ít người biết, càng an toàn.

Hoàng đế trầm mặc hồi lâu rồi khẽ gật đầu.

- Việc này.. Trẫm giao toàn quyền cho Tĩnh Vương tiếp tục điều tra. Nhưng nhớ kỹ không được đánh rắn động cỏ.

- Nhi thần tuân chỉ.

Không khí trong Ngự Thư phòng dần dịu xuống.

Hoàng đế bỗng nhìn sang Quân Khuynh Nhã.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

- Quân nha đầu.

- Công là công.

- Trẫm còn nợ ngươi một phần thưởng.

Quân Khuynh Nhã hơi khựng lại. Nàng biết.. Ông chưa từng quên.

Trước ngày rời kinh, nàng từng xin một đạo thánh chỉ. Chỉ là khi ấy Hoàng đế bảo, đợi nàng hoàn thành chuyến đi này rồi hãy nói.

Nàng tiến lên một bước, cung kính hành lễ.

- Bẩm Hoàng thượng. Thần nữ không dám cầu thêm phần thưởng.

Nàng hơi dừng lại, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ.

- Chỉ là.. Trước khi rời kinh, Hoàng thượng từng nói.. Nếu thần nữ bình an trở về, người sẽ ban cho thần nữ điều đã hứa.

Hoàng đế nhướng mày.

- Ồ? Trẫm có nói vậy sao?

Trong giọng nói mang theo vài phần ý cười.

Rõ ràng là cố ý, Quân Khuynh Nhã chỉ cúi đầu.

- Có lẽ.. Là thần nữ nhớ nhầm. Nếu thần nữ lỡ lời, xin Hoàng thượng trách phạt.

Lời vừa dứt. Hoàng đế bật cười sang sảng.

- Ha ha ha.. Con nha đầu này. Vẫn biết tiến biết lùi như vậy.

Ông quay sang nội thị.

- Truyền chỉ.

Nội thị nhanh chóng nâng thánh chỉ tiến lên.

Giọng đọc vang vọng khắp Ngự Thư phòng:

- Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết. Quân Khuynh Nhã có công cứu chữa ôn dịch Mân Khê, cứu dân có công, phẩm hạnh đoan chính. Trẫm đặc chuẩn cho Quân Khuynh Nhã được tự quyết định hôn sự của bản thân. Từ nay về sau, hôn sự của Quân Khuynh Nhã chỉ theo ý nguyện của chính nàng. Dẫu là trẫm, cũng không đổi lời hôm nay. Khâm thử!

Thánh chỉ vừa đọc xong.

Quân Khuynh Nhã quỳ xuống hành lễ.

- Thần nữ.. Tạ ơn Hoàng thượng.

Hoàng đế nhìn nàng, giọng nói chậm rãi hơn trước.

- Đây không phải phần thưởng. Mà là lời hứa của trẫm.

Hạ Hầu Tĩnh Vân đứng bên cạnh, ánh mắt lặng lẽ dừng trên bóng lưng đang quỳ của nàng.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Thì ra.. Điều nàng muốn từ đầu đến cuối chưa từng là quyền thế hay phú quý. Mà chỉ là quyền được tự quyết định vận mệnh của chính mình.

Ra khỏi cửa cung.

Ánh nắng cuối giờ chiều rơi xuống hành lang dài lát đá xanh, phản chiếu lên cuộn thánh chỉ trong tay Quân Khuynh Nhã.

Nàng cúi đầu nhìn dòng chữ vàng trên nền gấm, khóe môi khẽ cong lên. Niềm vui trong mắt gần như không giấu được, chỉ là nhiều năm quen che giấu cảm xúc khiến nàng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Cuối cùng..

Nàng cũng có được thứ mình muốn nhất sau khi trọng sinh.

Ít nhất, sẽ không còn ai có thể dùng một đạo hôn ước để trói buộc cuộc đời nàng nữa.

