Editor: Phiên Dy
* * *
(Đã beta)
* * *
Văn Thanh Linh mở to mắt, thấy mình đang nằm ở trên mặt đất.
Cậu đứng dậy, mờ mịt nhìn một vòng chung quanh, nhận ra đây là một nhà xưởng, chính là nơi cậu lựa chọn để tự sát.
Cậu không rõ, bản thân mình sao lại không chết?
Trước giai đoạn hoàn toàn bị thi hóa, chỉ khi nào bị giết chết mới có thể ngăn cản thi biến, là lấy phương pháp biến thành người chết để loại trừ.
Với thương thế của cậu, cái chết chắc chắn đến nhanh hơn so với việc trở thành tang thi, vậy mà cậu lại không chết?
Cảm xúc Văn Thanh Linh có chút không ổn định, ở ngay vị trí tim của cậu có một cái cộc gỗ cắm vào, còn ghim rất sâu.
Văn Thanh Linh: "..."
Ngọa tào!
Mình rốt cuộc là sống hay chết vậy?
Văn Thanh Linh lập tức bị cái cộc gỗ dọa sợ, rút ra một cái, phun trào.
Đau đến mức làm cậu lăn lộn trên đất, chỉ là còn chưa lăn đến hai vòng, đột nhiên cả người cậu cứng lại -- không nghĩ tới vốn đang đau đớn, cơn đau bỗng dưng tan biến chỉ dư lại chút cảm giác âm ỉ.
Bò dậy, xốc quần áo, nhìn nhìn vết thương đã khép lại.
Văn Thanh Linh: "?"
Còn khủng khiếp hơn là những chỗ máu phun tung toé trên mặt đất kia, đột nhiên từ đâu mọc ra một vật thể màu đỏ, giống như đóa hải quỳ, toàn thân đỏ tươi, đứng yên trên mặt đất, vung vẩy xúc tua, giương nanh múa vuốt như thể có sự sống.
Mà nhìn lại xung quanh cậu, khắp nơi cũng toàn vật thể đỏ tươi ấy, tất cả chúng đều mọc lên từ trong máu cậu bắn ra, mà gần cạnh cậu hầu hết là những khóm lớn hơn, có lẽ do dinh dưỡng bên cạnh cậu sung túc hơn.
Văn Thanh Linh rút ra một cây, phát hiện chúng có rễ, ở trên còn có cái miệng tròn, trên miệng mọc đầy những xúc tua, giống như mạch máu, mềm mại co dãn.
Có rễ, lớn lên ở bùn đất, có thể xem như là thực vật đi?
Văn Thanh Linh cắt đứt một cây xúc tua, chất lỏng màu đỏ liền phun ra, có mùi máu tươi, tựa như máu vậy.
Chất lỏng màu đỏ rất nhanh ngừng chảy, chỗ bị cắt đứt nhanh chóng lành lặn.
"Đây là thứ quái gì vậy?"
Hình dáng màu sắc, hương vị đều là sinh trưởng trên đất, lại có mối quan hệ với máu, nên Văn Thanh Linh tạm thời gọi nó là "Huyết Quỳ".
Cậu lấy ba lô ra, cho toàn bộ những cây Huyết Quỳ lớn vào trong, còn những cây Huyết Quỳ nhỏ thì không mang, để lại.
Cậu muốn mang những thứ này về nghiên cứu.
Văn Thanh Linh đeo ba lô trên lưng, lấy một con dao ra, phóng nhẹ bước chân đi tới cửa nhà xưởng, xuyên qua cửa cuốn nhìn ra bên ngoài, đàn tang thi đi qua đi lại thì cậu không thấy đâu ngược lại nằm trên đất thì thấy một đống.
Văn Thanh Linh
nhẹ nhàng mở cửa cuốn, bước ra, ngay tức thì bị cảnh tượng bên ngoài dọa sợ.
Tang thi ở gần đây, tất cả đều chết hết.
Văn Thanh Linh kiểm tra những con tang thi kia một chút, cảm thấy kỳ lạ.
Tang thi không có cảm giác đau, trừ khi đầu bị đánh trúng thì sẽ không chết, thế nhưng toàn bộ tang thi trên đất phần đầu đều còn nguyên vẹn, mắt, thân thể cũng không có dấu vết bị tấn công, không thể hiểu được chúng chết như thế nào.
Chẳng lẽ tự sát tập thể à?
Tự sát cái phi, coi như chúng thật sự tự sát, thì cũng phải có ý thức, nghĩ về cái gì đó thì mới tự sát được chứ.
