Một cô gái đang ngồi trên giường, mái tóc đen dài qua bả vai. Đó là chị của cậu, chắc chắn rồi. Dù đã hai năm, nhưng đó cũng chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi nên chị cậu không có bất kỳ sự thay đổi nào.
Chị Lan mặc một cái áo sơ mi màu trắng, từ phần thân xuống dưới đã bị che lấp đi bởi tấm chăn màu xanh biển, phía dưới ló ra đôi bàn chân trắng nõn đang nghịch vào nhau. Chị Lan đang quay mặt ngược về phía cậu, đôi mắt ngắm nhìn sắc trời trong xanh.
Hiếu im lặng, không cất lên bất kỳ lời nào cả. Cậu vẫn đứng đó nhìn chị của cậu trong một tâm trạng hết sức, hết sức là kỳ lạ. Ở đây, tâm trạng "kỳ lạ" thực ra là một tâm trạng bình thường khó tả. Trong những bộ phim
tình cảm gia đình, tình cảm lãng mạn hay bất kỳ một vài bộ phim có thể loại nào khác, cậu luôn thấy những nhân vật trong một
gia đình có mối quan hệ sâu sắc lâu ngày, khi xa nhau một thời gian rồi gặp lại thì y như rằng liền chạy đến bên cạnh, ôm chầm lấy nhau khắng khít. Hiếu không làm thế, nhưng cậu cũng không ngại làm chuyện đó. Chỉ là.. nó thật không đúng với lúc này.
Bỗng chị Lan chậm rãi xoay đầu lại. Mặt chạm mặt. Mắt chạm mắt. Và rồi, một nụ cười xuất hiện. Nụ cười dịu dàng như một đóa hoa lan màu trắng vừa nở. Bầu không khí ấm áp, dưới ánh nắng dịu nhẹ đang chiếu rọi vào trong căn phòng bệnh thật khiến cho bất cứ ai cũng có thểthư giãn, rủ bỏ mọi sự căng thẳng của những công việc thường ngày chỉ để ngủ một giấc ngon, êm đềm. Có khi, sự thật luôn là sự bình thản, là sự yên ả, là không ồn ào, và là nét chân thực nhất của những con người cùng huyết thống lâu ngày đã xa nhưng cuối cùng cũng được gặp lại.
Hiếu nhớ lại những khoảnh khắc mà bản thân cậu đã trải qua cùng chị mình. Tình chị em.. nó thật tuyệt.. Có lẽ, đôi lúc Hiếu nghĩ đến việc nếu không có chị của mình thì từ lâu cuộc đời của cậu sẽ thật vô vị, cho đến khoảng hai năm trước.
Chị cậu đã cười, chào đón cậu bằng nụ cười còn ấm áp hơn cả những buổi đi ăn cùng gia đình hồi trước, cũng như những lúc đi chơi sở thú, công viên giải trí cùng nhau, chắc chắn đều sẽ chẳng bằng lúc này.
"Chào em, lâu rồi không gặp nhỉ." Chị Lan nói.
"Dạ vâng," Một cảm giác bất chợt như điện xẹt chạy qua người, đã bao lâu rồi thứ cảm xúc này không đến với cậu? Thật xa lạ nhưng cũng thật thân thuộc. Nó như là một cái công tắc đang nằm ở chỗ chữ "Off" và đợi để gạt lên chữ "On". Cuối cùng, như một sự liên kết hóa học - Hiếu đã nghĩ như thế - nó như một sự liên kết hóa học. Nụ cười và gương mặt của chị Lan, đó là thứ khiến cho đôi môi của Hiếu chậm rãi nhếch lên.
Cậu đã
cười .
Hai năm qua bản thân Hiếu chưa bao giờ cười trước ai cả. Cậu chỉ cười lúc đang viết thư. Chỉ cười lúc đọc những dòng thư của chị cậu. Có lẽ, đây có thể coi là một tình chị em không thể diễn tả qua lời nói cũng như qua những trang giấy.
Hiếu muốn sống cùng chị của mình. Dù cho sau này cậu có lấy vợ, sinh con thì cậu vẫn chỉ muốn sống cùng chị của mình. Được chị chăm sóc cũng như sẽ chăm sóc cho chị. Thật không ngoa để nói rằng, cậu và chị cậu chưa bao giờ có một trận cãi nhau nào cả mà luôn có những hướng giải quyết mâu thuẫn cực kỳ thông minh.
"Chị vẫn khoẻ chứ?" Hiếu hỏi, bước tới và ngồi xuống mép giường.
"Khoẻ ư? Nhìn chị xem."
