"Hạ tiểu thư, thời gian không còn sớm, tôi khuyên cô thật sự nên về nhà nghỉ ngơi!"
Một cô gái mặc váy ngắn màu đen bó sát dáng người gợi cảm nhìn một cô gái ngồi ở trước quầy bar nói.
Kỳ thật cô muốn nói chính là: Tỷ tỷ! Cô không đi nghỉ, nhưng tôi còn muốn đóng cửa về nhà ngủ!
Ở quầy bar, một cô gái mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình đang ngồi, phối một chiếc quần bút chì tôn lên eo nhỏ.
Cô gái dáng người tinh tế, cho dù ăn mặc áo sơ mi rộng thùng thình như thế, vẫn không ngăn được dáng người quyến rũ hoàn mỹ của cô.
Cô gái này, tên Hạ Quý.
Hạ Quý quay đầu lại, thực tự nhiên giơ tay cuốn một chút lọn tóc màu nâu dài tới eo, ngũ quan tinh xảo bày ra không thể nghi ngờ.
Đôi đồng tử màu lam sắc, lông mi dài đậm rũ xuống, ánh mắt của cô trước sau là nhàn nhạt, tựa hồ đối cái gì đều không chút để ý.
Khóe miệng giơ lên một độ cung nhợt nhạt, nhưng nếu người quen cô, liền biết lúc này cô kỳ thật không cười, chỉ là cô có thói quen gợi lên một độ cung mà thôi.
Trên người Hạ Quý có một loại khí chất độc đáo, duy chỉ thuộc về cô.
Nghe được người đẹp mặc váy đen nói, Hạ Quý mới nhìn nhìn thời gian.
Rạng sáng 5 giờ rưỡi, cách thời gian đi làm 8 giờ rưỡi chỉ còn ba giờ.
Cô thở dài, thầm nghĩ thời gian như thế nào lại lâu trôi qua như vậy?
Mắt thấy khách trong quán bar đã đi từ sớm, cô đem ly rượu trong tay đưa lên môi đỏ thắm uống một hơi cạn sạch, sau đó đem ly rượu đặt ở trên quầy bar.
"Đúng vậy, tôi cũng nên về nhà nghỉ ngơi." Thanh âm của cô rất êm tai, cùng khí chất của cô giống nhau, mang theo không chút để ý lười biếng.
Nhìn bóng dáng Hạ Quý rời đi, người đẹp mặc váy đen nhịn không được lắc đầu.
Hạ Quý là khách quen của quán bar, mỗi ngày chỉ cần cô mở cửa, người khách đầu tiên thăm quán bar của cô chính là Hạ Quý.
Mà mỗi ngày người khách cuối cùng rời đi cũng là Hạ Quý!
Hạ Quý tới, không thích để ý tới những nam nhân đến gần cô, chính mình ngồi ở trên quầy bar uống rượu.
Từ lúc cô khai trương, uống đến lúc cô đóng cửa.
Có đôi khi thật là không nghĩ ra --
Hạ Quý rời khỏi quán bar, mở cửa xe của mình, xuyên qua dãy cao ốc, trở lại chỗ ở của chính mình.
Thời điểm trên đường còn dùng điều khiển từ xa mở đèn trong nhà, mở TV.
Thời điểm trở lại chỗ ở, trong TV chính đang phát một bộ phim
ngôn tình thần tượng thanh xuân vườn trường Mary Sue được hoan nghênh nhất.
Hạ Quý cô không thích xem TV, cô chỉ là thích trong nhà có thanh âm.
Cởi cao gót màu ngân bạch ra, để chân trần, một bên cởi quần áo một bên hướng phòng tắm đi.
TV trong phòng tắm cũng đang mở, nghe bên trong có thanh âm, trong lòng Hạ Quý mới cảm thấy thoải mái chút.
Thời điểm tiến vào phòng tắm, cô đã cởi hết chính mình, lộ ra làn da trắng nõn cùng dáng người hoàn mỹ.
Nhàn nhạt nhìn hình ảnh phản chiếu chính mình, cô xoay người nhấc chân vào bồn tắm đầy nước ấm.
Lười biếng dựa vào bồn tắm, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Cô tên Hạ Quý, một cô nhi, một người không biết cha mẹ chính mình là ai.
Từ lúc có ký ức tới nay, cô đều là sinh hoạt ở trong cô nhi viện ở Tinh cầu.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô tiến vào địa phương tên là Vị diện hiệp hội công tác.
Ở nơi đó, quản lý 3000 thế giới tiểu thuyết.
Đối với Hạ Quý, Vị diện hiệp hội là địa phương thần kỳ.
Bởi vì từ nơi đó, cô có thể đi đến các thế giới khác nhau trong tiểu thuyết!
Nghề nghiệp của cô là: Lỗ hổng chữa trị viên.
Nga, gần nhất cô lại bỏ thêm cái chức nghiệp: Năng lượng thu thập viên.
Công tác chính của Lỗ hổng chữa trị viên là đi vào thế giới tiểu thuyết có lỗ hổng để chữa trị lỗ hổng, phòng ngừa thế giới tiểu thuyết bởi vì lỗ hổng không cách nào chữa trị mà sụp xuống hủy diệt.
Mà công tác của Năng lượng thu thập viên là tiến vào thế giới tiểu thuyết tương đối bi thảm hoặc oán khí tương đối nặng, giúp các ký thể hoàn thành tâm nguyện để đạt được nhiều hoặc ít năng lượng.
Cô đã công tác tại Vị Diện hiệp hội ba tháng, mỗi ngày đều phải đi đến ít nhất một thế giới tiểu thuyết.
Bởi vì thời gian trong thế giới tiểu thuyết cùng thời gian thế giới hiện thực kém xa, thời điểm vừa mới bắt đầu cô còn có chút không thích ứng.
Nhưng sau chậm rãi, cô đã cảm nhận được niềm vui trong đó.
Sinh hoạt nhàm chán như vậy, đi chữa trị lỗ hổng cùng hoàn thành tâm nguyện của ký thể cũng coi như là cách để làm thời gian trôi qua!
Hơn nữa, còn có thể trải nghiệm nhân sinh khác nhau!
Ngắn ngủi ba tháng, Hạ Quý cảm thấy tuổi tâm lý của mình đã mấy trăm tuổi.
Cô đã trở thành quá quá nhiều thân phận khác nhau, tính cách người khác nhau, mỗi lần cô đều sẽ lựa chọn ở thế giới kia xong cả đời, bởi vì cô cảm thấy cuộc đời như vậy mới tính là hoàn chỉnh.
Cô rất thích đi đến thế giới tiểu thuyết, bởi vì ở nơi đó, đa số ký thể đều có người nhà.
Có nơi người nhà yêu thương cô, đương nhiên cũng có nơi người nhà không yêu thương cô.
Nhưng mặc kệ nói như thế nào.. Tóm lại là có người nhà.
Cô không có người nhà, cô không biết người nhà chính mình là ai.
Mỗi ngày đến thời gian tan tầm, người khác đều cao hứng vì có thể về nhà.
Mà cô, lại ước gì mỗi ngày đều có thể tăng ca.
Mỗi lần tan tầm, cô đều không chọn về nhà, mà là đi tìm quán ăn để ngồi, thẳng đến lúc quán bar bắt đầu buôn bán thì lại đi quán bar uống rượu.
Nhà, đối Hạ Quý mà nói, là một danh từ cô độc.
Trong nhà không có người, trong nhà lạnh đến xương.
Bên tai nghe thanh âm từ TV, Hạ Quý rất quen thuộc thể loại tiểu thuyết cải biên thành phim thần tượng.
Rất cẩu huyết, không đâu vào đâu.
Nhưng thể loại phim truyền hình này, đoạn thời gian gần đây rất được hoan nghênh ở Tinh tế.
Thật là kỳ quái? Rõ ràng là khoa học kỹ thuật các loại đều đã phát triển, mà nhân loại lại thích như thế loại hình cẩu huyết như vậy.
Đã từng, ở thời điểm cô chưa sinh ra, rất nhiều nhân loại thời điểm ấy thiếu khuyết cảm tình.
Nhân loại ở đây tuổi thọ quá dài, tuổi thọ phổ biến là hai trăm năm mươi tuổi, người chết trẻ nhất cũng là hai trăm tuổi, người trường thọ nhất có thể sống đến 300 tuổi.
Cho nên trong thế giới hiện thực, 40 tuổi mới tính là thành niên.
Có lẽ là do sống được rất lâu, cho nên bọn họ giống như là một người máy có máu có thịt.
Bất kể là học tập, công tác, kết hôn, sinh con, đều như là nhiệm vụ mà hoàn thành.
Bất kể là nam nhân, hay là nữ nhân.
Bọn họ đối sinh hoạt không hề theo đuổi, nói khó nghe thì giống như là ' cái xác không hồn '.
TV? Bọn họ chỉ dùng để xem tin tức, căn bản không có phim truyền hình nào có thể xem.
Tiểu thuyết? Tiểu thuyết cái gì? Bọn họ chỉ biết Vị diện hiệp hội quản lý 3000 thế giới tiểu thuyết.
Nhưng mà, cái đó có quan hệ gì với bọn họ đâu?
Toàn bộ Tinh tế, thật giống như mất đi sinh khí, cơ hồ không có tiếng nói cười sung sướng, không có nhân sinh lạc thú.
Thẳng đến 60 năm trước, tổng thiết kế hệ thống Vị diện hiệp hội - Hạ Luân thiết kế ra một hạng mục, Hội trưởng Vị diện hiệp hội tiền nhiệm Tịch Tử Thu tự mình thí nghiệm hạng mục đó.
Từ đó về sau, nhân loại ở Tinh tế liền thay đổi.
Phim thần tượng cẩu huyết, kịch Mary Sue, phim truyền hình gia đình, kịch cổ trang trạch đấu, cung đấu, loạn thế anh hùng..
Còn có các loại gameshow, các loại show thực tế.
Từ khi cô có ký ức tới nay, sinh hoạt của nhân loại Tinh tếchính là rất phong phú.
Trừ bỏ việc khoa học kỹ thuật so với trong thế giới tiểu thuyết phát triển một chút, thì những cái khác tiểu thuyết và thế giới nhân loại không khác nhau gì.
Bên tai truyền đến âm thanh nhắc nhở của bồn tắm: "Tích tích~thời gian tắm quá dài sẽ ảnh hưởng thân thể khỏe mạnh~"
Lông mi Hạ Quý run rẩy, mở mắt ra.
"Rào" một tiếng từ bồn tắm đứng lên, mặc áo tắm dài rời khỏi phòng tắm.
Rót cho chính mình một ly rượu, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn đèn đuốc sáng trưng, chờ bình minh đến..