Sau khi lời nói của Tô Vãn Ca vang lên giữa quảng trường, bầu không khí trên Vấn Tội Đài lập tức trở nên quỷ dị đến mức khó tả.
Mưa đêm vẫn trút xuống không ngừng, hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng mang theo cảm giác buốt giá tận xương. Lúc này, không còn ai để ý tới thời tiết nữa bởi vì toàn bộ ánh mắt của họ đều đang dồn lên thân ảnh gầy gò đứng giữa quảng trường kia, giống như muốn nhìn xem cô còn có thể làm ra chuyện gì.
Một phế vật bị định tội, nổi tiếng ngu xuẩn vậy mà giờ phút này lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Ngay cả vài trưởng lão phía trên đại điện cũng bắt đầu dao động. Nếu Tô Vãn Ca thật sự chỉ đang chống chế, cô sẽ không dám yêu cầu kiểm tra thi thể linh thú ngay trước mặt toàn bộ tông môn.
Vị trưởng lão chấp pháp ngồi trên cao hơi nheo mắt lại, ánh mắt già nua sắc bén giống như muốn xuyên thấu suy nghĩ của cô, nhưng cuối cùng vẫn lạnh giọng phất tay.
"Đưa thi thể linh thú lên."
Theo mệnh lệnh ấy, vài đệ tử phụ trách linh thú viên nhanh chóng mang một chiếc quan tài bằng hàn ngọc đặt xuống giữa quảng trường, nắp quan tài vừa mở ra, một luồng hàn khí lập tức lan khắp xung quanh khiến không ít người vô thức lùi lại.
Bên trong là thi thể của linh thú trấn sơn, một con Bích Đồng Huyền Lang cấp cao.
Dù đã chết nhưng uy áp còn sót lại vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực nặng nề, bộ lông xanh sẫm dính đầy máu, phần bụng có dấu vết linh lực ăn mòn rõ ràng, thoạt nhìn đúng là bộ dạng trúng độc mà chết.
Đám đệ tử xung quanh bắt đầu xì xào. Rất nhiều người nhìn Tô Vãn Ca bằng ánh mắt chế giễu, hiển nhiên cho rằng cô chỉ đang cố kéo dài thời gian trước khi chết.
Tô Vãn Ca lại không để ý tới bọn họ. Cô chậm rãi bước tới trước quan tài, từng cơn đau từ lưng truyền tới khiến bước chân cô hơi loạng choạng. Máu thậm chí còn theo nước mưa nhỏ xuống mặt đất nhưng ánh mắt cô lại càng lúc càng bình tĩnh.
Kiếp trước cô không phải bác sĩ pháp y nhưng cô từng đọc rất nhiều sách cũng từng xem không ít vụ án trên mạng. Quan trọng là cô rất giỏi quan sát.
Tô Vãn Ca cúi người nhìn thi thể linh thú thật lâu. Ánh mắt dừng lại ở móng vuốt bên trái của nó.
Trong nguyên tác, linh thú này được kết luận chết vì Hàn Tủy Tán, loại độc sẽ khiến linh mạch đóng băng rồi dần dần hoại tử. Nếu thật sự chết vì hàn độc, cơ thể linh thú phải xuất hiện dấu hiệu kết tinh linh khí ở phần kinh mạch chính.
Hiện tại lại không có, không chỉ không có mà móng vuốt của linh thú còn lưu lại vết nứt cực nhỏ giống như từng cố cào cấu thứ gì đó trước khi chết.
Tô Vãn Ca hơi nheo mắt. Cô lại cúi xuống kiểm tra phần đồng tử đã mất ánh sáng của linh thú.
Trái tim cô khẽ trầm xuống. Đồng tử tan rã quá nhanh, không giống trúng độc mà giống như là linh hồn bị cưỡng ép rút khỏi cơ thể.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, sống lưng cô lập tức lạnh đi. Đây không còn là chuyện hạ độc bình thường nữa mà là tà thuật, một loại cấm thuật cực kỳ nguy hiểm trong
tu tiên giới.
Tô Vãn Ca chậm rãi đứng thẳng người lên giữa vô số ánh mắt xung quanh.
"Linh thú không chết vì độc." Giọng nói của cô vang lên khiến quảng trường lập tức ồn ào.
