395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
58762 317
Tên truyện: Tình yêu siêu cấp ngọt ngào của Lộ tiểu thư

150.webp


322243869_877003790303560_6150354937415684944_n.jpg


Tên tác giả: Vô Tẫn Tương Tư (无尽相思)

Số chương: 582 chương

Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, 1vs1, xuyên không, vả mặt, cưới trước yêu sau, giới giải trí, hào môn gia thế, sủng ngọt, HE

Editor: SusissTih

Nguồn: 69书吧

Lịch đăng: Không ổn định, tối thiểu 2 chương/ 1 tuần

P/s: Truyện sẽ được đăng tải ở đây.

Văn án:

Kỳ thi tuyển sinh đại học vừa kết thúc, Lộ Kiêu Dương bất ngờ xuyên đến bảy năm sau..

Cô có một người chồng vừa đẹp trai vừa giàu có, lại hết mực yêu thương chiều chuộng, thế mà cô còn ghét bỏ anh vì anh bị mù hai mắt, đòi chết đòi sống muốn ly hôn, ngay cả đứa con cũng bỏ mặc, thành công biến mình thành một con chuột chạy qua đường bị người đời xua đuổi, đánh mắng.

Động một chút là bị tạt nước, đập trứng thối, Lộ Kiêu Dương cũng đành chịu!

Sau khi xuyên đến, cô yêu thương đứa nhỏ, dỗ dành chồng, thuận tiện vả mặt những người chờ mong cô ly hôn, bản tiểu thư hôm nay sẽ không chết!

Chẳng qua, nhìn người đàn ông đang tươi cười trước mặt, cô sửng sốt: "Mẹ kiếp, anh không có mù!"


Mục lục:

Chương 1-50

Chương 1: Bánh Bao Nhỏ gọi mẹ

Chương 2: Hình như cô xuyên không rồi

Chương 3: Mong cô hãy mau chóng ly hôn

Chương 4: Cậu đấu không lại anh ta

Chương 5: Cô ấy bị mất trí rồi sao?

Chương 6: Bị tạt nước

Chương 7: Thẩm tiên sinh không muốn gặp cô

Chương 8: Lần đầu gặp mặt

Chương 9: Đã ký đơn ly hôn chưa?

Chương 10: Bị anh bắt gặp làm trò ngớ ngẩn

Chương 11: Cùng nhau dùng bữa

Chương 12: Cô đột nhiên quan tâm

Chương 13: Có thể ký đơn ly hôn chưa?

Chương 14: Cô sẽ không làm những chuyện bất lợi đối với chính mình

Chương 15: Bị nhận ra

Chương 16: Bị đánh đuổi

Chương 17: Đây là phòng của anh

Chương 18: Hình như tai anh không được tốt lắm

Chương 19: Tin xấu bay đầy trời

Chương 20: Kẻ thù không đội trời chung của cô

Chương 21: Chị ở lại đây

Chương 22: Anh tự mình đi xuống

Chương 23: Cô dẫn đường cho anh

Chương 24: Đối với cô không tốt lắm

Chương 25: Lương Thiến trả lời phỏng vấn

Chương 26: Chắc là điên thật rồi

Chương 27: Người quản lý của cô

Chương 28: Muốn cô đề cử Lương Thiến

Chương 29: Tôi không làm

Chương 30: Địa vị hiện tại của của Lộ Kiêu Dương nằm ở đâu

Chương 31: Dường như Thẩm tiên sinh rất cao hứng

Chương 32: Không phải là nên ly hôn sao?

Chương 33: Tại sao không giúp cô ta

Chương 34: Nuôi thành một con bạch nhãn lang

Chương 35: Dựa vào thực lực của chính mình

Chương 36: Muốn lấy cô ra để làm nền

Chương 37: Ngày mai là sinh nhật của ba tôi

Chương 38: Thẩm Trường Hà rất tốt

Chương 39: Cái người tên Giang Hành này

Chương 40: Cuối cùng cũng về nhà

Chương 41; Bây giờ đã khác xưa

Chương 42: Bị ba mẹ ghét bỏ

Chương 43: Thẩm Trường Hà

Chương 44: Tất cả đều là antifan của cô

Chương 45: Hoàn toàn không cần cô ta

Chương 46: Đối thủ một mất một còn của cô

Chương 47: Con chó nhà các cô

Chương 48: Chỉ đến góp vui

Chương 49: Thiếu niên này cười rất đẹp

Chương 50: Gọi cô là cô Lộ

Chương 51-100

Chương 51: Quan hệ giữa cô và Quý Hải Dương

Chương 52: Lộ Kiêu Dương nằm trong danh sách

Chương 53: Bị Lương Thiến nhắm vào

Chương 54: Không có diễn tập

Chương 55: Tôi cũng thấy mình rất xinh đẹp

Chương 56: Lương Thiến trình diễn

Chương 57: Đến lượt Lộ Kiêu Dương biểu diễn

Chương 58: Cô suýt chút nữa bị ngã

Chương 59: Phần trình diễn của Lộ Kiêu Dương

Chương 60: Cô diễn tốt như vậy sao

Chương 61: Thua cô rồi

Chương 62: Cùng lắm lại tệ thêm nữa thôi

Chương 63: Sợ anh không có chừng mực

Chương 64: Cầu xin Thẩm Trường Hà giúp cô

Chương 65: Tiết tấu quá nhanh

Chương 66: Cái gì cũng không nhớ rõ

Chương 67: Bạn của Thẩm Trường Hà

Chương 68: Bỏ lỡ cơ hội gặp thần tượng

Chương 69: Sao cô dám

Chương 70: Long Hữu Dư khen ngợi cô

Chương 71: Căn nhà của cô

Chương 72: Cuối cùng cũng gặp được thần tượng của cô

Chương 73: Cô trốn tránh

Chương 74: Anh thật lợi hại

Chương 75: Anh cầm tay cô

Chương 76: Cô tham gia thi đấu

Chương 77: Cuộc điện thoại từ anh

Chương 78: Anh được giải phóng phong ấn

Chương 79: Giống như thay đổi thành một người khác

Chương 80: Dắt tay anh

Chương 81: A Ly

Chương 82: Ba phải mau chóng khỏe lên

Chương 83: Thông báo mới

Chương 84: Xem chị xoạc chân này

Chương 85: Giang Hành tới

Chương 86: Tôi nhớ ra rồi

Chương 87: Trong lòng tôi chỉ có anh

Chương 88: Cùng cô về nhà

Chương 89: Họ ở chung một phòng

Chương 90: Tôi muốn uống nước

Chương 91: Nắm tay cô ngủ

Chương 92: Mối tình đầu

Chương 93: Bảo đạo diễn cắt cảnh của tôi

Chương 94: Phân cảnh đầu tiên

Chương 95: Cô được khen

Chương 96: Kiêu Dương, cậu giúp tớ đi

Chương 97: Lộ gia, được rồi

Chương 98: Tin tức mới của cô

Chương 99: Làm sáng tỏ thay cô

Chương 100: Cô căn bản không có mối tình đầu

Chương 101-150

Chương 101: Thật tốt khi có em ở đây

Chương 102: Kiêu ngạo và định kiến

Chương 103: Có chút không bình thường

Chương 104: Nếu không hai chúng ta đổi lại

Chương 105: Tôi ăn no rồi

Chương 106: Dáng vẻ này của chị rất giống chị ấy

Chương 107: Em không có ngoại tình

Chương 108: Chân tướng mọi chuyện

Chương 109: Tiết tháo của Lộ gia

Chương 110: Khi nào trở về (Thêm)

Chương 111: Cảm ơn mẹ vì món quà cho bảo bảo

Chương 112: Cảm giác trách nhiệm nặng hơn

Chương 113: Tranh phòng với con trai

Chương 114: Giúp anh cạo râu

Chương 115: Đây là phòng của em

Chương 116: A Ly quá khó khăn

Chương 117: Nhét vào trong miệng anh

Chương 118: Nam thần của cô

Chương 119: A Ly và mèo nhỏ, ai đáng yêu

Chương 120: Anh muốn ở lại

Chương 121: Quần áo của bảo bảo

Chương 122: Không phải ngày mai muốn dậy sớm sao?

Chương 123: Tiểu Lộ đóng máy

Chương 124: Chương trình tạp kĩ mới

Chương 125: Fan của Lộ Kiêu Dương

Chương 126: A Ly ngã xuống hồ bơi (Phiếu đề cử cộng với cập nhật)

Chương 127: Buổi tối ăn gì?

Chương 128: Em gái của Thẩm Trường Hà

Chương 129: Đầu bếp của Lộ Kiêu Dương

Chương 130: Cô nấu ăn rất ngon

Chương 131: Nguyện vọng của A Ly

Chương 132: Không để cho Lộ Kiêu Dương có cơ hội

Chương 133: Anh cẩn thận một chút

Chương 134: Nhà hàng của Trình Vũ Gia

Chương 135: Quan hệ của bọn họ thật tốt

Chương 136: Quan hệ của Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà

Chương 137: Cái tát của Thẩm Nhược Hề (Thêm)

Chương 138: Suy nghĩ của Lộ Kiêu Dương

Chương 139: Dùng anh vẫn rất tốt

Chuong 140: Bị anh ôm

Chương 141: Anh có thấy không?

Chương 142: Về sau sẽ không

Chương 143: Anh dắt em

Chương 144: Được anh chăm sóc

Chương 145: Bánh Bao Nhỏ lo lắng

Chương 146: Thấy nó, tựa như thấy em

Chương 147: Mắt nhìn của vợ anh thật tốt

Chương 148: Giáo sư Thẩm có chuyện gì sao?

Chương 149: Đứng bên cạnh cô

Chương 150: Nam nhân thối

Chương 151-200

Chương 151: Tôi đã nói hết rồi

Chương 152: Anh chưa bao giờ muốn ly hôn

Chương 153: Lời cảnh cáo của Thẩm tiên sinh

Chương 154: Phảng phất như quay ngược thời gian

Chương 155: Anh đưa cô về nhà

Chương 156: Con sẽ chăm sóc cô ấy

Chương 157: Vừa lúc có chút giao tình

Chương 158: Anh nấu ăn cho cô

Chương 159: Anh ngủ rất ngon

Chương 160: Lộ Kiêu Dương bị ghét bỏ

Chương 161: Đều là cho mẹ

Chương 162: Hai ba con lớn lên trông rất giống nhau

Chương 163: Như gọi một cô gái nhỏ

Chương 164: Cách xử lý của Thẩm tiên sinh

Chương 165: Lộ gia bao che khuyết điểm

Chương 166: Tôi và anh ấy chia tay

Chương 167: Em muốn ly hôn với ai?

Chương 168: Lương Thiến tiết lộ

Chương 169: Lời đính chính của tập đoàn Dương Hà

Chương 170: Cuối cùng cũng gặp Lương Thiến

Chương 171: Không có người bạn để có thể bộc lộ tâm tư

Chương 172: Cô muốn cổ phần

Chương 173: Cô gái nhỏ mới biết yêu

Chương 174: Em một chút cũng không thích anh

Chương 175: Anh ấy muốn ly hôn với chị

Chương 176: Đây là cái gì

Chương 177: Em có thù oán với anh

Chương 178: Không có, anh nghe lầm rồi


Chương 179: Thẩm tiên sinh tỏ tình

Chương 180: Lộ tiểu thư cầm nhầm kịch bản

Chương 181: Chừng nào thì anh về

Chương 182: Anh lo lắng

Chương 183: Ăn cơm mềm

Chương 184: Người không thích bám víu quan hệ

Chương 185: Vẫn luôn nhớ em

Chương 186: Khách mời thần bí

Chương 187: Người hợp tác của cô

Chương 188: Rõ ràng là cậu lười

Chương 189: Anh Trường Hà, thật là đẹp trai nha!