Đầu óc như mớ bòng bong, làm sao cũng không nghĩ ra được.
Văn Thanh Linh đành ngồi xổm xuống, cầm con dao hướng tới một đầu con tang thi, "Bốp" một tiếng, đầu tang thi vỡ nát.
Văn Thanh Linh hoảng sợ, chính mình khi nào có sức lớn như vậy?
Từ trong óc tang thi lấy ra một tinh thể màu đen nhỏ bằng ngón tay cái, đây là tinh hạch của tang thi, bên trong có chứa năng lượng, ở thế giới này rất hữu dụng.
Văn Thanh Linh thu thập hết thảy xong, càng cảm thấy mông lung.
Tang thi chết nhiều thế này, cư nhiên không ai tới lụm tinh hạch, như vậy chứng minh từ đầu tới giờ vẫn không hề có ai tới.
Sắp xếp đống tinh hạch thật tốt, Văn Thanh Linh lau khô chủy thủ, theo đường cũ quay trở lại căn cứ.
Nếu đã sống sót, thì nên trở về căn cứ, dù sao cũng không thể ở nơi hoang dã này được, không chừng một giây sau đã bị tang thi phân thành mảnh.
Sau hồi lâu đi qua đống thủy tinh vỡ, Văn Thanh Linh ở một tấm kính trên tường nhìn thấy hình dạng bản thân.
Khuôn mặt không chút huyết sắc, biểu tình cứng đờ, mặc cho cậu nỗ lực cố làm ra biểu cảm thế nào, thì cũng đều phát hiện hình như cậu không thể khống chế được cơ mặt của mình.
Là một cái mặt than.
(Là khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng không bao giờ biểu hiện cảm xúc)
Văn Thanh Linh ghé vào tường nghiên cứu nửa ngày, lại giở quần áo lên kiểm tra một vòng, xác định bản thân không có rớt một miếng thịt nào, cũng không có vết thương, chỉ là da có hơi tái nhợt, về phần bộ mặt than đây không phải vấn đề lớn gì.
Cậu tiếp tục đi tiếp, thấy tang thi sẽ chủ động tránh, tận lực không phát ra âm thanh, đưa đến nhiều tang thi hơn.
Nhưng dần dần, Văn Thanh Linh phát hiện có chút không đúng, cậu gặp tang thi sẽ liền tránh đi, mà tang thi gặp phải cậu, cũng sẽ trốn đi ngay lập tức, giống như sợ bị cậu bắt vậy.
Văn Thanh Linh: "?"
Đỉnh đầu Văn Thanh Linh nổi một dấu chấm hỏi, cậu đi tìm một con tang thi thử nghiệm xem xem.
Sau khi thấy một con tang thi bị lạc đàn, Văn Thanh Linh đột ngột nhảy xổ ra.
Tang thi đứng hình, sau đó..
Ngao ngao kêu to rồi xoay người chạy như bay!
Chân không què, tứ chi không cứng, miễn bàn có bao nhiêu linh hoạt.
Văn Thanh Linh: "..."
Sờ sờ mặt của chính mình.
Cậu dọa người tới thế sao? Cứ tiếp tục dùng nhan sắc của mình dọa đám tang thi run rẩy kia bỏ chạy, này còn gì là tương lai nữa?
Tính xấu chết bản thân à!
Văn Thanh Linh bày ra bộ mặt than sống không còn gì luyến tiếc, bắt gặp tang thi cũng không thèm né tránh, đều là tang thi né cậu.
Văn Thanh Linh cảm khái, bản thân coi như khai phá một
dị năng mới đi, ví dụ như.. Miễn dịch tang thi?
Cài này cũng ghê gớm quá rồi, ném cậu vào tang thi cũng không sợ có chuyện, có phải quá trâu bò rồi không?
Lần sau mà có người đẩy cậu vào đàn tang thi, vậy thì tốt rồi, bản thân cậu nhất định sẽ lôi họ xuống cùng nhau hưởng thụ cảm giác sung sướng khi bị đàn tang thi vây quanh!
Văn Thanh Linh tính toán, thêm cái dị năng này nữa, chính cậu đã có ba cái dị năng.
Loại tam hệ dị năng giả này có tồn tại không nhỉ? Hình như không nghe nói.
Ngay cả loại song hệ dị năng bình thường đã cực ít thấy, Văn Thanh Linh vì không muốn phiền phức, đã che giấu việc mình có dị năng tinh thần, vẫn luôn sử dụng dị năng hệ mộc.
