Đối với tôi
công việc là quan trọng hơn bởi nếu ta có một công việc ổn định, ta lo cho bản thân ta ổn định thì sau này chữ
gia đình mới tròn đầy được!
Người ta hay lấy dẫn chứng của Sơn Tùng Mtp ra và nói rằng, gia đình là quan trọng hơn! Tuy nhiên, nhớ rõ cho một điều, Sơn Tùng đã dành cả thanh xuân, tuổi trẻ để ấp ủ mơ ước, đam mê và theo đuổi sống chết với nó, mặc cho bao giông bão cuộc đời, vẫn không bỏ cuộc và gặp thời thế, trời đất giúp sức mà thành công được như ngày hôm nay. Và đừng vì thế mà bảo công việc không quan trọng đi! Không có chỗ đứng vững trãi đó, Sơn Tùng làm gì để chăm lo tốt cho gia đình mình (bố mẹ, vợ, con cái và chính bản thân anh ấy nữa). Người ta mang gia đình ra để đặt lên vai nó một thứ gì đó quá đỗi nặng nề, tuy nhiên rốt cuộc không nhận ra rằng ngay cả người nổi tiếng thì cũng phải có cơ ngơi sự nghiệp lẫy lừng trước hết rồi mới nghĩ tới hai chữ gia đình bởi vì gia đình là quan trọng thật đấy nhưng nếu sống mà cơm không có mà ăn, nhà không có mà ở, mọi chi phí sinh hoạt hằng ngày còn không lo nổi thì cái nhân danh gia đình là quan trọng hơn, nghe chẳng phải quá nực cười hay sao?
Cuộc sống này gồ ghề, và hiện thực hơn tất nhiều. Không phải có tỉ người nổi tiếng như Sơn Tùng, và vì thế lời nói của Sơn Tùng là đúng với các điều kiện ẩn kèm theo! Không nên vơ đũa cả nắm, rồi để cho thất nghiệp đầy đường, ra gầm cầu gầm cống mà ở rồi lúc đó gia đình là quan trọng nhất!
Vì vậy, hãy có một công việc ổn định cho chính bản thân trước khi nghĩ đi đâu thì nghĩ, bởi với Sơn Tùng trước khi nghĩ tới gia đình, anh ấy cũng đã lao động quần quật và làm việc cật lực để có tiền rủng rỉnh, và chắc chắn cả đời không chết đói rồi mới nghĩ tới hai chữ gia đình nhé!
Có những người cả đời không lấy chồng, có những người cả đời không lấy vợ (ví dụ: Ca sĩ, nhạc sĩ, ni cô, sư sãi, cha sơ, hay bất cứ ai) Họ vẫn là những người tốt đẹp của xã hội và không phải vì họ không có hai chữ gia đình mà họ là những người tàn ác! Chỉ là chữ gia đình của họ quá lớn, nó bao gồm yêu thương nhân loại mà mỗi cá nhân bé nhỏ chúng ta không đứng trong vị trí của họ thì mặc nhiên nói này nói kia.
Đối với tôi, tôi yêu công việc hơn gia đình bởi hiện tại tôi chưa lo được cho chính mình vì vậy tôi không có tư cách lớn để nói lo cho gia đình, phụng dưỡng cha mẹ nó là cái gì cả!
Có thể nếu mai này, khi tôi công thành danh toại, tiền bạc đề huề và tôi biết thế nào là đủ cho tôi thì lúc đó tôi sẽ chọn gia đình hoặc không hoặc bất cứ cái gì đi nữa thì cuộc sống này lựa chọn là của mỗi cá nhân và cái đích cuối cùng của tôi là tìm kiếm hạnh phúc.
Hạnh phúc đối với tôi là tôi có được thứ tôi mơ ước (còn nếu không, cũng chẳng sao, tôi đang cảm ơn trời đất với những thứ hiện tại tôi có) và đóng góp một phần công sức bé nhỏ của tôi để cho cuộc sống này trở nên tươi đẹp hơn.
Đó chính là hạnh phúc của tôi.