Chương 190: Tức giận đến mức rời nhóm

Chương 191: Chị hiểu ý của em

Chương 192: Khả năng giao tiếp của Lộ gia

Chương 193: Nguyên tắc của Thẩm tiên sinh

Chương 194: Trình đại thiếu gia

Chương 195: Anh chờ cô ở nhà

Chương 196: Cô đánh vào tay A Ly

Chương 197: Không có liên quan tới em

Chương 198: Cuộc gọi của Long tổng


Chương 199: Không làm ồn em

Chương 200: Khả năng ứng biến của Lộ gia

Chương 201-250


Link thảo luận - góp ý: [Thảo luận - Góp ý] Các tác phẩm được edit bởi SusissTih
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 1: Bánh Bao Nhỏ gọi mẹ

Mẹ ơi, dậy đi"

"Mẹ! Sao người vẫn chưa tỉnh dậy?"

"Mẹ, người mau tỉnh dậy chơi với bảo bối được không?"

"..."

Giọng nói của đứa nhỏ dường như vọng lại từ một nơi rất xa, cùng với tiếng mưa rơi truyền vào tai

Trên giường bệnh, Lộ Kiêu Dương nhíu mày, cô còn đang mơ màng, chưa tỉnh táo, ồn ào quá. Đứa nhỏ nhà ai, có thể ôm ra xa một chút được không? Chuyện gì đã xảy ra? Sao lại ẫm ĩ thế?

Cơn đau đầu như búa bổ khiến cô có cảm giác như đang ngồi trong đống lửa, qua một lúc sau mới phục hồi tỉnh táo. Cả buổi sáng bị làm phiền, cuối cùng cũng có thể lấy lại sức ngồi dậy, lấy hết khí lực xách đứa nhỏ bên cạnh lên. Bánh Bao Nhỏ bị hành động của cô làm cho hoảng sợ. Một lớn một nhỏ trừng mắt nhìn nhau mấy giây đồng hồ.

Căn phòng chợt rơi vào tĩnh lặng. Đột nhiên, Bánh Bao Nhỏ nở một nụ cười rạng rỡ với cô, đôi mắt trong veo nháy mắt tràn ngập ánh sáng. Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng đi vào lòng người, "Mẹ! Rốt cuộc mẹ cũng tỉnh rồi!"

Mặc dù thân hình nhóc nhỏ con nhưng lại khá nặng.

Nằm trên giường bệnh mấy ngày không ăn gì, Lộ Kiêu Dương nhẹ nhàng đặt Bánh Bao Nhỏ xuống.

Cô mấp mấy cổ họng khô khốc, kim tiêm truyền dịch khiến mu bàn tay đau nhức, cô kéo hai lần không được cũng không dám rút ra nữa.

Nhìn đứa nhỏ xa lạ này, cô khan giọng hỏi: "Em là ai?"

Hình như là con cháu của nhà họ hàng nào đó?

Bánh Bao Nhỏ nhìn Lộ Kiêu Dương, đôi mắt to tròn đờ đẫn vài giây, sau đó nét mặt liền hiện lên một chút ủy khuất: "Con là con của mẹ!"

"Hả?" Trên khuôn mặt tiều tụy của Lộ Kiêu Dương viết một chữ "懵 [1]" thật to.

[1]: Ngu ngơ

Đây là có ý gì? Con của cô á?

Không đợi cô phản ứng lại, Bánh Bao Nhỏ đã nhào vào lòng Lộ Kiêu Dương đang mặc đồ bệnh nhân, nũng nịu nói: "Con là A Ly, mẹ quên con rồi sao? Mẹ thật hư".

"..."

Khoan đã, A Ly là ai?

Quan trọng là nhóc vừa gọi cô là gì?

Mẹ?

Thấy Lộ Kiêu Dương không để ý đến mình, Bánh Bao Nhỏ có chút khổ sở nói: "Mẹ thật sự không cần bảo bối nữa sao? Là bảo bối không đủ đáng yêu sao? Mẹ, người đừng cùng ba ly hôn được không? Đừng bỏ mặc con, về sau con hứa sẽ nghe lời, sẽ không bao giờ làm mẹ giận nữa. Đồ ăn vặt của con đều cho mẹ, buổi tối sẽ đi ngủ đúng giờ, con còn có thể tự mình tắm rửa, con có thể tắm ngay bây giờ luôn nha! Bảo bối có phải rất ngoan không?"

Tuy rằng không phải mẹ cậu, nhưng khi nghe những lời này, Lộ Kiêu Dương không khỏi mềm lòng.

Cậu bé này mặc dù nhìn không lớn lắm, nhưng nói chuyện thật sự rất đáng yêu.

"Anh bạn nhỏ, trước tiên em buông chị ra được không?" Bị cậu làm cảm động, Lộ Kiêu Dương kiên nhẫn hơn một chút, ngữ khí cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Nghe lời khuyên nhủ của cô, Bánh Bao Nhỏ trong lòng cô càng khóc lớn hơn.

"Mẹ chẳng những không cần ba, hiện tại ngay cả ba cũng không nhận ra sao?"

"Này, không phải đâu, em là đang khóc cái gì vậy? Đừng khóc mà! Em còn khóc nữa chị liền đuổi em đi đấy!"

"Lộ Kiêu Dương!" Tiếng đẩy cửa vang lên, một người phụ nữ trung niên lớn tiếng từ ngoài cửa đi vào, nhìn chằm chằm Lộ Kiêu Dương.

Lộ Kiêu Dương sửng sốt, nhìn bác gái xa lạ này, đây lại là ai?

Chẳng qua cô mới bị ngã, mẹ cô sẽ không khoa trương đến như vậy, gọi tất cả những người họ hàng mà cô không biết đến thăm cô chứ!

"Bà nội". Bánh Bao Nhỏ nhìn thấy bà, chủ động gọi một tiếng, nhưng không có biểu hiện buông Lộ Kiêu Dương ra.

Bà nhìn bộ dáng nức nở của Bánh Bao Nhỏ, trừng mắt nhìn Lộ Kiêu Dương, "Dọa nó khóc thành như vậy, cô đúng là không biết xấu hổ!".

___Hết chương 1___
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 2: Hình như cô xuyên không rồi

Lộ Kiêu Dương nhìn thoáng qua thấy nước mắt vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt Bánh Bao Nhỏ, cuối cùng cũng hiểu tại sao bác gái này lại tức giận như vậy.

Ai thấy cháu mình khóc như thế này mà không tức giận chứ ?

Cô vươn tay, vội vàng muốn đem Bánh Bao Nhỏ từ trong lòng mình ra. "Bảo bối, em trước tiên buông chị ra trước được không ?"

Em không thấy ánh mắt của bà nội em như muốn đem chị giết chết rồi sao ?

Nhưng mà, dáng vẻ này của cô lọt vào mắt bà giống như là rất ghét Bánh Bao Nhỏ.

Bà đi tới, vô cùng che chở ôm lấy Bánh Bao Nhỏ. Bánh Bao Nhỏ vì sự lạnh nhạt của Lộ Kiêu Dương mà rất đau lòng, được bà nội ôm vào lòng, cậu bé càng khóc to hơn.

Bà đau lòng ôm cháu trai, trừng mắt nhìn Lộ Kiêu Dương, mắng thẳng vào mặt cô: "Đồ đàn bà xấu xa, cô đối với con ruột của mình sao lại tàn nhẫn như vậy? Đáng lẽ tôi không nên dẫn nó đến đây gặp cô. Thật không biết tại sao A Ly lại có một người mẹ như cô. Nhà họ Thẩm chúng tôi có loại con dâu như này đúng là xui xẻo tám đời!"

Không đúng......

Lộ Kiêu Dương cảm thấy mơ hồ khó hiểu: "Con của tôi?"

Cho dù đứa nhỏ không hiểu chuyện cũng không sao, nhưng sao bác gái này cũng hồ đồ theo ?

Bà đem Bánh Bao Nhỏ ôm vào trong ngực, trừng mắt nhìn Lộ Kiêu Dương cái người lục thân không nhận này, cười lạnh nói: "Đúng vậy, cô không xem nó như con ruột, uổng công nó biết cô gặp chuyện không may nên mới kiên quyết bảo tôi dẫn nó đến thăm cô, nếu không tôi cũng không mang nó đến đây làm gì! A Ly, chúng ta đi!"

Bà ôm đứa nhỏ bước ra ngoài, Bánh Bao Nhỏ trong ngực bà không ngừng giãy dụa vẫn chưa bỏ cuộc.

"Con muốn mẹ nào? Con không có mẹ! Về sau, con và người phụ nữ này không có một chút quan hệ gì với nhau nữa".

"Mẹ......."

Âm thanh của hai bà cháu ngoài cửa càng lúc càng nhỏ dần, Lộ Kiêu Dương ngồi một mình trên giường bệnh, hoàn toàn không hiểu tình huống vừa xảy ra.

____

Cô dựa vào gối đầu, hồi tưởng lại ký ức cuối cùng trước khi bản thân bị ngã, cô đang tra điểm thi đại học trên máy tính.

699 điểm, không uổng công cô cố gắng nhiều năm như vậy. Cảm giác này còn sung sướng hơn cả việc mua vé số trúng năm trăm vạn.

Nhưng cô chưa kịp vui mừng được vài phút, ngay lúc bước xuống lầu, cô đã bị trượt chân từ trên cầu thang lăn xuống.

Tỉnh lại tại nơi này!

Bị một đứa nhỏ gọi mẹ, lại còn bị một bác gái không phân biệt đúng sai mắng chửi.

...........

"Tỉnh rồi?" Một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính mặc âu phục mang giày da bước vào.

Thoạt nhìn trông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu, khi nói chuyện với Lộ Kiêu Dương, ngữ khí rất lãnh đạm.

Lộ Kiêu Dương nhìn người này, hỏi: "Anh sẽ không nói anh là chồng tôi chứ?"

Vừa mới trải qua một loạt chuyện, cô cảm thấy chuyện này cũng không phải là không thể.

".........."

Tần Phong liếc mắt xem thường nhìn cô, người phụ nữ này té ngã thành đần độn rồi đúng không ?

Anh lấy văn kiện từ trong túi ra, nghiêm mặt nói: "Thẩm tiên sinh nói đây là bản thỏa thuận ly hôn, nếu như cô tỉnh lại thì có thể ký tên".

"Thỏa thuận ly hôn?"

Cho nên, cô thật sự có một người chồng sao?

Có phải quá thần kỳ rồi không ?

Tần Phong đã đem bản thỏa thuận ly hôn đưa tới, thấy Lộ Kiêu Dương vẫn nhìn chằm chằm bản thỏa thuận trên tay mình không chịu nhận, anh trào phúng nói: "Ngây ngốc cái gì, đây không phải là điều cô luôn mong muốn sao ? Để được ly hôn mà lấy cái chết ra uy hiếp. Thẩm tiên sinh thành toàn cho cô!"

Lời châm chọc khiêu khích của anh khiến Lộ kiêu Dương sửng sốt một lúc.

Bình thường Lộ Kiêu Dương ở nhà là một con mọt sách, mẹ cô rất nghiêm khắc với cô, ngoại trừ đến trường đi học, cô không được phép làm bất cứ điều gì.

Nói đến chuyện yêu đương, lại càng không có khả năng.

Nhưng không có nghĩa là cô chưa bao giờ tưởng tượng xem chồng mình trong tương lai là người như thế nào.

Tâm tư thiếu nữ, ai mà không có chứ?

Bây giờ nghe nói mình có một người chồng, cô vậy mà có chút kích động.

Kích động qua đi, cô lấy lại bình tĩnh, nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt này, hỏi: "Tôi thật sự có chồng?"

"..........", Tần Phong nhíu mày, "Bây giờ cô đang giả ngu?"

"Anh ấy có đẹp trai không?"

Sợ bị cô dẫn dắt đi lạc hướng, Tần Phong lạnh lùng nghiêm mặt quát lớn: "Đầu óc cô có phải có vấn đề rồi hay không? Đừng làm những trò ngớ ngẩn như vậy, được chứ?"

Người phụ nữ này thật sự bị đần độn rồi sao ?