Đi được vài bước, nàng chợt nhớ ra điều gì, quay sang Hạ Hầu Tĩnh Vân.

- Chuyện thánh chỉ hôm nay..

Nàng khẽ mím môi.

- Tạm thời xin Vương gia giữ kín giúp ta.

Hạ Hầu Tĩnh Vân dừng bước, nhìn nàng thật lâu.

Hóa ra.. Người đầu tiên nàng nghĩ đến để gửi gắm chuyện này.. Lại là hắn.

Nhưng ngay sau đó, câu nói tiếp theo của nàng lại khiến ánh mắt hắn khẽ trầm xuống.

- Ta không muốn vì một đạo thánh chỉ mà khiến Quân phủ trở thành tâm điểm bàn tán của Kinh thành. Ít nhất.. Bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Hạ Hầu Tĩnh Vân khẽ gật đầu.

- Được. Ta sẽ không để chuyện này truyền ra ngoài.

Một khoảng lặng ngắn ngủi kéo dài giữa hai người. Hạ Hầu Tĩnh Vân chậm rãi nói:

- Ta còn phải vào Binh bộ một chuyến. Để hộ vệ đưa nàng về.

Quân Khuynh Nhã gật đầu.

- Đa tạ Vương gia.

Lại là.. "Vương gia."

Cách xưng hô khách sáo ấy khiến Hạ Hầu Tĩnh Vân vô thức siết chặt tay sau lưng.

Gần nửa năm đồng hành.

Từ Mân Khê, Thiên Tuyết Vực, đến những ngày cùng nhau đối mặt sinh tử..

Như thể mọi khoảng thời gian vừa qua chỉ là một đoạn đường tạm thời giao nhau.

Hắn đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng nàng lên xe ngựa. Mãi đến khi đoàn xe khuất hẳn sau ngã rẽ, hắn mới thu lại ánh mắt.

* * *

Xe ngựa chậm rãi dừng trước cổng Quân phủ. Cánh cổng lớn đã mở từ lúc nào. Quân Mộ Trì đứng ngay trước bậc đá.

Ở Tuyên Chính điện, thân là thần tử, ông chỉ có thể đứng trong hàng bá quan, tận mắt nhìn nữ nhi được Hoàng thượng ban thưởng, nghe những lời tán dương trước triều đình.

Bao nhiêu lời muốn nói.. Đều phải nuốt trở vào.

Giờ phút này, nơi đây chỉ còn là Quân phủ, ông không còn là Quân đại tướng quân chỉ là một người cha.

Vừa nhìn thấy Quân Khuynh Nhã bước xuống xe ngựa, ông đã bước nhanh tới, không đợi nàng hành lễ cũng chẳng cho nàng cơ hội mở miệng.

Quân Mộ Trì dang tay ôm chặt nữ nhi vào lòng.

Cái ôm mạnh đến mức Quân Khuynh Nhã hơi khựng lại. Bên tai nàng vang lên giọng nói khàn khàn của ông.

- Bình an trở về.. Tốt..

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi. Nhưng lại khiến sống mũi Quân Khuynh Nhã bất giác cay lên.

Đây là lần đầu tiên sau hai kiếp.. Nàng cảm nhận rõ ràng tình thương của phụ thân.

Gia nhân trong phủ đều lặng lẽ cúi đầu, người qua đường cũng không khỏi dừng chân nhìn sang.

Quân Mộ Trì chậm rãi buông nàng ra.

Ánh mắt quét qua đám người bên ngoài phủ.

Ông cất giọng không lớn.

Nhưng từng chữ đều đủ để những người đứng gần nghe rõ.

- Đây là nữ nhi của Quân Mộ Trì. Cũng là Tam tiểu thư của Quân phủ. Sau này, ai dám khinh thường hay chậm trễ với nó.. Chính là không coi Quân phủ ra gì.

Nói xong, ông quay đầu nhìn Quân Khuynh Nhã, giọng nói lập tức dịu xuống.

