Chuyến tàu đặc biệt giảm tốc độ một cách từ từ, tiếng bánh sắt trên đường ray dịu hẳn đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Ayane nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng chỉ thấy một màn sương trắng xóa, dày đến mức không thể nhìn xuyên qua. Cảm giác như con tàu đang trôi vào một biển mây, không khí bên ngoài lành lạnh và ẩm ướt.
"Chúng ta sắp đến nơi rồi sao?" Takeshi nhoài người qua cửa sổ, cố gắng nhìn ra ngoài, vẻ háo hức không hề suy giảm, hơi thở của cậu tạo thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh.
Rina gấp cuốn sách lại, ngón tay thon dài vẫn kẹp giữ ở trang đang đọc dở: "Có lẽ vậy. Kết giới của học viện nổi tiếng là phức tạp và nhiều lớp. Sương mù này có thể là một phần của nó, một kết giới thanh tẩy hoặc gây ảo giác nhẹ để thử thách những người mới đến."
Một giọng nói trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng khắp các toa tàu, như thể phát ra từ chính không khí, mang theo một sự uy nghiêm khó tả: "Thưa quý vị học sinh, chúng ta đã đến
Học Viện Âm Dương Sư Seimei. Xin mời quý vị chuẩn bị hành lý và xuống tàu theo hướng dẫn."
Ayane cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một cảm giác hồi hộp xen lẫn mong đợi. Vậy là đã đến.
Cánh cửa tàu mở ra, không phải một sân ga hiện đại, mà là một con đường mòn nhỏ lát đá cuội, hai bên là hàng cây cổ thụ cao vút, cành lá xum xuê đan vào nhau như một mái vòm tự nhiên. Màn sương vẫn còn lãng đãng, khiến không gian càng thêm vẻ huyền bí và cổ kính. Không khí trong lành đến lạ thường, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi lá mục thoang thoảng và một hương thơm dịu nhẹ của các loài hoa rừng mà Ayane không nhận ra. Những "tiếng thì thầm" mà cô thường nghe thấy dường như trở nên sống động hơn ở đây, hòa quyện với tiếng xào xạc của lá cây, tiếng róc rách của một con suối ẩn mình đâu đó và tiếng chim hót líu lo từ sâu trong khu rừng.
Các học sinh lục tục xuống tàu, vẻ mặt ai cũng lộ rõ sự tò mò và một chút kinh ngạc trước khung cảnh như bước ra từ một bức tranh cổ. Ayane, Takeshi và Rina cùng nhau bước xuống, hòa vào dòng người. Không có giáo viên nào đứng đợi sẵn, chỉ có con đường mòn quanh co dẫn sâu vào khu rừng.
"Chà, ấn tượng thật đấy!" Takeshi huýt sáo khe khẽ, mắt đảo quanh, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương: "Cứ như lạc vào một câu chuyện cổ tích, hay một bộ phim về các vị thần vậy!"
Rina thì cẩn thận quan sát xung quanh, đôi mắt cô như đang ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất, từ loại rêu bám trên đá đến hình dáng của những chiếc lá: "Năng lượng linh thiêng ở đây rất mạnh và thuần khiết. Không khí cũng trong lành hơn nhiều so với những nơi khác. Có thể cảm nhận được sự cân bằng của Ngũ Hành trong từng hơi thở."
Đi được một đoạn, con đường mòn dẫn họ đến một khoảng đất trống rộng rãi. Và ở đó, sừng sững giữa màn sương mờ ảo, là một cổng Torii khổng lồ bằng gỗ son, màu đỏ thẫm nổi bật trên nền xanh của rừng cây và màu trắng của sương. Cánh cổng cổ kính, uy nghiêm, hai bên cột trụ được chạm khắc những hoa văn hình đám mây cuộn xoáy và những ký tự cổ mà Ayane không hiểu nghĩa, nhưng cô cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn từ chúng. Một sợi dây thừng Shimenawa lớn, bện từ những sợi gai dầu trắng tinh, trang trí bằng những dải giấy Shide trắng tinh khiết, được giăng ngang phía trên cổng, khẽ lay động trong gió, phát ra những âm thanh xào xạc rất nhẹ.
"Đó.. đó là cổng vào sao?" Ayane thì thầm, cảm thấy một sự kính nể xen lẫn choáng ngợp. Cánh cổng Torii này toát ra một luồng linh lực mạnh mẽ, khiến cái cảm giác rung động kỳ lạ bên trong cô, thứ "Tiếng Thì Thầm" nội tại, cũng đáp lại bằng một sự rung động mạnh mẽ, một cảm giác quen thuộc như thể cô đã từng đứng đây từ rất lâu rồi, một sự "kích hoạt" nhẹ nhàng nhưng rõ rệt.