___Hết chương 2____

( Lời tác giả; khai sách mới, tôi rất khẩn trương, thật sự chuẩn bị bộ truyện này rất lâu. Mục tiêu lần này là viết một câu chuyện thật hay. Hy vọng mọi người sẽ thích, nhớ bổ sung vào giá sách, nhớ đánh giá năm sao và nhớ bỏ phiếu đề cử nhé)
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 3: Mong cô hãy mau chóng ly hôn

Lộ Kiêu Dương bị tính khí nóng nảy của anh ta dọa cho hoảng sợ, ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng vẻ mặt lại vô cùng ủy khuất.

Khiến cho người ta có cảm giác như cô đang bị khi dễ.

Tần Phong thấy cô giả bộ đáng thương liền tức giận, "Đừng bày ra vẻ mặt này, không ai có lỗi với cô cả. Thẩm tiên sinh đối xử tốt với cô như thế, vậy mà cô lại phản bội ngài ấy! Loại người vong ân phụ nghĩa như cô hoàn toàn không xứng làm vợ ngài ấy".

Phản bội ? Vong ân phụ nghĩa ?

Lộ Kiêu Dương không làm cách nào hiểu được, đây là đang nói cô sao ?

"Cô mau chóng ký đơn ly hôn đi! Ký xong sẽ có người đưa đến nhà cô."

Bỏ lại những lời này, Tần Phong trực tiếp rời đi.

.........

Thật buồn cười!

Lộ Kiêu Dương mờ mịt ngồi dậy, nhìn xung quanh, bên ngoài trời vẫn đang mưa, trên mặt kính cửa sổ đọng đầy những giọt nước.

Cô tìm thấy một chiếc điện thoại nằm trên bàn bên cạnh.

Đó là kiểu dáng cô chưa từng thấy qua, trước khi xuyên đến đây, những chiếc cô dùng đều là đời cũ, làm sao có thể nhìn thấy loại điện thoại thông minh như thế này?

Ngay khi tay cô chạm vào, màn hình điện thoại sáng lên, thời gian hiển thị là ngày 25 tháng 3 năm 2017.

Đã bảy năm trôi qua kể từ thời điểm trong kí ức của cô!

Cô không đến mức nằm trên giường bệnh bảy năm chỉ vì bị vấp ngã chứ! Thậm chí đã kết hôn sinh con?

..........

"Kiêu Dương, cậu tỉnh rồi!" Tần Phong vừa mới rời đi không lâu, một người phụ nữ khác liền đến.

Cô ta ăn mặc rất thời thượng, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, đeo ở sau lưng là một chiếc túi dây xích hiệu Chanel.

Cô ta đi tới, vươn tay nhẹ nhàng cởi mũ xuống, dùng ngữ khí vô cùng thân thiết nói chuyện với Lộ Kiêu Dương.

Lộ Kiêu Dương nhìn khuôn mặt của cô ta, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc, suy nghĩ hồi lâu, cô có chút không xác định hỏi: "Lương Thiến?"

Lương Thiến là bạn học cấp hai của cô.

Hai nhà ở gần nhau, quan hệ không tồi, thỉnh thoảng còn hay cùng nhau đi học.

Chỉ là sau khi vào cấp ba, hai người đều học khác trường, sau đó nữa lại bận thi đại học nên đã một khoảng thời gian không liên lạc với nhau.

Hai người thực ra rất quen thuộc, nhưng ngay lúc này, Lương Thiến trước mắt cô hoàn toàn khác so với người cô nhận thức hồi cấp hai, ngoại trừ nét tương đồng mờ nhạt ra thì khí chất cả người hoàn toàn thay đổi, thế nên cô không dám nhận người ngay.

Lương Thiến ngồi bên cạnh cô, ngữ khí vô cùng thân thiết hỏi: "Đã khá hơn chưa? Vừa rồi tớ mới nhìn thấy Tần Phong, thế nào ? Cậu và Thẩm Trường Hà đã bàn chuyện ly hôn chưa ? Ồ, bản thỏa thuận ly hôn này".

Không chờ Lộ Kiêu Dương trả lời, Lương Thiến đã cầm lấy tờ thỏa thuận ly hôn mà Tần Phong vừa đặt ở bên cạnh lên.

"Tớ đã nói mà, chỉ cần cậu một khóc hai nháo ba thắt cổ, tớ không tin Thẩm Trường Hà còn có thể làm gì được cậu".

Liếc nhìn dòng chữ "dọn đồ và ra khỏi nhà", Lương Thiến nhếch miệng cười.

Không cần một đồng nào từ Thẩm Trường Hà, cũng không cần đứa nhỏ, chỉ cần cùng Thẩm Trường Hà ly hôn, yêu cầu này là Lộ Kiêu Dương tự mình đưa ra.

Lộ Kiêu Dương ở giới giải trí đã nhiều năm, lại là vợ của Thẩm Trường Hà, con đường thuận buồm xuôi gió, phát triển rất tốt, cô đã sớm quên mất ở cái giới giải trí này mà không có người chống lưng thì sẽ gặp nhiều khó khăn đến mức nào.

Cô chỉ một lòng muốn ly hôn cùng Thẩm Trường Hà, bất chấp hậu quả.

Đây là kết quả mà Lương Thiến mong muốn.

Thân phận và gia thế của Thẩm Trường Hà đều là khát vọng của Lương Thiến. Chẳng qua, trong lòng Thẩm Trường Hà luôn chỉ có Lộ Kiêu Dương, những người khác căn bản là không thể đến gần anh.

Một khi Lộ Kiêu Dương cùng anh ly hôn, nếu cô ta đối xử với Thẩm Trường Hà tốt hơn, thì đây chính là cơ hội của cô.

Có chỗ dựa vững chắc là Thẩm Trường Hà, về sau ở giới giải trí, cô ta sẽ không cần phải nhìn sắc mặt của Lộ Kiêu Dương nữa, cũng không cần dựa vào tài nguyên của Lộ Kiêu Dương.

Lương Thiến không thể chờ được mà nói với Lộ Kiêu Dương: "Lát nữa tớ đi hỏi bác sĩ xem hôm nay cậu có thể xuất viện được không. Sau khi xuất viện thì mau chóng ly hôn đi!".

___Hết chương 3___

 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 4: Cậu đấu không lại anh ta

Suy nghĩ của Lộ Kiêu Dương rơi vào bế tắc, dù sao trước khi tỉnh lại, cô vẫn chỉ là một học sinh vừa thi đại học xong.

Chớp mắt đã trở thành bà mẹ một con, mà người bạn thân nhất của cô dường như đã trải qua một sự thay đổi lớn sau khoảng thời gian khó khăn.

May mắn thay, người trước mặt cô lúc này là Lương Thiến, nhìn thấy cô, Lộ Kiêu Dương có cảm giác như nhìn thấy người thân, so với mấy nhân vật kì lạ vừa mới xuất hiện kia, ít ra hiện tại vẫn có một người cô quen biết đúng chứ ?

Cô nhìn Lương Thiến, khích lệ nói: "Cậu thật xinh đẹp! Đúng là thiếu nữ mười tám trông thay đổi rất nhiều."

Lương Thiến không ngờ rằng Lộ Kiêu Dương vừa mới khen ngợi mình.

Lộ Kiêu Dương nóng bỏng hơn so với cô ta, xinh đẹp hơn cô ta, mỗi lần đứng bên cạnh Lộ kiêu Dương, cô ta cảm giác chính mình như đang làm nền.

Bây giờ lại còn khen cô ta ?

Dối trá!

Trong lòng Lương Thiến tràn đầy khinh thường, nhưng nét mặt vẫn cười cười: "Đều quen thuộc với nhau như vậy, sao lại nói những lời này ?"

"Tớ nói thật! Bây giờ cậu thật sự rất đẹp!" Trong ấn tượng của cô, Lương Thiến khi còn học trung học vẫn là một bộ dáng đeo kính, ngũ quan cũng không sắc sảo như hiện tại.

Là một con người hoàn toàn khác.

Lương Thiến có chút không chịu nổi khi bị khen ngợi, chỉ có thể xấu hổ cười ngượng nghịu.

Cô ta đánh giá Lộ Kiêu Dương, phát hiện Lộ Kiêu Dương tuy rằng vẫn còn nằm trên giường bệnh, nhưng lời nói của cô tựa hồ thoải mái hơn rất nhiều, hoạt bát hơn so với trước kia.

Xem ra, Thẩm Trường Hà đồng ý ly hôn khiến cô rất vui vẻ!

Đây là chuyện tốt.

Lương Thiến đưa bản thỏa thuận ly hôn cho cô, nói: "Không nói về chuyện này nữa, cứ ký vào trước đi"

Lộ Kiêu Dương tiếp nhận bản thỏa thuận ly hôn, nhìn một lần, hỏi: "Cậu có biết vì cái gì mà tớ lại muốn ly hôn không ?"

Tuy rằng cô chưa bao giờ ly hôn, nhưng vẫn nhìn ra được những điều khoản trên đối với mình rất bất lợi.

Hơn nữa, vừa mới nghe Tần Phong nói, hình như là chính cô muốn ly hôn.

Nghe xong lời cô nói, Lương Thiến hơi ngạc nhiên, mất hai giây mới phản ứng lại, nói: "Cậu sao vậy? Không giống cậu một chút nào, cậu mất trí rồi sao ? Lúc trước Thẩm Trường Hà đối xử với cậu như thế nào, cậu đã quên rồi ? Tuy rằng hai người các cậu kết hôn mấy năm, nhưng Thẩm Trường Hà ở bên ngoài ăn chơi trụy lạc, từ trước đến nay chưa bao giờ quan tâm đến cậu."

"Quá đáng vậy sao?" Lộ Kiêu Dương không nghĩ tới, vận khí của mình lại kém như vậy, sau khi kết hôn, thế nhưng lại lấy phải một tên cặn bã.

Cô nhìn vào bản thỏa thuận ly hôn, nói: "Nếu tớ ký vào, có phải quá tiện nghi cho anh ta không ?"

Thanh xuân chính mình đều cho anh ta, đối phó với loại tra nam này, chẳng phải nên chia sạch hết tài sản của anh ta làm cho anh hối hận không phải sao ?

Dọn đồ và ra khỏi nhà là cái quỷ gì ?

Lương Thiến nhìn Lộ Kiêu Dương phản ứng hoàn toàn không theo lẽ thường, tại sao cô ta lại thành ra như vậy!

Chẳng lẽ đầu óc thật sự bị va chạm hỏng rồi ?

Trước đây cô ta không suy nghĩ như vậy mà.

Lương Thiến sợ cô đổi ý, an ủi nói: "Có thể rời đi không phải quá tốt rồi sao ? Cậu đấu không lại anh ta! Lẽ nào cậu đã quên, lúc trước anh ta đối xử với cậu như thế nào ? Nếu không phải cậu lấy cái chết ra uy hiếp, anh ta căn bản sẽ không đáp ứng ly hôn. Trước kia anh ta còn khỏe mạnh, cho dù cậu có đến gần anh ta đều không quan tâm cậu, hiện tại hai mắt bị mù mới nhớ đến cậu, còn muốn đem cậu cột vào bên người. Cậu đừng ngu ngốc nữa, nhanh ký đi!"

-

Hai ngày sau, Lộ Kiêu Dương đứng trước căn biệt thự ở cuối trấn nhỏ Dương Hà, nhìn căn nhà trước mắt này, trong lòng tràn ngập hoài nghi, đây thực sự là nhà của cô sao ?

Đây là một thị trấn rượu vang, cũng là khu du lịch vừa mới nổi lên ở Lâm Thành trong những năm gần đây.

Ngôi nhà nằm ở cuối thị trấn, được xây dựng ven sông, bao xung quanh là những ngọn núi xanh.

Chủ nhân của ngôi nhà này thoạt nhìn thật biết cách hưởng thụ, mở cửa sổ ra, có thể nhìn thấy những ngọn đồi xanh mướt ở phía sau cùng với dòng sông cách đó không xa.

Chẳng qua trông có vẻ hơi to!

Cô hỏi Annie bên cạnh: "Em có chắc mình không đi nhầm đường chứ ?"

