0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
58 0
55284109730_f2e0515527_o.png


Hành trình giải cứu thế giới

Tác giả: Peach Blossom

Thể loại: Xuyên không, xuyên sách, tu tiên, dị năng, khoa học viễn tưởng, hài hước, mưu lược, nữ cường, HE.

Văn án:

Nữ chính, Tô Vãn Ca là một cô gái mồ côi sống ở thế kỷ 21. Cô sống bằng nghề: Streamer game, bán hàng online, làm thêm đủ nghề, tính cách cực kỳ lầy lội, mồm mép vô đối.

Một ngày nọ, cô chết vì cứu một bé gái trong vụ tai nạn xe. Khi mở mắt ra cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu tiên máu chó mình từng đọc. Mà càng đáng sợ hơn cô xuyên thành nữ phụ pháo hôi sống không quá ba chương.

Trưởng lão uy hiếp:

"Ngươi dám chống đối tông môn?"

Nữ chính nghiêm túc:

"Không."

"Ta chỉ đang giúp tông môn giảm tỷ lệ thiểu năng."

Nam chính hỏi:

"Ngươi không sợ chết sao?"

Nàng:

"Ta nghèo còn không sợ."

"Chết nhằm nhò gì."
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 1: Đêm Mưa Và Một Người Không Có Nhà


Ba giờ sáng, thành phố vẫn sáng rực như chưa từng biết ngủ, những tòa cao ốc dựng đứng giữa màn mưa giống các cỗ máy khổng lồ lạnh lẽo vận hành không ngừng, ánh đèn neon phản chiếu qua lớp kính ướt tạo thành từng dải màu mờ nhạt kéo dài đến tận cuối con đường.

Trong khu chung cư cũ kỹ sắp bị phá dỡ ở ngoại ô, Tô Vãn Ca vẫn ngồi co chân trên chiếc ghế xoay bong tróc da, trước mặt là màn hình livestream chưa tắt, bên cạnh là tô mì ăn liền đã nguội quá nửa.

Căn phòng cô ở nhỏ đến mức chỉ cần bước vài bước đã chạm tường, chiếc quạt cũ kêu cọt kẹt như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào, bóng đèn vàng nhấp nháy khiến cả căn phòng giống bối cảnh phim kinh dị hơn là nơi con người sinh sống.

Thế nhưng Tô Vãn Ca vẫn có thể vừa đọc bình luận vừa cười rất vui vẻ, mái tóc dài được búi tạm bằng cây bút chì, vài lọn tóc rơi xuống trước trán càng làm gương mặt cô thêm vài phần lười biếng tùy ý.

Có người trong livestream hỏi:

"Vì sao bạn xinh đẹp như vậy mà vẫn độc thân?"

Cô lập tức cắn một miếng xúc xích rồi nghiêm túc đáp:

"Yêu đương sẽ ảnh hưởng tới tốc độ kiếm tiền, hơn nữa đàn ông không giúp tôi trả tiền điện nước nhưng điều hòa thì có thể cứu mạng tôi trong mùa hè."

Cả phòng livestream cười đến spam kín màn hình.

Tô Vãn Ca cũng cười theo, đôi mắt cong cong rất đẹp, giống như cô thật sự vô ưu vô lo. Chỉ có cô biết rõ, nếu hôm nay doanh thu không đủ, tháng này cô có thể bị đuổi ra ngoài.

Điện thoại đúng lúc rung lên.

Nhìn thấy tên chủ nhà, cô thở dài mở loa ngoài, vừa chỉnh camera vừa vô cùng chân thành nói:

"Bản thân còn sống đến giờ đã là kỳ tích của nhân loại, xin chú đừng tiếp tục tạo áp lực cho tầng lớp lao động nghèo như con nữa."

Đầu dây bên kia nghẹn vài giây rồi tức giận cúp máy.

Livestream kết thúc lúc gần bốn giờ sáng.

Nụ cười trên mặt Tô Vãn Ca dần biến mất, cô tựa lưng vào ghế, mệt mỏi xoa huyệt thái dương rồi mở bảng thống kê doanh thu hôm nay, con số không quá tệ nhưng vẫn chưa đủ khiến cô yên tâm, bởi ngoài tiền thuê phòng cô còn phải gửi tiền về cô nhi viện, nơi duy nhất từng cho cô cảm giác được gọi là nhà.

Cô là trẻ mồ côi, không cha mẹ, không có người thân, cũng không có ai chờ cô trở về.

Cuộc đời Tô Vãn Ca giống như cỏ dại mọc lên giữa khe đá, tự mình chịu mưa chịu gió rồi tự mình lớn lên, từng làm đủ loại công việc để sống sót từ phát tờ rơi, chạy bàn, giao hàng cho đến edit video thuê hay cày game kiếm tiền, thế nhưng điều kỳ lạ là dù cuộc sống khó khăn đến đâu cô cũng chưa từng oán trách, giống như đối với cô, chỉ cần còn sống đã là chuyện rất đáng vui vẻ.