- Về nhà thôi.

Quân Khuynh Nhã khẽ mỉm cười.

- Vâng.. Phụ thân.

Đêm khuya.

Trong một gian phòng chỉ còn ánh nến lập loè.

Trên bàn là một chiếc hộp gỗ đã phủ một lớp bụi mỏng.

Một bàn tay chậm rãi đưa tới.

Những ngón tay thon dài như bạch ngọc, đầu ngón tròn đầy, làn da trắng đến mức dưới ánh nến như phủ một tầng ánh sáng nhàn nhạt. Cổ tay mảnh khảnh khẽ nâng lên, động tác ung dung mà tao nhã, không vội không chậm mở chiếc hộp gỗ đã ngủ yên suốt nhiều tháng.

Một nửa chiếc mặt nạ vàng khẽ ánh lên dưới ngọn nến. Đuôi mặt nạ đính những sợi lông vũ đỏ thẫm, tựa cánh phượng nhuốm máu, vừa kiêu hãnh vừa mê hoặc. Cùng một đôi linh đang bạc và một cây quạt gấp được cất giữ vô cùng cẩn thận.

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua từng món đồ.

Trong không gian tĩnh lặng, một giọng nói rất khẽ vang lên.

- Cũng đến lúc..

Một tờ giấy được đặt xuống bàn, trên đó chỉ có hai chữ.

Họa Sắc.

Ngọn nến vụt tắt.
 
1,331 ❤︎ Bài viết: 176 Tìm chủ đề
Chương 62: Họa Sắc Tái Xuất

Đêm.

Kinh thành.

Khuynh Thành lâu vẫn sáng đèn như mọi đêm.

Tiếng tỳ bà, tiếng sáo trúc hòa cùng tiếng cười nói của khách nhân vang vọng khắp đại sảnh. Hương rượu thơm quyện với mùi son phấn, che lấp hoàn toàn những động tĩnh lặng lẽ phía sau hậu viện.

Đúng lúc ấy, một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống mái hiên, không một tiếng động.

Chỉ trong chớp mắt, một ống trúc nhỏ đã được đặt trước cửa thư phòng.

"Cốc.. Cốc.."

Tiếng gõ cửa rất khẽ, bên trong, nam nhân đang xem sổ sách chậm rãi khép cuốn sổ trong tay.

- Vào.

Một tiểu đồng bước nhanh vào, hai tay cung kính dâng lên ống trúc.

- Chủ sự. Có người đưa mật lệnh.

Nam nhân khẽ nhíu mày, loại ống trúc này..

Ngoài vị chủ tử phía sau màn, chưa từng có người thứ hai được phép sử dụng.

Hắn lập tức mở ra, bên trong chỉ có một mảnh giấy rất nhỏ. Nét chữ thanh nhã mà sắc bén, vỏn vẹn một hàng.

Ba mươi cuối tháng. Họa Sắc.. Tái xuất.

Đồng tử hắn chợt co lại, chiếc ghế phía sau bị đẩy bật ra.

- Chủ tử..

Khóe môi hắn bất giác cong lên.

Nửa năm.. Rốt cuộc người cũng chịu trở lại.

Không chần chừ thêm một khắc, hắn lập tức gọi người.

- Báo cho Lệ nương. Mọi việc chuẩn bị theo quy củ cũ.

Ngừng một chút, hắn lại nói:

- Đồng thời truyền tin đến Mân Khê. Bảo Tử đường chủ lập tức hồi kinh.

- Vâng.

Mân Khê.

Trong căn viện nhỏ phía sau căn cứ.

Một nam nhân đang nhàn nhã thưởng trà, hắn mặc trường bào màu tím sẫm, mái tóc chỉ buộc hờ sau lưng. Gương mặt tuấn mỹ mang vài phần hoang dã, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng thấp thoáng ý cười phong lưu.