Annie là trợ lý của Lộ Kiêu Dương, mấy ngày nay ở bệnh viện, cô đều ở cùng Lộ Kiêu Dương. Ngày hôm đó Lương Thiến đến một lần, sau đó bởi vì công việc liền không đến nữa.

Nhưng vẫn gọi điện thoại cho cô mấy lần, thúc giục cô sau khi xuất viện thì xử lý chuyện ly hôn cùng Thẩm Trường Hà.

Nghe Lương Thiến nói, chồng cô là một gã trăng hoa, lúc trước không quan tâm đến gia đình, chỉ biết ăn chơi trụy lạc ở bên ngoài.

( nam chính không phải tra nam, nam chính không phải tra nam, nam chính không phải tra nam, ngọt sủng văn.....)

___Hết chương 4___

 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 5: Cô ấy bị mất trí rồi sao?

Hiện tại hai mắt bị mù mới nhớ đến người vợ là cô, lại nhất quyết đem cô cột chặt bên người, còn không chịu ly hôn với cô.

Quả thực là làm cho người ta căm phẫn!

Loại đàn ông này mà không ly hôn, còn muốn giữ đến sang năm mới ăn Tết hả!

Cho nên Lộ Kiêu Dương thấy rằng, cô không chỉ muốn ly hôn mà còn muốn làm cho người đàn ông này phải trả lại cho cô những năm tháng thanh xuân bị lãng phí trong suốt bao năm qua.

Vốn dĩ cô cũng nghĩ như vậy, nhưng hiện tại nhìn thấy ngôi nhà này, cô có chút rụt rè, nếu căn nhà này thật sự là của chồng cô, vậy thì anh ta chắc hẳn không phải là người dễ đối phó đúng không ?

Annie đứng cạnh Lộ Kiêu Dương, thật sự là không quen với hành vi của Lộ Kiêu Dương sau khi " mất trí nhớ": "Đúng vậy, nhưng mà chị có thật sự muốn đi vào không ?"

Từ lúc ở bệnh viện cô liền cảm thấy, sau khi Lộ Kiêu Dương tỉnh lại có chút bất thường. Sáng nay khi xuất viện, cô vẫn có chút không xác định được chị ấy đã khỏe hay chưa, vì thế cô nghĩ rằng với tình huống hiện tại của Lộ Kiêu Dương thì nên ở lại bệnh viện quan sát nhiều hơn.

Nhưng Lộ Kiêu Dương không nghe, nhất định phải đích thân đến đây bàn chuyện ly hôn.

Annie biết cô không thích trở về nơi này, đồng cảm nói: "Lộ gia, nếu chị không muốn đi vào thì cứ ký vào đơn ly hôn trước đi, em vào đưa là được rồi".

Lộ Kiêu Dương từ chối, "Không cần, chị sẽ tự đi"

Ly hôn là ly hôn, nhưng bây giờ cô rất muốn nhìn xem tên cặn bã này trông như thế nào.

Lỡ như một ngày nào đó cô xuyên trở về, cũng có thể cách xa anh ta một chút.

"Được rồi". Nghe Lộ Kiêu Dương nói xong, Annie vươn tay bấm chuông cửa.

Người mở cửa là thím Trương, người làm vườn trong nhà, nhìn thấy Lộ Kiêu Dương, sắc mặt lập tức lạnh xuống: "Sao lại là cô ?"

Sao người phụ nữ này lại quay trở về ?

Lần trước khi cô ta trở về, liền cùng Thẩm tiên sinh cãi nhau to một trận vì chuyện ly hôn, làm cho Thẩm tiên sinh tức giận đến mức đổ bệnh.

Hiện tại lại đến đây làm gì ?

Lộ Kiêu Dương không biết bác gái này, theo bản năng nở một nụ cười lễ phép, "Chào dì"

Thím Trương bị nụ cười của cô dọa sợ tới mức run lên.

Chết sớm mất!

Lộ Kiêu Dương thật không bình thường!

Trước đây mỗi lần Lộ Kiêu Dương trở về nơi này luôn là vẻ mặt lạnh lùng, như thể có người thiếu cô mấy trăm triệu, vậy mà hiện tại cô lại tươi cười chào bà!

Thím Trương sợ tới mức quên ngăn cô vào cửa mà nhường đường cho cô.

Lộ Kiêu Dương vào cửa, thím Trương kéo Annie lại, nhỏ giọng hỏi: "Cô ấy sao vậy ? Mất trí rồi sao ?

Lộ Kiêu Dương nhìn thoáng qua Annie bị kéo lại, một mình đi dọc theo con đường lát đá cuội vào bên trong.

.........

"Anh Thẩm, em đã đến bệnh viện khuyên nhủ Lộ Kiêu Dương...."

Lộ Kiêu Dương đang ở bên ngoài còn chưa vào cửa, nghe được bên trong truyền đến giọng nói của Lương Thiến, còn nhắc đến tên cô.

Lương Thiến cũng ở đây ?

Trong lòng cô vui vẻ, đang chuẩn bị đẩy cửa đi vào thì nghe thấy Lương Thiến nói: "Em đã nói với cô ấy là đừng ly hôn với anh, nhưng cô ấy không nghe. Cũng không biết cô ấy nghĩ gì, anh đối xử tốt với cô ấy như vậy, nhưng cô ấy lại một mực muốn ở cùng Giang Hành".

"......."

Lộ Kiêu Dương dừng động tác, đứng ở cửa nghe thấy Lương Thiến ở bên trong lải nhải:

"Giang Hành có gì tốt ? Ngay cả bản thân anh ta cũng không nuôi nổi, nghe nói lúc trước anh ta mua một căn nhà cho mẹ anh ta, không ngờ vẫn là lấy tiền từ chỗ Kiêu Dương. Có điều Kiêu Dương chính là thích anh ta, cho rằng anh ta rất tài giỏi, mặc kệ em khuyên như thế nào, cô ấy vẫn không nghe....."

Lộ Kiêu Dương đứng ngoài cửa, từ từ cau mày theo từng lời nói của cô ta.

Đây......là có ý gì ?

Lúc ở bệnh viện, Lương Thiến không phải luôn mồm nói cô phải ly hôn với Thẩm Trường Hà sao ?

Cũng chính cô ta nói cho mình, Thẩm Trường Hà là kẻ đê tiện như thế nào.

Hiện tại cô ta lại đang nói gì, chính cô đòi ly hôn à ?

___Hết chương 5___
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 6: Bị tạt nước

Lương Thiến ngồi trên chiếc sofa đơn, bất an mà nắm chặt làn váy, cẩn thận nhìn người đàn ông trước mắt.

Tròng kính tối màu chặn ánh sáng từ mắt anh, cô ta chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của mình phản chiếu trên cặp kính của anh.

Rõ ràng biết hiện tại anh bị mù, tất nhiên sẽ không thể nhìn thấy được phản ứng của cô ta.

Nhưng khi ngồi trước mặt anh, hai chân cô ta liền run lên bần bật, căng thẳng đến mức không thể kiềm chế được.

Cô ta lén lút nhìn Tần Phong đứng bên cạnh Thẩm Trường Hà như hình với bóng, phát hiện Tần Phong đang lạnh lùng nhìn cô ta.

Hai người không nói chuyện, trong phòng khách yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp của Lương Thiến.

Lương Thiến cắn cắn môi, cố gắng lấy hết dũng khí, tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Cô ấy quyết tâm muốn ly hôn với anh như vậy, có lẽ là do anh không thể nhìn thấy."

Cốc nước nóng Thẩm Trường Hà đang cầm trên tay đột nhiên trượt xuống. Nước đổ lên người anh, chiếc cốc lăn hai vòng trên mặt đất may mắn không bị vỡ.

Tần Phong giật mình, cầm khăn mặt tiến lên vài bước, đi đến bên cạnh anh, giúp anh lau nước nóng trên tay.

Thẩm Trường Hà ngồi không nhúc nhích, nước nóng đổ lên người, anh lại giống như không hề hay biết.

Anh rất bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ.....

Tần Phong liếc nhìn Lương Thiến, "Ra ngoài"

Tuy rằng Lương Thiến nói những lời này, cùng suy nghĩ của anh rất giống nhau.

Lộ Kiêu Dương là một người phụ nữ máu lạnh vô tình, vong ân phụ nghĩa, nhưng anh không thích người phụ nữ này ba bốn lần làm Thẩm tiên sinh mất hứng.

Lương Thiến bị Tần Phong trừng mắt, sợ tới mức đứng lên, "Em về trước đây, anh Thẩm bảo trọng"

Cô ta liếc nhìn Thẩm Trường Hà, cảm giác như chính mình sắp ngạt thở.

Trước đây, lúc Thẩm Trường Hà cùng Lộ Kiêu Dương còn gắn bó với nhau, anh rất dễ nói chuyện.

Bây giờ rõ ràng là anh rất thất vọng về Lộ Kiêu Dương, mới có thể trở nên đáng sợ như vậy!

Cửa phòng mở, Lương Thiến đi ra, vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, liền nhìn thấy Lộ Kiêu Dương đang cầm di động đứng ở trong sân nhìn xung quanh.

Lương Thiến hơi chột dạ, không nghĩ đến Lộ Kiêu Dương lại đích thân đến đây, cô ta đã nói rõ ràng cùng Lộ Kiêu Dương, chỉ cần để Annie mang bản thỏa thuận ly hôn đến là được rồi mà.

Vừa nãy Lộ Kiêu Dương chắc không nghe thấy những gì cô ta nói bên trong đâu ?

Lộ Kiêu Dương nhìn thấy Lương Thiến, đang ngẩn người đứng ở đó, vốn là muốn tránh đi, hiện tai không thể trốn, liền cười chào hỏi: "Này, Lương Thiến, cậu cũng ở đây à!"

Thấy Lộ Kiêu Dương đang tươi cười, Lương Thiến lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Cô ta đi tới, dùng giọng điệu quan tâm nói với Lộ Kiêu Dương: "Sao cậu lại tới đây ? Trước đây không phải cậu rất không thích nơi này sao ? Cậu không sợ, anh ta sẽ không cho cậu rời đi à!"

Mỗi lần trở về nơi này, Lộ Kiêu Dương đều gọi Lương Thiến đến để tiếp thêm can đảm cho cô, muốn Lương Thiến đi cùng cô vào trong.

Lộ Kiêu Dương còn chưa kịp nghĩ ra nguyên nhân giải thích, Lương Thiến đã ngầm hiểu, lớn tiếng nói với Lộ Kiêu Dương: "Cậu đến để đưa đơn ly hôn sao ?"

Cô ta cố ý nói lớn tiếng, muốn Thẩm Trường Hà ở bên trong nghe thấy.

Lộ Kiêu Dương nhìn Lương Thiến, trong lòng có loại ý cười muốn dâng lên, thật thú vị.

Sống đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy một người có kỹ năng diễn xuất tốt như vậy.

Có điều, vạch trần người khác trước mặt mọi người, dù sao cũng không lịch sự cho lắm, nên cô giả vờ như không biết.

Cô nói với Lương Thiến: "Đúng vậy, không phải cậu bảo tớ ly hôn ngay sao ? Tớ mới đến đây"

Lương Thiến nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Lộ Kiêu Dương, nói: "Vậy cậu mau đi đi, anh ta đang ở bên trong"

Cô ta thấy Lộ Kiêu Dương sau khi tỉnh lại, đầu óc giống như không được thông minh cho lắm.

Vốn còn lo cô ta gặp chuyện không may, nhưng thấy Lộ Kiêu Dương nghe theo lời khuyên của mình như thế, cô ta mới yên tâm trở lại.

Lộ Kiêu Dương gật đầu, đang định đi vào trong thì đột nhiên vang lên một tiếng "Ầm__", một chậu nước từ bên cạnh đổ xuống.

Đem cả người cô ướt như chuột lột!

___Hết chương 6___
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 7: Thẩm tiên sinh không muốn gặp cô

Chết tiệt!

Chồng cô dù có hận cô đến đâu cũng không cần dùng loại thủ đoạn đê tiện như vậy chứ ?