Trên bàn cạnh máy tính đặt vài hộp sữa cùng bánh quy trẻ em được xếp ngay ngắn. Đó là quà cô mua cho bọn trẻ trong cô nhi viện.

Có đôi khi chính cô ăn mì gói suốt cả tuần nhưng vẫn nhớ mua đồ cho những đứa trẻ không có người thân giống mình.

Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn.

Tô Vãn Ca mở trang web đọc truyện để thư giãn trước khi tiếp tục làm việc, bộ truyện cô đang đọc gần đây tên là Thần Đạo Vĩnh Sinh, nội dung không tệ nhưng nhân vật nữ phụ trùng tên với cô lại khiến cô càng đọc càng tức.

Nữ phụ trong truyện cũng tên Tô Vãn Ca, vừa ngu xuẩn vừa ác độc, vì tranh nam nhân mà tự hại chết bản thân.

Đọc đến đoạn nữ phụ bị phế tu vi, cô bật cười đầy bất lực, cảm giác như tác giả cố tình dùng tên mình để trù cô vậy, nhưng điều khiến cô chú ý nhất lại là một đoạn rất ngắn trong truyện: Nữ phụ thật ra sở hữu linh căn cực kỳ đáng sợ, chỉ vì bị phong ấn từ nhỏ nên cả đời bị xem là phế vật.

Tô Vãn Ca nhìn màn hình thật lâu rồi lẩm bẩm rằng đúng là phá sản từ vạch đích.

Đúng lúc ấy điện thoại lại rung lên.

Lần này là viện trưởng cô nhi viện. Giọng bà rất nhẹ:

"Gần đây con có mệt không?"

Theo thói quen, Tô Vãn Ca vẫn cười nói rằng mình sống rất tốt, kiếm tiền thuận lợi, bảo bà không cần lo lắng nữa, nhưng sau khi cuộc gọi kết thúc, cô lại cúi đầu ho khan dữ dội.

Trong túi áo khoác bên cạnh là kết quả khám bệnh cùng vài viên thuốc giảm đau rẻ tiền. Cô biết cơ thể mình có vấn đề nhưng cô không có tiền chữa trị.

Có đôi khi cô cảm thấy cuộc sống giống như đang ép một người không biết bơi tiếp tục chìm xuống nước, nhưng cô lại không cam lòng chết đi, bởi nếu cô biến mất, có lẽ sẽ chẳng còn ai nhớ rằng trên thế giới từng tồn tại một Tô Vãn Ca như vậy.

Rạng sáng bốn giờ, cô khoác áo mưa ra ngoài giao đơn hàng đầu tiên trong ngày.

Chiếc xe điện cũ chạy giữa màn mưa lạnh buốt, phía trước treo một con gấu bông bạc màu, đó là món quà cuối cùng viện trưởng để lại trước khi qua đời.

Đêm mưa khiến cả thành phố trở nên mờ ảo.

Khi đi ngang qua ngã tư, cô nhìn thấy một bé gái đang ngồi co ro dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, đứa bé bị lạc mẹ.

Tô Vãn Ca dừng xe, vụng về đưa cho cô bé hộp sữa mới mua.

Đứa trẻ nhỏ giọng hỏi:

"Chị có người nhà không?"

Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vãn Ca bỗng im lặng. Cô nhìn dòng xe mờ nhòe trong màn mưa trắng xóa, lần đầu tiên cảm thấy thế giới rộng lớn như vậy nhưng chẳng có nơi nào thật sự thuộc về mình.

Nhưng rất nhanh, cô lại cười. Cô nói:

"Chị có rất nhiều người nhà, chỉ là họ còn chưa tìm thấy chị thôi."

Ngay lúc ấy, tiếng phanh xe chói tai đột nhiên vang lên. Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía ngã tư. Đứa bé đứng ngay giữa đường nhưng không có ai kịp phản ứng.

Trong khoảnh khắc đó, Tô Vãn Ca gần như không suy nghĩ, cô lao tới đẩy mạnh đứa bé ra ngoài, còn bản thân bị ánh đèn xe chói mắt nuốt chửng giữa màn mưa lạnh buốt.

Cơ thể cô đau đến mất cảm giác, ý thức dần chìm vào bóng tối. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, Tô Vãn Ca chỉ nghĩ một chuyện cực kỳ buồn cười: Cô còn chưa trả tiền phòng.

Sau đó, một giọng nói lạnh như máy móc vang lên giữa bóng tối vô tận:

"Đã xác nhận linh hồn phù hợp."