Chỉ lặng lẽ ngồi đó.. Đã đủ khiến người khác khó lòng dời mắt.

Đúng lúc ấy, Dạ Ảnh bước vào.

Không nhiều lời, chỉ đặt một mảnh giấy trước mặt hắn. Nam nhân tử y vừa nhìn thấy hai chữ quen thuộc.

Đôi mắt lập tức sáng lên, khóe môi khẽ nhếch.

- Chủ tử.. Cuối cùng cũng chịu trở lại.

Hắn đứng dậy, áo bào tím khẽ tung theo động tác.

- Ta lập tức lên đường.

Dạ Ảnh khẽ gật đầu.

- Mân Khê giao cho ta. Kinh thành.. Đã đến lúc ngươi trở về.

Chỉ trong một đêm.

Không có bảng cáo thị.

Không có chiêng trống rầm rộ.

Chỉ là những tấm thiếp đỏ nho nhỏ, lặng lẽ xuất hiện trong tay những người nên nhận được.

Một cái tên.. Tưởng chừng đã bị thời gian phủ bụi.

Một khúc múa.. Từng khiến cả Kinh thành kinh diễm.

Quán trà đầu phố, một vị khách vừa đặt chén trà xuống đã hạ thấp giọng.

- Nghe chưa?

- Họa Sắc trở lại rồi.

Người ngồi đối diện ngơ ngác.

- Họa Sắc?

- Là ai mà khiến cả thành bàn tán như vậy?

Lão chưởng quầy đứng gần đó bật cười.

- Cậu còn trẻ. Chưa từng nghe cũng phải.

Ông chậm rãi rót thêm trà.

- Nửa năm trước.. Chỉ bằng một khúc múa.

- Nàng khiến cả Kinh thành kinh diễm.

Một người khác lập tức chen vào.

- Ta còn tưởng chỉ là lời đồn.

- Ai ngờ..

Hắn lấy từ trong tay áo một tấm thiếp đỏ.

Trên mặt thiếp, chỉ có duy nhất hai chữ.

Họa Sắc.

Tin tức ấy.. Nhanh chóng lan khắp Kinh thành.

Các quán trà.

Các tửu lâu.

Phủ đệ của các thế gia.

Những cuộc trà đàm của công tử, tiểu thư.

Thậm chí cả những thương nhân đến từ Phong Chỉ và Thác Bạc, vốn đã chuẩn bị rời kinh, cũng đồng loạt hoãn hành trình.

Chỉ để chờ.. Đêm ba mươi.

Một câu nói không ngừng được nhắc lại.

- Nửa năm rồi..

- Ta còn tưởng nàng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Giờ phút ấy, Khuynh Thành lâu.

Đèn lồng đỏ treo kín khắp hành lang.

Gia nhân, nha hoàn cùng các cô nương trong lâu tất bật ngược xuôi.

Người lau sân khấu. Người thay rèm. Người chỉnh lại nhạc cụ. Không khí náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Một vài cô nương nhìn nhau đầy hiếu kỳ.

- Rốt cuộc Họa Sắc là ai?

- Ta vào lâu đã gần nửa năm. Vậy mà chưa từng gặp nàng.

Một người khác hạ thấp giọng.

- Ta nghe nói.. Ngay cả Lệ nương cũng chỉ gặp nàng vài lần.

Đúng lúc ấy, Lệ nương từ trên cầu thang chậm rãi bước xuống. Một thân váy đỏ sẫm càng tôn lên vẻ quyến rũ của người phụ nữ từng trải.

Ánh mắt bà quét qua đại sảnh chỉ trong chớp mắt, cả Khuynh Thành lâu im phăng phắc.

Lệ nương khẽ cười.

- Các ngươi không cần biết nàng là ai. Điều các ngươi cần biết.. Chính là đêm mai, Khuynh Thành lâu.. Không được phép xảy ra bất cứ sai sót nào.