Vậy mà lại có người hất nước vào cô, đúng là không biết xấu hổ!

Lộ Kiêu Dương không nói nên lời nhìn sang, chỉ thấy một bà lão chừng năm mươi tuổi, trong tay cầm một cái chậu, hung ác nhìn cô.

Bà lão không những không xin lỗi, ngược lại còn hung ác hơn so với Lộ Kiêu Dương: "Cái người phụ nữ xấu xa này, ai cho cô đến đây ? Mời cô mau chóng rời đi ngay, đừng để Thẩm tiên sinh nhìn thấy cô lại làm cậu ấy tức giận".

Động tĩnh lớn như vậy, những người khác đều nghe thấy.

Một số người giúp việc ở Thẩm gia đã tập trung xung quanh đây, bọn họ nhìn Lộ Kiêu Dương như thể thẩm phán đang xét xử phạm nhân.

"Tại sao cô lại đến đây ?"

"Cô ngại Thẩm tiên sinh bị cô làm cho tức giận chưa đủ thảm sao ?"

"Nơi này căn bản không phải là nơi cô nên tới"

"........"

Bên ngoài cãi nhau, ở trong phòng khách tất nhiên có thể nghe thấy.

Tần Phong đã giúp Thẩm Trường Hà lau sạch nước trên tay, chiếc cốc cũng đã nhặt lên, đang muốn hỏi xem Thẩm Trường Hà có muốn thay một bộ đồ mới hay không, thì nghe thấy động tĩnh bên ngoài cửa, đã hiểu đại khái xảy ra chuyện gì.

Đối với Lộ Kiêu Dương, tất cả mọi người trong nhà, kể cả Tần Phong, đều cùng một kẻ thù.

Nếu giết người không phạm pháp, anh rất muốn Lộ Kiêu Dương biến mất khỏi thế giới này.

Nhưng lúc này, điều anh lo lắng nhất là Thẩm Trường Hà.

Anh âm thầm quan sát phản ứng của Thẩm Trường Hà.

Anh có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tất nhiên Thẩm Trường Hà cũng có thể nghe thấy.

Hai ngày nay, vốn là vì Lộ Kiêu Dương gặp tai nạn xe và chuyện ly hôn của hai người họ mà tâm trạng anh rất không tốt.

Thẩm Trường Hà không có ý định ly hôn, trước đó Lộ Kiêu Dương có nói gì đi nữa, anh đều bác bỏ đề nghị ly hôn của cô.

Nếu không phải Lộ Kiêu Dương lấy cái chết ra uy hiếp, bởi vì hai người đã có con rồi, anh căn bản không có ý định ly hôn.

Hiện tại, Lộ Kiêu Dương xuất hiện, không thể nghi ngờ là đem miệng vết thương máu chảy đầm đìa của anh xé mở ra thêm một lần nữa.

Thẩm Trường Hà ngồi trên ghế, trầm giọng phân phó: "Đi xem"

"Tôi dẫn ngài đi thay quần áo trước ?"

Tần Phong mặc kệ Lộ Kiêu Dương như thế nào! Về chuyện này, anh còn tức giận hơn cả Thẩm Trường Hà.

Thẩm Trường Hà không lên tiếng khoát tay, tránh đi Tần Phong muốn đỡ tay anh.

Tần Phong nhìn anh một cái, buộc phải đáp, "Vâng"

Cách làm việc không nói nhiều lời của Thẩm tiên sinh thật sự không một chút thay đổi nào.

Nhưng dù vậy, Tần Phong vẫn cảm nhận được sự quan tâm của Thẩm tiên sinh dành cho Lộ Kiêu Dương!

Người phụ nữ đó đã như thế, vậy mà anh còn lo lắng cho cô ta, chắc có lẽ kiếp trước Lộ Kiêu Dương đã cứu cả thế giới!

Đáng tiếc người phụ đó một chút cũng không nhìn thấy tấm lòng của Thẩm tiên sinh.

........

Lộ Kiêu Dương đứng trong đám người, bị mọi người chỉ trích, còn phải chịu bị chỉ trỏ, nước miếng văng tứ tung, cô cảm thấy bộ dáng của mình hiện tại rất xấu hổ.

Lương Thiến đã sớm trốn sang một bên sợ bị liên lụy theo, nên không có khả năng trông cậy cô ta ra mặt.

Cô vừa nhìn bà lão, nói: "Thẩm tiên sinh của các người đâu ?"

Thoạt nhìn, cái người họ Thẩm kia mới là kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện.

Cô sẽ không dây dưa dài dòng với những người không liên quan này.

Bà hừ lạnh một tiếng: "Thẩm tiên sinh không muốn gặp cô, cô mau cút đi! Cô vốn không xứng nhìn thấy cậu ấy!"

"Tôi không xứng ?" Lộ Kiêu Dương nở nụ cười, "Từ khi nào tôi muốn gặp chồng mình mà còn phải cần sự đồng ý của người khác ? Bà là ai!"

___Hết chương 7___
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 8: Lần đầu gặp mặt

"Cô cô cô.....cô vẫn còn nhớ cậu ấy là chồng cô sao ?" Bà lão và những người xung quanh đều nhìn cô với ánh mắt không thể tin được.

Phải biết rằng, Lộ Kiêu Dương luôn một lòng muốn ly hôn cùng Thẩm Trường Hà, tất nhiên cô sẽ không thừa nhận Thẩm Trường Hà là chồng cô, hiện tại, cô vậy mà không biết xấu hổ lại đem chuyện này nói ra!

Quả thưc.......rất không biết xấu hổ!

Đúng lúc này cửa mở, Tần Phong đi ra. Anh đứng ở nơi đó nhìn Lộ Kiêu Dương, ánh mắt vẫn giống như lần gặp ở bệnh viện tràn ngập ghét bỏ, nhưng ngữ khí vẫn cố gắng lễ độ, "Thẩm tiên sinh gọi cô vào".

Lương Thiến đứng xem kịch cả buổi, cũng không định đi vào cùng Lộ kiêu Dương, tránh cho lửa giận của Thẩm Trường Hà lây sang mình, nói với Lộ Kiêu Dương: "Kiêu Dương, người đại diện tìm tớ có chút việc, tớ đi trước nhé".

Lộ Kiêu Dương cũng không bất ngờ khi thấy cô ta muốn rời đi. Tính ra cô ta không ở đây đâm cô hai nhát dao cũng đã đủ khách khí lắm rồi! Cho nên cũng không trông cậy cô ta ra mặt.

..........

Cô không nói gì, đi theo Tần Phong vào phòng khách, người cô rất ẩm ướt, những giọt nước nhỏ xuống sàn nhà khắp nơi.

Lộ Kiêu Dương không nhớ rõ những người bên ngoài kia, nhưng cô bắt đầu muốn chán ghét Thẩm Trường Hà rồi!

Dù chưa gặp mặt người chồng này nhưng mà anh đã tặng cho cô rất nhiều bất ngờ đấy!

"Thưa ngài, cô ấy đã đến". Tần Phong trực tiếp đi đến bên cạnh Thẩm Trường Hà, đứng sau lưng Thẩm Trường Hà như hình với bóng.

Ánh mắt tức giận của Lộ Kiêu Dương rơi vào trên người Thẩm Trường Hà, nhưng khi nhìn thấy cô liền sững sờ!

Này......

Bây giờ là mùa xuân, nhiệt độ không cao mà còn có chút lạnh.

Thẩm Trường Hà ngồi trên sofa đơn, mặc áo len và quần dài màu đen, tóc đen thoạt nhìn rất mềm mại, tóc mái rủ xuống che đi hàng lông mày. Giữa những lọn tóc nhỏ vụn, có thể thấp thoáng nhìn thấy đôi lông mày sắc bén.

Có thể bởi vì gần đây không tiếp xúc nhiều với ánh nắng mặt trời, làn da hơi ngã trắng, bộ quần áo màu đen làm nổi bật đôi bàn tay cực kỳ sạch sẽ của anh.

Một người đàn ông có bàn tay đẹp rất dễ khiến cho người ta sinh ra hảo cảm.

Cho dù anh đang mang một chiếc kính đen, hai mắt không nhìn thấy, nhưng với đôi môi mỏng cùng quai hàm cứng rắn, Lộ Kiêu Dương cũng cảm thấy người đàn ông này lớn lên trông rất đẹp trai!

Mặc dù đã là cha của một đứa trẻ, nhưng thoạt nhìn người này như một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, khác xa với người đàn ông trung niên bụng mỡ mà cô đã tưởng tượng.

Dù vừa mới bị đổ nước, trên bộ quần áo màu đen của anh vẫn còn dấu vết ẩm ướt, nhưng vẫn mang đến một loại cảm giác sạch sẽ.

Lộ Kiêu Dương không nhịn được nuốt nước bọt, thầm nghĩ: Người này thật sự là chồng cô sao ?

Người đàn ông cặn bã đến mức sắp xếp người khác tạt nước vào người cô ?

Thẩm Trường Hà ngồi trên ghế, cách một chiếc kính râm nhìn Lộ Kiêu Dương, lúc bước vào, vẫn là dáng vẻ phẫn nộ hệt như trong trí nhớ của anh, nhưng mà giờ phút này, sau khi nhìn thấy anh, cơn thịnh nộ trong mắt cô thoáng cái đã bị dập tắt.

Thậm chí trong ánh mắt còn có một chút tò mò.

Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh.

Cả hai đều không ai lên tiếng, khiến bầu không khí rơi vào trầm mặc một cách lạ thường.

Ánh mắt Tần Phong rơi xuống người Lộ Kiêu Dương, anh không hiểu người phụ nữ này đang làm cái gì, ngây người sao ? Hay vẫn còn đần độn ?

Không nói được à ?

Anh ho một tiếng, Lộ Kiêu Dương lập tức tỉnh táo lại.

Không thể trách cô, thật sự là trên đời đàn ông đẹp trai đều quá ít, đẹp trai như anh lại càng ít hơn!

___Hết chương 8___

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 9: Đã ký đơn ly hôn chưa?

Sống nhiều năm như vậy, cô chỉ thấy qua nam thần trên màn hình TV.

Thẩm Trường Hà xuất hiện khiến cô có chút trở tay không kịp, đầu óc phản ứng trì độn, thốt ra một câu vô cùng ngu xuẩn, "Xin chào!"

Những lời này vừa nói ra, liền cảm giác ánh mắt tràn ngập xem thường của Tần Phong phóng tới cô.

Chắc chắn Tần Phong cho rằng đầu óc cô hỏng rồi!

Thẩm Trường Hà nhìn cô, mày hơi nhíu lại.

May là gặp người nhìn thấu việc đời, không dùng thái độ khinh thường giống như Tần Phong mà đối xử với cô.

Giọng anh hơi trầm, so với vẻ ngoài trẻ tuổi trầm ổn hơn rất nhiều: "Em đã ký đơn ly hôn chưa ?"

"Chưa". Cho dù có ly hôn thì cô cũng không định ký vào, rõ ràng những điều khoản trên đó rất bất công với cô.

Hơn nữa, lúc ở ngoài cửa, cô còn nghe được Lương Thiến nói những lời đó ở trước mặt anh, cô lại càng không có ý định ký vào.

Thẩm Trường Hà có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn nhìn ra được anh đối với cô rất có kiên nhẫn, "Em có điểm gì không hài lòng về bản thỏa thuận ly hôn ?"

Rất không hài lòng nha! Làm sao có thể hài lòng được!

Ai mà hài lòng với việc dọn đồ và ra khỏi nhà chứ ?

Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà, vốn là muốn cùng anh bàn bạc lại về điều kiện, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một học sinh, cho dù thường ngày trong đầu có vô vàn ý tưởng, nhưng trên thực tế, khi đối mặt với người xa lạ, vẫn là không thể nói ra được.

Sắp xếp lại từ ngữ hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng, nói với giọng điệu vô cùng nhát gan, "Thật ra tôi nghĩ chuyện ly hôn này vẫn nên cân nhắc kỹ lưỡng, nếu tùy tiện ly hôn sẽ không tốt cho đứa nhỏ, anh nghĩ sao ?"

