Thời tiết mùa hạ, mang theo chút oi bức.
Thẩm Du có khóa học cả ngày hôm nay, vừa ra khỏi trường học, đều óc cô liền có chút uể oải, mệt mỏi, bắt một chiếc xe buýt, cả đường lay động, người xém chút nữa là lại ngủ quên trên xe. Khi đến trạm, tài xế nhắc nhở hai lần mới khiến cô tỉnh táo lại. Có lẽ do trạm này rất ít người lên xuống xe, nên tài xế liền đem cô nhớ kỹ.
Thẩm Du vội vàng nói lời cảm tạ, chạy chậm xuống xe. Vừa cách xa khỏi máy lạnh điều hòa trong xe, không khí nóng bức liền ập vào trước mặt. Làn Da Thẩm Du nguyên bản đang khô thoáng lỗ chân lông, nháy mắt liền trở nên ẩm ướt.
May mắn khu này là khu biệt thự, bên đường đều là bóng râm, đi tránh dưới tán cây, cô mới không đến nỗi một giây liền cháy nắng.
Đi ngang qua một bụi hoa, Thẩm Du dừng lại bước chân, từng đóa hoa nhỏ màu tím nhạt phất phới đón gió, đẹp đến mức làm nhân tâm ngứa ngáy, Thẩm Du nhìn trộm chúng cũng lâu rồi, xác định xung quanh không có ai, quyết đinh hướng chúng nó vương ma chưởng.
Một trận gió thổi tới, những bông hoa nhỏ lắc lư càng mạnh, Thẩm Du lén lút ngó ngàn ngó dọc, xác định không có ai, liền cúi xuống hướng về đóa hoa..
Không chờ cô cẩn thận thưởng thức, một thanh âm to lớn vang dội từ xa truyền đến: "Ây! Tiểu cô nương, không được hái mấy cái hoa kia!"
Thẩm Du bị dọa nhảy dựng, xoay đầu một cái, xa xa nơi đình canh gác, một bảo an đại thúc đang hướng về phía cô xua tay, cô xấu hổ thè lưỡi, ngắt một bông hoa duy nhất, nhanh như chớp chạy.
Chạy được một đoạn đường ngắn, tốc độ của cô mới dần dần chậm lại, đưa bông hoa lên chóp mũi ngửi ngửi, chậm rì rì đi về hướng nhà của mình.
Hoàng hôn dần buông xuống, thân ảnh của cô cũng bị kéo một đường thật dài.
Cô nguyên bản cũng tên Thẩm Du, nhưng tuyệt đối cũng không phải Thẩm Du này, thật ra cô đã 27 tuổi, là diễn viên có chút danh tiếng, học múa cổ điển, sau lại bởi ngoại hình xuất sắc, được ứng tuyển vào diễn trong một kịch bản cổ trang, bởi vì hóa trang giai, nhân khí thực mau liền đi lên, sau lại liên tiếp tham gia vào mấy kịch bản lớn, dần dần có chút danh tiếng, tiền đồ vô hạn.
Nhưng không chờ đến lúc cô nổi, đoàn phim đang trên đường chạy tới nơi quay ngoại cảnh, lao phải vòng bảo hộ, rơi xuống vách đá. Tuy rằng cuối cùng cô cũng không cảm nhận được thời khắc đau đớn, nhưng nghĩ lại độ cao của vách đá kia, kết cục không thể khác ngoài quăng ngã thành đống thịt vụn.
Chờ đến khi cô tỉnh lại, luyền xuyên vào tiểu hài tử cùng tên với cô - Thẩm Du, hiện nay nàng chỉ mới có 20 tuổi, học viên năm hai Học Viện Điện Ảnh.
Nhưng đây không phải vấn đề lớn, quan trọng nhất là, đây cư nhiên là một thế giới tiểu thuyết.
Không sai, cô tuy rằng không chết, nhưng lại không thể nào hiểu được bỗng nhiên mình lại trở thành vai phụ nho nhỏ trong một cuốn sách!
Bất quá điểm đáng an ủi nhất là, cô vẫn còn sống tốt.
Thẩm Du sở dĩ biết tất cả mọi chuyện, là bởi vì vào thời điểm trước khi xuyên, cô đúng lúc lại có đọc qua quyển sách này, chính là dạng nghiêm túc xem đến hết cả quyển.
Lúc ấy cô đã nhận kịch bản một bộ tình yêu đô thị cải biên từ một cuốn tiểu thuyết, người cô chọn để biểu diễn là nữ chính của bộ kịch này, nhưng bởi đây là lần đầu tiên cô chọn diễn thể loại hiện đại, cô lo lắng chính mình không hiểu hết về nhân vật này, liền kêu trợ lý Hàn Hiểu Băng đi mua cuốn tiểu thuyết này về để nghiên cứu.