"Bắt đầu truyền tống."
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 2: Nữ Phụ Pháo Hôi Không Muốn Chết


Đau, đó là cảm giác đầu tiên khi Tô Vãn Ca mở mắt.

Không phải kiểu đau đớn bình thường sau tai nạn mà giống như toàn bộ cơ thể bị nghiền nát rồi cưỡng ép ghép lại từ đầu, từng mạch máu căng cứng như muốn nổ tung, vô số âm thanh hỗn loạn vang vọng trong đầu khiến cô chỉ muốn lập tức ngất đi lần nữa.

Mùi máu tanh tràn ngập nơi chóp mũi, mưa lạnh không ngừng đập lên người cùng với tiếng cãi vã và linh lực hỗn loạn cuộn trào khắp không gian khiến đầu óc cô càng thêm choáng váng.

Tô Vãn Ca khó khăn mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là một thanh trường kiếm nhuốm máu đang chỉ thẳng vào mình. Còn người cầm kiếm là một thiếu nữ áo trắng dung mạo thanh lệ nhưng ánh mắt lại đầy chán ghét.

"Ngươi còn mặt mũi sống sao?"

Giọng nói vừa vang lên, vô số ký ức xa lạ lập tức tràn vào đầu cô như thủy triều. Tô Vãn Ca đau đến mức suýt bật thét.

Cô xuyên rồi, không chỉ xuyên không mà còn xuyên đúng vào bộ tiểu thuyết mình vừa đọc trước khi chết. Quan trọng hơn là cô xuyên thành nữ phụ pháo hôi trùng tên với mình, một nhân vật sống chưa tới ba chương đã bị xử chết.

Tô Vãn Ca nằm trên nền đá lạnh buốt, cả người đầy máu, đầu óc hỗn loạn đến mức muốn chửi thề, nhưng khi tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, cô mới thật sự cảm thấy tình huống hiện tại vô cùng nguy hiểm.

Bởi vì thời điểm cô xuyên tới chính là phân cảnh nữ phụ bị toàn bộ tông môn xét xử. Theo nguyên tác, tối nay nguyên chủ sẽ chết, không ai cứu cũng không ai quan tâm cô có bị oan hay không.

Xung quanh quảng trường tụ tập vô số đệ tử, ánh mắt ai nhìn cô cũng giống như đang nhìn một thứ rác rưởi đáng ghét. Còn phía trên bậc đá cao là các trưởng lão ngồi lạnh lùng như đang chờ xử lý một tội nhân không đáng nhắc tới.

Mưa càng lúc càng lớn, nước lạnh hòa lẫn máu tươi chảy xuống mặt đất.

Tô Vãn Ca cúi đầu, nhanh chóng sắp xếp lại ký ức trong đầu.

Nguyên chủ xuất thân từ Tô gia, từng được xem là thiên tài hiếm có, nhưng từ năm mười tuổi linh căn đột nhiên biến mất, tu vi không thể tiến thêm nửa bước, từ đó bị gia tộc ghét bỏ, đồng môn xem thường, cha mẹ lạnh nhạt, sống những ngày tháng còn không bằng hạ nhân. Mà hôm nay, cô bị vu oan hạ độc linh thú của đồng môn vì ghen ghét nữ chính.

Một cái bẫy cực kỳ vụng về nhưng nguyên chủ quá yếu đuối nên hoàn toàn không biết phản kháng.

Tô Vãn Ca âm thầm hít sâu một hơi thầm nghĩ: Nếu ông trời đã để cô sống lại lần nữa, cô tuyệt đối không muốn chết kiểu ngu ngốc như vậy.

Một vị trưởng lão lúc này lạnh giọng tuyên bố tội trạng của cô. Xung quanh lập tức vang lên vô số lời mắng chửi, có người còn trực tiếp ném đá về phía cô như muốn trút hết chán ghét nhiều năm qua.

Nếu là nguyên chủ, lúc này có lẽ đã khóc lóc giải thích trong tuyệt vọng nhưng Tô Vãn Ca chỉ chậm rãi ngẩng đầu. Mưa lạnh chảy dọc theo gương mặt tái nhợt của cô, đôi mắt vốn hỗn loạn lúc này lại dần bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn đám người trước mặt thật lâu rồi bỗng bật cười trông vô cùng gợi đòn.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ quảng trường bỗng im lặng vài giây bởi vì ánh mắt của cô đã hoàn toàn khác trước, không có sự hèn nhát cùng tuyệt vọng của nguyên chủ mà giống như một người vừa bò ra khỏi địa ngục.

Tô Vãn Ca chống tay đứng dậy giữa cơn mưa lạnh, máu tươi nhỏ xuống theo đầu ngón tay nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, giọng nói khàn khàn lại rõ ràng vang lên giữa quảng trường rộng lớn.

"Nói ta hạ độc.."

"Có chứng cứ không?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back