Đau, đó là cảm giác đầu tiên khi Tô Vãn Ca mở mắt.
Không phải kiểu đau đớn bình thường sau tai nạn mà giống như toàn bộ cơ thể bị nghiền nát rồi cưỡng ép ghép lại từ đầu, từng mạch máu căng cứng như muốn nổ tung, vô số âm thanh hỗn loạn vang vọng trong đầu khiến cô chỉ muốn lập tức ngất đi lần nữa.
Mùi máu tanh tràn ngập nơi chóp mũi, mưa lạnh không ngừng đập lên người cùng với tiếng cãi vã và linh lực hỗn loạn cuộn trào khắp không gian khiến đầu óc cô càng thêm choáng váng.
Tô Vãn Ca khó khăn mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là một thanh trường kiếm nhuốm máu đang chỉ thẳng vào mình. Còn người cầm kiếm là một thiếu nữ áo trắng dung mạo thanh lệ nhưng ánh mắt lại đầy chán ghét.
"Ngươi còn mặt mũi sống sao?"
Giọng nói vừa vang lên, vô số ký ức xa lạ lập tức tràn vào đầu cô như thủy triều. Tô Vãn Ca đau đến mức suýt bật thét.
Cô xuyên rồi, không chỉ
xuyên không mà còn xuyên đúng vào bộ tiểu thuyết mình vừa đọc trước khi chết. Quan trọng hơn là cô xuyên thành nữ phụ pháo hôi trùng tên với mình, một nhân vật sống chưa tới ba chương đã bị xử chết.
Tô Vãn Ca nằm trên nền đá lạnh buốt, cả người đầy máu, đầu óc hỗn loạn đến mức muốn chửi thề, nhưng khi tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, cô mới thật sự cảm thấy tình huống hiện tại vô cùng nguy hiểm.
Bởi vì thời điểm cô xuyên tới chính là phân cảnh nữ phụ bị toàn bộ tông môn xét xử. Theo nguyên tác, tối nay nguyên chủ sẽ chết, không ai cứu cũng không ai quan tâm cô có bị oan hay không.
Xung quanh quảng trường tụ tập vô số đệ tử, ánh mắt ai nhìn cô cũng giống như đang nhìn một thứ rác rưởi đáng ghét. Còn phía trên bậc đá cao là các trưởng lão ngồi lạnh lùng như đang chờ xử lý một tội nhân không đáng nhắc tới.
Mưa càng lúc càng lớn, nước lạnh hòa lẫn máu tươi chảy xuống mặt đất.
Tô Vãn Ca cúi đầu, nhanh chóng sắp xếp lại ký ức trong đầu.
Nguyên chủ xuất thân từ Tô gia, từng được xem là thiên tài hiếm có, nhưng từ năm mười tuổi linh căn đột nhiên biến mất, tu vi không thể tiến thêm nửa bước, từ đó bị gia tộc ghét bỏ, đồng môn xem thường, cha mẹ lạnh nhạt, sống những ngày tháng còn không bằng hạ nhân. Mà hôm nay, cô bị vu oan hạ độc linh thú của đồng môn vì ghen ghét nữ chính.
Một cái bẫy cực kỳ vụng về nhưng nguyên chủ quá yếu đuối nên hoàn toàn không biết phản kháng.
Tô Vãn Ca âm thầm hít sâu một hơi thầm nghĩ: Nếu ông trời đã để cô sống lại lần nữa, cô tuyệt đối không muốn chết kiểu ngu ngốc như vậy.
Một vị trưởng lão lúc này lạnh giọng tuyên bố tội trạng của cô. Xung quanh lập tức vang lên vô số lời mắng chửi, có người còn trực tiếp ném đá về phía cô như muốn trút hết chán ghét nhiều năm qua.
Nếu là nguyên chủ, lúc này có lẽ đã khóc lóc giải thích trong tuyệt vọng nhưng Tô Vãn Ca chỉ chậm rãi ngẩng đầu. Mưa lạnh chảy dọc theo gương mặt tái nhợt của cô, đôi mắt vốn hỗn loạn lúc này lại dần bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn đám người trước mặt thật lâu rồi bỗng bật cười trông vô cùng gợi đòn.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ quảng trường bỗng im lặng vài giây bởi vì ánh mắt của cô đã hoàn toàn khác trước, không có sự hèn nhát cùng tuyệt vọng của nguyên chủ mà giống như một người vừa bò ra khỏi địa ngục.
Tô Vãn Ca chống tay đứng dậy giữa cơn mưa lạnh, máu tươi nhỏ xuống theo đầu ngón tay nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, giọng nói khàn khàn lại rõ ràng vang lên giữa quảng trường rộng lớn.
"Nói ta hạ độc.."
"Có chứng cứ không?"