Cuốn tiểu thuyết tên [Ngươi chừng nào thì yêu ta], chính là thế giới cô xuyên vào hiện tại, tất cả nhân vật cùng truyện xưa giả thiết, đều giống nhau như đúc!
Thẩm Du không có ý kiến gì với các tình tiết trong quyển sách này, cũng không ý kiến gì về việc chính mình xuyên phải một cái nhát gan yếu đuối đến hậm hực
nữ xứng, thứ cô có ý kiến là ca ca có địa vị rất lớn của nhân vật này – là đại vai ác xà tinh bệnh* của cuốn tiểu thuyết này - Thẩm Tiêu
[ (*) xà tinh bệnh: Là thuật ngữ trong giới trẻ Trung Quốc nghĩa là bệnh thần kinh. Đương nhiên người nói đến ở đây không bị bệnh thần kinh thật sự, mà bị đánh giá như vậy là do có nhiều hành vi kỳ lạ, có phần biến thái]
Chính là cái người cùng bạch liên hoa nữ xứng dây dưa không rõ, cùng nam chính Tư Đồ Dật đấu tranh gay gắt, cuối cùng phải trở thành một cái bi kịch đại vai ác!
Thẩm Du rất muốn vì chính mình châm nến.
Tự ti Thẩm Du thật ra cũng không phải muội muội của Thẩm Tiêu, nàng là đứa bé năm xưa được mẹ Thẩm nhặt từ bãi rác.
Cuộc sống ở Thẩm gia cũng có thể gọi là bạc tình, sau khi mẹ Thẩm mang cô nhặt về, cũng không quá để bụng nuôi dưỡng, chủ yếu là quản gia Lý thúc đem nàng chăm sóc, nàng cũng tự biết thân biết phận, tuy rằng người trong nhà đối với nàng đều rất khoan dung, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng đều cho đầy đủ. Nhưng nàng vẫn luôn vô cùng tự ti, giảm cảm giác tồn tại xuống cực thấp, rõ ràng có tiền, nhưng lại nhìn có vẻ khó khăn túng thiếu, lúc đi học đều kiên trì muốn chính mình tự bắt xe buýt.
Như vậy một cái tiểu đáng thương, lại có một ca ca vừa kiêu ngạo lại ương ngạnh, cả ngày bị bắt nạt còn không nói, cuối cùng còn bị liên lụy vào cái kết cục đầy thê thảm, thật sự quá thảm.
Thẩm Du vừa nghĩ, một chân đá hòn đá nhỏ ven đường, khi vào đến sân nhà mình, phát hiện trước của có dừng một chiếc ô tô Toyota màu đen, là một chiếc xe chất lượng thường, vừa thấy liền biết không thuộc về thẩm gia.
Bên cạnh chiếc xe Toyota có một người đàn ông trung niên đang đứng, đầu trọc mặt tròn, bụng so với người mang thai mười tháng còn muốn to hơn, thoạt nhìn vô cùng dầu mỡ.
Thẩm Du vòng qua người hắn, hướng về phía căn nhà, đại thúc dầu mỡ kia thấy vậy vội kêu cô dừng lại, "Tiểu cô nương, đây là nhà của ngươi sao?"
Thẩm Du nhìn hắn một cách đề phòng, hỏi: "Có việc gì sao?"
Dầu mỡ đại thúc cười toét miệng, lộ ra hàm răng vàng khè: "Kia xin hỏi, Thẩm Tiêu có ở nhà sao?"
Thẩm Du nhíu mày, hướng về phía căn nhà lùi vài bước, mới nói: "Vậy ngươi có thể đi được rồi, hắn đi công tác còn chưa có trở về!" Nói xong cũng không để ý hắn, không quay đầu lại, mở cửa, vào trong nhà.
Trời nắng nóng gay gắt đã qua được một thời gian dài rồi, cô lúc này chính là vô cùng khát nước, vào nhà buông cặp sách liền chạy vào phòng bếp mở tủ lạnh, bên trong có các loại nước trái cây mới được ướp lạnh, cô liền chọn nước chanh.
Đổ đầy một ly mới lấy trên tay rồi uống, vừa uống vừa nhìn qua cửa sổ phòng bếp xem bên ngoài nơi dầu mỡ đại thúc vẫn còn đang đứng.
Thật ra lời cô mới nói lúc nãy cũng không phải sự thật, hôm nay là ngày Thẩm Tiêu trở về sau chuyến đi công tác, đêm nay sẽ về nhà ăn cơm, cũng chính là lần đầu tiên cô cung Thẩm Tiêu gặp mặt sau khi cô mới xuyên vào thân thể này.
