"Em quyết định rồi?"
"Bộ anh có ai khác rồi sao?"
"Không dám."
"Vậy chúng ta đi kết hôn đi."
"Có kết hôn thì cũng phải để ngày mai đã, bây giờ là giữa đêm còn ai làm việc nữa."
"Em quên mất."
"Đi ăn trước đã, chẳng phải em dự định ngủ dậy sẽ đi ăn tối sao, tự nhiên bay qua đây lúc khuya à, đi thôi anh có hẹn đi ăn với Lập Nguyên, sẵn tiện chúng ta thông báo tin vui này cho cậu ấy biết luôn."
"Được, lâu rồi em cũng chưa gặp lại cậu ấy nữa."
"Nhớ chồng của em rồi à?"
"Chồng gì, anh lại chọc em nữa rồi."
"Cái gì?" Đó chính là cảm xúc của Lập Nguyên dành cho sự kiện chấn động của tôi và Hứa Khôi. Một cảm xúc ngạc nhiên và bất ngờ đến tột độ, nó chẳng khác nào như nghe tin con chó và con mèo lấy nhau, đó là chuyện không thể nào xảy ra và nó đã xảy ra thật.
"Thật sao? Hai tụi bây không phải đang nói giỡn đó chứ? Làm sao chó và mèo có thể lấy nhau được hả?"
"Cái thằng này, nói ai là chó với mèo hả?"
"Còn ai khác ngoài hai tụi bây nữa, mà Hứa Khôi nè chẳng phải mày từng nói với tao là mày với Nhất Phương không thể nào đi chung một con đường sao?"
"Để tao giải thích cho, trên con đường đó tao đi thẳng còn Hứa Khôi quẹo chỗ khác nên không đi chung đường nhưng rồi cho dù có quẹo chỗ này hay chỗ kia thì vẫn phải ra con đường chính thôi, đúng chưa?"
"Bái phục."
"Không dành lời chúc gì cho người anh em của mình sao?"
"Đột ngột quá chưa chuẩn bị tiền gì hết, cho ăn cưới nợ nha."
"Tính lãi gấp đôi."
Cả ba chúng tôi cười nói vui vẻ cứ như quay lại lúc còn nhỏ vậy. Tôi quay qua nhìn Hứa Khôi, không thể ngờ rằng tôi sắp kết hôn với cậu ấy, người mà tôi luôn muốn trốn tránh bây giờ lại sắp cùng tôi đi trên một con đường, ở chung một nhà. Ôi thôi rồi chắc sẽ có nhiều cuộc đụng độ, chiến tranh xảy ra lắm cho mà xem.
Sáng hôm sau tôi đã cùng với Hứa Khôi, hai chúng tôi dắt tay nhau đi
đăng ký kết hôn trước để ngày mai tôi còn phải bay về Mỹ nữa. Tôi nói thật, tối đó tôi rất hào hứng đi gặp gia đình của anh ấy. Nhưng khi vừa về đến nhà, một không gian vô cùng choáng ngợp, họ hàng cô dì chú bác cậu mợ ông bà cháu ba mẹ anh chị em gì đó tụ tập lại ở trong nhà đợi hai chúng tôi về. Tôi bị đứng hình mất năm giây và dường như dũng khí của tôi đã bị hạ xuống rất nhiều, tôi ngại đến nỗi còn không muốn đối mặt với lực lượng người hùng hậu ấy.
Tôi thương lượng với Hứa Khôi ở ngoài trước: "Khi vào trong đó anh nhất định phải giới thiệu từng người cho em biết trước để em biết đường mà chào hỏi đó, cuối cùng cái ngày này cũng tới rồi."
"Được cái mọi người háo hức muốn gặp vợ anh lắm, không sao đâu có anh bên cạnh của em rồi mà em đã vượt qua được cửa của bà ngoại anh thì em còn lo gì đến mấy người khác nữa."
