Đã hai năm từ cái ngày chúng tôi gặp nhau tại sân trường thi học sinh giỏi cấp tỉnh, chúng tôi không còn gặp lại nhau. Bây giờ, tôi đã là cô sinh viên năm ba, còn cậu ấy là sinh viên năm ba nhưng đã được tuyển thẳng vào đại học mà không cần thi tuyển. Chúng tôi ở hai môi trường khác nhau và hoàn toàn mất liên lạc. Chúng tôi đã quên mất nhau đã từng xuất hiện trong cuộc đời nhau.
Hôm nay, tôi rảnh rỗi ngồi lọc list friend trên facebook. Một nick xanh hiện lên phần Trò chuyện đã kết bạn tự khi nào. Là nick của cậu ấy, tôi tò mò bấm vào và ngạc nhiên khi chúng tôi chưa từng nhắn tin hay chuyện trò với nhau trên đây.
Vẫn là tôi bắt chuyện với cậu ấy trước. Một cái xin chào với icon dễ thương, cậu ấy rep tin nhắn tôi. Bất giác tôi vui mừng rồi mỉm cười. Ơ.. một phút suy nghĩ lại tâm trạng của mình. Có lẽ là một người bạn lâu ngày không nói chuyện nên có tâm trạng như thế.
Chúng tôi trò chuyện vui vẻ với nhau nhưng không thường xuyên liên lạc. Những lúc rảnh rỗi, chúng tôi lại hỏi thăm và quan tâm nhau. Dần dần như một thói quen khó bỏ trước khi ngủ phải được đối phương chúc ngủ ngon. Tôi lại vô tình tự đánh rơi trái tim của mình.
Về quê, chúng tôi hẹn gặp mặt nhau sau bao năm xa cách. Hôm nay, tôi cảm thấy hồi hợp khi chuẩn bị gặp cậu ấy. Cậu ấy qua rước tôi đến quán nước khi xưa hai đứa thường ghé vào. Quán vẫn như thế chỉ có con người là khác đi. Ngồi tại bàn này không phải hai cô cậu học sinh cấp ba với tuổi trẻ nồng nhiệt mà là hai người sinh viên sắp ra trường, đã trưởng thành và chính chắn nhiều hơn.
Cậu ấy vẫn đẹp trai như thế, vẫn luôn thu hút ánh nhìn của tôi. Chúng tôi nhìn nhau im lặng một hồi lâu, có vẻ như đã quá lâu để có thể nói chuyện thoải mái với nhau. Ngại ngùng nói được vài ba câu thì cũng đã khuya nên đành ra về. Nhắn tin vẫn là lựa chọn an toàn lúc này đối với chúng tôi.
Cứ giữ liên lạc như thế, các cuộc gặp giữa chúng tôi càng nhiều hơn. Chúng tôi cũng thoải mái nói chuyện hơn, không còn ngại ngùng nữa. Tôi có hỏi về cuộc sống hai năm vừa qua của cậu ấy.
- Sao từ ngày ấy, bạn không liên lạc với tôi vậy? – Tôi tò mò hỏi.
- Là bạn bỏ rơi tôi trước mà. – Giọng cậu ấy có vẻ giận dỗi. Tôi ngạc nhiên trước câu nói đó. Thì ra, lúc đấy cậu ấy đã thực sự muốn nghiêm túc với tôi. Tôi cũng vui vì chí ít đã có khoảng thời gian cậu ấy yêu mến tôi chân thành.
Cậu ấy nắm tay tôi, vuốt tóc tôi, nhìn vào mắt tôi. Những hành động đó lại chạm đến trái tim yếu đuối này của tôi một lần nữa. Không ngoa khi nói cậu ấy có năng lực thu hút người khác. Tôi đã bị cậu ấy thu hút từ lần gặp đầu tiên và đến sau những tháng năm xa cách, tôi vẫn tiếp tục bị cậu ấy thu hút.
- Chúng ta chỉ là bạn thôi đúng không? – Tôi hỏi trong mơ hồ.
- Vậy bạn muốn chúng ta xem nhau là gì? – Tú tò mò hỏi.
- Không chắc nữa. – Tôi nhìn ngắm bầu trời trong xanh ấy.
- Có gì phải nói nha, đừng giấu tôi. – Tú nhìn tôi mỉm cười nhẹ nhàng. Tôi gật đầu mỉm cười. Chúng tôi ngồi nhăm nhi tách caffee ngắm nhìn bầu trời.