Hiếu liếc qua cái máy kiểm tra tim mạch đang kêu tít tít thì bật cười, "À, thì chắc là không rồi ạ."
"Lần thứ năm chị phải vào đây kể từ lúc chị và em xa nhau rồi đấy."
"Hẳn là vậy." Hiếu nói.
"Dạo này em sống ra sao? Tự nhiên chị không nhận được thư nữa. Lúc mà nghe mẹ nói là em sắp về nên chị cũng bớt lo lắng phần nào. Còn tưởng là em có chuyện gì nên mới không thể gửi thư đấy."
"À thì em.. quên luôn cả chuyện gửi thư." Hiếu xấu hổ khi nói ra, "Xin lỗi vì làm chị lo lắng. Đã biết bệnh của chị như vậy mà em.."
"Không sao đâu. Lo lắng đâu có ảnh hưởng gì đến bệnh suyễn." Chị Lan cười, "Sao nào, ở trường có chuyện gì vui vui kể cho chị nghe với."
"Ừm, à này chị, ở trường em làm quen được với nhiều bạn mới lắm đấy. Không phụ lòng hồi đó chị kèm cặp sách vở em, bây giờ lúc nào em cũng được hạng nhất cả."
Chị Lan lắc đầu, đưa tay xoa đầu đứa em nhỏ, "Chị đã nói rồi, những phần chị dạy đều là lý thuyết cả. Phải nói là em rất thông minh nên có thể tự học đấy chứ. Mà này, cứ học vừa với sức bản thân là được. Đừng cố quá rồi đổ bệnh. Chỉ cần học đúng với khả năng của mình thì bản thân sẽ không cảm thấy khó chịu nếu điểm thấp."
"Lời này, tôi xin khắc ghi trong lòng. Thưa tiểu thư!" Hiếu nói, giả giọng của một ai đó mà hồi trước cậu đã xem trên đài SCTV9, trong một bộ phim của TVB sản xuất.
"Còn chọc chị nữa. Thằng nhóc quỷ!" Chị Lan chồm người tới, ôm Hiếu vào lòng rồi cù léc cậu.
"Á, đừng! Nhột! Bỏ em ra. Em chừa rồi! Nhột! Bỏ em ra!" Hiếu cựa quậy, cố thoát ra khỏi "vòng tay yêu thương" của chị Lan.
Thế nhưng.. "vòng tay yêu thương" bỗng nhiên bỏ ra, kèm theo đó là những cơn ho xù xụ.
Hiếu giật mình, cậu cuống cuồng tìm chai thuốc hít như một thói quen. May mắn thay, hoặc đây là tiêu chuẩn chăm sóc của bệnh viện mà trên bàn gần đó có một chai thuốc hít. Hiếu nhanh lấy nó, đưa lên mũi chị mình và để chị tự làm mọi chuyện còn lại, cậu thì ngồi đó, gương mặt đầy sự lo lắng.
Cuối cùng, gương mặt chị Lan cũng dần bình thường, không còn tệ như lúc nãy nữa. Chị đặt chai thuốc hít trở lại bàn.
Gương mặt của chị Lan cũng dần hạ xuống, buồn bã như một ông hoa lan úa tàn, "Chị xin lỗi!"
Hiếu nghe xong câu xin lỗi, đâm ra khó hiểu, liền hỏi chị mình, "Tại sao chị lại xin lỗi?"
"Thì tại chị. Tại căn bệnh này của chị mà cha mẹ chúng ta đã cãi nhau."
Hiếu nhăn mặt, bỗng gắt lên, "Tại sao chị lại nói như thế chứ chị Lan? Đó là do bố mẹ lựa chọn, họ muốn những gì tốt nhất cho chị. Chẳng qua là cách mà họ giải quyết vấn đề quá cứng đầu, không ai chịu nghe lời ai." Hiếu ngừng một lúc và thở dài sườn sượt, "Đôi lúc em còn nghĩ hai chúng ta sáng suốt hơn họ nhiều."
"Có lẽ là thế." Chị Lan nói, "Mà này, chị nhớ em lắm."
"Em cũng vậy!" Hiếu đáp
"Ừm, còn muốn chị ôm nữa hay không đây nhóc lùn?"
"Đừng gọi em là nhóc. Và em cũng không có lùn."
"Vậy ư?"
"Em đi về bây giờ." Hiếu giận dỗi.
"Được rồi, được rồi! Vậy còn ai muốn ngồi vào lòng chị của mình không nào?" Chị Lan hỏi lại, nở một nụ cười tươi.
