Không khí trên Vấn Tội Đài sau câu nói của Tô Vãn Ca gần như ngưng động lại.
Mưa vẫn rơi không ngừng, từng cơn gió lạnh mang theo hơi nước quét qua quảng trường rộng lớn khiến vạt áo của mọi người tung bay phần phật, không ai lên tiếng, bởi vì tất cả đều cảm thấy Tô Vãn Ca hôm nay giống như đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Cô vốn là kẻ yếu đuối nhất, một phế vật nổi tiếng của Thanh Huyền Tông, là người luôn cúi đầu im lặng trước những lời chế giễu.
Nhưng hiện tại, nữ tử đang đứng giữa mưa kia dù toàn thân đầy thương tích vẫn mang đến cho người khác một cảm giác cực kỳ sắc bén, giống như lớp vỏ yếu đuối trước kia đã bị xé nát, để lộ thứ gì đó hoàn toàn khác ở bên trong.
Một vị trưởng lão cau mày nhìn nàng, giọng nói lạnh xuống vài phần:
"Ngươi còn muốn ngụy biện?"
Tô Vãn Ca đưa tay lau nước mưa trên mặt, trong lòng âm thầm thở dài, cô phát hiện
tu tiên giới này có một đặc điểm cực kỳ thống nhất, đó là chỉ cần người yếu mở miệng giải thích thì sẽ bị gọi là chống chế, còn người mạnh dù giết người trước mặt mọi người vẫn có thể được khen là hành sự quyết đoán.
Quả nhiên ở đâu cũng vậy. Nắm đấm mới là đạo lý lớn nhất nhưng đáng tiếc là kiếp trước cô đã nghèo đến mức phải dựa vào đầu óc để sống. Thứ duy nhất cô không thiếu chính là khả năng quan sát cùng logic.
"Tội danh hạ độc linh thú là do ai xác nhận?". Cô chậm rãi mở miệng, giọng nói không lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ.
Một nam đệ tử đứng phía dưới lập tức bước ra, người này là đệ tử phụ trách linh thú viên, cũng là người đầu tiên phát hiện linh thú tử vong.
"Hàn Tủy Tán được tìm thấy trong phòng ngươi."
Tô Vãn Ca nghe vậy liền bật cười nhưng ánh mắt lại lạnh xuống.
"Nếu ta nhớ không lầm, Hàn Tủy Tán là hàn độc cấp tam, cần dùng Băng Tâm Thảo cùng hàn hệ linh khí để luyện chế."
Cô hơi nghiêng đầu nhìn đối phương. "Ta là hỏa hệ tạp linh căn đã bị phế nhiều năm, ngươi cảm thấy ta luyện được?"
Nam đệ tử kia lập tức nghẹn lại. Không chỉ hắn mà ngay cả vài trưởng lão phía trên đại điện cũng hơi biến sắc bởi vì chuyện này đúng là sơ hở rất lớn.
Tu sĩ muốn luyện độc hoặc luyện đan đều cần linh lực phù hợp với thuộc tính dược liệu, mà nguyên chủ từ lâu đã không thể vận dụng linh khí ổn định, căn bản không đủ khả năng luyện chế Hàn Tủy Tán.
Nhưng lúc trước bởi vì tất cả mọi người đều tin rằng Tô Vãn Ca ghen ghét tiểu sư muội nên mất lý trí hạ độc, không ai thật sự kiểm tra kỹ điểm này.
Tô Vãn Ca lại không cho bọn họ thời gian suy nghĩ. Cô tiếp tục chậm rãi mở miệng giữa màn mưa lạnh buốt:
"Nếu ta thật sự hạ độc, vậy linh thảo đâu?"
"Lò luyện đâu?"
"Dấu vết linh khí đâu?"
"Một người không thể luyện độc, lại đột nhiên thành công hạ độc linh thú trấn sơn mà không để lại bất kỳ dao động linh lực nào."
"Nói thật, ta còn tưởng mình là thiên tài đến mức bản thân cũng không biết."
Một vài đệ tử phía dưới không nhịn được bật cười. Bầu không khí vốn nghiêm trọng lập tức xuất hiện dao động.
