- Xu
- 29,696
35
0
Nơi trú ẩn tâm hồn, ngày trời xanh, mây trắng, tháng nắng, năm oi.
Thân gửi anh, người sẽ hết mực yêu thương cô gái của chúng ta.
Lời đầu em xin gửi anh mấy câu thơ vụng về
"Gửi theo cơn gió nói lời này với anh
Rằng giờ đây anh sống thế nào?
Em chẳng còn nhớ đã bao lần ước ao
Cùng anh ngắm những vì sao.."
Rằng giờ đây anh sống thế nào?
Em chẳng còn nhớ đã bao lần ước ao
Cùng anh ngắm những vì sao.."
Tiếp theo, chắc có lẽ để em giới thiệu đôi chút về bản thân mình.
Xin phép cho em được giấu tên để chỉ mình anh biết, có lẽ bởi em vẫn chưa sẵn sàng để nhiều người hơn biết về bản thân mình.
Em sinh ra vào mùa xuân, khi hoa đua nở khoe sắc thắm, khi ấm áp xua tan tuyết lạnh căm, ở một nơi hòa thanh bình yên khúc.
Hăm tám nồi bánh trưng, một con số không nhỏ, đã đến tuổi kén chồng rồi, "đánh cược với yêu thương" để tìm người chăm sóc.
Anh biết đó, em chẳng cao, thậm chí còn lùn so với mặt bằng chung nữ nhân Việt. Điều đó luôn khiến em tự ti, và thường hay nghĩ chẳng ai yêu thương gì mình. Nếu anh không cần một nàng lùn bên cạnh thì nói em biết một câu, em sẽ tự lui.
Em không chắc với cân nặng hiện tại có đảm bảo sức khoẻ tốt hay không, có đảm bảo chàng trai bước tới ấy sẽ không chê trách mình hay không, có đảm bảo em yêu nổi chính mình hay không, nên cái quyết định giảm cân khi ấy chỉ cần một cú hích nhẹ là đủ để đẩy em đi trên con đường đó đến tận giờ. Nếu anh không thiết một nàng mập bám người thì nói em một lời, em sẽ tự rút.
Về cơ bản, "em cũng chỉ là con gái thôi, buồn là khóc, hay vui là cười, em cũng chỉ muốn em như bao người, được anh yêu thương một mình em thôi". "Em thì đơn giản lắm, chẳng lãng mạn như là ai, nhưng trái tim em tô bằng máu không phải bằng mực mà chóng phai". Em đôi khi cũng "hôm qua là nắng gắt, hôm nay là mưa giông.. Hôm qua em vui, hôm nay lại sầu, anh khó đoán". Nhưng anh ơi, "mưa qua đi trời sẽ nắng, thất thường rồi cũng sẽ bình lặng thôi". Nên anh à, "nếu anh là ngọn núi cao, em xin nguyện là những đám mây, để một đời được ở bên, che chở cho anh". Còn nếu anh là "biển rộng vô biên lấy trời làm bờ, núi cao chót vót ta là đỉnh phong".
Vậy em xin hỏi liệu khi anh bước tới có giống câu trích dẫn trên tường Facebook nhà em " nếu là nắng hãy chiếu rọi ngóc ngách tối tăm; nếu là đại dương xin nuốt trọn những nỗi u sầu" không? Nếu có, em cảm ơn anh, vì đã xuất hiện và bước tới bên em.
Có thể khi anh hiểu hơn cô gái của chúng ta, anh sẽ thấy nàng đáng để đầu tư lâu dài chăng? Em không chắc nữa, cái đó tuỳ thuộc vào chàng trai bước tới để yêu thương nàng thôi.
Nàng ngây thơ lắm, dù tuổi chẳng còn nhỏ, dù cũng trải qua kha khá cuộc tình: Chóng vánh có, ngộ nhận có, (có lẽ) hơi sâu đậm cũng có, nhưng vẫn chỉ tin vào những gì mình muốn tin dù điều đó có là giả dối, chỉ làm những điều bản thân cho là đúng mà chẳng cần nhận lại điều lời. Tuy nhiên, qua những lần dang dở, bài học đáng giá nàng nhận được, (chắc có lẽ) là niềm tin từ hai phía có hướng về cùng một nơi hay không, hai phía có chân thành với đối phương hay không. Có lẽ còn nữa, nhưng nàng mới chỉ nhận ra chừng đó, mà đã sợ hãi người bỏ đi, sẽ bỏ nàng lại với mớ cảm xúc hỗn độn mà chẳng dám yêu thêm lần nữa.