Một trưởng lão lạnh giọng quát:
"Ngươi còn muốn hồ ngôn loạn ngữ?"
Tô Vãn Ca không hề hoảng. Cô nhìn thẳng về phía đối phương rồi chậm rãi nói tiếp:
"Nếu là Hàn Tủy Tán, kinh mạch phải đóng băng từ nội phủ lan ra ngoài da thịt, nhưng nội phủ của nó hoàn toàn không có dấu hiệu hoại tử."
"Ngoài ra" Cô hơi dừng lại, sau đó đưa tay chỉ vào móng vuốt linh thú.
"Nó từng phản kháng trước khi chết, chứng tỏ lúc ấy ý thức vẫn còn tỉnh táo."
"Toàn bộ linh lực lại biến mất trong nháy mắt. Đây không phải trúng độc mà là bị cưỡng ép rút hồn."
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ quảng trường hoàn toàn yên lặng. Ngay cả mưa dường như cũng nhỏ đi vài phần. Rất nhiều đệ tử bắt đầu thay đổi sắc mặt bởi vì "rút hồn" là cấm thuật chỉ ma tu mới dùng. Nếu chuyện này là thật, vậy vụ án linh thú tử vong hoàn toàn không đơn giản như bọn họ nghĩ.
Tô Vãn Ca âm thầm quan sát phản ứng mọi người. Cô nhìn thấy khoảnh khắc mình nhắc tới "rút hồn", ánh mắt Bạch Nhược Ly rõ ràng dao động rất nhanh nhưng vẫn bị cô bắt được.
Tô Vãn Ca khẽ nhíu mày. Cô nhớ trong nguyên tác nữ chính tuyệt đối không liên quan tới tà thuật, trừ khi có chuyện gì đó đã thay đổi hoặc có kẻ đang lợi dụng nữ chính.
Đúng lúc ấy, ánh mắt cô đột nhiên dừng lại ở phần cổ linh thú. Nơi đó có một dấu ấn cực nhỏ gần như không thể nhìn thấy, một tia linh lực màu trắng nhạt. Nếu không quan sát cực kỹ sẽ hoàn toàn bị bỏ qua.
Tô Vãn Ca đưa tay chạm nhẹ lên dấu vết ấy. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào bộ lông lạnh buốt của linh thú, một cảm giác cực kỳ kỳ lạ đột nhiên truyền tới.
Thế giới xung quanh như rung lên trong chớp mắt. Tiếng mưa biến mất, tiếng người biến mất ngay cả gió cũng ngừng lại. Toàn bộ quảng trường chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Tô Vãn Ca ngây người. Cô nhìn giọt nước mưa đang đứng yên giữa không trung trước mặt mình, đồng tử lập tức co rút.
Thời gian.. Dừng lại?
Nhưng trạng thái ấy chỉ kéo dài chưa tới nửa giây, mọi thứ lập tức khôi phục bình thường. Tiếng mưa lần nữa vang lên. Đám người xung quanh vẫn không phát hiện bất cứ điều gì, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác.
Tim Tô Vãn Ca lại đập dữ dội, cô biết rõ đó không phải ảo giác, vừa rồi thời gian thật sự đã bị ngưng lại.
Cùng lúc ấy, trên mái đại điện cao nhất, một nam tử mặc hắc y đang đứng dưới màn mưa lạnh lẽo chậm rãi mở mắt.
Hắn vốn vẫn luôn thờ ơ quan sát trò hề dưới quảng trường, nhưng vào khoảnh khắc thời gian ngừng trôi kia, ánh mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện dao động, bàn tay đang đặt sau lưng hơi siết chặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng về phía Tô Vãn Ca giống như vừa xác nhận được thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Phía dưới quảng trường, Tô Vãn Ca hoàn toàn không biết mình đã bị người khác chú ý, cô chỉ lặng lẽ thu tay về, cố ép trái tim đang đập loạn bình tĩnh lại. Sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía đám người trước mặt.
Mưa lạnh trượt xuống gương mặt tái nhợt của cô nhưng ánh mắt lại càng lúc càng sắc bén.
"Ta nói rồi nếu muốn định tội người khác, ít nhất cũng nên dùng não trước đã."