Đây đều là những lời mẹ cô nói khi khuyên dì cô đừng ly hôn, vừa lúc có tác dụng vào giờ phút này.

"Cô còn mặt mũi nói những lời này sao ?" Tần Phong căn bản không tin những lời này là từ trong miệng Lộ Kiêu Dương nói ra, thậm chí ngay trước mặt Thẩm Trường Hà cũng không nhịn được châm chọc nói.

Lúc trước khi muốn ly hôn cùng Thẩm Trường Hà, cô ta cũng không nói như vậy.

Thẩm Trường Hà không lên tiếng, chỉ nhìn Lộ Kiêu Dương.

Hiển nhiên, những lời Lộ Kiêu Dương nói đều nằm ngoài dự liệu của anh.

Thấy Tần Phong phản ứng lớn như vậy, mà Thẩm Trường Hà lại nhìn cô không nói gì, Lộ Kiêu Dương đã cảm thấy lời cô nói cỏ vẻ không ổn lắm.

Cô có cảm giác nếu như mình còn tiếp tục nói ra lời nào, có khả năng là sẽ bị đánh.

Muốn làm dịu cơn giận của đối phương, cô vén mái tóc ẩm ướt, cố gắng chuyển đề tài: "Ở đây có bộ quần áo nào không, tôi muốn đi thay".

Nơi này cũng được xem như là nhà của cô, thay một bộ quần áo cũng không quá đáng đi!

"Không có" Tần Phong tất nhiên là cự tuyệt, anh chỉ mong Lộ Kiêu Dương càng khổ càng tốt.

Nói xong câu này, anh lại có chút chột dạ, nhìn Thẩm Trường Hà,

Nghe Thẩm Trường Hà nói, "Đưa cô ấy đi thay một bộ quần áo".

Ngoại trừ thời gian làm việc, những lúc bình thường Thẩm Trường Hà đều rất trầm lặng. Tuy nhiên, ở trước mặt Lộ Kiêu Dương lại là trường hợp ngoại lệ.

Tần Phong nhìn thoáng qua Thẩm tiên sinh nhà mình, không tình nguyện dẫn Lộ Kiêu Dương đi thay quần áo.

Phòng thay đồ này là của Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà, đều thuộc về vợ chồng hai người họ, đồ đạc của Thẩm Trường Hà không nhiều, đa số đều là của Lộ Kiêu Dương.

Tuy rằng hai người đang tranh cãi về chuyện ly hôn, nhưng tất cả vật dụng của cô đều được anh sắp xếp rất cẩn thận.

Nhìn căn phòng thay đồ rộng lớn này, cả người Lộ Kiêu Dương đều choáng váng, mua nhiều quần áo như vậy có thể mặc hết sao ?

Cô hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, rồi chọn một bộ quần áo tươm tất, thay bộ đồ ướt sũng ra.

___Hết chương 9___
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 10: Bị anh bắt gặp làm trò ngớ ngẩn

Chiếc gương trong phòng thay đồ to bằng một bức tường lớn, nhìn thân hình gầy ốm của mình ở trong gương, Lộ Kiêu Dương sợ ngây người, đây là cô sao ?

Cô gầy đến như vậy ?

Lúc cô học trung học, chỉ trong vài năm mà trọng lượng cơ thể cô đã nặng một trăm linh hai cân, cho dù là trước khi xuyên qua, thì cô đã nặng một trăm lẻ một cân, nhưng bây giờ cái người ở trong gương này, eo thon, cánh tay mảnh mai tinh tế,....Chậc...

Cô kích động đến mức xoay người vài vòng trước chiếc gương, nhìn chính mình ở bên trong, không thể nào tin được thân hình mình mảnh mai như vậy!

Xem ra chồng cô đã hành hạ cô không ít nha! Mới khiến cô ốm thành như thế này!

Cô chọn một chiếc váy màu đen, có thể là bởi vì quá mảnh mai, chiếc váy thoạt nhìn trông rất bình thường, nhưng khi mặc trên người cô, nhìn thế nào cũng thấy rất đẹp.

Điên mất!

Lộ Kiêu Dương cảm thấy chính mình điên mất rồi!

Tuy vừa mới xuất viện. trông vẫn còn tiều tụy, nhưng cô vẫn không nhịn được mà cảm thán, thật là.....đẹp quá đi!

Cô đứng trước gương, liên tục xoay đi xoay lại nhiều lần, ngắm nghía dung mạo của mình, lấy điện thoại ra, dùng vân tay mở khóa, bấm vào máy ảnh chụp liên tiếp vài tấm hình.

Kết quả vừa quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy Thẩm Trường Hà đứng ở cửa.

"........"

Cảm giác như bạn đang trùm tấm ga trải giường làm chuyện xấu, còn cha bạn thì đang đứng ở cửa trộm cười nhìn bạn làm trò hề vậy.

Chiếc kính đen che khuất tầm mắt của Thẩm Trường Hà, lúc này Lộ Kiêu Dương mới nhớ ra, Lương Thiến đã nói với cô, Thẩm Trường Hà không thể nhìn thấy được.

Không sao, không sao, chắc anh không nhìn thấy bộ dáng mất mặt của cô đâu.

Cô vừa nhặt bộ đồ ướt sũng lên, vừa hỏi: "Sao anh lại vào đây ?"

Thẩm Trường Hà đứng ở cửa, không nói lời nào nhìn Lộ Kiêu Dương, cô vừa mới ở trước gương làm trò ngớ ngẩn cùng với dáng vẻ xấu hổ ngay lúc này thật ra đều lọt vào mắt anh.

Lộ Kiêu Dương trước mặt anh khác xa hoàn toàn với Lộ Kiêu Dương trong kí ức của anh, người mà luôn một lòng muốn rời xa anh.

Rõ ràng anh đã rất khó khăn mà hạ quyết tâm để cho cô rời đi, kết quả, cô lại quay trở về ?

"Đã thay xong chưa?"

Cô vào đã được một lúc lâu mà vẫn chưa thấy ra ngoài, nên anh mới vào xem.

Thẩm Trường Hà nhìn cô một cái, xoay người đi ra ngoài trước.

Lộ Kiêu Dương chưa từng tiếp xúc với người khiếm thị, nhìn anh đi ra ngoài thành thạo như vậy, chắc hẳn anh đã quen thuộc với mọi ngóc ngách trong nhà, nên cũng không suy nghĩ nhiều.

.........

Lộ Kiêu Dương cầm lấy điện thoại cùng bộ đồ ẩm ướt đi theo Thẩm Trường Hà ra khỏi phòng.

Tần Phong đứng ở cửa, nói với Thẩm Trường Hà, "Hiện tại đã đến giờ ăn tối, ngài cứ yên tâm dùng bữa, chuyện thỏa thuận ly hôn để tôi lo liệu".

Dù sao chỉ cần Lộ Kiêu Dương ký tên là được, đối với anh là chuyện rất đơn giản.

Để tránh việc Lộ Kiêu Dương ở trước mặt Thẩm tiên sinh nói những lời kỳ quái, khiến ngài ấy không vui.

Lộ Kiêu Dương ôm quần áo đi tới, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào chữ "ăn cơm", "Các anh phải đi ăn sao, có thể mang theo tôi được không ?"

Tần Phong nhìn người phụ nữ chết tiệt này, "Tôi chỉ sợ phu nhân ăn không vô đồ ăn ở nơi này".

Mỗi lần Lộ Kiêu Dương đến, hầu như đều không ăn ở đây, Cho dù có miễn cưỡng cùng với Thẩm Trường Hà dùng bữa, cũng sẽ lựa những lời Thẩm Trường Hà không muốn nghe cố ý chọc giận anh, bản thân không ăn còn muốn kéo theo Thẩm tiên sinh ăn không vào.

Bây giờ vậy mà cô lại chủ động muốn ở lại! Ai dám giữ cô?

Lộ Kiêu Dương tưởng rằng Tần Phong sợ cô ăn không quen, cười nói: "Không sao, tôi không kén ăn, cái gì cũng có thể ăn được".

"......."

( Sisi weibo: Tình yêu đẹp vô cùng!)

___Hết chương 10___

 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 11: Cùng nhau dùng bữa

Kể từ lần gặp cô trong bệnh viện hôm đó, Tần Phong một câu cũng không thể hiểu được những lời người phụ nữ này nói ra.

Anh cảm thấy hiện tại có lẽ cô bị chấn động não vẫn chưa hồi phục.

Không biết nên nói gì, đành nhìn về phía Thẩm Trường Hà: "Thẩm tiên sinh"

Bầu không khí trầm mặc vài giây, dường như Thẩm Trường Hà cũng đã quen với Lộ Kiêu Dương không bình thường ở trước mặt này.

Qua vài giây, anh nói: "Đi ăn thôi"

Tần Phong dẫn anh đi về phía trước, sợ anh ngã, "Ngài cẩn thận một chút".

Sau khi Thẩm Trường Hà mất đi thị lực, hầu như đều là anh chiếu cố cho ngài ấy mỗi ngày.

Tuy rằng anh biết, hiện tại Thẩm Trường Hà có thể nhìn thấy được một chút, nhưng anh không xác định được ngài ấy có thể thấy được bao nhiêu, cho nên mỗi lần Thẩm Trường Hà muốn đi đâu, anh luôn thật cẩn thận chiếu cố.

Điều này đã tạo thành một hiểu lầm, bởi vì trong mắt Lộ Kiêu Dương, cô luôn nghĩ rằng Thẩm Trường Hà không thể nhìn thấy cái gì cả.

Lộ Kiêu Dương ôm bộ đồ đi theo đằng sau họ dùng bữa.

........

Ở dưới nhà ăn, người hầu đã chuẩn bị xong cơm trưa, nhìn thấy Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà cùng ngồi xuống bàn, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, nhỏ giọng nghị luận:

"Sao cô ta lại ở đây ?"

"Chẳng phải Thẩm tiên sinh đã cùng cô ta ly hôn rồi sao ?"

"Cô ta còn chạy tới đây dây dưa với Thẩm tiên sinh làm gì ?"

"Xong rồi, xong rồi, hai người sẽ không lại cãi nhau ầm ĩ nữa chứ!"

........

Trong mắt mọi người, Lộ Kiêu Dương căn bản không xứng ngồi cùng Thẩm Trường Hà.

Không chỉ là bởi vì bọn họ muốn ly hôn, mà còn vì trước kia, mỗi lần hai người ngồi cùng nhau ăn cơm, Lộ Kiêu Dương nhất định sẽ chọc cho Thẩm tiên sinh tức giận.

Cô ta là một người phụ nữ rất độc ác, câu nào cô ta nói ra cũng đều làm cho Thẩm tiên sinh khổ sở, có thể khiến cho người ta tức hộc máu.

Thẩm Trường Hà ngồi trên ghế, Lộ Kiêu Dương nhìn anh lấy khăn lau tay.

Không thể không thừa nhận, ngay cả dáng vẻ lau tay của chồng cô cũng đặc biệt soái.

Cô chỉ cần vừa nhìn đến anh liền không nhịn được mà nghĩ, bản thân mình lúc trước làm sao mà theo đuổi được anh đến tay ?

Rõ ràng anh đẹp trai như vậy, tại sao lại coi trọng cô ?

Tần Phong đứng ở một bên, vô cùng cảnh giác nhìn thoáng qua Lộ Kiêu Dương, giúp Thẩm Trường Hà cầm lấy chiếc khăn đã dùng xong.

Lộ Kiêu Dương nhìn đông nhìn tây, phát hiện trong phòng ăn chỉ có mỗi cô cùng Thẩm Trường Hà ngồi ăn.

Một đám người ở bên cạnh nhìn chằm chằm.

Khiến cho cô không được thoải mái.

Cô đến gần Thẩm Trường Hà hỏi: "Chỉ có hai chúng ta ăn thôi sao ?"

Cô đột nhiên đến gần, ánh mắt Thẩm Trường Hà tối sầm lại, anh cầm ly nước lên uống, hoàn toàn không để ý đến cô.