Sắc mặt vị trưởng lão chấp pháp bắt đầu khó coi. Ông ta hiển nhiên không ngờ một phế vật luôn bị xem thường như Tô Vãn Ca lại có thể bình tĩnh phản bác đến mức này.
Trong đám đông, một thiếu nữ mặc váy trắng đứng cạnh các đệ tử thân truyền khẽ siết chặt ngón tay dưới tay áo. Đó chính là tiểu sư muội nổi tiếng nhất Thanh Huyền Tông - Bạch Nhược Ly, thuộc Hàn hệ linh khí.
Dung mạo cô ta thanh tú dịu dàng, khí chất sạch sẽ như tuyết đầu mùa, lúc này đôi mắt còn hơi đỏ lên vì khóc, bộ dáng vừa đáng thương vừa yếu đuối khiến không ít nam đệ tử vô thức mềm lòng.
Trong nguyên tác, đây chính là nữ chính chân chính. Còn nguyên chủ chỉ là nữ phụ ác độc dùng để làm nền.
Tô Vãn Ca nhìn bộ dạng kia, trong đầu không nhịn được nhớ tới mấy drama trà xanh trên mạng kiếp trước. Đúng là dù ở thời đại nào cũng không thiếu kiểu người này.
Bạch Nhược Ly cắn môi, thấp giọng nói:
"Ta chỉ lo lắng cho linh thú trấn sơn, không hiểu vì sao sư tỷ lại luôn nhằm vào muội.". Giọng nói mềm mại mang theo nghẹn ngào khiến vài đệ tử lập tức bắt đầu bênh vực.
Tô Vãn Ca đứng dưới mưa nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi giật nhẹ. Cô thật sự rất muốn hỏi đám người này có phải đầu óc đều đem đi luyện kiếm rồi không.
Một nữ đệ tử đứng gần đó không nhịn được lớn tiếng mắng:
"Ngươi không biết hối cải, tới lúc này còn muốn kéo tiểu sư muội xuống nước."
Tô Vãn Ca nghe vậy chỉ chậm rãi quay đầu nhìn đối phương.
"Ngươi có thể dùng não trước khi nói chuyện không?". Câu nói quá thẳng thắn khiến toàn trường lại lần nữa im lặng.
Ngay cả vài trưởng lão cũng suýt nghẹn. Tô Vãn Ca thì mặc kệ ánh mắt khắp nơi, cô hiện tại chỉ muốn sống sót, hơn nữa càng quan sát cô càng cảm thấy chuyện này không đơn giản như trong nguyên tác bởi vì ký ức của nguyên chủ thật sự bị thiếu mất một đoạn.
Có người cố tình muốn cô chết mà cái chết này rõ ràng đã được chuẩn bị từ trước.
Đúng lúc ấy, một nam tử đứng phía sau các trưởng lão chợt lên tiếng. Người này mặc trường bào xanh sẫm, dung mạo tuấn tú lạnh lùng, chính là đại đệ tử nội môn Lăng Trần, thiên tài kiếm tu nổi tiếng của Thanh Huyền Tông.
Trong nguyên tác, hắn là một trong những người ghét nguyên chủ nhất. Nhưng lúc này ánh mắt hắn nhìn Tô Vãn Ca lại mang theo vài phần dò xét.
"Ngươi nói mình vô tội vậy có chứng cứ không?"
Tô Vãn Ca nhìn hắn vài giây rồi đột nhiên cười. Cô biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Nếu không lật bàn ngay lúc này, cô thật sự sẽ chết. Cho nên cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía đại điện cao lớn phía trước, mặc cho nước mưa chảy dọc theo gương mặt tái nhợt, ánh mắt lại càng lúc càng sáng.
"Đương nhiên có."
Cô dừng một chút rồi từng chữ rõ ràng vang lên giữa màn mưa: "Ta muốn kiểm tra thi thể linh thú ngay tại đây."
Toàn bộ quảng trường chấn động, không ai nghĩ tới một phế vật như cô lại dám chủ động yêu cầu kiểm tra hiện trường trước mặt tất cả mọi người.
Sâu trong đám người, Bạch Nhược Ly lần đầu tiên thay đổi sắc mặt.