Cậu bây giờ là được trời cao chiếu cố!
Căn cứ Nam thành xây ở vùng ngoại ô, trên cơ bản tang thi đều tụ lại trong thành, vùng ngoại ô thì không có nhiều người, tương đối an toàn.
Thời điểm Văn Thanh Linh nhìn thấy căn cứ, bầu trời đã ngã màu đen, cậu nhanh chân bước đi, trời tối căn cứ sẽ khóa cổng, cấm ra vào.
Trước cửa cậu nghe thấy tiếng động, là thanh âm của con người.
Một giọng nữ khóc nói: "Tên đó chết cùng tôi có quan hệ gì? Cũng không phải tôi giết nó?"
Là Hứa Thánh Phi, chị họ của cậu.
Lục Thiên Cẩn áp chế thanh âm gầm nhẹ, "Không phải cô ư? Tôi nghe nói chính cô đẩy cậu ấy vào đàn tang thi!"
Hứa Thánh Phi bỗng dừng tiếng khóc, thanh âm bình thường: "Cái này là do tình huống bất đắc dĩ, nếu không có người dụ tang thi đi, tất cả chúng ta đều sẽ chết, hy sinh một người bảo vệ mạng sống của mọi người, là lựa chọn tốt nhất!"
Lục Thiên Cẩn cả giận nói: "Chủ động cùng bị động giống nhau sao! Nếu cô thật sự có giác ngộ như vậy thì sao cô không tự đi đi?"
Hứa Thánh Phi: "Tôi so với nó có giá trị hơn."
"Cái rắm! Thanh Linh là dị năng hệ Mộc, đồ ăn toàn bộ căn cứ đều phải dựa vào cậu ấy!" Lục Thiên Cẩn giận không thể át chế được.
Thanh âm Hứa Thánh Phi mềm xuống "Lục đội trưởng, nó là hệ Mộc, còn tôi là hệ thực vật a, hai bên có thể có bao nhiêu khác biệt đâu chứ? Cái nó làm được, tôi cũng có thể làm được, còn tốt hơn nữa, tôi so với nó thực sự có giá trị hơn."
"Mạt thế quan trọng nhất là cái gì? Đồ ăn cùng phụ nữ. Không có đồ ăn thì sẽ chết, không có phụ nữ thì phải tuyệt hậu một thế hệ, anh nói xem tôi có phải hay không so với nó có giá trị hơn?"
Lục Thiên Cẩn không có lên tiếng nữa, tựa hồ đã bị thuyết phục, chỉ là sắc mặt rất khó coi.
Hứa Thánh Phi tiếp tục nói: "Tôi chẳng những là người quản lý đồ ăn trong căn cứ, tôi còn có thể làm phụ nữ của anh a, so với người anh em đã chết, có phải chọn tôi sẽ có lợi hơn không?"
Lúc Hứa Thánh Phi nói chuyện, thân mình đã dán lên người Lục Thiên Cẩn.
Lục Thiên Cẩn nội tâm giãy giụa, hắn ta một bên đau lòng huynh đệ chết thảm, một bên muốn chống đỡ dụ hoặc, bàn tay chậm rãi phủ lên vòng eo tình tứ của Hứa Thánh Phi..
Chợt hắn ta một phen đẩy Hứa Thánh Phi ra, một đạo hàn quang bay qua sát tóc Hứa Thánh Phi, cắt đứt.
Hứa Thánh Phi sợ tới mức hét chói tai, có người từ căn cứ chạy ra xem xét.
Cung tiễn xuất hiện trong tay Lục Thiên Cẩn, hắn ta kéo cung cài tên, nhắm vào hướng chủy thủ bay tới.
Thấy được là ai, Lục Thiên Cẩn ngây ra, "Thanh Linh?"
Hứa Thánh Phi khiếp sợ, không ngừng lắc đầu, "Không có khả năng, không có khả năng! Nó đã bị tang thi cắn, chúng ta đều thấy! Nó là tang thi! Nó không có thể nào là người! Nó là tang thi! Giết nó! Mau giết nó a!"
Lục Thiên Cẩn kinh nghi bất định, dưới sự thúc giục của Hứa Thánh Phi, lại lần nữa kéo cung tên lên, nhắm ngay vào Văn Thanh Linh.
Gã ta hơi do dự nói, "Thanh Linh, cậu là tang thi sao? Nếu là người, trả lời tôi một tiếng đi!"
