347
26
"Hoa Ban Nhỏ Bé" là một ca khúc mang màu sắc rất dịu dàng và trong trẻo, đúng kiểu khiến người nghe chậm lại giữa nhịp sống vội. Ngay từ giai điệu đầu tiên, bài hát đã gợi lên cảm giác bình yên của núi rừng Tây Bắc, nơi hình ảnh hoa ban hiện lên mộc mạc nhưng đầy sức sống. Ca từ không cầu kỳ, không phô trương, mà nhẹ nhàng kể câu chuyện về những điều nhỏ bé trong tình yêu và cuộc sống – những điều tưởng chừng mong manh nhưng lại đủ sức sưởi ấm lòng người.
Giọng hát của Min mềm mại, nữ tính, hòa quyện rất tự nhiên với chất tự sự, gần gũi của Bùi Công Nam, Vương Bình và Kai Đinh. Mỗi người mang một màu giọng riêng, nhưng khi kết hợp lại tạo nên tổng thể hài hòa, như những mảnh ghép cảm xúc bổ sung cho nhau. "Hoa Ban Nhỏ Bé" không chỉ nói về một loài hoa, mà còn là ẩn dụ cho những ước mơ giản dị, cho tình cảm chân thành không ồn ào. Nghe bài hát, người ta dễ nhớ về những khoảnh khắc yên bình đã từng có, để rồi trân trọng hơn những điều nhỏ xíu nhưng rất đáng yêu trong cuộc đời.
Lời bài hát
Mưa vẫn cứ thế rơi, cho dù là ngày hay đêm.
Nhìn vào dòng sông đang dâng rất cao,
Mỗi một giờ đều cao thêm.
Ở tận đằng xa kia có tiếng gọi,
Một người nào thầm kêu tên,
Tìm một người thương đang trôi lạc trong con nước lạnh.
Áo ướt sũng nước mưa anh lao vào màn đêm đen
Chèo xuồng và mang theo phao với đèn.
Lo cho nhiều người không quen,
Thật lòng cầu mong không ai sót lại
Trước khi mặt trời lên.
Chỉ cầu ngày mai ai cũng bình yên,
Cầu mong cho ngày mai khi nước lũ ngừng dâng
Thì ai cũng sẽ được nhìn thấy người thân,
Cầu mong cho ánh sáng ngày mới sẽ lại làm hồng con tim.
Bởi vì mình kiên cường lắm
Dẫu có gió to cũng không thể xô ta liêu xiêu được.
Dẫu có trút mưa, đôi chân ta vẫn sẽ không trơn trượt,
Xưa nay vẫn như thế.
Dù ta hoa ban nhỏ bé mà chẳng sao đâu, chẳng sao đâu,
Chẳng gian nan nào làm ta đau.
Vẫn sẽ đứng đây, vẫn cứ thế, Ta đi qua bao mùa
Vẫn sẽ ngát hương,
Vẫn cứ hòa cùng làn gió đưa
Thân ta tuy nhỏ bé mà con tim ta mạnh mẽ,
Ta sẽ vững vàng giữa non ngàn.
Ngày mai ta vẫn đứng đây hiên ngang
Nắng sẽ tới, mưa thôi rơi.
Những góc phố thân quen kia lại hiện dần lên sau đêm đen
Nước sẽ rút cho ta đem những ướt át ra sân phơi
Đem hong khô ở góc sân quen thuộc
Sẽ có người gom lại từng viên ngói ướt
Sẽ có người chia nhau từng thùng nước mát,
Sẽ có người nấu cơm thật là thơm thật nóng,
Truyền hơi ấm cho lòng bớt chênh vênh
Bước sánh bước vai bên vai,
Trong tim thấy yên tâm hơn
Khi ta biết mình không cô đơn.
Giữa bão tố mưa giông kia,
Vẫn sẽ thấy yên tâm hơn
Khi xung quanh là tình thân từ muôn phương.
Những con người hôm qua chưa quen biết,
Mà hôm nay chung một niềm tha thiết.
Cầu mong cho ngày mai mọi người đều bình yên
Cầu mong cho ngày mai khi nước lũ ngừng dâng
Thì ai cũng sẽ được nhìn thấy người thân,
Cầu mong cho ánh sáng ngày mới sẽ lại làm hồng con tim.
Bởi vì mình kiên cường lắm
Dẫu có gió to cũng không thể xô ta liêu xiêu được.
Dẫu có trút mưa, đôi chân ta vẫn sẽ không trơn trượt,
Xưa nay vẫn như thế.
Dù ta hoa ban nhỏ bé mà chẳng sao đâu, chẳng sao đâu,
Chẳng gian nan nào làm ta đau.
Vẫn sẽ đứng đây, vẫn cứ thế, Ta đi qua bao mùa
Vẫn sẽ ngát hương,
Vẫn cứ hòa cùng làn gió đưa
Thân ta tuy nhỏ bé mà con tim ta mạnh mẽ,
Ta sẽ vững vàng giữa non ngàn.
Ngày mai ta vẫn đứng đây hiên ngang
Rồi một ngày khi cơn bão kia qua rồi,
Thật may là lại được ngồi xuống cùng nhau,
Nói về một thời mà mình kề vai sát cánh bên nhau.
Không muốn để ai ở lại trong nước lũ.
Và vệt bùn còn in ở trên hiên nhà
Là nhắc nhở ta mình đã đi rất xa,
Đi qua buồn đau sinh tử bể dâu
Mà vẫn bên nhau.
Dẫu có gió to cũng không thể xô ta liêu xiêu được.
Dẫu có trút mưa, đôi chân ta vẫn sẽ không trơn trượt,
Xưa nay vẫn như thế.
Dù ta hoa ban nhỏ bé mà chẳng sao đâu, chẳng sao đâu,
Chẳng gian nan nào làm ta đau.
Vẫn sẽ đứng đây, vẫn cứ thế, Ta đi qua bao mùa
Vẫn sẽ ngát hương,
Vẫn cứ hòa cùng làn gió đưa
Thân ta tuy nhỏ bé mà con tim ta mạnh mẽ,
Ta sẽ vững vàng giữa non ngàn.
Ngày mai ta vẫn đứng đây hiên ngang
Chỉnh sửa cuối:

