803
0
Cảnh ngày xuân - Nguyễn Du
I. Tìm hiểu chung:
Về tác giả:
Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc Việt Nam, sinh năm 1765 tại Tiên Điền, Hà Tĩnh, trong một gia đình đại quý tộc có truyền thống học vấn. Cuộc đời ông trải qua nhiều biến động lịch sử từ cuối Lê sang Tây Sơn rồi triều Nguyễn, khiến ông từng nếm trải cảnh lưu lạc, nghèo khó và nhiều trăn trở về số phận con người. Trên con đường quan lộ, Nguyễn Du từng làm quan dưới triều Nguyễn và có dịp đi sứ sang Trung Quốc, mở rộng vốn hiểu biết văn hóa và văn học. Sự nghiệp sáng tác của ông để lại nhiều tác phẩm có giá trị, nổi bật nhất là Truyện Kiều, kiệt tác viết bằng chữ Nôm, thể hiện sâu sắc tư tưởng nhân đạo, lòng cảm thương đối với con người, đặc biệt là những kiếp người bất hạnh. Với những đóng góp to lớn cho văn học dân tộc, Nguyễn Du được UNESCO vinh danh là Danh nhân văn hóa thế giới.
1. Vị trí đoạn trích: Nằm ở phần đầu tác phẩm, sau đoạn trích Chị em Thúy Kiều, tả khung cảnh mùa xuân và cuộc du xuân của hai chị em gồm 18 câu.
Cảnh ngày xuân
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử, giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
2. Bố cục:
- 4 câu đầu: Vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân.
- 8 câu tiếp: Quang cảnh lễ lội mùa xuân.
- 6 câu cuối: Chị em Kiều du xuân trở về.
II. Đọc - Hiểu Văn Bản:
1. Vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân
- Con én đưa thoi: Chỉ mùa xuân trôi qua nhanh.
- Thiều quang: Ánh sáng đẹp.
- Thời khắc: Mùa xuân vừa bước qua tháng ba.
- Màu sắc:
Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Với cảnh nềnxanh kết hợp với hoa trắng giữa quang cảnh rộng lớn. -> Bút pháp chấm phá - Nét nghệ thuật đặc sắc của Cảnh ngày xuân.
=> Mùa xuân dưới cảm nhận của hai cô gái đang tuổi cập kê cho nên sẽ hiện ra rất xanh, rất mới mẻ và đầy sức sống.
2. Quang cảnh lễ lội mùa xuân
- Lễ Tảo mộ: Thăm viếng, quét dọn, đốt vàng mã - Lễ truyền thống trong văn hóa tín ngưỡng thờ cúng của người Việt Nam.
- > Tri ân, tưởng nhớ những người đã khuất,
- Hội đạp thanh: Đi chơi xuân ở chốn đồng quê.
+ Nô nức yến anh: Nhiều người, nhộn nhịp.
+ Danh từ: Yến anh, tài tử, giai nhân, ngựa xe, quần áo, chị em.
- > Đông vui, tấp nập.
+ Động từ: Sắm sửa, dập dìu, bộ hành.
- > Náo nhiệt, rộn ràng.
+ Tính từ: Gần xa, nô nức.
- > Tâm trạng vui tươi náo nức của người đi chơi xuân.
=> Quang cảnh màu xuân tấp nập, đông đúc, nhộn nhịp.
3. Chị em Kiều du xuân trở về
- Thời điểm: Chiều tà (tà tà).
- > Thanh thanh, quang cảnh vẫn còn dịu dàng.
- Từ láy: Tà tà, thanh thanh, nao nao, nho nhỏ, thơ thẩn.
- > Cảnh vật nhuốm màu tâm trạng.
- > Hụt hẫng vì ngày vui sắp tàn.
=> Dự cảm số phận của Thúy Kiều.
III. Tổng Kết:
1. Nghệ thuật
- Bút pháp chấm phá.
- Từ láy điêu luyện.
- Tả cảnh ngụ tình.
2. Nội dung
Đoạn trích Cảnh ngày xuân trong Truyện Kiều của Nguyễn Du miêu tả bức tranh mùa xuân tươi đẹp, trong sáng và giàu sức gợi, đồng thời khắc họa sinh hoạt văn hóa truyền thống của con người trong tiết Thanh minh.
Bốn câu thơ đầu mở ra không gian thiên nhiên mùa xuân tràn đầy sức sống với thời gian trôi nhanh, cỏ non xanh mướt trải dài đến chân trời và điểm xuyết trên đó là sắc trắng tinh khôi của hoa lê. Cảnh vật hiện lên hài hòa, thanh khiết và nhẹ nhàng, thể hiện vẻ đẹp trong trẻo của đất trời khi xuân về.
Những câu thơ tiếp theo tái hiện khung cảnh lễ hội Thanh minh, một nét đẹp văn hóa lâu đời của dân tộc. Con người xuất hiện trong không khí rộn ràng, náo nức của lễ tảo mộ và hội đạp thanh. Dòng người du xuân đông vui, đủ mọi tầng lớp từ tài tử, giai nhân đến chị em Thúy Kiều, tạo nên một bức tranh sinh hoạt cộng đồng sôi động, phồn thịnh và giàu tính nhân văn.
Phần cuối đoạn trích chuyển dần sang nhịp điệu chậm, trầm lắng khi chiều buông. Cảnh vật trở nên yên ả hơn với dòng suối nhỏ, cây cầu xinh xắn và cảm giác "nao nao" man mác buồn. Đây là bước chuyển tinh tế từ niềm vui lễ hội sang trạng thái suy tư, dự cảm, vừa khép lại một ngày xuân đẹp, vừa ngầm báo hiệu những biến cố sắp xảy ra trong cuộc đời Thúy Kiều.
Qua đoạn trích, Nguyễn Du không chỉ thể hiện tài năng tả cảnh ngụ tình bậc thầy mà còn gửi gắm tình yêu thiên nhiên, con người và những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Ghi nhớ sgk trang 87.
Tạm biệt, hẹn gặp lại nhé!
Tôn Nữ
Tôn Nữ
Last edited by a moderator:

