Cũng không biết do thời tiết gần đây quá nóng hay còn vì nguyên nhân nào khác, Lăng Sanh cảm thấy hai ngày nay trong người luôn bốc hỏa, trong miệng nổi mấy cục nhiệt, nói chuyện hay ăn uống gì cũng đều đau. Vừa nhớ tới chai nước khoáng kia lại càng đau hơn. Tuy rằng, Hạ Kiêu không chạm tới miệng chai, nhưng dù sao đó cũng là chai nước cô từng uống qua, nghĩ thế nào cũng cảm thấy khó chịu.
Về nhà, Lăng Sanh nói với chú Lý miệng cô bị nhiệt, chú Lý ngay lập tức bảo Tiểu Mĩ biến cơm chiều thành dược thiện, mỗi món ăn đều có thể giải nhiệt.
Lăng Sanh vừa ăn vừa cảm động, hốc mắt hồng hồng. "Chú Lý, Tiểu Mỹ, hai người tốt với tôi quá.."
Tuy rằng xuyên đến một thế giới xa lạ, gặp những người xa lạ, nhưng cô lại được hưởng đãi ngộ tốt nhất. Người của nhà họ Lăng đều thực sự rất tốt.
Chú Lý cười ha hả gật đầu, hào phóng tiếp nhận lời khen của cô, sau đó nói, "Biết chúng tôi tốt thì sau này trên bàn mạc chược thả cho chúng tôi một con đường sống nhé!.."
Lăng Sanh: "..."
Hiện thực đáng chết này, không thể để cô cảm động thêm vài giây sao?
"Trên chiếu bạc làm gì có nhân tình, tôi chỉ là một cái máy không có tình cảm, chỉ biết thắng bài thôi." cô nói.
Chú Lý: "..."
Tiểu Mỹ ở bên cạnh vỗ tay, cười khích lệ, "Tuyệt quá, tiểu thư cô học hư rồi!"
Cái này đáng khen sao?
Đêm đó ba Lăng xã giao trở về, bàn mạt chược đã chuẩn bị tốt. Ba Lăng lợi dụng say rượu la lối om sòm, "Ta mặc kệ, ta uống say rồi, các người đều phải nhường ta."
Lăng Sanh mày cũng không thèm nhăn, nói với Tiểu Mỹ, "Cho ba tôi một bát canh giải rượu."
Tiểu Mỹ "a" một tiếng nhận lời. Một lúc sau đã bê một bát canh nước đen tuyền lại, thoạt nhìn rất khó nuốt.
Ba Lăng bóp mũi uống vài hớp canh giải rượu, khó chịu oán giận, "Các người một người lại một người, đều nghe lời nó vậy sao?"
Chú Lý cũng không phản bác, "Không lấy lòng tiểu thư, sợ cô ấy trên bàn mạc chược ngược chúng tôi!"
Ba Lăng cảm khái, "Đúng là!"
Từ sau khi Lăng Sanh hiểu được quy tắc chơi mạc chược, trình độ của những người khác liền biến thành không đáng nhắc tới. Nhưng một khi đã mê mạc chược, cũng giống như đi trên con đường không lối về, ít ai có thể bỏ được. Cho nên, mỗi đêm bọn họ đều vui vẻ chịu ngược.
Chơi vài vòng, vòng nào nhà Lăng Sanh cũng thắng. Điều này khiến cho nhân tâm phẫn nộ, ba nhà kia liên thủ lại đấu với cô, khó khăn lắm mới khiến Lăng Sanh thua mấy trận.
Đang đánh dở, ba Lăng bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nói với Lăng Sanh, "Ngày mai buổi chiều tan học ba đón con, tới nhà họ Hoắc mừng thọ 60 tuổi của Hoắc lão đầu."
Nội tâm Lăng Sanh vang lên một tiếng cảnh báo, cô là đồ giả nha, ba Lăng rốt cuộc là lấy dũng khí từ đâu mới dám dẫn cô đi tham dự? "Cái này không thích hợp, nhỡ đâu bị người khác nhận ra.."
Ba Lăng xua tay, "Yên tâm đi, bộ dạng hiện tại của con vừa vặn. Nếu là con gái thật của ta, ta mới không dám mang nó ra cửa. Hại ta mỗi năm đều bị Hoắc lão đầu đuổi theo nói ta không phóng khoáng, không muốn cho người khác gặp nó."
Vì sao mỗi lần tham dự tiệc sinh nhật, đều phải dẫn thấy đứa trẻ bọn họ theo?
Giống như nhìn ra nghi hoặc của cô, chú Lý vừa xếp bài vừa tủm tỉm giải thích, "Hoắc tiên sinh là nhà giàu nhất ở thành phố này, hơn bốn mươi tuổi mới sinh được một đứa con, đứa trẻ kia giờ cũng tầm tuổi cô. Càng khéo là, đứa trẻ kia có cùng một ngày sinh nhật với Hoắc tiên sinh, cho nên Hoắc tiên sinh mỗi năm đều mở tiệc sinh nhật long trọng, mời rất nhiều người."
Lăng Sanh gật gật đầu, hóa ra là hai cha con cùng tổ chức sinh nhật. Cũng thật có duyên!
Chú lý lại nói, "Cho nên Hoắc tiên sinh đều yêu cầu khách khứa dẫn theo đứa trẻ nhà mình đến, như vậy càng thêm náo nhiệt."
Vừa nhắc đến việc này, ba Lăng vẻ mặt táo bón kể lại, "Lần đầu tiên ta mang Sanh Sanh đi, nó mới mười tuổi. Kết quả vừa đi tới đó, đã mang bảo bối nhà người ta ấn trên mặt đất.. tình cảnh kia, đến giờ ngẫm lại vẫn như cũ là cái tu là tràng*."
* tu la tràng: Ý chỉ mối quan hệ đang tốt đẹp có khả năng tan vỡ ấy, mình cũng không biết dịch như nào nữa.
Lăng Sanh trợn mắt há mồm, "Cô ấy đánh người ta sao?"
Ba Lăng trợn trắng mắt, "Nó đánh người ta một cái thì tốt rồi, nhưng đây là nó ấn người ta trên đất hôn!"
Lăng Sanh: "..."
Nguyên chủ quả nhiên bưu hãn, mới mười tuổi đã biết cường đoạt dân nam!
Ba Lăng bực bội vò tóc, "Sau này mỗi lần ta đi mừng thọ, lão Hoắc đều trêu trọc ta một phen, hỏi ta sao lại không mang Sanh Sanh theo?" '
Cuối cùng ba Lăng chốt một câu, "Ngày mai con chỉ cần đi theo ta, đừng đi lung tung là được."
Lăng Sanh gật đầu, cảm thấy việc này cô vẫn dễ dàng làm được.
Trở lại phòng đã hơi muộn, hai chiếc di động đều có tin nhắn của Hạ Kiêu. Học bá kia lại muốn tiếp tục cùng cô so đề. Mấy tối nay, hai người họ vẫn đấu đá nhau chưa ngừng, có đôi khi ngang tài ngang sức, nhưng hầu hết đều là Lăng Sanh chiếm thế thượng phong, rốt cuộc thì kinh nghiệm thi đấu của cô nhiều hơn Hạ Kiêu.
Lăng Sanh cầm di động lên, đều là tin nhắn Hạ Kiêu xin lỗi.
"Còn giận tôi à? Đừng tức giận nữa, tôi xin lỗi cô được không? Tôi biết hôm nay trêu trọc cô hơi quá mức." Sau mấy câu này, còn đính thêm một cái meme ngượng ngùng, "Tôi không biết làm sao, mỗi lần cô đứng trước mặt tôi, tôi đều không khống chế được bản thân."
"Đừng tức giận được không, tôi hát cho cô nghe coi như nhận lỗi nhé?"
Sau đó là mấy cái video liên tiếp.
Lăng Sanh tâm tình phức tạp, thầm nghĩ Hạ Kiêu này rõ ràng khi đánh nhau thì hung ác như vậy, thế nhưng khi dỗ dành con gái còn biết bán manh làm nũng? Anh rốt cuộc là người như thế nào?