Dạo này cậu ấy không còn thường xuyên liên lạc với tôi nữa. Đôi lúc tin nhắn đến hai ba ngày sau mới trả lời. Tôi nhớ cậu ấy. Vừa về đến phòng, nhận được tin nhắn từ cậu ấy khiến trái tim tôi vui trở lại. Trái tim tôi lại rung động rồi.
- Chưa ngủ sao? – Tôi vui vẻ hỏi.
- Ngủ không được.
- Sao vậy?
- Nhớ bạn nên tôi không ngủ được. – Tim tôi như lỡ mất một nhịp.
- Giỡn hoài.
- Không, tôi nói thật mà. – Cứ thế, chúng tôi trò chuyện vui vẻ với nhau đến khuya mà quên đi cảm giác cô đơn một mình tôi tự trải qua.
Tôi sợ rằng mình sẽ lụy cậu ấy, tôi chạy đua theo việc học để quên đi cậu ấy. Tôi hay chúc cậu ấy ngủ ngon sớm rồi off để không phải luyến lưu.
- Dạo này bạn ngủ sớm vậy? – Giọng điệu của Tú như đang trách tôi.
- Ừ, dạo này học nhiều nên hơi mệt. Mai tôi phải dậy sớm nữa.
- Giữ gìn sức khỏe nha. Sáng mai mấy giờ bạn dậy?
- Mai chắc 4h sáng á. Tính kêu tôi dậy hay sao mà hỏi. – Tôi trêu nghẹo.
- Ừ. Ngủ đi, 4h sáng mai tôi gọi dậy cho. Nếu muốn, tôi sẽ kêu bạn dậy hằng ngày. – Tôi không còn tin vào những dòng tin nhắn đang hiện là của Tú nữa. Chưa bao giờ tôi nhận được điều này từ người con trai nào khác.
Đúng 4h sáng, cậu ấy gọi tôi dậy và dặn kèm nhớ tìm gì uống cho tỉnh rồi làm việc. Tôi bị say với sự ngọt ngào này của cậu ấy, không thể khống chế được sự rung động này.
- Hôm nay bạn định làm gì? – Tú nhắn tin hỏi tôi.
- Hôm nay tôi rảnh, không làm gì hết. Sao vậy? – Tôi hỏi.
- Đi hẹn hò đi. – Vâng, tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực này.
Tôi soạn một bộ đồ xinh xắn, trang điểm nhẹ một chút rồi chuẩn bị đợi cậu ấy đến đón. Cậu ấy vẫn lịch lãm và đẹp trai như thế. Cậu ấy đưa tôi một hộp quà, trong đó có một chiếc lắc xinh xắn. Tôi cảm động thật sự.
- Tối qua ngủ sớm lắm hả? Tôi không thấy bạn trả lời tin nhắn. – Tú hỏi.
- Tại bệnh nên phải ngủ sớm.
- Bệnh gì? – Cậu ấy lo lắng hỏi.
- Bệnh cảm thông thường thôi.
- Uống thuốc chưa?
- Uống rồi. Mai chắc hết thôi. Yên tâm nha.
- Ừ mà nè, mai mốt chừng nào ngủ thì hãy nhắn tin cho tôi nha. Tôi muốn biết giờ bạn ngủ.
- Chi vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Không có gì. – Cậu ấy mỉm cười nói.
Cậu ấy vẫn cứ bí ẩn như thế, lầm lì như thế khiến tâm trạng tôi không ngừng bận tâm đến cậu ấy.
Hôm nay, tôi dọc điện thoại thấy Thư đăng hình với dòng status tên cậu ấy. Tôi có linh cảm không lành nên nhắn tin cậu ấy hỏi nhưng tin nhắn chưa kịp gửi thì tin nhắn cậu ấy đã đến.
- Còn bệnh không?
- Bớt rồi. Nhưng có chuyện này tôi hỏi bạn được không?
- Chuyện gì?
- Bạn với Thư là quan hệ gì vậy? – Tay nhắn tin nhưng tim tôi đập nhanh hồi hợp không ngừng.
- Người yêu. Sao vậy?
- Không có gì, tôi hỏi vậy thôi. Thôi tôi ngủ đây, bái bai. – Tôi buông điện thoại nằm dài ra giường.
Cậu ấy một lần nữa đưa tôi đến nơi lạnh lẽo hơn cả Bắc cực đó là sự ngộ nhận của tôi. Lúc nào cũng vậy, chúng tôi luôn bỏ lỡ những cảm xúc của nhau. Chúng tôi chạy đua với nhau nhưng không bao giờ đuổi kịp. Chúng tôi cách nhau cả một khoảng thanh xuân dài đằng đẵng.