"Chắc chắn rồi." Một giọng nói ôn hòa, đầy uy lực vang lên từ phía sau cổng. Màn sương phía sau cổng Torii như gợn lên, rồi một bóng người từ từ hiện ra, như bước ra từ chính màn sương. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc bạc búi cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu với những nếp nhăn của thời gian nhưng đôi mắt lại sáng ngời và tinh anh, như chứa đựng cả một bầu trời sao. Bà mặc một bộ trang phục truyền thống màu trắng tinh khôi và tím nhạt trang nhã, tay cầm một cây trượng gỗ đầu chạm hình chim hạc đang sải cánh, tỏa ra một luồng linh khí ấm áp.
"Chào mừng các con đến với Học Viện Âm Dương Sư Seimei." Bà nói, giọng ấm áp và uy nghiêm, như tiếng chuông ngân: "Ta là Fujiwara Shizuko, hiệu trưởng của học viện này."
Tất cả học sinh đều im lặng, có phần kinh ngạc và kính cẩn trước sự xuất hiện của vị Hiệu trưởng. Bà Shizuko mỉm cười hiền hậu, nụ cười của bà như có sức mạnh xua tan đi những lo lắng và bất an trong lòng những người mới đến.
"Cánh cổng Torii này không chỉ là lối vào." Bà tiếp tục, giọng nói vang vọng, như hòa quyện với tiếng gió của núi rừng: "Mà còn là một Kekkai – một kết giới – mạnh mẽ, được dựng nên bởi các bậc tiền nhân, bảo vệ học viện khỏi những con mắt tò mò và những thế lực không mong muốn từ bên ngoài. Chỉ những ai mang trong mình linh lực và có duyên với nơi này mới có thể nhìn thấy và bước qua nó."
Bà Shizuko giơ cây trượng lên, nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất. Một luồng sáng dịu nhẹ, màu vàng kim, lan tỏa từ cây trượng, bao trùm lấy cổng Torii. Màn sương dày đặc phía sau cổng từ từ tan đi, như một tấm màn sân khấu được kéo lên, hé lộ khung cảnh bên trong.
Ayane nín thở, đôi mắt mở to.
Hiện ra trước mắt cô là một quần thể kiến trúc cổ kính tuyệt đẹp, nằm giữa một thung lũng xanh mướt được bao bọc bởi những ngọn núi hùng vĩ, đỉnh núi chìm trong mây. Những tòa nhà mái ngói cong cong, màu xanh rêu, những hành lang gỗ nối dài, uốn lượn như những con rồng, những khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ với hồ nước trong veo phản chiếu bầu trời và những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, cành lá xum xuê. Xa xa, Ayane có thể thoáng thấy một khu vườn rộng lớn với vô số loại cây cỏ kỳ lạ đang vươn mình khoe sắc, tỏa ra một luồng sinh khí dồi dào, tươi mát – có lẽ là lãnh địa của Mộc Viện. Phía đối diện, một tòa tháp đá vững chãi với những ngọn đuốc lớn cháy bập bùng trên đỉnh, tỏa ra một luồng nhiệt khí ấm áp, gợi cảm giác về sức mạnh và sự nghiêm cẩn của Hỏa Viện. Xen kẽ giữa chúng là những tòa nhà thấp hơn, mang màu đất nung và kiến trúc kiên cố, vững chãi như những ngọn núi nhỏ của Thổ Viện. Đâu đó, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối ẩn mình và những công trình có kiến trúc tinh xảo, sử dụng nhiều kim loại sáng bóng được chạm khắc cầu kỳ, gợi ý về sự hiện diện của Thủy Viện và Kim Viện. Không khí ở đây dường như còn trong lành và linh thiêng hơn cả bên ngoài kết giới. Toàn bộ học viện toát lên một vẻ đẹp cổ kính, huyền bí và có phần kỳ ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động, một thế giới tách biệt hoàn toàn với những gì cô từng biết.
"Tuyệt quá.." Takeshi thốt lên, mắt mở to đầy ngưỡng mộ, gần như quên cả thở.
Ngay cả Rina, người thường tỏ ra bình thản, cũng lộ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt, đôi môi khẽ mấp máy: "Thật không thể tin được. Nơi này.. còn hơn cả những gì sách vở ghi lại."
Ayane cảm thấy tim mình đập rộn ràng, một cảm giác choáng ngợp và kính phục dâng trào. Đây rồi, Học Viện Seimei. Nơi mà những "tiếng thì thầm" và cả cái "rung động bên trong" đã dẫn dắt cô đến. Nó còn kỳ vĩ và đẹp đẽ hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng. Một cảm giác thân thuộc, như thể một phần ký ức đã mất từ lâu của cô đang dần hiện về.
