Trần Thu Sảng đúng là nghĩ như vậy.
Nhưng những điều Từ Như Ý nói cũng có chút đạo lí. Mặc kệ mục đích ban đầu của cô là gì, thì cô cũng đã tốn tâm tư đi làm những chuyện này, đều là hành vi công ích, rất đáng được khen ngợi.
Trần Thu Sảng chán ghét Từ Như Ý không phải ngày một ngày hai, nhưng cũng không thể phủ nhận những chuyện tốt mà cô đã làm. Mà cô ta cùng Liễu Lan Nhân vì gia đình không mấy khá giả, một đồng tiền cũng không bỏ ra được.
Chỉ riêng điểm này, Trần Thu Sảng không có tư cách mở miệng phản bác.
"Mất thời gian ở chỗ này bênh vực kẻ yếu Liễu Lan Nhân không làm được gì cho xã hội, chi bằng cô ngẫm nghĩ lại xem nỗ lực thế nào mới có thể kiếm được nhiều tiền, làm được nhiều chuyện tốt." Từ Như Ý khinh miệt cười.
Biểu tình Trần Thu Sảng trở nên cổ quái, một câu cũng không nói nên lời.
Trong ấn tượng của cô ta, vị Từ đại tiểu thư này tự cao tự đại, ngực to não nhỏ. Hiện giờ tiếp xúc gần gũi, mới phát hiện ra cô với suy nghĩ của cô ta khác nhau một trời một vực. "
Thời điểm Từ Như Ý bước ra cửa lớn, Tô Vân Hải dựa trên một cây cột bên ngoài sảnh. Trong tay hắn kẹp điếu thuốc lá, màu xám của tàn thuốc rơi đầy trên đất.
Nhìn cô đi đến, Tô Vân Hải nối giận đùng đùng lao ra trước mặt cô.
Trong mắt Từ Như Ý hiện lên một tia đề phòng, theo bản năng lùi về phía sau vài bước. Nhưng người đàn ông này tốc độ cực nhanh, thân thủ nhanh nhẹn, vài bước chân đã đến bên người cô.
Một tay đem cô ấn ở trên tường, Tô Vân Hải bóp chặt cổ cô, lời nói tràn ngập mùi thuốc súng." Từ Như Ý, cô vừa lòng chưa? "
" Có bản lĩnh.. thì ra chiến trường làm anh hùng.. bắt nạt một cô.. gái.. tay trói gà không chặt.. tôi khinh thường anh.. "Từ Như Ý bị hắn bóp đến không thở được, nhưng ngoài miệng vẫn cứ quật cường.
Nhìn cô hô hấp khó khăn, Tô Vân Hải mới thả lỏng lực đạo trên tay, ngữ điệu lạnh băng," Từ Như Ý, tôi mặc kệ cô chơi cái quỷ gì, tôi đều không thích cô. "
" Cầu mà không được.. khụ.. khụ.. "
" Cô tốt nhất cách tôi xa ra một chút!"
Từ Như Ý không nói chuyện nữa, chỉ trào phúng cười hai tiếng.
Người đàn ông luôn tự cho mình là đúng, lại còn ra tay đánh phụ nữ, cô không có khả năng sẽ thích. Không biết mắt nguyên chủ mù chỗ nào mới thấy hắn tốt.
Tô Vân Hải nhìn nụ cười của cô đặc biệt chói mắt. Đặc biệt là cặp mắt mở to không chịu thua, thật sâu đáy mắt tràn ngập sự khinh bỉ đối với hắn, kích thích dục vọng chinh phục của người đàn ông.
Ý tưởng muốn chiếm hữu cô, hung hăng khi dễ cô đột nhiên hiện ra.
(
Hệ Thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của nam chính đối với kí chủ + 10, hiện tại là 50. Độ hảo cảm với Liễu Lan Nhân là 70. Tiếp tục nỗ lực)
Từ Như Ý nhân dịp hắn thất thần, dưới chân uốn lượn, làm bộ đá lên trên, khiến cho Tô Vân Hải theo phản xạ lùi về phía sau hai bước. Nhân cơ hội ấy, cô thoát khỏi không chế của người đàn ông, phòng bị nhìn chằm chằm hắn.
Tô Vân Hải hơi kinh ngạc. Nhìn cổ Từ Như Ý, chiếc cổ cao trắng mịn nõn nà, hiện lên một dấu vết tròn đỏ, hiển nhiên là kiệt tác của hắn.
Nội tâm hắn hơi co rút lại.
Nhưng người phụ nữ kia lại không để ý chút nào, chỉ chú tâm sửa sang lại dung nhan chính mình.
Từ Như Ý không rảnh liếc hắn thêm một cái nào nữa, trực tiếp rời đi.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là xé hết giấy dán tường trong phòng ngủ xuống. Nơi này đâu giống phòng ngủ của thiên kim tiểu thư, ngược lại càng giống phòng của fangirl đu idol, tất cả đều có qua hệ với Tô Vân Hải.
Sửa sang lại phòng ốc, Từ Như Ý lại sửa sang tủ quần áo của mình.
Tuy rằng thân thể này mới có 18 tuổi, nhưng lại vì quyến rũ Tô Vân Hải, nên bên trong toàn những bộ quần áo thành thục gợi cảm. Không phải là thấp ngực, thì cũng là xẻ cao lộ đùi, không có lấy một bộ bình thường.
Đem tất cả quần áo trong tủ đóng gói, Từ Như Ý chọn một bộ quần áo bảo thủ ngày mai mặc tạm, còn lại tất cả đều ném.
Ngày hôm sau, khi đến trung tâm thương mại, đến khu vực thời trang nữ ở lầu hai, cô thực ngoài ý muốn gặp được Tô Vân Hải và Liễu Lan Nhân.