Trước kia khi cô trở về đây, hai người mới cùng nhau ăn cơm, còn những lúc khác, anh đã sớm quen ăn một mình rồi.

Lộ Kiêu Dương thấy anh không để ý tới mình, nghĩ rằng anh không nghe thấy, lại hỏi: "Bánh Bao Nhỏ không có ở đây sao ?"

Cô nhớ đến cậu nhóc hai ngày trước ở bệnh viện gọi cô là mẹ, nếu đây là nhà cô, thì cậu nhóc đó chắc hẳn cũng ở đây đi !

"......." Bánh Bao Nhỏ ?

Thẩm Trường Hà rốt cuộc cũng nói: "Tôi không hiểu em đang nói cái gì".

"Chính là A Ly, hai ngày trước cậu bé có đến thăm tôi đó, tôi thấy cậu bé ấy rất là đáng yêu". Đứa trẻ đáng yêu như thế, vậy mà là do mình sinh ra.

Lộ Kiêu Dương không thể nào tin được!

Nhưng bây giờ, nhìn giá trị nhan sắc của Thẩm Trường Hà, dường như cô không còn gì để nghi ngờ cả.

Tay cầm đũa của Thẩm Trường Hà cứng đờ, nghe cô nhận xét về con trai mình, anh rất bất ngờ. Bởi vì trước kia Lộ Kiêu Dương chưa bao giờ nói những lời này.

Thậm chí, từ lúc cô kiên quyết phải ly hôn với anh, đứa nhỏ trong mắt cô trở thành một loại gánh nặng.

Cho dù A Ly có bị bệnh, cô cũng lười trở về liếc nhìn một cái.

___Hết chương 11___

 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 12: Cô đột nhiên quan tâm

Anh im lặng mà ăn, Lộ Kiêu Dương nhìn anh mang chiếc kính đen, nghĩ đến anh bị mất thị lực nhất định là gặp rất nhiều bất tiện, cầm lấy đôi đũa của mình gắp thức ăn vào bát của anh, "Cho anh này"

Thẩm Trường Hà dừng một chút, không nghĩ tới cô lại đột nhiên quan tâm tới anh.

Tần Phong vừa mới trở về đã nhìn thấy một màn này thì suýt chút nữa thở không ra hơi.

Người phụ nữ này thế nhưng lại dùng chiếc đũa mình đã dùng qua gắp đồ ăn cho Thẩm Trường Hà.

Ở trong mắt Tần Phong, cô cố ý làm như vậy là để khiến Thẩm Trường Hà cảm thấy ghê tởm.

Cô ta sẽ không cho rằng Thẩm tiên sinh không nhìn thấy gì cả chứ ?

Thẩm Trường Hà đặt tay cầm đũa ở một bên, cách một chiếc kính đen nhìn Lộ Kiêu Dương gắp đồ ăn cho anh, Lộ Kiêu Dương mở to đôi mắt trong suốt như pha lê, thấy anh không động đũa, liền nói: "Nếu anh không nhìn thấy thì tôi đút anh ăn nhé ?"

"Không cần" Thẩm Trường Hà trực tiếp cự tuyệt ý tốt của cô.

Như sợ cô thật sự đến đút anh, anh cầm đôi đũa lên, vụng về gắp món ăn cô vừa đặt trong bát anh rồi ăn.

Tay anh có chút run rẩy, bởi vì anh căn bản không nghĩ tới có một ngày, Lộ Kiêu Dương sẽ giống như thế này, thông cảm anh không thể nhìn thấy mà gắp đồ ăn cho anh!

"Tốt nhất là anh đừng nhìn thấy, cho dù cả đời anh không thể nhìn thấy thì có liên quan gì đến tôi ? Tôi căn bản một chút cũng không yêu anh!"

Những lời nói giống như lăng trì ấy, cùng người phụ nữ ấm áp đáng yêu trước mắt này, hình thành một sự đối lập rất rõ ràng.

Trong một khoảnh khắc, anh tự hỏi liệu anh có thật sự nhầm lẫn điều gì không, hay là do anh quá mức để ý đến cô nên mới sinh ra ảo giác.

Lộ Kiêu Dương tiếp tục gắp thức ăn cho Thẩm Trường Hà, thấy anh đều ăn hết, lá gan cũng lớn hơn.

Cô cắn một miếng trước, nếu ngon sẽ gắp vào bát của anh, "Món này không tồi, ăn rất ngon, anh nếm thử một chút xem, món kia cũng ngon,....."

Cô gắp đến hăng say, Thẩm Trường Hà đột nhiên vươn tay cầm cánh tay cô.

Làn da Lộ Kiêu Dương rất trắng, cô mặc một chiếc váy tay dài màu đen, lộ ra cổ tay trắng nõn gầy nhỏ, mơ hồ có thể nhìn thấy những mao mạch mỏng ở dưới lớp da.

So với cô, nước da của Thẩm Trường Hà lại sẫm màu hơn một chút.

Ngoại trừ những lúc bình thường hay đánh lộn cãi nhau với em trai, Lộ Kiêu Dương sao có thể gặp loại tình huống này – đột nhiên bị một người đàn ông trưởng thành nắm lấy tay.

Cô giật mình, cảm giác đại não có chút thiếu dưỡng khí, sau đó nhìn về hướng Thẩm Trường Hà bị kính đen che khuất tầm mắt, nhưng đường nét vẫn đẹp trai đến khó tin, cô vội vàng rút tay về.

Dù anh là chồng cô, nhưng như vậy cũng quá đường đột đi! Cô một chút chuẩn bị tinh thần cũng không có.

Trong nháy mắt, Thẩm Trường Hà cũng tỉnh táo lại.

Anh không nói gì thêm, trực tiếp đứng dậy, "Tôi ăn xong rồi"

Sau đó, anh rời đi!

Anh biết: Cô vẫn còn rất chán ghét anh.

........

Sau khi ăn xong, Lộ Kiêu Dương vào phòng tắm vò quần áo ướt sũng của cô, nghĩ đến bộ dáng lúc rời đi của Thẩm Trường Hà, sau khi anh đi cũng không ảnh hưởng đến việc cô ăn uống, cô ăn rất no, thế cho nên hiện tại bụng vẫn còn căng đầy.

Chỉ là.....lúc này cô chợt nhớ ra, dường như anh lúc ấy có chút không vui ?

Dì phụ trách giặt giũ đứng một bên, vô cùng hoảng sợ mà nhìn Lộ Kiêu Dương đang tự giặt quần áo của mình.

Bình thường, cô là một người rất bận rộn, hơn nữa còn làm việc trong làng giải trí, vì vậy cô hầu như không làm việc nhà, nhưng hiện tại, cô lại đang tự giặt quần áo của chính mình.

Dì đứng sang một bên nhìn Lộ Kiêu Dương, dì nghe nói Lộ Kiêu Dương gặp tai nạn xe bị thương, xem ra hiện tại đầu óc còn bị thương không nhẹ!

___Hết chương 12___
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 13: Có thể ký đơn ly hôn chưa?

Lộ Kiêu Dương vò quần áo xong, quay đầu lại thấy bà đang đứng ở đó nhìn mình, cô mỉm cười.

Bà kinh hoảng đến nổi lùi về phía sau.

Bộ dạng ngoan ngoãn của cô như vậy thật sự rất dọa người!

Lộ Kiêu Dương hỏi: "Có móc treo quần áo không ạ ? Những bộ đồ này phải phơi ở đâu ?"

Lộ Kiêu Dương nói chuyện với ngữ khí rất lễ phép, không phải cái loại giọng điệu lạnh lùng như trước kia mà mọi người thường thấy, tuy rằng bà rất chán ghét cô, nhưng thấy cô lễ phép như thế, cũng không nhăn mặt nữa, đi lấy móc phơi đồ đưa cho cô.

Lộ Kiêu Dương đem quần áo phơi ngoài ban công, mới đi ra ngoài.

Lúc cô đi ra ngoài, nhìn thấy Thẩm Trường Hà và Tần Phong đều ở trong phòng khách, hai người họ đang chờ cô.

Tần Phong nhìn Lộ Kiêu Dương hỏi: "Hiện tại phu nhân có thể ký đơn ly hôn chưa ?"

Lăn qua lăn lại lâu như vậy, lúc thì cô muốn đi thay quần áo, lúc thì muốn ăn cơm, vừa mới cơm nước xong liền muốn đi giặt quần áo, hiện tại thật muốn nhìn xem cô còn có thể lấy ra cái cớ gì.

Lộ Kiêu Dương nhìn thoáng qua Thẩm Trường Hà, thấy anh yên tĩnh ngồi ở đó, cô còn đang băn khoăn không biết anh có tức giận không, nhưng nghĩ lại, dường như bản thân mình chưa làm cái gì cả!

Hơn nữa, anh như một người không cảm xúc, cô cũng không nhìn ra được anh có tức giận hay không.

Cô cũng không nghĩ nữa, đem tầm mặt đặt trên đơn ly hôn.

Có có thể cảm nhận được quyết tâm muốn ly hôn của Thẩm Trường Hà mạnh hơn cô rất nhiều.

Cũng phải thôi, nghe nói trước kia cô luôn muốn ly hôn với Thẩm Trường Hà, cũng không tiếc tìm chết mà tông xe, khẳng định Thẩm Trường Hà lúc này nhất định rất muốn mau chóng ly hôn!

Thử nghĩ xem, nếu hai người thay đổi vị trí cho nhau, cô cũng ước gì càng ly hôn sớm càng tốt.

Dù sao, trên đời này, không ai chết được khi phải rời khỏi một ai đó. Quan trọng là......không thể mất thể diện được.

Lộ Kiêu Dương sờ sờ chóp mũi đi đến, nhìn khuôn mặt của Thẩm Trường Hà, sau đó lại cảm thán sự đẹp trai của anh, hỏi:

"Nhất định phải ký ngay bây giờ sao ? Việc này......Tôi mới vừa xuất viện, thân thể còn có chút không thoải mái, tôi muốn nghỉ ngơi ở đây một chút".

Lộ Kiêu Dương hoài nghi, trong chuyện ly hôn của bản thân, Lương Thiến không thoát khỏi liên quan.

Cho dù thật sự muốn ly hôn, cô phải làm rõ ràng mọi chuyện trước đã.

Cho nên, chỉ có thể giả vờ bản thân vẫn còn chưa khỏe, rất yếu ớt.

Không ngờ cô vừa dứt lời, Tần Phong liền nói, "Tại sao phải nghỉ ngơi ở đây ? Lát nữa, Thẩm tiên sinh còn có việc cần phải xử lý, không có thời gian lãng phí ở đây bồi ngài. Sau khi ký xong đơn ly hôn, ngài có thể trở về".

Lộ Kiêu Dương có nhà riêng ở khu nội thành, sau khi làm việc xong, cũng là thường xuyên trở về nơi đó, rất ít khi đến đây.

Hôm nay cô tự mình đến đây, đã là điều không thể ngờ rồi.

Bây giờ, cô lại không chịu ký đơn ly hôn, Tần Phong cảm thấy cô đang cố ý muốn lãng phí thời gian của họ.

Thấy thần sắc nghiêm túc của Tần Phong, Lộ Kiêu Dương dời tầm mắt, dựa vào tay vịn sofa ngồi xuống, vô cùng "suy yếu" nói: "Không được rồi, đầu tôi đau quá! Tôi cần nghỉ ngơi một chút".

Cô dựa vào sofa, lén lút dùng tay vén tóc xuống bao phủ khuôn mặt, không để cho bọn họ nhìn thấy vẻ mặt của cô.

Thực ra cô cũng cảm thấy chuyện này rất mất mặt.

Nhưng cũng không biết tại sao da mặt mình bỗng trở nên dày hơn.

Thẩm Trường Hà ngồi trên ghế, cách một lớp kính quan sát cô, xem cô diễn trò giống như thật, kiên nhẫn hỏi: "Em có gì không hài lòng về đơn ly hôn sao ?"

Lộ Kiêu Dương che mặt, lén nhìn anh qua khóe mắt.

