Những ngày sau đó Do Huyn và Ha Jin đều thay phiên nhau tới thăm Eun Ji. Cô gái dễ thương ngày nào giờ đã gầy đi rất nhiều, đầu tóc rối bù với khuôn mặt hốc hác trông thật đáng thương.
- Eun Ji ah~ Em đã gầy đi rất nhiều đấy. Họ không cho em ăn uống đầy đủ sao?
Ha Jin luôn ân cần nhẹ nhàng hỏi thăm cô như thế, nhưng dù có hỏi bao nhiêu lần đi nữa đi nữa thì câu trả lời vẫn luôn là "Em ổn mà. Hãy lo cho Kyung Hun". Cô thậm chí còn không thèm để tâm đến bản thân mình, chỉ biết nghĩ tới Kyung Hun, từng ngày chờ mong anh tỉnh lại, cô nhớ anh, anh vẫn còn đang nằm kia thì làm sao cô có tâm trạng để ăn uống cơ chứ. Thủ phạm vẫn chưa thể tìm ra, cô còn phải chịu cảnh tù đày này bao lâu nữa đây.
Sao anh vẫn chưa chịu tỉnh lại, có biết người con gái tên Eun Ji của anh đang đau khổ thế nào không? Eun Ji là đang đau khổ vì anh, vậy mà anh vẫn nhắm chặt đôi mắt đó không chịu mở. Cô có thể đau đớn bao nhiêu cũng được chỉ mong anh tỉnh lại, đó là ước nguyện duy nhất của cô lúc này..
1 năm sau.. Tại bệnh viện, Ha Jin vẫn giữ lời hứa cô đến thăm em trai mình mỗi ngày. Chị cũng như cô, cũng ngày ngày cầu mong cho đứa em trai bé nhỏ của mình tỉnh lại
- Kyung Hun ah~ Em đã nằm đây được 1 năm rồi, sao vẫn còn chưa chịu tỉnh chứ. Chị xin em, làm ơn mở mắt ra đi. Eun Ji con bé thật sự đã rất khổ sở rồi, ít nhất là vì người con gái em yêu được không.. Chị xin em đấy..
Cảm xúc không kìm lại được liền bất giác rơi nước mắt.. Chị là đang cầu xin tha thiết, không vì gia đình nhưng hãy vì Eun Ji mà tỉnh lại, tỉnh lại để cứu lấy cô thoát khỏi chuyện này..
Còn Do Huyn, 1 năm qua anh vẫn chưa thể nào nguôi giận, vì ai mà em gái anh phải đau khổ chịu cảnh ngồi tù như vậy. Vì ai mà mỗi lần đến thăm anh lại thấy cô em gái Eun Ji của mình một gầy hơn, mỗi lần như vậy tim anh đều như thắt lại. Anh thật sự rất hận Kyung Hun, cả người cha của Kyung Hun nữa
Ha Jin nắm chặt lấy bàn tay to lớn của Kyung Hun, một lát sau ngón tay anh bắt đầu động đậy. Có phải là phép màu không.. chị vui mừng liền gọi cho bác sĩ vào kiểm tra
- Chúc mừng, cậu ấy đã có dấu hiệu tỉnh lại, chỉ là cơ thể hiện vẫn còn yếu nên chỉ có thể nghe được những âm thanh tác động bên ngoài, chưa thể mở mắt hay nói được. Vài ngày nữa là sẽ tỉnh hẳn thôi
- Vâng cám ơn bác sĩ
Nói rồi bác sĩ cẩn thận cúi đầu chào rồi đi ra ngoài. Ha Jin vui mừng lấy tay lau nước mắt, hôn nhẹ lên trán người em trai
- Kyung Hun.. hãy mau tỉnh lại rồi đưa Eun Ji về nhé, con bé vẫn đang đợi em đấy
Vài ngày sau đó.. Nghe tin anh đã tỉnh mọi người đều đến thăm kể cả Do Huyn. Gặp được nhau liền vỡ òa trong
hạnh phúc, chỉ có Do Huyn từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ nét mặt lạnh lùng, anh còn không thèm cười đến 1 lần. Mọi người cùng nhau nói chuyện vui vẻ, một lát cũng muộn nên ba mẹ Kyung Hun về trước, chỉ còn Ha Jin và Do Huyn ở lại. Lúc này căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn, không vui nhộn như ban nãy. Bây giờ anh mới dám hỏi đến cô, vì biết ba không thích Eun Ji nên ban nãy không dám nói
- Chị, anh.. Eun Ji đâu rồi, không đến sao? Em đã tỉnh lại vậy mà..
- Cậu còn dám nhắc đến tên con bé sao.. Khốn nạn..
- Do Huyn!