Nàng giàu cảm xúc lắm, chạm nhẹ thôi xúc cảm sẽ trào dâng. Cũng vì thể mà mất nhiều thời gian để buông bỏ rồi chữa lành hơn.
Nàng mơ mộng lắm, có hẳn một thế giới - một xứ mơ - một nơi trú ẩn để mộng mơ, cùng buồn vui một thuở. Cũng vì thế mà khi vỡ mộng khó quay về thực tại hơn.
Nàng hay tò mò lắm, có thể vì điều đó mà chạy đi hỏi để hiểu rõ nguyên do. Có khi cố chấp muốn biết nhưng cảm giác đối phương đang khó chịu quá nên học cách buông, vừa để người dễ chịu, vừa để mình an yên. (Hiểu nhầm là chủ động cũng phải, chả qua vẫn chỉ vì tò mò mà nhắn trước thôi)
Còn góc tối tăm nơi nàng, em xin giấu, bởi nếu người nguyện ý tìm hiểu, quan sát kỹ chắc sẽ nhận ra thôi.
"Ngày mà anh tìm đến em tin anh thật lòng, và yêu em bằng những cảm xúc tự nguyện, làm em quá yêu nên mù quáng đến yếu lòng.."
Rồi anh xuất hiện.
Dù chưa thực sự bước tới mà chỉ ở một nơi góc tối, lặng thầm quan sát nàng từ lâu, chẳng hỏi thăm một lời, thì nàng vẫn tận hưởng cái cảm giác được theo đuổi (và cả theo đuôi nam nhân nàng thích)
Anh biết không?
Từ thích, thành yêu, rồi thành thương, cả một quá trình dài như vậy, chẳng ai có thể đảm bảo một người sẽ mãi chịu xoay quanh một người nếu trong tâm không có người đó. Chẳng ai có thể đảm bảo một người sẽ mãi không để ý mọi chuyện mình là người biết sau cùng. Chẳng ai có thể đảm bảo sự im lặng của đối phương là thử thách, né tránh, hay vì đã chẳng còn muốn giải thích gì nữa. Có thể còn nhiều vấn đề khác mà em chẳng lý giải được. Để rồi nếu có dừng lại dở dang giữa chừng, cũng sẽ không hối tiếc về cơ hội được trao để nói ra lòng mình.
Khi gõ những dòng này, đến chính bản thân em cũng chẳng biết rốt cuộc có đúng là yêu anh kiểu "yêu là chết trong lòng một ít hay không", chỉ biết người ngoài cuộc sáng suốt nói em như vậy.
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "ăn không ngon, ngủ không yên" vì lời nói, hay biểu hiện hoặc thái độ của một người khác đối với mình, thì em có. Chốc chốc chờ tin nhắn, trưa ngủ chập chờn, tối nằm mơ, đêm thao thức chỉ vì anh.
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "hiệu ứng lọc camera" kiểu mà nhìn đâu đâu cũng thấy điểm tốt của anh. Từ ngoại hình đến tính cách, nhân phẩm dù có khuyết điểm nhỏ hay không cũng coi như chẳng có gì đáng chê trách. (Cứ lục lại đống ib đó mà xem, không phải lúc nào cũng là lựa lời mà nói đâu)
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "nghĩ về anh trong vô thức", em cũng có, đến mức đang yên đang lành nghĩ tới rồi cười, suýt thì khiến người qua đường nhìn thấy tưởng mình là con hâm.
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "gắn anh vào tương lai", em có, kiểu mà nghĩ rằng nếu ngày thành đôi, anh bước tới, sẽ có thể làm cái này cái kia với anh (với cái chiều cao ngất ngưởng đó, với cái nhan sắc mlem đó, với cái tính đa nhân cách đó), rồi cả xa hơn trong tương lai.
