11 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
21 0
55337192075_6a66c3eb62_o.png


Có những đêm khuya, khi tiếng ồn của phố thị đã lắng xuống và màn đêm buông một lớp yên tĩnh dày lên tất cả mọi thứ, con người ta thường bất giác ngước nhìn lên vòm trời cao.

Không phải vì có lý do cụ thể nào. Chỉ là nhìn lên, như một bản năng cổ xưa nhất còn sót lại từ những đêm tổ tiên ngồi quanh đống lửa và hỏi nhau những câu hỏi không có đáp án. Những đốm sáng nhỏ nhoi của các vì sao đang nhấp nháy giữa đại dương đen thẫm kia, mỗi đốm sáng là một mặt trời, mỗi mặt trời có thể có hành tinh của riêng nó, mỗi hành tinh có thể đang có ai đó cũng đang nhìn lên bầu trời và hỏi những câu hỏi giống như thế này.

Và giữa khoảng không vô tận ấy, một câu hỏi muôn đời lại vang lên trong lòng mỗi người: Chúng ta thực sự là ai?

Bản thể nhỏ bé trước khoảng không vô tận:

55336781016_a532ae9eb0_o.png


Nếu đứng từ góc nhìn thuần túy của không gian và thời gian mà nhìn vào sự tồn tại của một kiếp người, có lẽ không có gì đáng sợ hơn cái cảm giác nhỏ nhoi đến tận cùng đó.

Vũ trụ hiện tại đã tồn tại khoảng mười ba tỷ năm. Con người, trong toàn bộ lịch sử tiến hóa của mình, mới xuất hiện được khoảng ba trăm nghìn năm. Và một đời người, ngắn nhất thì vài mươi năm, dài nhất cũng chỉ đến trăm năm, là một khoảnh khắc quá đỗi mong manh so với dòng thời gian khổng lồ đó. Nếu lịch sử của vũ trụ được co lại thành một năm dương lịch, toàn bộ nền văn minh nhân loại từ khi con người biết dùng lửa đến khi đặt chân lên mặt trăng chỉ chiếm chưa đầy vài giây của ngày 31 tháng 12.

Vài giây.

Và trong cái vài giây đó, mỗi một cá thể người chỉ là một phần của một phần của một phần. Không tên, không dấu vết trên bản đồ thiên văn học, không để lại gợn sóng nào đủ lớn để vũ trụ nhận ra sự có mặt hay vắng mặt của mình.

Khi nhận ra điều đó, con người ta dễ dàng rơi vào một thứ cảm giác khó tả, không hẳn là nỗi buồn, không hẳn là sợ hãi, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo và mênh mang hơn. Những lo âu về cơm áo gạo tiền, những vết thương lòng đang nhức nhối, những mục tiêu đang hối hả theo đuổi, tất cả bỗng chốc trở nên siêu nhỏ trước cái nhìn tĩnh lặng và vô cảm của các vì sao. Vũ trụ đã chứng kiến sự sinh ra và diệt vong của vô số hành tinh lớn hơn Trái Đất gấp hàng nghìn lần, và đối với khoảng không bao la ấy, một tiếng thở dài của một con người trong đêm muộn không tạo nên bất kỳ gợn sóng nào.

Nỗi cô đơn bản thể này, cái cảm giác lạc lõng của một hạt bụi giữa sa mạc không có bản đồ, đôi khi khiến những bước chân trần trên mặt đất trở nên chông chênh. Khiến những tâm hồn nhạy cảm tự hỏi liệu những nỗ lực và nỗi đau mà mình đang chịu đựng hằng ngày có thực sự mang một ý nghĩa nào không, hay tất cả rồi cũng sẽ tan vào bóng tối như thể chưa từng tồn tại.

Nghịch lý vĩ đại nhất của tạo hóa:

55335851957_f4dc70210f_o.png


Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta đã bỏ qua điều quan trọng nhất.

Bởi vì có một nghịch lý mà vũ trụ không bao giờ tự giải thích được, một nghịch lý khiến cái nhỏ bé của con người trở thành thứ kỳ diệu nhất trong toàn bộ những gì đang tồn tại: Đó là ý thức.

Những ngôi sao khổng lồ ngoài kia, những thiên hà trải dài hàng triệu năm ánh sáng, những hố đen nuốt cả ánh sáng vào lòng, tất cả đều lớn hơn con người gấp vô số lần về kích thước và tuổi thọ. Nhưng không một thiên hà nào biết mình đang tồn tại. Không một ngôi sao nào biết mình đang cháy. Chúng tồn tại, nhưng tồn tại trong một trạng thái hoàn toàn vô tri, không có bất kỳ một mảnh nhận thức nào về chính mình hay về thứ vĩ đại mà chúng đang là.

Trong khi đó, một đứa trẻ năm tuổi ngồi dưới bóng cây, nhìn một con kiến đang vác miếng bánh vụn ngang qua bàn chân mình, cũng đang thực hiện một hành động mà không có bất kỳ thiên thể nào trong vũ trụ làm được: Tự hỏi.