Ha Jin liền chặn lại không cho Do Huyn nói tiếp, chuyện gì đang diễn ra vậy chứ, Do Huyn sao lại nói ra những lời đó, có phải trong lúc anh hôn mê đã xảy ra chuyện gì không, anh trưng ra bộ mặt khó hiểu. Anh chẳng biết gì điều cuối cùng anh nhớ được chỉ là trước lúc được đưa đến đây, anh uống ly cà phê cô pha rồi sau đó ngất đi, chỉ vậy thôi..
- Anh nói vậy là ý gì chứ.. Eun Ji em ấy đâu?
- Kyung Hun, em bình tĩnh nghe chị nói
Ha Jin bình tĩnh kể lại mọi chuyện cho Kyung Hun nghe, rằng anh bị trúng độc cực mạnh nên sau khi cấp cứu bị hôn mê đến hơn 1 năm. Còn ba thì cứ nghĩ Eun Ji yêu anh vì tiền nên mới hại anh rồi ba bắt cô vào tù từ lúc anh được đưa ra khỏi phong cấp cứu, phải đến 2 năm nữa cô mới được thả. Nghe đến đây tim anh liền nhói lên, người con gái của anh sao lại phải chịu nhiều tổn thương đến thế?
- Chị à.. Người hại em..
Câu trả lời nhận được chỉ là một cái lắc đầu buồn bã. Anh phải làm gì đây chứ..
- Sao lúc đấy hai người giữ em ấy lại.. Tại sao? Sao lại để ba làm như thế chứ..
Anh gào lên trong đau đớn, Do Huyn bước đến mạnh bạo nắm lấy cổ áo anh mà quát lớn, nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu
- Cậu còn hỏi được sao.. Vì yêu cậu nên Eun Ji mới bị như vậy, nó phải ngồi tù là vì cậu đấy có biết không hả! Tôi hận cha con cậu, mau trả Eun Ji lại đây, trả con bé lại cho tôi.. Mấy người hành hạ nó chưa đủ hay sao..
- Đủ rồi dừng lại đi, Do Huyn ah, bỏ ra đi
Ha Jin cản lại. Anh buông tay, đôi mắt như vô hồn ngồi gục xuống nền nhà, ai nấy đều đau lòng, nhất là anh
- Jinie, nhất định phải tìm cho được thủ phạm rồi đưa Eun Ji ra ngoài. Kẻ đó nhất định trả giá cho việc dám đụng đến em ấy, một cái giá.. bằng mạng sống..
Anh thật sự là tức giận đến cùng cực, liền cho người đi tìm kiếm khắp nơi 24/24. Từ lúc biết Eun Ji đang ở trong tù, tâm trí anh như rối loạn, chỉ mong sớm gặp được cô. 1 tuần sau đó, cuối cùng anh cũng được xuất viện, dọn đồ rồi liền đi thẳng về nhà gặp ba mình
- Ba à!
- Có chuyện gì?
- Sao ba lại làm như vậy với Eun Ji, sao lại đưa cô ấy vào tù chứ
Ông nhìn anh, bỏ tờ báo xuống, giọng nghiêm túc hẳn
- Ta sai sao? Nó đã hại con đấy. Nó chỉ yêu con vì tiền, vì cái tài sản của nhà này mà thôi
- Eun Ji cô ấy không phải loại người như ba nghĩ đâu
- Nó không xứng đáng với con trai ta. Mau chuẩn bị, chiều nay đi gặp vợ tương lai của con
Anh nhìn ông với ánh mắt căm hận. Cô có gì lại không xứng với anh, có gì không tốt cơ chứ.. thật sự quá đáng lắm rồi
- Ba.. thật quá đáng
- Đừng nói nhiều! Làm tròn bổn phận là con trai cao quý của gia tộc Park đi
- Con sẽ không đi đâu hết, con yêu Eun Ji và cũng chỉ cưới cô ấy.. Nếu như ba vẫn ép con, thì hãy coi như không có thằng con trai này
Nói rồi anh bỏ ra ngoài với sự tức giận. Sẽ không ai thế chỗ của Eun Ji trong lòng anh, mãi là như vậy. Anh nhất định tìm mọi cách đưa cô trở về, dù có phải từ bỏ danh nghĩa là con trai của một gia tộc lớn bậc nhất Hàn Quốc hay là từ bỏ mọi tài sản mình đang có đi nữa thì anh vẫn chấp nhận, miễn là Eun Ji đều có thể.