Cô đã đọc hết chính văn, liền biết bề ngoài Thẩm Tiêu tuy rằng dỗi thiên dỗi địa, nhưng bên trong đối đãi với người nhà rất khoan dung, sau nhiều lần cân nhắc kỹ lưỡng, cô cảm thấy chính mình nên dọn ra ngoài sống, rời xa Thẩm Tiêu, mới có thể tránh được kết cục của Thẩm gia trong chính văn đã nói tới. Cho nên cô quyết định chờ đến sau khi Thẩm Tiêu trở về, tìm cơ hội cùng hắn nói chuyện về việc cho cô chuyển nhà, hắn thường ngày cũng không để ý cái này muội muội, hẳn sẽ không làm khó cô.
Thẩm Du thật nhanh uống hết ly nước trái cây, Lý thúc không biết vào bếp từ lúc nào, thấy cô ở đấy liền cười ha hả mà hỏi: "Tiểu thư đã đói bụng rồi sao? Cơm chiều đã được chuẩn bị gần xong rồi, chờ tiên sinh trở về thì có thể ăn."
Lý thúc là quản gia kiêm bảo mẫu lâu năm ở Thẩm gia, năm nay 60 tuổi, dáng người khá mập, luôn một bộ dạng cười ha hả, là người rất có năng lực, lớn như việc sửa chữa đồ gia dụng, nhỏ như se chỉ luồn kim, đều vô cùng thuần thục, nấu cơm thì thật sự là tuyệt vời, Thẩm du từ lúc xuyên qua đến giờ, lượng cơm ăn liền nhiều hơn hẳn.
Thẩm Du chỉ ra ngoài sân, hỏi Lý thúc: "Người kia là ai?"
Lý thúc lắc đầu: "Chắc là tới đàm phán đi?"
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài sân lại có một chiếc xe đang đi vào, là một chiếc xe vừa xa hoa lại kiêu ngạo – Rolls Royce.
Lý thúc vội vàng đẩy đẩy cô, nói: "Tiên sinh đã trở lại, chúng ta đi ra cửa nghênh tiếp một chút." Nói xong liền dẫn đầu đi ra ngoài.
Thẩm Du bĩu môi, nghĩ mình rất lợi hại sao? Về đến nhà còn muốn có người ra nghênh đón! Tuy vậy cô vẫn ngoan ngoãn đi theo phía sau Lý thúc bước ra ngoài.
Rolls royce chậm rãi đi vào trong sân, dừng lại, sau đó cửa xe được đẩy ra từ bên trong, một nam nhân thân hình thon dài từ bên trong xe bước ra, chờ hắn hoàn toàn đứng thẳng người lên, Thẩm Du không cẩn thận có chút dại ra.
Trước kia, cho dù là Học Viện Vũ Đạo hay trong giới giải trí, những soái ca mà Thẩm Du gặp qua cũng không ít, nhưng có người có khuôn mặt soái nhưng dáng người lại không tốt, có người thân hình hòa nhà nhưng lại khó coi, cũng có người có cả hai dạng đều tốt, nhưng lại cực ít, nhưng người trước mắt được tác giả miêu tả là xà tinh bệnh - Đại vai ác Thẩm Du, lại là đại soái ca hàng thật giá thật, mặt soái, dáng người tốt, lại còn đặc biệt dễ nhìn!
Cô không thể không ngừng cảm thán: Lớn lên nhìn nhân mô cẩu dạng*; nhưng theo tiêu chuẩn đại soái ca, thoạt nhìn cũng không giống với loại người xa tinh bệnh a!
[ (*) nhân mô cẩu dạng: Là thành ngữ của Trung Quốc chỉ những người nhìn trông nghiêm túc, phong độ, quang minh chính đại (dùng cho cả nghĩ đen và nghĩ bóng) ]
Trong sân, Thẩm Tiêu đứng dậy xuống xe, ánh mắt khinh phiêu phiêu mà lướt qua người cô, sau đó một tay chống lên nóc xe, cà lơ phất phơ mà nhìn về phía cửa xe.
Mà người đàn ông trung niên dầu mỡ kia, sau khi thấy xe của Thẩm Tiêu đi vào, cũng đã đứng sẵn ngoài cửa xe chờ, đợi đến khi cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Tiêu, vội vàng cúi đầu khom lưng mà đi đến, cười lấy lòng nói: "Thẩm tổng, cuối cùng cũng nhìn thấy ngài."
Ngón tay Thẩm Tiêu lơ đãng gõ gõ lên nóc xe, hừ nhẹ cười nói: "Lâm tổng, hôm nay tìm tới nơi này, là có việc gì sao?"