Cuối cùng cô vẫn ấn nút mở video. Trong video, Hạ Kiêu đứng ở trước giường, hướng camera làm biểu cảm ngáo ộp, có vẻ như không quen, vài giây sau, âm nhạc vang lên.
Lăng Sanh: "..."
Hạ bá bá đã bắt đầu ở trước camera vừa khoa tay múa chân vừa hát.
"Bạn xem nơi đó có con gà con
Bạn xem nơi đó có con gà con
Con gà con kêu chíp chíp
Con gà con kêu chíp chíp chíp
Con gà con kêu chíp chíp
Con gà con kêu chíp chíp chíp nha.."
(Mình không tìm thấy bài này ở đâu cả. -, dịch bừa đó)
Hóa ra là thần khúc của võng hồng "Gà con chíp chíp"!
Lăng Sanh dùng vẻ mặt "-. -" nhìn anh trong video, động tác của anh không thuần thục, có vẻ là mới học không lâu, có chút luống cuống tay chân. Nhưng chất giọng rất tốt, cho dù động tác lỗi liên tục, không khớp với nhạc, vẫn coi như thuận mắt.
Đây vốn dĩ là một ca khúc bán manh, nhưng anh lại dùng giọng trầm hát ra, lại có ý tứ khác!
Hát rất dễ nghe! Chỉ là động tác càng về sau càng giống như đánh nhau, khiến cho Lăng Sanh buồn cười.
Hát hết bài hát, Hạ Kiêu thiếu chút nữa không thở nổi, hổn hển một lúc lâu, mới hướng đến camera cười cười, "Đại tỷ, không tức giận nữa nha!"
Lăng Sanh: "..."
Yêu nghiệt này cũng rất biết cách dỗ người. Về sau ai làm bạn gái anh, khẳng định bị anh dỗ đến khăng khăng một mực!
Bất quá, xem anh có thành ý xin lỗi như vậy, Lăng Sanh quyết định không cùng anh chấp nhặt. Nếu lần sau anh vẫn còn trêu trọc cô như vậy, cô sẽ bắt anh phải hát hai lần "Gà con chíp chíp"!
Tuy rằng quyết định tha thứ cho anh, nhưng Lăng Sanh vẫn quyết định sẽ không để ý đến anh nhanh như vậy, phải khiến anh ghi nhớ thật kĩ lần này mới được.
Ngày hôm sau tới trường, Hạ Kiêu tìm cô nói chuyện, cô cũng không để ý đến anh. Chờ khi tan học, A Tả đến đón cô đi trang điểm.
Vốn dĩ cô cho rằng, chuẩn bị trang phục cho một nữ
hài tử, ít nhất cũng phải là một bộ lễ phục xinh đẹp. Cho dù không phải váy, thì cũng phải chuẩn bị bộ quần áo nào đó nữ tính một chút. Kết quả thì sao, nhà tạo hình chuẩn bị cho cô bộ chính trang gồm một áo sơ mi, một áo khoác nhỏ.
Lăng Sanh có chút hoài nghi ba Lăng, có phải từ khi Lăng Sanh còn bé đã trăm phương ngàn kế nuôi dưỡng cô ấy như con trai hay không? Vậy thì sau này mới dễ dàng thừa kế gia nghiệp?
Lần trước đi mua quần áo cho cô, cũng là quần áo nam. Lần này thì hay rồi, trực tiếp chuẩn bị một bộ quần tây áo choàng, ông ấy có bao nhiêu khao khát muốn biến cô thành con trai vậy! Nếu vậy thì còn cần trang điểm làm gì?
Dù trong lòng phản đối đến đâu, cô cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mặc vào. Lại để cho thợ trang điểm mân mê trên mặt cùng đầu tóc của cô. Cuối cùng hiện ra trong gương là một thiếu gia thanh tú có tiền!
Khi cùng Lăng Chấn Thần gặp mặt, ông vừa lòng gật đầu, "Không tồi, rất có tinh thần!"
Lăng Sanh buồn cười nghĩ: Ngài có tiền như vậy, sao không cho Lăng Sanh đi chuyển giới luôn đi!