Sau khi nghỉ dưỡng một tuần ở nhà, anh trở lại công ty làm việc, chức vụ Tổng Giám Đốc vẫn được giữ trong suốt quãng thời gian anh nằm viện, mọi công việc đều là do TaeGi giúp anh và đưa cho ba anh duyệt. Cả ngày Kyung Hun không thể tập trung vào công việc, trong đầu chỉ biết nghĩ đến Eun Ji. Đang mải suy nghĩ thì có người gõ cửa
- Vào đi
- Kyung Hun, đã tìm được người hại cậu rồi
Tinh thần đang không tốt, rất mệt mỏi, nghe TaeGi nói vậy anh liền ngồi thẳng dậy, bất giác bỏ qua hình tượng là một Park Tổng lạnh lùng
- Là ai.. Mau nói!
- Là trưởng phòng Lee, Lee Bora. Cô ta đã khai với cảnh sát rằng tại tưởng đó là cà phê của Eun Ji nên đã bỏ độc vào, không ngờ lại là của cậu. Bora còn đang tính bỏ trốn ra nước ngoài
Thì ra đó là lý do vì sao mà 4 ngày trước ba anh đã nói có một nhân viên đã đưa đơn xin nghỉ việc. Anh tức giận nhíu mày, giọng trầm hẳn
- Hiện giờ đang ở đâu?
- Đang tạm giam ở đồn cảnh sát, chờ cậu đến xử lý.
- Được, làm những gì cần làm, một lát nữa tôi sẽ đến
- Đã hiểu, xin phép Park Tổng
TaeGi cúi đầu chào xong liền lui ra ngoài. Không những là một trợ lý thân cận với Kyung Hun bên cạnh nhau 7 năm mà còn là bạn thân từ nhỏ, Kyung Hun cực kỳ tin tưởng TaeGi, và TaeGi cũng chưa một lần phản bội anh. TaeGi khá hiểu rõ con người anh, vậy nên đương nhiên việc nên làm mà ban nãy anh nói TaeGi chắc chắn hiểu rõ, liền đến đồn cảnh sát đưa Bora về nhà giam bí mật của gia tộc Park ở trong một khu rừng khá xa so với thành phố nơi họ đang sống.
Một lát sau anh chạy con siêu xe của mình đến. Đó là một nơi ở sâu trong rừng, lại con nằm dưới lòng đất. Tối tăm chỉ có những bóng đèn chiếu sáng, là nơi giam giữ những ai cả gan đụng đến người của gia tộc Park, cũng là nơi nuôi những con "thú cưng" làm trò chơi tiêu khiển cho anh mỗi khi anh muốn ai đó có một cái chết thật bi thương..
Đến nơi đàn em của anh đã có mặt đầy đủ, thấy anh bọn chúng liền lễ phép cúi đầu chào
- Kính chào thiếu gia
Khuôn mặt anh lạnh như băng tiến thẳng tới chỗ TaeGi đang đứng, đàn em của anh nhìn thấy khuôn mặt đó liền sợ hãi không dám nhìn thẳng, còn TaeGi vẫn bình thản mà nói chuyện với anh
- Phòng giam số 7
- Cậu thật hiểu ý tôi
Anh nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi đi đến căn phòng đang giam Bora cùng với một vài tên đàn em to con. Ả đã bị đánh ngất khi đưa đến đây. Anh sai tên đàn em tạt một xô nước lạnh vào mặt khiến ả tỉnh dậy
- Tỉnh rồi sao?
- Kyung Hun ah, anh đang làm gì vậy.. mau thả em ra
*chát*
Một cái tát giáng xuống, ả ngơ ngác, một bên má đỏ ửng đau điếng, Bora nhìn anh
- Đau sao? Eun Ji còn đang đau gắp trăm ngàn lần đấy cô biết không? Khốn nạn.. Chết tiệt mẹ kiếp
Anh gào thét trong đau đớn, đạp đổ những thứ có trong căn phòng. Ả nhìn anh, ánh mắt chợt thay đổi, là đang cảm thấy có lỗi sao?
- Kyung Hun ah, em thật sự..
Anh trừng mắt nhìn ả
- Đừng xin lỗi, tôi không chấp nhận đâu..
- Tại sao chứ? Em có gì không tốt, có gì thua con nhỏ đó chứ
- Cô mau câm miệng lại cho tôi!
Anh bước đến, bóp chặt miệng ả mà quát lớn. Đôi mắt đỏ ngầu, anh bây giờ như không kiềm chế được bản thân mình nữa, không thể làm chủ được. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, đến rồi đi như một cơn gió
- Tại cô.. tất cả là tại cô.. Eun Ji đang ở trong tù là tại cô..
- Cũng chỉ vì em yêu anh thôi mà.. Tại sao anh lại như vậy với em..