"Em xí trước!" Hiếu nhích lại gần, được chị Lan ôm. Cái cảm giác này thật không khác gì hồi lúc mà cả hai đang làm bài tập. Hiếu ngồi vào lòng chị mình, chị Lan thì từ phía sau, giảng bài cho Hiếu.
Cả hai chị em ngồi nói chuyện một xíu thì cửa phòng mở, cả cha của Hiếu và cô Violet cùng đi vào trong.
"Trang thiết bị của bệnh viện này tốt quá đấy chứ. Không kém gì trên thành phố cả." Cha của Hiếu nói.
"Em cũng nghĩ vậy." Cô Violet nói.
"Con chào cha." Lan nhìn thấy cha của mình thì liền thưa, sau đó quay sang người phụ nữ bên cạnh, rồi lại nhìn Hiếu.
"Đây là cô Violet," Hiếu nói, "bạn làm trong công ty của cha mà em nói đấy chị."
"À," Chị Lan gật đầu, thế nhưng không chỉ vậy, chị cũng đã hiểu phần sau của câu chuyện. Cả hai người này là một cặp. Cha của chị và cô Violet.
"Chào con. Con thấy sao?" Ông Lâm hỏi con mình.
"Dạ, con vẫn khoẻ."
"Cô chào con!" Cô Violet nói, cười với Lan.
Lan cũng chào đón cô Violet bằng một nụ cười, "Dạ, con chào cô. Cô là bạn đồng nghiệp của cha con đúng không ạ?"
"Ừ!" Violet luôn kiêng dè những câu hỏi như thế này, nhất là trong hoàn cảnh hiện giờ. Thông thường thì cô luôn trả lời ngắn gọn để tránh nói gì đó sai. "Chào con."
"À này Hiếu, mẹ của con kêu cha gọi con về sớm kìa." Ông Lâm nói.
"Chi vậy ạ?" Hiếu hỏi.
"Ừ thì, con không có gì muốn nói với mẹ của mình à? Và.." Cha của Hiếu nhìn chị Lan với vẻ mặt kỳ lạ: Hơi nửa buồn bã, còn có một chút áy náy ở trong đấy. Như thể những lời ông muốn nói chỉ được nghe bởi ông và đứa con gái của ông đang ngồi trên chiếc giường bệnh trong dịp Tết, mắt dõi nhìn những người ngoài đường lớn đi chơi mà chẳng có phần của mình.
Hiếu nghe xong chợt nhớ ra. Trong đầu cậu lúc nào cũng nghĩ tới chị Lan - quãng đường từ thành phố cho đến quê, lúc nào cậu cũng chỉ nghĩ đến chị của mình mà quên luôn cả người mẹ cũng thật sự muốn gặp đứa con trai như thế nào.
Cậu bỗng thấy có lỗi, thực sự rất có lỗi.
"Vậy thôi, con đi nha!" Hiếu nói, quay sang chị Lan, "Em đi nha chị."
"Ừ." Chị của cậu đáp.
Hiếu đứng dậy, rời khỏi phòng bệnh.
"Vậy thôi, em đi cùng với Hiếu." Violet nói xong rồi đi ra luôn.
Bây giờ chỉ còn lại ông Lâm và Lan - đứa con của ông đang ngồi trên giường bệnh, ánh mắt của cô gái trẻ nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời từ bao giờ đã về xế chiều rồi. Không ngờ cuộc nói chuyện ngắn ngủi với đứa em - thực ra nó có ngắn hay không thì Lan cũng chẳng thể khẳng định - lại khiến cho thời gian trôi nhanh đến vậy. Niềm hạnh phúc luôn mau chóng qua đi và để lại nhiều sự nặng trĩu khó tả. Lan vẫn còn muốn nói chuyện với đứa em ngoan ngoãn của mình. Thế nhưng trời đã gần tối, cô cần để em cô về và nói chuyện với mẹ. Mẹ cô cũng như cô vậy, hai năm rồi không được gặp được con của mình - buồn biết nhường nào.
"Này Lan.." Ông Lâm mở lời với đứa con gái.
"Dạ thưa cha."
"Cha xin lỗi!" Những lời xin lỗi. Thực sự, cuộc gặp mặt này chỉ có những lời xin lỗi được thốt ra. Không một lời nào giả dối cả, tất cả lời xin lỗi đều là cảm xúc thực sự được bộc lộ ra bên ngoài của bản thân người có một lỗi lầm lớn.
"Chính con mới là nguyên nhân khiến cha mẹ cãi nhau."
"Không, không phải tại con! Là cha đã sai! Đáng lẽ ra đêm hôm đó cha không nên bỏ đi! Đáng lẽ cha không nên uống rượu! Đáng lẽ.."