Con người ta biết tự hỏi. Biết thắc mắc. Biết tìm kiếm ý nghĩa trong những điều nhỏ nhất. Biết khóc trước một bản nhạc không có lời. Biết cảm thấy ngực căng lên khi nhìn thấy một bình minh đẹp. Biết yêu thương một người đến mức sẵn sàng từ bỏ những thứ mình quý giá nhất vì người đó. Biết đồng cảm với nỗi đau của người lạ trên đường phố dù không có bất kỳ lợi ích vật chất nào.

Đó là những thứ mà tất cả hàng tỷ ngôi sao cộng lại không có được.

Vũ trụ rộng lớn về không gian. Nhưng con người rộng lớn về chiều sâu. Và chiều sâu đó, cái khả năng rung động, cảm nhận, yêu thương và đặt câu hỏi về ý nghĩa của chính sự tồn tại, là thứ biến mỗi linh hồn người trở thành một kỳ quan mà không kính thiên văn nào đo được.

Chúng ta là những mảnh vụn của các vì sao:

55336783271_188efae2b1_o.png


Có một điều mà khoa học đã xác nhận và triết học đã cảm nhận từ lâu trước khi có bằng chứng: Những nguyên tố cấu tạo nên cơ thể con người đều được sinh ra từ lõi của những ngôi sao đã chết từ thuở khai thiên lập địa.

Canxi trong xương. Sắt trong máu. Carbon trong mọi tế bào đang sống. Tất cả những nguyên tố đó không xuất hiện từ hư không. Chúng được tạo ra bên trong những ngôi sao khổng lồ qua hàng tỷ năm phản ứng hạt nhân, rồi khi ngôi sao chết đi trong một vụ nổ siêu tân tinh vĩ đại, những nguyên tố đó được bắn ra khắp vũ trụ, trôi dạt trong không gian hàng triệu năm, cho đến khi hội tụ lại thành Trái Đất, thành đại dương, thành sự sống, và cuối cùng thành những con người đang ngồi nhìn lên bầu trời và tự hỏi mình từ đâu đến.

Chúng ta không đứng ngoài vũ trụ và nhìn vào nó. Chúng ta chính là một phần của nó, được làm từ nó, mang trong mình những nguyên tử từng là một phần của những ngôi sao cổ đại đã không còn tồn tại từ trước khi Trái Đất được sinh ra.

Vũ trụ không tạo ra chúng ta rồi bỏ chúng ta lại một mình trong đó. Vũ trụ tạo ra chúng ta từ chính mình. Và qua chúng ta, lần đầu tiên trong lịch sử mười ba tỷ năm của mình, vũ trụ có được khả năng tự nhìn lại chính mình, tự đặt câu hỏi về chính mình, tự cảm nhận vẻ đẹp của chính mình.

Mỗi lần một người ngước nhìn lên bầu trời đêm và cảm thấy xúc động, đó là vũ trụ đang ngắm nhìn chính nó qua đôi mắt của con người.

Sự thức tỉnh đó không làm cho nỗi đau của chúng ta biến mất. Nó không xóa đi những lo âu về cơm áo gạo tiền, không lấp đầy những trống rỗng trong lòng, không hàn gắn những vết thương còn đang chảy máu. Nhưng nó thay đổi cách chúng ta nhìn vào những điều đó. Nó nhắc nhở rằng ngay cả những nỗi đau đang cảm nhận cũng là bằng chứng của một điều kỳ diệu: Rằng chúng ta đang sống, đang cảm nhận, đang là một phần của điều gì đó vĩ đại hơn rất nhiều so với những gì mắt thường có thể thấy.

Ý nghĩa ẩn trong những khoảnh khắc bị bỏ qua:

Ý nghĩa cuộc sống chưa bao giờ nằm ở những điều cao siêu và vĩ đại. Nó lẩn khuất trong những khoảnh khắc đời thường mà con người ta thường bước qua mà không kịp nhìn.

Đó là giây phút một người quyết định dừng lại giữa bộn bề áp lực, không vì lý do gì đặc biệt, chỉ để ngắm trọn vẹn một buổi hoàng hôn đang buông xuống phía đường chân trời. Bầu trời chuyển từ xanh sang cam rồi sang tím rồi sang đen, một chuỗi màu sắc không bao giờ lặp lại chính xác theo cùng một cách, và người đứng ngắm nó biết rằng khoảnh khắc này sẽ không bao giờ đến lại. Sự nhận thức đó, cái buồn nhẹ nhàng và đẹp đẽ của việc biết rằng thứ đang nhìn là duy nhất và sẽ qua đi, chỉ con người mới có được.