- Yêu? Yêu sao? Thật dơ bẩn.. Không có ai lại đi làm tổn thương người mình yêu hết.. Cô không xứng đáng có được tình yêu của tôi.. dơ bẩn
Anh quay lưng không thèm nhìn Bora lấy một cái. Một con ả đáng ghét, anh biết ả không hề yêu anh, chỉ là tiền.. vậy thôi.. không giống như Eun Ji, cô yêu anh là thật
Anh lạnh lùng cất tiếng
- Cô phải trả một cái giá thật đắt cho việc mình đã làm
Rồi quay qua đàn em của mình
- Giao lại cô ta cho bọn mày.. muốn làm gì thì làm, khi nào chán thì thủ tiêu đi, để tao thấy cô ta còn sống thì bọn mày cũng đừng mong nhìn mặt của Kyung Hun này
- Vâng
Bọn chúng vui vẻ tuân theo, nở nụ cười gian xảo tiến gần Bora bắt đầu đụng chạm thân thể cô. Ả gào khóc thảm thiết, nước mắt chảy dài, ra sức van xin anh
- Đừng mà, anh à.. tha cho em.. Đừng đụng vào tôi, tránh ra.. Kyung Hun ah~
Anh không bận tâm cứ thế tiến ra khỏi căn phòng. Xong việc liền rời khỏi cái chốn tối tăm chứa đầy tiếng la hét kia, lấy xe lao thẳng đến chỗ của Eun Ji. Ha Jin cũng đi cùng đến thăm cô như mọi lần.
- Chị không cần lúc nào cũng đến thăm em như thế. Em ổn mà
Giọng nói thều thào của cô vang lên. Anh đứng ngoài nhìn vào thấy người con gái của mình đã không còn là một Eun Ji xinh đẹp dễ thương mà thay vào đó mà một cô gái gầy với đôi mắt thâm xưng húp vì đêm nào cũng khóc nhớ về ai đó, thậm chí đôi lúc còn bỏ ăn vì không thể nuốt trôi. Thấy cô như vậy tim anh cứ thắt lại đau nhói.
- Sao lại không lo được chứ. Thấy em như vầy Kyung Hun sẽ đau lòng lắm. Em phải thật mạnh khỏe, xinh đẹp để trở về gặp nó nữa chứ!
Cô ngơ ngác nhìn chị không hiểu chuyện gì đang xảy ra
- Chị nói vậy là ý gì chứ?
- Kyung Hun.. thằng bé tỉnh rồi. Nó rất nhớ em, vừa tỉnh dậy liền nhắc tên em đầu tiên. Vậy nên hãy sống thật tốt nhé. Kyung Hun và mọi người sẽ đợi em
- Nae~ Em biết rồi
Lúc này chân cô bỗng đứng không vững mà ngồi gục xuống, cảm xúc không thể kìm chế bất giác khóc nấc lên thành tiếng. Cô thật sự rất nhớ anh.
1 năm sau đó. Còn tận 5 tháng nữa cô mới được thả nhưng vì do cải tạo tốt nên đã được ra sớm hơn dự định và hôm nay chính là ngày đó.
Cô bước ra cổng đã có một chiếc xe hơi đậu sẵn, thấy cô liền hạ cửa kính xuống để lộ ra gương mặt mà cô ngày đêm mong nhớ. Vừa lên xe cả hai đã ôm nhau không rời. Anh đưa cô về nhà riêng của mình, là một căn biệt thự lớn rất đẹp ở gần biển. Đến nơi còn chưa kịp lấy đồ, anh đã vội kéo Eun Ji vào nhà, đặt môi mình lên môi cô mà hôn lấy hôn để đến khi không còn thở được nữa mới quyến luyến rời bỏ. Đã rất lâu anh mới lại cảm nhận được cảm giác này, vẫn như nụ hôn đầu vậy. Anh ôm chặt lấy Eun, tựa đầu vào vai cô
- Anh rất nhớ em, Eun Ji
- Em cũng vậy, rất nhớ anh
Nguyên cả ngày hai người cứ quấn lấy nhau không rời. Anh đến công ty cũng đưa cô đi theo, để cô bên cạnh không rời một giây. Đến tối về nhà Kyung hun và Eun Ji lại cùng nhau ăn tối, tắm chung và lên giường nằm với nhau.
Eun Ji tựa đầu ngực anh, ra sức hít lấy hương thơm mà chỉ anh có, cảm giác rất ấm áp và quen thuộc, còn anh thì ôm chặt lấy cô vào lòng, họ trao cho nhau những cử chỉ ân ái, nụ hôn ngọt ngào, cũng không ngừng nói yêu đối phương.. Cứ như vậy rồi dần dần thiếp đi cùng nhau. Đúng thật chỉ có ở bên cạnh người mình yêu, họ mới an tâm mà ngủ ngon, bởi vì lúc đó họ mới cảm nhận được hơi ấm của đối phương, mới cảm thấy được che chở và bảo vệ.