Chín giờ tối, ngoài cổng ủy ban nhân dân thành phố B.
Hoàng Thủy đang cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn nhìn không chớp mắt, nơi đăng ký: Uỷ ban nhân dân thành phố B. Ngày tháng đăng ký: Mười ba tháng mười một năm x. Ký tên, vợ: Hoàng Thủy, chồng: Hoàng Nhật Long..
Vậy là cô đã kết hôn? Cô hi vọng cả nhà không biết hôm nay cô mới đi đăng ký kết hôn (trừ em họ), nên cô đã thỉnh cầu Hoàng Nhật Long điền tháng đăng ký chậm hơn một tháng (người ta vừa có tiền vừa có tiền làm gì chẳng được a).
Cô đang ngẩn người thì có tiếng nói trầm thấp từ tính bên cạnh vang lên.
"Hối hận rồi sao, bà xã?"
Ách, bà xã? Có cần gọi như vậy không? Sến quá à, nhưng mà cô thích, ha ha. Hối hận gì? Nhưng hiện tại, cô cũng chưa biết cảm xúc của mình là như thế nào.
Hạnh phúc? Chưa đến mức đấy. May mắn? Ừm nghĩ lại may mắn thật. May nhờ thằng em họ tìm cho cô một người đàn ông vừa có tiền, vừa có quyền lại vừa có sắc.
Quá hoàn hảo, tuy rằng tờ giấy chứng nhận này chỉ có hiệu lực hai năm, nhưng như vậy là quá đủ rồi. Người ta thường nói, bữa tiệc nào cũng có lúc phải tàn không phải sao? Mà quan trọng là cô sợ bản thân xa đọa vào cái mấn mồ này bao giờ không hay mà thôi. Cô thích lý trí thắng hơn là con tim.
Thấy cô mãi không trả lời, Hoàng Nhật Long nghĩ không lẽ cô ấy hối hận? Anh siết chặt bàn tay, lo lắng cô sẽ trả lời là "Có", nếu cô nói vậy thì anh phải làm gì bây giờ?
Anh đã hạ quyết tâm rằng dù chỉ là giả nhưng anh sẽ biến nó thành sự thật.
"Ừ hứ, đâu có, em phải cảm cơn anh mới đúng chứ. Chuyện hợp đồng, nếu anh có điều gì muốn thêm thì thêm vào ha. Còn giấy tờ này anh giữ đi."
Anh chỉ "Ừ" rồi bước lên xe. Hoàng Nhật Long ngồi lên chiếc xe vừa mới ra mắt với phiên bản có hạn Rolls – Royce Ghost thế hệ thứ hai, anh không vội đóng cửa ngay mà quay qua nhìn cô gái đang mặc bộ váy kẻ thu đông đang đứng trong gió làm anh phá lệ muốn bảo vệ.
"Lên xe."
Hôm nay đã là mười ba tháng mười hai dương lịch, buổi tối trời bắt đầu lạnh hơn mà cô ăn mặc mỏng manh vậy làm anh bất giác nhăn mày.
Ủa, cô nói gì sai sao mà anh lại nhăn mày vậy? Mà lên xe làm gì? Không phải hẹn tốt là mai cô dẫn anh đi gặp gia đình sao?
Thấy cô vẫn đứng đó, anh lặp lại câu vừa rồi. Số tám và số mười nhìn bộ dạng boss mình qua gương chiếu, thầm đưa ánh mắt ra hiệu chị họ à nhanh lên đi.
Đáng tiếc, Hoàng Thủy không để ý đến ánh mắt của hai người, nếu không cô sẽ cho rằng mắt hai người có vấn đề rồi.
Hoàng Thủy vừa lên xe vừa nghĩ cái giọng điệu ra lệnh này giống Hoàng Hải vậy, thì cảm thấy trên vai có gì đó, quay qua thì thấy người bên cạnh choàng áo khoác cho cô, cô vẫn còn cảm nhận được hơi ấm và mùi hương của anh còn lưu trên áo, quay sang người bên cạnh nói một tiếng cảm ơn.
Hai người ngồi trước thấy vậy không khỏi có vẻ mặt mộng bức. Cứ nghĩ sắp có bão hóa ra..
Đang suy nghĩ nhập thần thì người ngồi đằng sau nói tăng nhiệt độ trong xe lên.