"Em vượt qua hồi nào? Em chưa bao giờ gặp bà ngoại của anh mà."
"Anh hay kể em cho bà ngoại nghe, ngoại muốn gặp em lâu rồi, vào trong thôi."
Mọi người nồng nhiệt chào đón tôi, xém nữa không còn ai nhớ đến Hứa Khôi mới thật sự là con cháu trong nhà. Tôi nửa vui mừng nửa lo lắng, bởi vì có rất nhiều người lớn ở đó, lỡ mà tôi có làm gì sai thì chẳng phải đã để lại ấn tượng không tốt rồi. May mắn là bà ngoại lớn nhất trong nhà rất thương đứa cháu dâu nghe nói hoài nhưng lâu lắm mới được gặp như tôi. Đêm đó tôi đã ở lại nhà của ba mẹ chồng, ở chung phòng của chồng mình, cảm xúc nó lạ lắm nhưng mà chúng tôi chẳng làm gì nhau, mạnh đứa nào đứa đấy ngủ, nước sông không phạm nước giếng.
Sáng sớm hôm sau thì Hứa Khôi tiễn tôi ra sân bay, tôi phải về Mỹ để sắp xếp công việc và báo thông tin này cho gia đình của tôi biết nữa, chắc họ sốc lắm cho mà coi, tôi cũng hồi hộp lắm chứ, một phần là sợ mẹ của tôi phản đối kịch liệt. Bởi vì lúc trước khi còn ở trong nước, Hứa Khôi cũng nhiều lần qua nhà rủ tôi đi ăn và có nhiều lần anh ấy thất hẹn làm mẹ tôi cũng chẳng có thiện cảm gì mấy. Sau tám tiếng thì cuối cùng tôi cũng đáp xuống nơi tôi ở, tôi đi vào trong nhà tìm mẹ của tôi ngay.
"Về rồi đó sao? Vào tắm rửa thay đồ đi rồi ra ăn cơm."
"Trước khi tắm rửa thay đồ con muốn nói với mẹ một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Con lấy chồng được chưa mẹ?"
"Nhắm đến ai bây đây rồi à?"
"Vừa rồi con có đi công tác ở Úc á."
"Là người Úc hả?"
"Dạ không phải, là người nước mình."
"Tại sao con không lấy luôn người bên đây? Chẳng phải chúng ta đã ở đây luôn rồi sao?"
"Mẹ còn nhớ Hứa Khôi không?"
"Là ai?"
"Thằng bạn hồi đó của con đó."
"Bạn của thằng Lập Nguyên đúng không?"
"Dạ phải, tối hôm con ở Úc con đã đọc được một bài viết mà Hứa Khôi đăng lên dòng trạng thái, mẹ không biết đâu sau khi đọc xong con đã chủ động liên lạc với anh ấy và bay về nước tìm anh ấy ngay đó mẹ trong khi năm năm trời tụi con chẳng nói chuyện gì với nhau hết."
"Nói tiếp mẹ nghe nào."
"Tối hôm ở khách sạn con đã mơ được một giấc mơ rất kỳ lạ, con chưa từng mơ như vậy bao giờ, con thấy mình kết hôn với Hứa Khôi và sinh cho anh ấy một bé gái, con không hiểu sao nó rõ ràng và chân thật lắm mẹ à, nhưng không ngờ là Hứa Khôi cũng mơ giấc mơ y chang như con vậy, không sai một chút nào luôn, lúc đọc xong con rùng mình luôn đó mẹ."
"Sao lúc đó con không nói cho mẹ biết? Ý của con là hai đứa có duyên với nhau đó hả?"
"Mẹ không thấy tụi con có duyên thật à?"
"Nhưng mẹ không chấm thằng đó, con nên lấy người ở đây đi, đừng liên lạc gì đến mấy thằng đó nữa."
Mẹ của Nhất Phương không đồng ý, vậy chuyện tình cảm của cặp đôi này sẽ ra sao đây?