Văn Thanh Linh từng bước đi về phía trước, đôi mắt nhìn vào Hứa Thánh Phi trước mặt, cậu ngửi thấy mùi huyết dục tươi mới, rất tươi ngon, làm cậu cảm thấy vô cùng đói khát, đói đến mức muốn mất đi lý trí, nhào lên cắn một miếng vào miệng.
Bản năng con người mau chóng phản xạ áp chế lại ý nghĩ điên cuồng của cậu.
Một đao vừa nãy, nếu không phải Lục Thiên Cẩn đẩy ngã Hứa Thánh Phi, đã sớm một đao cho cô ta biến mất.
Văn Thanh Linh nội tâm phi thường tĩnh lặng, không có chút do dự ý muốn giết chết người phụ nữ kia hay ý định buông tha cả.
Hứa Thánh Phi bị cậu nhìn chằm chằm đến cả người run rẩy, thét chói tai sử dụng dị năng, mặt đất đột nhiên mọc ra gai nhọn, đánh úp về phía Văn Thanh Linh.
Văn Thanh Linh nhẹ nhàng lướt qua, hành động linh hoạt, gương mặt lại cứng đờ không có bất cứ biểu cảm gì, nhìn vô cùng kỳ dị.
Hứa Thánh Phi thét chói tai: "Người đâu! Mau tới a! Nó là tang thi! Giết nó! Văn Thanh Linh biến thành tang thi đã trở lại đây!"
Một tiếng thét này, càng nhiều người trong căn cứ lao ra, khi thấy Văn Thanh Linh, tất cả đều da đầu tê dại, bọn họ nghe nói Văn Thanh Linh bị cắn, không có khả năng vẫn còn sống, huống chi cách ngày cậu bị đàn tang thi vây, đã qua ba ngày!
Không có người nào có thể ở trong Thành tang thi sống sót ba ngày!
Mọi người lao tới, không chút chần chừ, đồng loạt nắm chặt vũ khí, vây hãm Văn Thanh Linh tấn công.
Lục Thiên Cẩn vốn do dự, lại bắn mũi tên.
Văn Thanh Linh quần áo tổn hại, mặt toàn là máu, hiển nhiên là do tang thi xé nát, cậu bây giờ đã không có khả năng là người.
Văn Thanh Linh thả người nhảy lên, thoát khỏi một mũi tên.
Nhẹ nhàng nhảy một cái là cao mấy mét, người trong căn cứ hoảng hốt lúng túng, ai có vũ khí toàn bộ đều tấn công về phía cậu.
Văn Thanh Linh không tiến lên được nữa, liên tục lui về sau, nhìn căn cứ quen thuộc cách càng ngày càng xa.
Cậu kỳ thật chỉ là muốn giết một người mà thôi, Hứa Thánh Phi đẩy cậu vào tang thi đàn, sợ cậu không chết, sợ cậu không dụ toàn bộ tang thi đi đã dùng cành cây nhọn đánh lén cậu, cậu hiện tại tới lấy tánh mạng ả, không hề sai.
Chính là người đã từng là đồng đội bên cạnh cậu, lại muốn giết cậu.
Văn Thanh Linh bị người truy đuổi, không thể không tiến vào Lăng Thành.
Lăng Thành từng là đô thị lớn phồn hoa, dân cư đặc biệt đông, về sau mạt thế nơi này cũng trở thành địa phương nhiều tang thi nhất, người còn sống đều xưng là -- Thành Tang thi!
Một đám người đuổi tới bên ngoài thành, không dám tiếp tục đi vào trong.
Hứa Thánh Phi luôn luôn sốt ruột nói, "Làm sao bây giờ? Nó đã đi vào trong đấy, lần này không diệt trừ nó, nếu nó mang càng nhiều tang thi quay lại, chúng ta cùng căn cứ liền xong đời!"
Nghe ả nói, những người khác sắc mặt lập tức không yên.
Sắc trời càng ngày càng tối, tiếng tang thi gào rống không ngừng từ bên trong thành truyền ra.
Lục Thiên Cẩn nói: "Trời sắp tối rồi, chúng ta đi về trước, thông báo với mọi người, tăng cường cảnh giới, ngày mai trở lại tìm người tiếp."
Một đám người mau chóng quay trở về căn cứ bằng tốc độ nhanh nhất, không thể qua đêm ở bên ngoài.
Ban đêm là thời gian sinh vật biến dị cùng tang thi hoạt động, lưu lại bên ngoài chỉ có thể nước chờ chết.