Hoắc gia là nhà giàu nhất ở thành phố này, sản nghiệp so với Lăng gia còn lớn hơn rất nhiều. Ba Lăng và Hoắc Trọng Thiên đều là người quen cũ, hai người hợp tác đã nhiều năm, quan hệ vẫn rất tốt. Lăng Sanh nghe chú Lý bát quái, hai người lúc trước vì con trai con gái tuổi tác không khác nhau lắm, còn từng muốn đính hôn. Sau này do Lăng Sanh bị ba Lăng dạy hư, nên việc này liền không ai nhắc lại.
Lăng Sanh trong lòng đối với tiểu thiếu gia bị nguyên chủ ấn trên mặt đất hôn này rất tò mò. Phỏng chừng hiện tại cô không ấn được hắn nữa rồi!
Hoắc gia có gia thế hiển hách, người muốn móc nối quan hệ tự nhiên cũng nhiều. Đêm đó người tới tham dự yến hội rất đông, nghe nói chật kín tòa nhà, trong ngoài bày hơn ba mươi bàn.
"Sao không đặt bàn khách sạn?" Lăng Sanh nhỏ giọng nói với ba Lăng, "Nhiều người như vậy, dọn dẹp thôi cũng rất phiền toái."
"Tiểu hài tử thì biết cái gì? Đại gia tộc chân chính, luôn chú ý đến khiêm tốn nội hàm."
Lăng Sanh cảm thấy bản thân không cùng một tần số với những người ở đây. Thật sự không nghĩ ra, khiêm tốn nội hàm cùng với việc mời tiệc trong nhà có quan hệ gì. Hơn nữa bày tiệc trong nhà cũng hơn ba mươi bàn, cũng không thấy khiêm tốn chút nào!
Lúc bắt đầu, ba Lăng còn có thể mang theo cô xã giao khắp nơi, về sau người tới càng nhiều, ba Lăng không cách nào chiếu cố cô, liền để cô tự tìm chỗ chơi, chỉ cần không gây ra chuyện gì là được. Bất quá với tính cách cô hiện tại, ba Lăng cũng không lo lắng cô sẽ gây ra chuyện gì!
Nhưng mà, ba Lăng yên tâm sớm quá rồi.
Lăng Sanh một mình dạo một vòng quanh sân, oan gia ngõ hẹp gặp cậu hai nhà họ Lý!
Quen biết lâu như vậy, nhưng Lăng Sanh vẫn chưa biết tên gọi cụ thể của cậu hai nhà họ Lý là gì.
Cậu hai nhà họ Lý hôm nay cũng ăn mặc ra dáng con người, nhưng vì thời tiết nóng, nút áo sơ mi trên người hắn đã cởi một nửa, lộ ra dáng vẻ lưu manh.
Lần trước hắn bị đánh thật sự rất thảm, lần này gặp phải, hắn tất nhiên sẽ không bỏ qua cho Lăng Sanh, "Ông đây vốn không đánh con gái, nhưng lần trước chịu nhục như vậy, rất nhiên không dễ dàng bỏ qua như vậy!"
Lăng Sanh nhìn bốn phía đều có người, khiến cho bản thân trấn định lại, nghĩ thầm hắn chắc cũng không dám tại loại trường hợp này gây sự, bình tĩnh hỏi hắn, "Vậy anh muốn thế nào?"
Cậu hai nhà họ Lý nhìn khu vực giải trí bên cạnh có nhiều trò, liền nói với Lăng Sanh, "Hôm nay chúng ta so mạc chược!"
(Editor: Tự tìm đường chết rồi)
Lăng Sanh: "..."
Nhìn thấy biểu tình cô biến hóa vi diệu, hắn càng thêm đắc ý, "Thế nào, sợ rồi sao?"
Lăng Sanh cười nói, "So mạt chược phải ăn tiền mới thú vị."
Lý lão nhị cười lạnh, "Không biết tốt xấu, vậy một vạn một ván!"
Lăng Sanh nghĩ thầm, này so với nhà bọn họ đánh còn lớn hơn!