Đó là lúc hai người xa lạ ngồi chờ xe buýt trong một buổi chiều mưa, không nói chuyện với nhau, nhưng cùng nhìn về một hướng, và trong sự im lặng đó có một thứ gì đó không tên được chia sẻ. Sự đồng hành không cần lời của những sinh vật cùng loài đang cùng trải qua một khoảnh khắc nhỏ bé của thời gian. Không thiên hà nào biết cảm giác đó là gì.

Đó là khi một người đang ở điểm tối nhất của cuộc đời, không còn biết bám víu vào đâu, rồi bất ngờ nghe một bản nhạc quen thuộc vang lên từ đâu đó, và lồng ngực bỗng ấm lại vì nhớ rằng người viết ra bản nhạc đó cũng đã từng đau đớn, cũng đã từng tìm cách biến nỗi đau thành thứ gì đó người khác có thể ôm vào lòng.

Đó là khi con người ta học được cách bao dung cho những vết thương của chính mình, không phải vì vết thương không đau nữa mà vì hiểu rằng những vết thương đó là bằng chứng của sự tham gia đầy đủ vào cuộc sống. Người không bao giờ bị tổn thương là người chưa bao giờ thực sự mở lòng ra với bất kỳ điều gì. Và mở lòng ra, dù biết rằng sẽ có lúc đau, mới là cách sống trọn vẹn nhất của một sinh vật được tạo ra để cảm nhận.

Những mảnh vụn vì sao tìm thấy nhau:

55337198505_758942e813_o.png


Có một điều kỳ diệu hơn cả việc nhận ra mình là một phần của vũ trụ: Đó là nhận ra rằng tất cả những người khác cũng vậy.

Mỗi người đang đọc những dòng này, dù đang ở đâu, dù cuộc đời đang như thế nào, đều được làm từ cùng một thứ. Đều mang trong mình những nguyên tử cổ đại từ những ngôi sao đã chết từ hàng tỷ năm trước. Đều đang sống một kiếp người ngắn ngủi giữa khoảng không vô tận. Đều đang tự hỏi đôi khi những câu hỏi không có đáp án.

Sự đồng điệu đó không xóa đi sự khác biệt giữa người và người. Không xóa đi những khác biệt về hoàn cảnh, về số phận, về những may mắn và bất công mà cuộc đời phân bổ không đều tay. Nhưng nó tạo ra một nền chung, một điểm chạm mà bên dưới tất cả những khác biệt đó, tất cả mọi người đều chia sẻ.

Ai cũng đã từng nằm trong đêm và không ngủ được vì lo lắng. Ai cũng đã từng yêu thương ai đó đến mức sợ mất đi người đó. Ai cũng đã từng đứng trước một ngã rẽ và không biết chọn hướng nào. Ai cũng đã từng cảm thấy cô đơn ngay giữa đám đông. Ai cũng đã từng nhìn lên bầu trời và tự hỏi tại sao mình ở đây và ở đây để làm gì.

Cái hiểu biết rằng tất cả mọi người đều đang mang những câu hỏi giống nhau, chỉ riêng điều đó thôi, đã có sức chữa lành một loại cô đơn mà không thứ gì khác chữa được.

Không cần phải là một vĩ nhân xoay chuyển lịch sử. Không cần phải để lại dấu vết trong sách giáo khoa hay tên trên bản đồ thiên văn. Việc tự chữa lành bản thân qua từng ngày, trao đi một sự ấm áp nhỏ bé cho người bên cạnh, sống một cuộc đời bình yên và tử tế, đã là thành tựu rực rỡ nhất mà một mảnh vụn vì sao có thể đạt được trong khoảng thời gian ngắn ngủi được gọi là một kiếp người.

Lời kết và một câu hỏi để lại:

Đêm đã về khuya.

Ở đâu đó ngoài kia, những vì sao vẫn đang cháy như chúng đã cháy từ trước khi bất kỳ con người nào đặt chân lên Trái Đất này và sẽ tiếp tục cháy sau khi tất cả chúng ta đã trở về cát bụi. Khoảng không vẫn rộng lớn và im lặng như nó luôn là. Thời gian vẫn chảy theo hướng của nó, không hỏi han ai.

Nhưng ở đây, trên mảnh hành tinh nhỏ bé này, đang có những tâm hồn đang thao thức. Đang đọc. Đang nghĩ. Đang cảm nhận. Đang tìm kiếm một điều gì đó để bám vào trong những đêm giông bão của cuộc đời.

Và việc những mảnh vụn vì sao từ khắp nơi trên thế giới tìm thấy nhau qua những dòng chữ được viết muộn như thế này, tự bản thân nó đã là một phép màu không cần giải thích thêm.

Giữa vũ trụ bao la và thời gian vô tận này, điều gì đang là ngọn lửa nhỏ nhất nhưng ấm áp nhất đang giúp bạn vượt qua những đêm tối nhất của cuộc đời mình, hãy chia sẻ với những mảnh vụn vì sao khác đang cùng ngồi đây với bạn.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back