"Mời các con." Hiệu trưởng Shizuko nói, nhẹ nhàng ra hiệu bằng cây trượng: "Hành trình của các con tại Seimei sẽ bắt đầu từ đây."
Từng tốp học sinh bắt đầu bước qua cổng Torii. Khi Ayane đi qua, cô cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, dễ chịu bao bọc lấy mình, như một lời chào đón, một sự chấp nhận. Cái cảm giác rung động bên trong cô cũng đáp lại một cách mạnh mẽ hơn, một sự cộng hưởng vui vẻ, như thể nó đã tìm thấy nơi nó thuộc về. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ thường, xua tan đi phần nào những lo lắng ban đầu.
Khi tất cả học sinh đã tập trung ở khoảng sân rộng phía sau cổng, nơi được lát đá cuội và bao quanh bởi những khu vườn thiền, Hiệu trưởng Shizuko giới thiệu thêm một vài giáo sư chủ chốt đứng cạnh bà. Một người đàn ông trung niên với gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như lửa, đứng thẳng như một ngọn tháp, tỏa ra một khí thế áp đảo và một luồng nhiệt khí mạnh mẽ khiến không khí xung quanh dường như ấm hơn một chút, được giới thiệu là Giáo sư Matsumoto Genryu, chủ nhiệm Hỏa Viện và chuyên về chiến đấu. Một người phụ nữ trẻ hơn, với nụ cười dịu dàng và mái tóc dài buộc hờ, trên ve áo có cài một chiếc lá phong đỏ thẫm còn tươi rói. Khi bà bước tới, Ayane cảm thấy những cây cổ thụ trong sân như khẽ xào xạc một cách vui vẻ, và một cảm giác tin tưởng, quen thuộc dâng lên trong lòng cô khi nhận ra đó là Giáo sư Tachibana Yoko, người đã đến tận đền Amatsu để đưa thư mời cho cô, và cũng là một chuyên gia về Kotodama cổ, gắn bó mật thiết với Mộc Viện.
Trong bài phát biểu chào mừng ngắn gọn, Hiệu trưởng Shizuko nói về lịch sử của học viện, về sứ mệnh đào tạo những Âm Dương Sư tài năng để bảo vệ sự cân bằng giữa thế giới con người và thế giới tâm linh. Giọng bà tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, khiến mỗi lời nói đều khắc sâu vào tâm trí các học sinh, khơi gợi trong họ niềm tự hào và ý thức trách nhiệm.
Khi hiệu trưởng kết thúc bài phát biểu, ánh mắt bà dừng lại ở Ayane một lúc lâu hơn những người khác. Một ánh nhìn sâu thẳm, chứa đựng sự thông thái, một chút ưu tư, và cả một niềm hy vọng khó tả. Ayane cảm thấy hơi bối rối và tò mò trước ánh nhìn đó, nhưng cũng có một cảm giác lạ lùng rằng vị Hiệu trưởng này dường như hiểu rõ về cô hơn cả chính bản thân cô, như thể bà biết điều gì đó về "Tiếng Thì Thầm" và cả những rung động bên trong cô.
"Bây giờ, các con sẽ được hướng dẫn về ký túc xá và nhận lịch trình cho những ngày tới." Hiệu trưởng Shizuko thông báo: "Nghi Thức Duyên Phận Ngũ Hành sẽ diễn ra vào sáng mai. Đó sẽ là bước khởi đầu quan trọng cho chặng đường học tập của các con tại đây."
Ayane đứng giữa những học sinh khác, lòng đầy ắp những cảm xúc lẫn lộn. Sự choáng ngợp trước vẻ đẹp và sự kỳ vĩ của học viện. Sự hồi hộp trước những thử thách sắp tới. Và cả một chút lạc lõng khi nhìn những gương mặt tự tin, những nhóm bạn đã hình thành từ trước. Cô liếc nhìn Takeshi đang hào hứng trò chuyện với một vài cậu bạn mới quen, rồi nhìn Rina đang lặng lẽ quan sát mọi thứ, đôi mắt ẩn sau cặp kính lóe lên vẻ phân tích. Nỗi sợ không thể hòa nhập, không đủ khả năng để theo kịp những người khác lại thoáng hiện trong tâm trí cô.
Liệu cô có thể hòa nhập được không? Liệu cô có thể tìm thấy vị trí của mình ở nơi này?
Câu trả lời vẫn còn là một ẩn số. Nhưng khi hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của Seimei tràn vào lồng ngực, và cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng, đầy hy vọng từ bên trong, Ayane biết rằng, dù thế nào đi nữa, cuộc đời cô đã rẽ sang một trang mới. Một trang đầy bí ẩn, thử thách, và có lẽ, cả những điều kỳ diệu đang chờ đón.