Mọi người đồng loạt cúi đầu.

- Vâng.

Một nha đầu đánh bạo bước lên.

- Lệ nương.. Cô nương Họa Sắc..

- Thật sự sẽ đến sao?

Lệ nương nhìn về phía sân khấu đã chuẩn bị gần hoàn tất. Khóe môi khẽ cong.

- Ngươi chỉ cần chuẩn bị thật tốt. Đến lúc đó.. Tự khắc sẽ biết.

Nói xong, bà xoay người rời đi.

Để lại phía sau vô số ánh mắt tò mò cùng sự chờ mong ngày một lớn dần.

Tĩnh Vương phủ.

Hạ Hầu Khanh Nhan phe phẩy chiếc quạt ngọc.

Khóe môi vẫn mang nụ cười như có như không.

- Lục đệ. Nghe nói.. Họa Sắc trở lại rồi.

Hạ Hầu Tĩnh Vân vẫn cúi đầu xem công văn. Thần sắc nhàn nhạt.

- Không hứng thú.

Hạ Hầu Khanh Nhan bật cười.

- Ta cũng chẳng hứng thú mỹ nhân. Nhưng đêm mai.. Người đến Khuynh Thành lâu e rằng không chỉ có đám công tử phong lưu.

Hắn thong thả ngồi xuống.

- Con cháu các thế gia. Những vị đại thần trẻ.

- Thậm chí cả thương nhân từ Phong Chỉ, Thác Bạc. Ai nấy đều muốn tận mắt nhìn xem.. Người từng khiến cả Kinh thành khuynh đảo năm ấy..

- Liệu có còn xứng với hai chữ "kinh diễm" hay không.

Hạ Hầu Tĩnh Vân cuối cùng cũng đặt bút xuống.

Ánh mắt vẫn bình tĩnh như mặt hồ.

- Chỉ là một đầu bài. Có gì đáng xem.

Hạ Hầu Khanh Nhan nhún vai.

- Ta chỉ đến xem náo nhiệt. Lục đệ không đi thì thôi.

Nói rồi, hắn phe phẩy quạt, thong dong rời khỏi Tĩnh Vương phủ, chưa đầy một khắc sau.

Một ám vệ lặng lẽ xuất hiện ngoài hành lang. Ghé sát tai Lãnh Tự nói nhỏ vài câu rồi nhanh chóng biến mất.

Lãnh Tự lập tức bước vào thư phòng, quỳ một gối.

- Vương gia. Minh Ẩn Vệ vừa truyền tin.

Hạ Hầu Tĩnh Vân ngẩng mắt.

- Nói.

- Người của chúng ta phát hiện vài kẻ từng xuất hiện quanh Mân Khê đã lặng lẽ vào Kinh. Đêm mai.. Bọn chúng sẽ gặp mặt tại Khuynh Thành lâu.

Lãnh Tự dừng một chút.

- Ngoài ra, Minh Ẩn Vệ còn phát hiện.. Có người lợi dụng đêm Họa Sắc tái xuất để trao đổi tin tức.

Thư phòng lập tức rơi vào yên tĩnh. Hạ Hầu Tĩnh Vân khép tập công văn trong tay, đầu ngón tay khẽ day mi tâm.

Mới chỉ nửa khắc trước.. Chính hắn còn lạnh nhạt nói:

"Một đầu bài.. Có gì đáng xem."

Không ngờ chưa đầy một khắc, hắn lại phải đích thân đến Khuynh Thành lâu.

Nghĩ đến đây, hắn khẽ thở ra một hơi gần như không thể nhận thấy, rồi bình thản đứng dậy.

- Chuẩn bị xe.

Đêm ba mươi. Kinh thành.. Sắp không còn yên tĩnh nữa.
 
1,331 ❤︎ Bài viết: 176 Tìm chủ đề
Chương 63: Kim Diện Hồng Vũ

55412011115_b26363bfd2_o.png


Mặt trời vừa khuất sau tường thành.