- Sao dạo này bạn bơ tôi vậy? – Tú hỏi.
- Tôi không có, dạo này hơi bận thôi.
- Rảnh thì nhắn tin cho tôi.
- Có cần vậy không? Bạn cũng bận mà.
- Vì bạn bỏ hết được mà. Phải chi có người bên cạnh che chở cho bạn thì tốt rồi. – Tú nói với tôi
- Không cần đâu, một mình tôi cũng sống tốt mà.
- Ừ vậy nhớ tự chăm sóc bản thân mình đấy.
Có lẽ đối với cậu ấy, những tin nhắn, hành động quan tâm ấy không phải là điều dành cho người đặc biệt. Cậu ấy đối xử như thế với tất cả những người con gái xung quanh. Có lẽ chỉ có mình tôi ngộ nhận đoạn tình cảm này. Một mình tự đa tình. Tôi muốn có khoảng thời gian để bình tâm nhưng những lúc tôi quyết tâm thì cậu ấy lại xuất hiện một cách đúng lúc đến phát hận.
Lúc nào Tú cũng nói ra những lời nói ngọt ngào như thế. Tôi đã cố tình tránh né nhưng vẫn không thể không để tâm đến cậu ấy. Tôi dần trở thành người trong bóng đêm tâm sự với cậu ấy khi cậu ấy cô đơn. Phải chăng tôi đã phạm sai lầm, trở thành con người mà khi xưa tôi cực kỳ ghét.
Tôi cố gắng không biến mình thành hạng người đó nên lúc nào cũng tìm mọi cách an ủi cậu ấy trở về bên cạnh người yêu. Tôi biết rằng đều tôi đang làm trái với tình cảm của tôi mong muốn nhưng tôi chỉ có thể làm như thế. Tôi không thể giành giựt cậu ấy khi cậu ấy đang trong một mối quan hệ khác mà người bạn đó không hề biết tôi tồn tại âm thầm bên cạnh cậu ấy.
Cậu ấy chia tay người yêu. Tôi lại trở thành người cậu ấy an tâm để tâm sự. Tôi nhận được tin nhắn từ Thư, thì ra Thư đã ghen cậu ấy và tôi nhưng Thư nhận ra rằng không phải vì tôi mà họ mới chia tay. Thư đã đọc tất cả tin nhắn cậu ấy và tôi và Thư nhận ra rằng cậu ấy luôn là người chủ động tìm đến tôi và không chỉ một mình tôi, khiến người yêu cậu ấy phải bất an và lo lắng.
Tôi nhắn tin trách cậu ấy tại sao lại khiến Thư đau lòng như thế. Cậu ấy chỉ nói rằng hai người không hợp mà thôi. Cậu ấy cho rằng bản thân không thể đáp ứng được những yêu cầu của Thư đưa ra. Tôi cũng không còn lời nào an ủi nhưng thật tâm vẫn mong họ có thể quay lại với nhau.
Một hôm, cậu ấy gửi tôi xem một confession của trường cậu ấy khi có một người ẩn danh viết về cậu ấy. Confession đó đang trách cậu ấy lợi dụng tình cảm của con bé mà cậu ấy từng kể. Tôi có chút bàng hoàng vì những drama của cậu ấy xảy ra gần đây. Dường như cậu ấy vẫn chưa thay đổi như tôi đã mong đợi. Cậu ấy nói rằng cậu ấy không thích con bé đó mà do nó thích cậu ấy trước. Con bé đó có người yêu nhưng cũng cô đơn như cậu ấy vậy nên hai người có sự đồng điệu tâm trạng với nhau. Cậu ấy nói rằng hiện tại cậu ấy không muốn yêu ai nữa.
Không vì những chuyện xảy ra như thế, tôi vẫn tiếp tục làm bạn với cậu ấy. Tôi có những nỗi buồn riêng và tôi tin cậu ấy, như lúc xưa, cậu ấy luôn là người tôi chia sẻ những khó khăn. Cậu ấy đưa ra cho tôi rất nhiều lời khuyên khiến tôi có thêm sức mạnh rất nhiều. Dần dà tôi cũng quên mất tính trăng hoa của cậu ấy, trước mắt tôi, cậu ấy là người tôi hoàn toàn tin tưởng và không nghĩ rằng chúng tôi phải xa nhau thêm một lần nào nữa. Tôi cảm thấy bản thân muốn tiến thêm một bước về phía cậu ấy nhưng rồi mọi chuyện không phải như những gì tôi nghĩ.