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "muốn giấu anh đi một nơi xa, nơi riêng mình em biết" thì em cũng có, thấy anh hay nói chuyện thân thiết với ai kia thì ghen tỵ nổi lên, rồi cảm giác như bị anh cho ra rìa vậy. (Kiểu vừa tức khi anh "cứ im lặng nói cho người khác, em ghét anh đến như vậy", lại kiểu vừa tủi, vừa bất lực khi thấy người khác có thể ủi an nỗi buồn trong anh mà em không thể)
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "ưu tiên thời gian và sự chú ý", em cũng có, chỉ vì để giải thích vấn đề mà như muốn cãi nhau, em tạm quên đi thời gian dành cho cá nhân ngoài đời thật (để rồi bị nhắc một cách nghiêm túc rằng "đừng vì người khác mà quên đi bản thân, bản thân luôn là thứ được đề cao lên đầu"), hay chỉ vì chú ý vào một bức ảnh của anh mà chuyện nấu ăn bị la, việc nhà bị mắng..
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "muốn che chở, bảo vệ đối phương", em có, nhưng bằng chứng cụ thể em không nhớ có được thể hiện trên diễn đàn hay bất kỳ đâu hay không.
Nếu yêu có dấu hiệu nhận biết là "nhớ những điều nhỏ nhặt về đối phương", em cũng có, vừa là rút từ trong truyện ra xác nhận rồi nhớ, vừa là tự anh nói em nghe rồi nhớ..
Gõ đến đây, tất cả những điều trên chỉ quy về một câu thôi, rằng em nhận ra em yêu anh mất rồi.
Còn vấn đề quá khứ, anh từng nói rằng nhắc người cũ nhiều là không kiếm được người mới đâu, hay gì đó đại loại vậy. Nhưng em nghĩ mình nên nói rõ ràng một chút về vấn đề này.
Thứ nhất, anh có bạch nguyệt quang của anh, có thể sau này khi yêu ai, vị bạch nguyệt quang đó anh không có tình cảm gì nhưng là người mang tới những rung động đầu tiên, thì có thể vẫn sẽ được lưu trữ ở một góc nào đó trong tim. Thì em cũng chẳng khác, có chăng chỉ là dữ liệu vô cảm bị lưu trữ đâu đó trong não thôi. Em chẳng hơi đâu đi nhớ về hắn nếu không có gì gợi lại.
Thứ hai, em mang những ký ức cũ kỹ đó tới chẳng phải bởi vấn vương người đó, mà với mục đích tránh lỗi lầm, tránh vết xe đổ để xây dựng tình mới lâu bền hơn, cũng là cách để định nghĩa tình yêu mà em khát khao, mong cầu. Còn những nỗi đau xót lại hãy để tình yêu xoa dịu chúng.
Giờ nói về anh đi, nếu có thể xóa quá khứ thì anh muốn xóa gì đầu tiên? Nếu có thể thay đổi quá khứ anh sẽ thay đổi điều gì? Hiện tại có hiểu lầm gì đáng nói không, hay chỉ do em nghĩ nhiều? Tương lai rồi sẽ ra sao? Liệu có còn tương lai nào cho chúng ta?
Nếu không phiền, hồi âm cho em nhé!
Con mèo nhỏ lười biếng
- Trạch Miêu Nhi -
- Trạch Miêu Nhi -
1041 p76411 64676
Em gửi cho tôi một bức thư vào một ngày trời âm u, đầy gió. Tôi ngồi quán cà phê quen thuộc mở thư em.
Thư mở đầu bằng một vài câu thơ, đúng kiểu của em, si tình hết biết.
Rồi em chầm chậm nói về mình.
Tôi biết em qua một diễn đàn tiểu thuyết nọ, tên nick của em để phông mặc định, không màu mè hoa lá, chỉ đơn giản là Con mèo nhỏ lười biếng, mà thôi. Trang cá nhân của em luôn khiến tôi hứng thú, lúc thì thơ thẩn lên mây, lúc lại tâm trạng rớt đáy. Những bức ảnh, từ ảnh đại diện là một chú hổ nhỏ đang vẫy tay chào, đến ảnh bìa là một graffity tự vẽ, đến những bức săn mặt trời sáng sớm, săn trời xanh cao gớm, săn mây trắng như kẹo thơm, càng khiến tôi muốn biết nhiều về em hơn.
Lần đầu em nhắn tin cho tôi, chỉ vì thỏa mãn trí tò mò nơi em, tôi lại ngỡ em thuộc kiểu người chủ động ở ngoài đời. Rồi dần dần, em nhắn nhiều hơn, cũng giới thiệu qua tên em, chiều cao cân nặng của em, và hỏi tôi điều tương tự.