Hoàng Nhật Long cảm thấy nhiệt độ vừa phải rồi mới hỏi cô đang nghỉ ở đâu. Cô ăn ngay nói thật là khách sạn Dạ Hương gần bệnh viện, đi khoảng ba mươi phút là đến à.
"Đi khách sạn Dạ Hương."
Số mười nói vâng rồi nhấn ga bắt đầu đi. Hoàng Thủy nhìn người đàn ông bên cạnh, thông qua ánh đèn trong xe, cô lần đầu tiên nhìn kỹ người này, càng nhìn càng cảm thấy quen. Nên cô buột miệng hỏi có phải cô và anh từng gặp nhau ở đâu không? Nhưng không nhận được câu trả lời nào ngoài sự im lặng.
Xe chạy đến trước cửa khách sạn Dạ Hương dừng lại.
Số tám đang định xuống mở cửa giúp cô thì đã thấy boss đích thân đi xuống mở cửa cho rồi.
Nhìn hai người tuy không giống các cặp anh anh em em nhưng không hiểu sao cậu có cảm giác mình bị nhồi thức ăn cho chó là sao?
Hoàng Thủy xuống xe, chuẩn bị kéo áo khoác trả lại thì Hoàng Nhật Long nhanh tay ngăn cô lại, kéo áo khoác lên lại cho cô rồi dặn cô lên nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai tám giờ anh qua đón cô đến bệnh viện..
Hoàng Thủy ngâm mình trong bồn tắm và nghĩ lại sự việc hôm nay, cô không giám tin rằng mình đã kết hôn thật, mà đối tượng kết hôn lại là một người quân nhân, lại đẹp trai, quan trọng là chiều cao rất ok.
Bất giác cô có một suy nghĩ táo bạo, sao không thử..
* * *
Cùng một thành phố nhưng ở nơi khác, người đàn ông đang nằm trên giường cũng không giám tin rằng mình đã kết hôn, mà đối tượng kết hôn lại là cô..
Hoàng Nhật Long bật dậy, tìm điện thoại gọi cho anh bạn tri kỷ của mình (vị luật sư Trần đó) nhờ tư vấn lần đầu tiên ra mắt phụ huynh.
(Sao không thử? Thử gì? Mời quý vị đón xem chương tiếp theo sẽ biết ngay thôi.
Xin thông báo: Hành trình sản xuất thức ăn cho chó của tác giả bắt đầu vào hoạt động theo quy mô diện rộng rồi nha.
Câu chuyện ngoài lề của tác giả:
Kể tiếp cái vụ tôi phải lên công an phường đóng tiền phạt.
Hôm nay tôi lên gặp đúng ông chú lập biên bản cho tôi, tôi hỏi phòng đóng tiền phạt ở đâu thì chú ý bảo không gọi là phòng đóng tiền mà gọi là phòng làm việc. Ừ thì phòng làm việc, tôi cùng con bạn đi vào, tôi cứ nghĩ là ký tên, nộp tiền là xong. Ai ngờ, ông in cho tôi vài tờ bản kiểm điểm, ừ thì tôi cũng ngoan ngoãn điền thông tin của mình vào, nhưng đến phần tự kiểm điểm bí từ quá, quay qua hỏi đứa bạn, nó cũng chưa bao giờ viết nên không biết.
Thấy tôi ngồi đấy vò đầu suy nghĩ hồi lâu, chú công an nhìn tôi cặp mắt hiện lên dấu hỏi chấm to đùng, rồi hỏi xong rồi?
Tôi nhìn chú ấy bằng cặp mắt ngây thơ vô số tội nói, tôi chưa nghĩ ra câu mở đầu chú ví dụ cho cháu đi.
Và cái kết là chú ý đọc hết từ đầu tới cuối cho tôi chép phần tự kiểm điểm.
Bạn có tưởng tượng ra cảnh một người đang siêng năng đọc, một người thì đang chăm chỉ chép không?
Vâng rất hài, vậy nên con bạn đằng sau tôi nò cười khúc khích từ trên đồn đến phòng luôn.
Nhưng nghĩ lại thấy hài lắm luôn đó các bác ạ. Kiểu như tôi chỉ là người viết còn chính chú ấy mới tự kiểm điểm đó.
Viết xong tôi hỏi có được chụp lưu giữ kỷ niệm không thì chú ý nhiệt tình đưa bản kiểm điểm lại cho, còn rất nhiệt tình nói không thì cho tôi cầm tờ giấy đó rồi chú chụp cùng cũng ok luôn @. @)