- Cuối tuần này chúng ta gặp nhau nha. –Tôi vui vẻ nói.
- Bây giờ gặp cũng được mà. – Tú nói làm trái tim tôi xốn xang. Tôi cảm thấy bản thân mình là một người quan trọng đối với cậu ấy.
- Giờ tôi bận rồi. – Tôi nói trong tiếc nuối.
- Ừ biết chuyện tôi có bạn gái chưa? – Tú hỏi.
- Bạn có bạn gái rồi sao? – Tôi lặng người đi ngỡ ngàng.
- Ừ, con bé tôi kể bạn hôm trước đấy.
- À, cảm giác buồn thật. – Tôi buộc miệng nói những lời trong thâm tâm của mình.
- Sao buồn? – Tú ngạc nhiên hỏi.
- Cảm giác như tôi đang bị thất tình vậy. – Tôi off để không nhận tin nhắn từ cậu ấy. Tôi không biết mình nhắn gì nữa, tâm trạng rối bời.
- Hình như hai năm lại đây, tôi chưa nói dối bạn điều gì hết. Tôi muốn gặp bạn quá nhưng lại không có cái cớ gì để gặp. – Tú nhắn tin cho tôi. Tôi xem nhưng không trả lời. Đúng vậy, bây giờ chúng tôi không còn cớ gì để gặp nhau nữa. Từ dạo đó, tôi quyết tâm chấm dứt liên lạc hẳn với cậu ấy, tôi không muốn bản thân mình sa ngã vào cậu ấy nữa. Có lẽ đây là cách tốt nhất cho tôi và mối quan hệ giữa chúng tôi.
Thấp thoáng cũng đã hai năm trôi qua, tôi đã tốt nghiệp đại học và về quê nghỉ ngơi, vui chơi vài hôm. Hai năm xa cách, tôi biết rằng sự thật chúng tôi không thể quay về cảm xúc ngày xưa, cũng không thể thân thiết như những người bạn lâu năm nữa. Có lẽ chúng tôi đã trở thành những người lạ từng quen của nhau.
Tôi biết rõ như thế nhưng vẫn không khỏi bất ngờ trước sự lạ lẫm này. Một ngày, cậu ấy vô tình bấm like story của tôi về
tình yêu, hành động mà trước đây cậu ấy chưa bao giờ làm. Một thoáng tôi có chút tò mò nên đã mạnh dạn inbox hỏi cậu ấy vì sao làm vậy. Chúng tôi đã nói chuyện với nhau và sự xa lạ đó bao trùm toàn bộ câu chuyện. Chúng tôi chỉ hỏi thăm bâng quơ vài câu và cổ vũ nhau vài điều trong tương lai. Không một chút cảm xúc gì còn đọng lại sau cuộc trò chuyện. Thì ra, tình cảm của tôi đã kết thúc dứt điểm thật sự rồi.
Trải qua ngần ấy thời gian, tôi cũng đã tìm được câu trả lời cho mình. Nếu ngày hôm đấy, tôi đồng ý cho cậu ấy một cơ hội hay ngỏ lời muốn được là gì đó với cậu ấy thì đến cuối cùng, chúng tôi vẫn phải bỏ lỡ nhau. Kết thúc câu chuyện giữa chúng tôi sẽ không thay đổi bởi vì tôi nhận ra rằng mãi chỉ có một mình tôi động lòng trước cậu ấy. Những lời nói, cử chỉ của cậu ấy luôn khiến tôi tự đa tình, tự nghĩ rằng tôi là người đặc biệt đối với cậu ấy. Ngược lại, cậu ấy không chỉ dành riêng những lời nói, cử chỉ đó cho một mình tôi, cũng không phải dành riêng cho người cậu ấy xem là đặc biệt.
Mưa đã ngừng rơi, ly coffee cũng đã cạn, bản nhạc cũng đã dừng, tôi đặt lại bước ảnh vào giữa trang sổ. Tôi lấy cây bút viết từng chữ trả lời cho câu hỏi năm xưa.
"Có lẽ, duyên của chúng ta chỉ là những lần bỏ lỡ."
Tôi đóng quyển sổ lại, đặt nó vào ngăn cuối cùng của kệ sách. Khép lại một quá khứ thanh xuân của chính mình.