Có lẽ là bởi mặt trời đã dần khuất, màu cam hồng dần bao phủ hết toàn bộ không gian xung quanh, khiến cho người xung quanh khu biệt thự này như mạ lên một tầng kim quang, nhìn qua rất mơ hồ.
Lâm tổng trước sau không dám đứng thẳng, tựa như trời sinh thấp kém một bậc, hắn xoa xoa tay nói: "Thẩm tổng, ngài thật là quý nhân hay quên sự*, thằng con ngu ngốc của ta hôm qua mới thua ngài một miếng đất, ngài xem có thể hay không.."
[ (*) Quý nhân hay quên sự: Quý nhân thường quên sự việc. Thường dùng để châm biếm, chế giễu người hay quên. Vì đây là câu thành ngữ của Trung Quốc nên mình để nguyên]
Thẩm Tiêu nhíu mày, sau đó dùng bộ dạng như vừa bừng tỉnh đại ngộ, nói: "À, hóa ra là chuyện này."
Nhìn thấy hắn nhớ tới, Lâm tổng vội vàng nói: "Đối với ngài mà nói miếng đất kia chỉ là một miếng đất nhỏ có tiền, nhưng đối với nhà chúng tôi mà nói là toàn bộ tài sản, còn mong Thẩm tổng giơ cao đánh khẽ, thu lại trận đánh cược." Nói xong lời cuối cùng, ông ta còn làm rơi mấy giọt nước mắt.
Thẩm Tiêu cho tay vào túi, chậm rì rì đi về phía trước, đi vòng qua Lâm tổng một vòng, giọng buồn rầu mà nói: "Thu lại trận đánh cược? Như vậy buổi tối hôm qua của ta không phải là vô ích rồi sao?"
Lâm tổng vội vàng tỏ rõ thái độ: "Chỉ cần không phải miếng đất kia, những yêu cầu khác của Thẩm tổng, nếu có thể làm, ta nhất định sẽ làm hết!"
Thẩm Tiêu nghe xong, không nói nữa, lạnh lùng đánh gia ông ta, Lâm tổng dưới sự uy áp của ánh mắt hắn, không ngừng đổ mồ hôi lạnh, thật mau mồ hôi liền làm ướt toàn bộ áo sơ mi.
Lúc sau liền thấy Thẩm Tiêu không chút để ý mà cúi đầu, nhìn xuống chân của chính mình, nói: "A, giày bẩn rồi."
Nói một câu không đầu không đuôi, đem tầm mắt của mọi người hướng về phía chân hắn, màu đen giày da nhìn vô cùng bóng loáng, khi nào bị bẩn?
Thẩm Du nhất thời không thể hiểu nổi ý tứ của hắn, nhưng Lâm tổng nháy mắt liền ngầm hiểu, vội quỳ một gối xuống, khom lưng uốn gối nói: "Thẩm tổng, thỉnh* nâng cao quý chân"
[ (*) thỉnh: Mời một cách chân trọng]
Thẩm Tiêu nháy mắt bị chọc cười, cười nhẹ vài tiếng, sau đó vô cùng kiêu ngạo nâng một chân lên, dẫm lên vai của đối phương, lại rút ra chiếc khăn từ chiếc túi trước ngực, thong thả ung dung lau trên mặt giày, tựa như đây không phải chỉ là đôi giày mà là một tác phẩm nghệ thuật xa hoa.
Chờ đến khi hắn tỉ mỉ lau xong đôi giày, nhìn nhìn, hài lòng thu lại chân, đem khăn lụa tùy tiện ném lên mặt đất, nói: "Được rồi, ngươi trở về đi, hôm nay tâm tình ta khá tốt, tạm tha ngươi một lần."
Lâm tổng nháy mắt vui mừng khôn xiết, ngẩng đầu lên, nói: "Cảm ơn cảm ơn, phi thường cảm tạ Thẩm tổng đã khoang dung độ lượng."
Sau khi nói một đống lời cảm tạ, hắn mới cúi người rời đi.
Thẩm Du xem một màn này từ đầu tới cuối, sớm đã trợn mắt há hốc hồm.
Chỉ thấy lúc sau Thẩm Tiêu liền rút ra một hộp thuốc, lấy ra một cây, hút liền hai hơi, nói với tài xế: "Nói trợ lí Đỗ mau chóng thu lại miếng đất của Lâm gia, miễn cho mỗi ngày lão già kia lại đến làm phiền ta."
Thẩm Du: .
Vừa mới nãy không phải bảo tha cho hắn một lần sao? Giờ quay người lại liền lật lọng?
Được rồi, cô thu lại câu nói vừa nãy, người này tuy lớn lên nhìn nhân mô cẩu dạng, lại là người tính khí thất thường xà tinh bệnh a!