"Ủa mẹ? Sao mẹ dậy sớm vậy?"
"Thật ra mẹ của cháu đã đi ngủ đâu? Cháu đi đâu mà giờ mới về vậy?"
"Sao mẹ và bà lại xuống đây? Con có nói với Phương Phương là con có việc đột xuất cho nên về trễ mà cô ấy không nói với mẹ sao?"
"Hứa Khôi, con đã tốn bao nhiêu thời gian để mang Phương Phương quay lại? Con bé đã sinh cho con hai đứa con rồi, sao đến bây giờ con vẫn chưa rút ra được bài học vậy? Mẹ và vợ của con thừa biết con đi đâu Hứa Khôi à, trước đó con có biết rằng Lập Nguyên đã đến xin mẹ cho con về trễ vì đi dự sinh nhật của bạn hai đứa không?"
"Con xin lỗi.."
"Con sắp được làm ba một lần nữa rồi đừng khiến người phụ nữ của con thất vọng" Nói rồi mẹ Hứa Khôi bỏ đi lên lầu
"Là sao hả nội?"
"Hứa Khôi, vợ của cháu đã mang thai rồi, cháu phải nên ở bên cạnh chăm sóc con bé chứ, cháu thừa biết vợ của cháu ghét gì nhất mà, cháu đã quên con bé bỏ đi là vì gì rồi sao? Và cháu đã hụt hẫng như thế nào, tự cháu biết, lớn rồi làm gì cũng phải suy nghĩ trước hậu quả, nội tin cháu không muốn làm cho mẹ cháu, vợ cháu, con của cháu và nội buồn lòng đâu có đúng không? Thôi đi nghỉ ngơi đi, khẽ thôi vợ cháu đang ngủ đó"
"Dạ cháu cảm ơn nội nhiều lắm, cháu đã biết lỗi rồi ạ, nội cũng đi nghỉ ngơi đi cháu lên phòng với vợ của cháu đây"
Lúc đó không hiểu sao tôi lại gặp phải ác mộng, tôi giật mình tỉnh dậy thì thấy chồng mình ở bên cạnh của mình
"Ủa anh về rồi hả?"
"Gặp ác mộng sao? Em ổn chứ?"
"Không sao"
"Anh xin lỗi, anh hứa từ giờ sẽ không tái phạm nữa, giờ em đang mang thai đừng suy nghĩ nhiều nằm xuống nghỉ ngơi đã"
"Mẹ nói với anh sao?"
"Em tha thứ cho anh nha vợ yêu của anh"
"Em không có trách anh, Minh Thư có nhắn với em là tháng sau cô ấy và Lập Nguyên sẽ kết hôn, chắc tuần sau em phải giúp bọn họ tổ chức hôn lễ rồi nên chắc không có thời gian nhiều cho anh đâu"
"Hả? Bọn họ kết hôn thì liên quan gì đến em? Em lại còn đang mang thai nữa, không được"
"Hai người đó là bạn của chúng ta mà chứ đâu có ai xa lạ đâu, anh đừng có keo kiệt như vậy"
"Anh lo cho em thiệt mà, hay là có việc gì em cứ kêu anh làm cho, em cứ ngồi đó ra lệnh cho anh là được rồi"
"Sao vậy? Như này là đang chịu phạt đó hả?"
"Anh đáng bị phạt mà"
"Thật ra không phải em không cho anh đi chơi nhưng anh thừa biết em không thích anh gạt em mà, em biết là anh sợ làm cho em lo lắng nhưng mà anh gạt em chẳng phải sẽ làm em càng thêm lo lắng hơn hay sao? Mẹ và bà nội cũng như vậy"
"Anh biết rồi"
"Thôi được rồi không hiểu sao mà lần này mang thai em lại cảm thấy nhẹ trong lòng hơn, không như lần em mang thai Yên Nhiên"
"Đúng vậy, em cứ như biến thành bà la sát ấy"
"Anh đang chê em?"
"Không dám"
"Hứa Khôi à tự nhiên em cảm thấy khó chịu trong người quá"
"Em bị làm sao? Hình như bị sốt rồi, để anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra"
"Lúc mang thai Vĩnh Phúc em cũng bị như vậy, uống thuốc là khỏi thôi không sao đâu anh"
"Mặc dù thấy em mang thai cực khổ rồi sinh con đau đớn đúng là anh không đành lòng nhưng mà thật sự anh không kìm chế được, anh yêu em lắm Phương Phương à"
"Em nguyện ý mà tính ra em cũng là đồng phạm của anh rồi còn gì"
Những ngày sau đó mẹ chồng của tôi không thèm ngó ngàng gì đến chồng tôi luôn, bà nội còn định đuổi chồng tôi về Canada ở một mình để tôi ở lại đây nhưng chồng của tôi cứ nhõng nhẽo cầu xin nếu không có tôi bên cạnh thì anh ấy không sống được. Cuối cùng mẹ chồng tôi cũng vì tôi, vì đứa cháu trong bụng của tôi mà tha cho Hứa Khôi.
Tôi và chồng của mình đã đến dự lễ cưới của Lập Nguyên và Minh Thư, cuối cùng thì chúng tôi vẫn trở về bên nhau và có một cái kết viên mãn. Cảm ơn Hứa Khôi đã vì tôi mà thay đổi, cảm ơn anh vì đã níu giữ em ở lại, cảm ơn
tình yêu chân thành của chúng ta dành cho nhau và thật sự cảm ơn giấc mơ định mệnh ấy đã se duyên cho chúng ta thành đôi, cảm ơn vì tất cả.
Happy ending.