Kinh thành vẫn chưa hề có dấu hiệu yên tĩnh.

Ngược lại.

Dòng người trên các con phố chính càng lúc càng đông, những chiếc xe ngựa xa hoa nối đuôi nhau lăn bánh về cùng một hướng.

Khuynh Thành lâu_ Một thanh lâu chỉ mất ba năm để vượt lên giữa vô số lầu son gác tía, trở thành đệ nhất lâu của Hạ Yến. Danh tiếng của nó không chỉ bởi rượu ngon, mỹ nhân, mà còn bởi vô số lời đồn chưa từng được chứng thực.

Đêm nay.

Chưa đến giờ khai màn.

Phía trước Khuynh Thành lâu đã chật kín xe ngựa. Gia đinh các phủ đứng thành từng hàng, liên tục nhận lệnh dắt ngựa, đỡ chủ nhân xuống xe.

Người đến hôm nay.. Không chỉ có những công tử phong lưu thường lui tới, mà còn có không ít gương mặt hiếm khi xuất hiện ở những nơi như thế này.

Một chiếc xe ngựa khảm ngọc chậm rãi dừng lại, trên thân xe, khắc huy hiệu của phủ Hữu Thị lang Binh Hộ.

Không lâu sau, lại thêm một cỗ xe khác tiến đến, lần này là phủ Tả Đô Ngự Sử.

Ở phía đối diện, một đoàn thương nhân từ Thác Bạc vừa đặt chân vào kinh chưa đầy ba ngày cũng xuất hiện..

Người đi đường cũng dừng chân bàn tán.

- Hôm nay Khuynh Thành lâu xảy ra chuyện gì vậy?

- Chẳng phải chỉ là một đầu bài trở lại thôi sao?

Một lão nhân đang uống trà gần đó bật cười.

- Chỉ là một đầu bài?

- Người trẻ bây giờ.. Quả thật chưa từng thấy Họa Sắc năm ấy.

Ông nâng chén trà lên, giọng nói chậm rãi.

- Nửa năm trước, chỉ bằng một khúc múa. Nàng khiến cả Kinh thành nhớ đến tận bây giờ.

Người thanh niên vẫn đầy vẻ hoài nghi.

- Chẳng lẽ còn đẹp hơn hoa khôi các thanh lâu?

Lão nhân lắc đầu.

- Không phải đẹp.

Ông nhìn về phía Khuynh Thành lâu đang sáng rực đèn. Ánh mắt hiện lên vài phần hồi tưởng.

- Là.. Không ai có thể rời mắt. Dù chỉ một khắc.

Bên trong Khuynh Thành lâu.

Khung cảnh náo nhiệt hơn bất kỳ ngày nào. Từng dãy đèn lồng đỏ nối tiếp nhau treo dọc hành lang. Ánh nến phản chiếu lên nền gạch lưu ly sáng bóng. Mùi trầm hương thoang thoảng hòa cùng hương rượu và hương hoa.

Tiếng đàn thử dây. Tiếng nha hoàn chạy qua chạy lại. Tiếng gia nhân sắp xếp bàn ghế. Tất cả đều gấp gáp nhưng tuyệt nhiên không hỗn loạn. Lệ nương đứng trên tầng hai một thân tử y. Khóe mắt cong cong mang theo nét phong tình của người từng trải.

Ánh mắt bà chậm rãi quét khắp đại sảnh. Chỉ một cái liếc, đám cô nương đang thì thầm lập tức im bặt. Lệ nương cười nhạt.

- Tất cả đã nhớ kỹ quy củ chưa?

Mọi người đồng thanh.

- Đã nhớ.

- Tối nay, không được phép xảy ra bất cứ sơ suất nào.

Một nha đầu đánh bạo bước lên.

- Lệ nương.. Họa Sắc cô nương..

- Thật sự sẽ đến sao?