Ban đầu tôi còn đùa, còn trêu em, bắt em phải đoán, mãi tới khi em cọc, tôi mới dừng.
Em đúng kiểu hôm nay có thể vui, ngày mai có thể lạnh nhạt, hay giây trước như tia nắng ấm áp, giây sau đã sầu trăm ngả rồi.
Quen nhau hai tháng, nhiều lần tôi muốn nói với em rằng tôi đã đổ em ngay từ những giây phút đầu tiên bắt gặp hình bóng em trên diễn đàn, trước cả khi em bắt chuyện làm quen. Nhưng tôi sợ, sợ rằng tôi không đủ thương em mà rời đi sẽ khiến em tan nát, sợ rằng cảm xúc trong em chưa đủ sâu để đường hoàng nói lời yêu, sợ rằng khi bước tới bên em lại chỉ là một bóng hình thế thân cho tình cũ.. Tôi sợ nhiều thứ, nhưng lại luôn tin em vẫn luôn ở đó, tin rằng tôi còn đủ thời gian để chần chừ.
Trong thư, em hỏi tôi, rằng nếu có thể xóa quá khứ thì tôi muốn xóa gì đầu tiên? Tôi muốn xóa tan bóng tối của mình để không vấy bẩn ánh sáng của em. Em hỏi tôi, rằng nếu có thể thay đổi quá khứ tôi sẽ thay đổi điều gì? Tôi sẽ quay lại khoảng thời gian định hình nên cái tính cách hiện tại, để chính tôi không cần phải phân vân sẽ đối diện với em bằng phiên bản nào của mình. Em hỏi tôi, rằng liệu còn tương lai nào cho chúng ta? Câu trả lời có lẽ là tôi không chắc, có lẽ là có cũng có thể là không, thuận theo tự nhiên thôi.
Đọc xong thư, tôi trả tiền cà phê rồi chạy xe đi tìm em, mặc dù chính tôi cũng chẳng biết em ở đâu chính xác.
Điện thoại rung, là tin nhắn từ em.
"Anh nói xem, lời tỏ tình chân thành nhất là gì?"
Em hỏi tôi rằng sau bao lần im lặng, thì tôi thấy đáp án chính xác cho câu hỏi đó là gì?
Tôi không đáp ngay mà nhìn tin em giây lát, rồi thầm cười.
"Im lặng, đối mặt để tỏ bày. Anh nghĩ vậy."
Em nhìn tin tôi rất lâu, như thể muốn nhìn thấu con người tôi qua từng con chữ đó.
"Em nghĩ thế này, được đồng hành cùng anh qua giông bão cuộc đời, được cùng anh tay trong tay đi khắp lối, là dù bên nhau không nói gì thì khoảng lặng cũng sẽ an yên, mới là câu trả lời chính xác."
"Nói như vậy, anh lại nghĩ, anh hy vọng tổn thương từ những cuộc tình trước sẽ cho em thêm sức mạnh để định nghĩa được tình yêu mà em khao khát."
"Vậy thì em sẽ yêu anh nhiều hơn một chút vào những ngày anh chẳng còn thương nổi chính mình, em sẽ thay anh làm điều đó."
"Thế thì em này, người nguyện yêu anh thì cứ gật đầu, gió giông em cứ gật đầu, nắm tay rồi khẽ gât đầu, chúng ta chẳng xa cách đâu"
"Thật vậy chăng? Người nguyện yêu em thì cứ gật đầu, gian khó cũng chẳng quay đầu, hãy để tình yêu xoa dịu nỗi đau"
Rồi tôi cùng em đã đồng hành với nhau, vừa yêu cô gái của chúng tôi, vừa yêu chính bản thân mình.
Đôi khi lời tỏ tình chẳng lớn lao đến mức phải chần chừ cả tháng, cả năm để nói ra, nhưng nếu không nói, sẽ chẳng có chuyện tình nào được bắt đầu.
- Hết -
P/s: Mẩu truyện nhỏ cuối bài, ban đầu định để thành một truyện ngắn riêng cơ mà bị ai đó làm cho cụt hứng nên bỏ xó lâu rồi, nay lôi vô đây làm cái kết, cơ mà lười quá, chắc để vậy thôi.