Lệ nương nhìn về phía sân khấu được phủ kín bởi tấm màn đỏ khóe môi khẽ cong.

- Nếu không đến. Các ngươi nghĩ.. Cả Kinh thành sẽ tụ về đây làm gì?

Một câu nói, khiến tất cả đều không khỏi hít sâu một hơi.

Ở một gian nhã thất trên tầng ba.

Tam Vương gia Hạ Hầu Khanh Nhan phe phẩy chiếc quạt ngọc. Nhìn xuống đại sảnh, khóe môi nở nụ cười đầy hứng thú.

- Xem ra.. Ta vẫn đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Họa Sắc.

Đối diện hắn, vài vị công tử thế gia cũng cười.

- Chỉ một tấm thiếp.

- Có thể khiến gần nửa Kinh thành kéo đến.

- Người này.. Quả thật không đơn giản.

Một gian nhã thất khác.

Màn trúc buông kín, bên trong có vài người mặc thường phục không ai lên tiếng. Chỉ lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh bên ngoài, một người thấp giọng.

- Người của chúng ta.. Đã đến đủ chưa?

Một người khác khẽ gật đầu.

- Chỉ chờ tín hiệu.

Bầu không khí trong gian phòng lập tức rơi vào yên tĩnh.

Không ai biết, trong đêm náo nhiệt này, điều họ chờ đợi.. Hoàn toàn không phải một khúc múa.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa Khuynh Thành lâu, Một cỗ xe ngựa màu đen chậm rãi dừng trước Khuynh Thành lâu.

Không huy hiệu phô trương cũng không có đoàn hộ vệ rầm rộ mở đường.

Rèm xe được vén lên, một nam nhân mặc trường bào màu nguyệt bạch chậm rãi bước xuống.

Dung mạo ôn nhuận như ngọc, sắc mặt vẫn nhợt nhạt như người mang bệnh lâu năm. Chiếc áo trên thân càng khiến hắn có vẻ gầy gò hơn vài phần. Bước chân hắn không nhanh không chậm, mỗi cử chỉ đều nhã nhặn đúng mực, khiến người khác vô thức sinh ra cảm giác vị công tử này quả thật không hợp với những nơi náo nhiệt như thế.

Người đi đường chỉ liếc nhìn một cái rồi nhanh chóng dời mắt.

Dù vừa lập đại công ở Mân Khê, trong mắt người ngoài, vị này vẫn chỉ là một người bệnh quanh năm cần tĩnh dưỡng.

Có lẽ.. Chỉ những kẻ từng thật sự đối mặt với hắn mới biết, vẻ ôn hòa ấy chẳng qua chỉ là lớp vỏ che giấu một lưỡi kiếm sắc bén.

Lãnh Tự theo sau thấp giọng.

- Gia. Minh Ẩn Vệ đã bố trí xong!

Hạ Hầu Tĩnh Vân chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt bình thản lướt qua dòng người trước cửa.

Một đêm chỉ vì một đầu bài tái xuất.

Lại quy tụ nhiều thế lực đến như vậy.

Nếu nói.. Không có người muốn nhân cơ hội này làm gì đó.

Hắn tuyệt đối không tin, khóe môi khẽ mím lại.

- Đi thôi!

Lãnh Tự lập tức theo sát phía sau.

Hai bóng người nhanh chóng khuất sau cánh cửa lớn của Khuynh Thành lâu.

Mà ở nơi không ai để ý, vài đôi mắt trong bóng tối..

Đã lặng lẽ dõi theo từng bước chân của hắn.

Trong hậu viện Khuynh Thành lâu. Tử Ảnh nhìn danh sách khách nhân vừa được đưa tới, không khỏi bật cười.

- Chủ tử. Thuộc hạ thật sự không hiểu. Họa Sắc đã biến mất nửa năm. Người chỉ gửi một tấm thiếp..

- Vì sao cả Kinh thành lại náo động đến vậy?

Người ngồi sau tấm bình phong khẽ đặt chén trà xuống. Giọng nói bình thản.

- Vì con người.. Chưa từng trân trọng những gì luôn ở trước mắt.

Trong phòng lập tức yên tĩnh nàng chậm rãi nói tiếp.

- Thứ càng không có được.. Lại càng khiến người ta nhớ mãi.

Tử Ảnh vẫn còn ngơ ngác.

- Thuộc hạ vẫn chưa hiểu.

Một khoảng lặng kéo dài, rồi nàng mới tiếp lời.

- Đêm nay.. Bọn họ không đến vì Họa Sắc, mà đến vì chính sự chờ đợi của mình.

Tử Ảnh bỗng như hiểu ra điều gì, bật cười.

- Thì ra.. Chủ tử chưa từng bán một khúc múa.

- Mà bán.. Chính là lòng người.

Khóe môi người sau bình phong khẽ cong lên. Không phủ nhận, cũng không thừa nhận.

Một lúc sau, Tử Ảnh lại hỏi nhỏ:

- Nếu đêm nay.. Không đủ để xứng với sự chờ đợi ấy?

Bàn tay đang cầm chén trà khựng lại rất khẽ, giọng nói vẫn bình thản như nước.

- Vậy thì.. Từ hôm nay, trên đời sẽ không còn Họa Sắc nữa.

Trong phòng lập tức rơi vào yên tĩnh.

Tử Ảnh cúi đầu. Hắn biết chủ tử chưa bao giờ cho phép mình thất bại.

Bên ngoài, tiếng người mỗi lúc một đông.

Đèn lồng đỏ treo dọc Khuynh Thành lâu sáng rực cả một góc Kinh thành. Từng cỗ xe ngựa vẫn không ngừng dừng trước cổng lớn.

Thế gia_Quan viên_ Thương nhân_ Giang hồ.

Đều vì một cái tên mà tụ hội.

Họa Sắc.

Sau tấm bình phong, một bóng người chậm rãi đứng dậy.

Tà áo huyền y buông dài chạm đất, những đường chỉ vàng mảnh ẩn hiện dưới ánh nến, như những vì tinh tú chìm trong màn đêm. Đầu ngón tay thon dài, trắng như ngọc khẽ nâng nửa chiếc mặt nạ vàng.

Trên viền mặt nạ, một chùm lông vũ đỏ khẽ lay theo nhịp gió.

Lệ nương đứng bên ngoài, khom người, giọng nói hiếm khi mang theo vẻ cung kính.

- Chủ tử! Đã đến giờ.

Người kia không đáp, chỉ lặng lẽ đeo chiếc mặt nạ lên. Đôi mắt sau lớp mặt nạ khẽ khép rồi mở ra.

Bình tĩnh, lạnh lẽo, mà cũng đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.

Khóe môi dưới mặt nạ khẽ cong.

- Bắt đầu thôi!

Lệ nương cúi đầu, tấm rèm sau bình phong từ từ khép lại.

Cùng lúc ấy, ngoài đại sảnh.

Tiếng đàn bỗng im bặt, toàn bộ đèn trong Khuynh Thành lâu đồng loạt tắt phụt.

Khoảnh khắc ấy, cả đại sảnh chìm vào bóng tối. Không một ai lên tiếng, ngay cả tiếng hít thở cũng dường như nhẹ đi vài phần.

Rồi..

Một tia sáng duy nhất chậm rãi rơi xuống sân khấu.

Ánh sáng ấy.. Không soi rõ bóng người, chỉ vừa đủ chiếu lên.. Một chiếc mặt nạ vàng, và chùm lông vũ đỏ rực khẽ lay động.

Không biết là ai, khẽ thì thầm.

- Họa Sắc..

Một giọng khác gần như cùng lúc đáp lại.

- Nàng.. Thật sự trở về rồi.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back