Nếu anh đã hỏi, cô cũng không bỏ qua cơ hội này, thả tay xuống nói thẳng: Tôi và anh kết hôn, là vợ của anh, còn sinh cho anh một đứa con, dọn đồ và ra khỏi nhà là điều kiện tốt với tôi sao ?"

___Hết chương 13___

 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 14: Cô sẽ không làm những chuyện bất lợi đối với chính mình.

Tần Phong nhìn hồi lâu, rốt cuộc cũng hiểu: "Xem ra phu nhân là đang muốn lấy thứ gì khác từ chỗ Thẩm tiên sinh ? Nhưng mà cô có phải đã quên dọn ra khỏi nhà là do chính cô nói rồi không! Cô cùng cái tên họ Giang kia đã làm gì, trong lòng cô còn không rõ sao ? Hiện tại, Thẩm tiên sinh đã đồng ý ly hôn, mà cô lại chỉ nghĩ đến chuyện phân chia tài sản của ngài ấy ? Mơ đẹp đấy! Ngay cả một xu của Thẩm tiên sinh cô cũng đừng mơ tưởng lấy đi!"

Trước kia, Lộ Kiêu Dương rất có khí phách, cái gì cũng không cần!

Không cần tiền! Không cần đứa nhỏ! Chỉ cần ly hôn!

Mà nay cô ta lại chạy tới đòi tiền, khiến cho Tần Phong rất tức giận.

Cô ta có phải cảm thấy Thẩm tiên sinh là người dễ bắt nạt đúng không ?

Lộ Kiêu Dương đặt tay xuống, ngồi ngay ngắn, nhìn Thẩm Trường Hà cùng Tần Phong, nói: "Làm sao có thể ? Lương Thiến nói với tôi, rõ ràng là anh ấy có lỗi với tôi, nói anh ấy trước kia chỉ lo công việc, không để ý đến gia đình nên tôi mới muốn cùng anh ấy ly hôn. Hiện tại anh ấy mất đi thị lực mới nhớ đến người vợ là tôi, còn muốn bắt tôi phải chịu trách nhiệm, đương nhiên tôi không muốn rồi! Nếu là anh ấy có lỗi với tôi trước, anh ấy không có quyền đuổi tôi ra khỏi nhà! Không thể bởi vì anh có quyền thế hơn so với tôi thì có thể khi dễ tôi đúng không ?"

"Lương Thiến nói với cô như vậy ?" Tần Phong sửng sốt, không thể tin được nhìn Lộ Kiêu Dương.

Buổi sáng, bọn họ vừa mới gặp Lương Thiến, cô ta cũng không nói những lời này ở trước mặt Thẩm Trường Hà.

Lộ Kiêu Dương nói: "Đương nhiên rồi! Bác sĩ nói tôi mất trí nhớ do bị va chạm mạnh cho nên rất nhiều chuyện không thể nào nhớ rõ, nhưng các anh cũng đừng nghĩ thừa dịp tôi không nhớ gì liền khi dễ tôi! Muốn đuổi tôi ra khỏi nhà. Cho dù tôi thật sự muốn như thế thì cũng phải chờ tôi nhớ lại toàn bộ".

Cô không có khả năng làm những chuyện bất lợi đối với chính mình.

Thẩm Trường Hà nhìn Lộ Kiêu Dương, rõ ràng lúc trước cô cấp bách muốn rời đi như vậy, muốn anh đồng ý ly hôn, không nghĩ rằng hiện tại, vậy mà cô còn dự định ở lại đây!

Ngay cả Tần Phong cũng không nói nên lời, "Cô cho rằng chúng tôi phải cầu xin cô rời đi à!"

Anh thật sự rất hoang mang, lúc trước muốn rời đi là cô, hiện tại không muốn đi cũng là cô, có phải cô cho rằng chơi đùa như vậy rất vui không ?

........

Trong phòng họp, Thẩm Trường Hà ngồi ở vị trí chủ tọa, trong đầu tràn ngập những lời nói của Lộ Kiêu Dương, hôm nay, mỗi một lời nói, mỗi một hành động của cô giống như thay đổi thành một con người khác.

"Thẩm Trường Hà, tôi hận anh!"

"Thẩm Trường Hà, chúng ta ly hôn được không ? Tôi cầu xin anh!"

"Thẩm Trường Hà, anh có biết hiện tại chỉ cần nhìn thấy anh thôi tôi đã cảm thấy rất ghê tởm rồi".

Từng câu từng chữ cô đã nói trong quá khứ, anh đều nhớ rất rõ ràng, đến bây giờ hồi tưởng lại, lồng ngực anh vẫn đau nhói như thế.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc thỏa hiệp.

Anh cho rằng đã là vợ chồng thì không có hiểu lầm nào là không thể tháo gỡ được.

Nhưng sau khi cô rời đi vào ngày hôm ấy, không bao lâu sau liền truyền đến tin tức cô gặp tai nạn.

Sau khi cô nhập viện, anh đã đến thăm cô, thấy cô bị thương nặng nằm trên giường bệnh.

Cũng chính là một khắc đó, sự kiên định vững vàng trong lòng anh từng chút một đổ vỡ.

Nếu như cô đã muốn rời đi, anh sẽ buông tay.

Khi đưa ra quyết định này, trái tim anh đau đớn đến mức tuyệt vọng, nhưng cuối cùng anh vẫn không muốn nhìn thấy vợ mình chết ngay trước mặt anh, không muốn ép cô đi đến tuyệt lộ, vì thế anh đã bảo Tần Phong chuẩn bị bản thỏa thuận ly hôn.

Thế nhưng hiện tại, cô lại không muốn ly hôn ?

"Thẩm tiên sinh!" Âm thanh Tần Phong kéo anh ra khỏi những dòng suy nghĩ.

Anh lên tiếng, Tống Dương và Cố Bác vẫn đang nhìn anh, cả hai đều là người phụ trách ở công ty, Tống Dương nói: "Tôi đã chọn ra vài người vào vị trí người đại diện, họ sẽ đến phỏng vấn vào buổi chiều, ngài có muốn đích thân đến xem không ?"

___Hết chương 14___


 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 15: Bị nhận ra

"Không cần, Tống Dương toàn quyền phụ trách việc này".

Người đại diện trước kia của rượu vang đỏ Dương Hà là Lộ Kiêu Dương.

Nhưng hiện tại, những chuyện bê bối của cô cùng với sự việc ly hôn lúc này truyền ra ngoài, hình tượng xuống dốc không phanh, nên công ty muốn đổi một người đại diện mới.

Việc này là do Tống Dương phụ trách.

Tống Dương nói: "Mong ngài chú ý giữ gìn sức khỏe. Còn có hôm nay tôi nghe nói vợ ngài đã xuất viện? Cô ta sẽ không lại chọc giận ngài nữa chứ? Nếu đã chuẩn bị ly hôn, ngài cũng không cần vì chuyện này mà thương tâm! Cái loại phụ nữ không biết quý trọng này, căn bản không xứng với những gì ngài phải trả giả vì cô ta".

Thẩm Trương Hà không muốn nghe anh tiếp tục ồn ào, đứng lên, "Cứ như vậy đi, hôm nay dựa theo đó mà làm".

Tần Phong thấy thế, hết sức đồng tình mà nhìn Tống Dương một cái, tuy rằng biết anh có ý tốt, nhưng hiện tại lại nói những lời này với Thẩm Trường Hà, chẳng phải sẽ khiến cho Thẩm Trường Hà mất hứng sao ?

Anh thu dọn đồ đạc trên bàn, vội vàng đi theo bước chân của Thẩm Trường Hà.
_

Hôm nay trời nắng đẹp, Lộ Kiêu Dương đang ngồi ăn bánh bột lọc ở phố ăn vặt tại trấn nhỏ Dương Hà.

Ở bệnh viện mỗi ngày đều húp cháo thanh đạm, đúng là không phải là cuộc sống dành cho người mà.

Thẩm Trường Hà vừa mới đi làm, cô đã chạy ra ngoài dạo chơi, sau đó liền đi đến nơi này.

Annie ở bên cạnh nhìn bộ dạng ăn ngon một cách thích thú của cô, không ngừng nhíu mày, lúc nãy vừa mới ăn cơm, sao cô có thể nuốt trôi được nữa?

Quan trọng là ăn ở đâu không ăn, lại chạy đến nơi đông người như vậy làm gì?

Annie nói với Lộ Kiêu Dương: "Em nghe nói rượu vang đỏ Dương Hà đang tuyển chọn người đại diện mới, buổi phỏng vấn vào ngày hôm nay, hợp đồng với chị vừa mới kết thúc, xem ra hiện tại họ đang cuẩn bị đổi người".

Thực ra chuyện này đã nằm trong dự liệu, dù sao Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà cũng sắp ly hôn, Thẩm Trường Hà không có nghĩa vụ phải giữ vị trí này cho cô.

Sự chú ý của Lộ Kiêu Dương vẫn còn đặt trên những món ăn hấp dẫn trước mắt, trong đầu chỉ có hai chữ 'ăn ngon', nghe lời Annie nói, cô lên tiếng, "Ừm"

Đó là cái gì, không hiểu gì hết nha.

Cái gì mà người phát ngôn, có liên quan gì đến cô sao?

Annie nhìn bộ dạng chẳng hề để ý của nghệ sĩ nhà mình, đau đầu nói: "Thực ra em nghĩ, nếu không thì chị nhượng bộ một chút thuyết phục Thẩm tiên sinh, nói không chừng, ngài ấy sẽ giữ lại vị trí người đại diệncho chị. Em vẫn không thể hiểu được tại sao chị lại nhất quyết ly hôn cùng Thẩm tiên sinh! Chị và ngài ấy đều đã có con, vì sao phải ly hôn, chị bây giờ tổn thất rất lớn đó".

Trên mạng xã hội, tất cả mọi người đều mắng Lộ Kiêu Dương.

Không biết người nào đã lan truyền chuyện ly hôn của cô và Thẩm Trường Hà lên mạng xã hội.

Hiện tại, tất cả mọi người đều đang chú ý về chuyện xấu của cô cùng Giang Hành và tin tức ly hôn cùng Thẩm Trường Hà, mắng cô ngập đầu.

Lộ Kiêu Dương nhìn Annie nói: "Em hỏi chị việc này, chị cũng không biết đâu".

Làm sao cô biết được những chuyện đã xảy ra trước khi cô xuyên qua?

Annie phát hiện, quả thực Lộ Kiêu Dương chẳng biết cái gì.

Annie oán giận nói: "Em thật sự rất muốn đuổi chị về lại bệnh viện".

"Vẫn là thôi đi" Lộ Kiêu Dương xin tha: "Khó khăn lắm chị mới được ra ngoài! Em nếm thử bánh bột lọc này đi, ăn rất ngon!"

Cô và Annie đang trò chuyện, đột nhiên bên cạnh truyền đến một giọng nói chói tai: "Mọi người nhìn xem, đây có phải Lộ Kiêu Dương không ?"

Lộ Kiêu Dương vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy rất nhiều người qua đường đang nhìn mình, trên tay đều cầm điện thoại, bởi vì giọng nói vừa rồi mà hiện tại hầu như ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về phía cô.

___Hết chương 15___
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 16: Bị đánh đuổi

Chỉ đi ăn một cái bánh bột lọc mà cũng có thể bị vây xem?

Đây hẵn là đãi ngộ đặc biệt của đại minh tinh nha!

Lộ Kiêu Dương có chút kiêu ngạo.

Cô thấy tất cả mọi người đều tập trung về phía mình, tự nhủ phải bày ra bộ dáng của một ngôi sao lớn, vẫy tay với mọi người, "Hi, xin chào mọi người!"

Sau đó liền nghe Annie cạn lời nói: "Hi cái rắm, còn không mau chạy nhanh!"

Annie tóm lấy Lộ Kiêu Dương rồi bỏ chạy!

Lộ Kiêu Dương trở tay không kịp vấp phải chiếc ghế dài bên cạnh, nhìn phản ứng của Annie mà không hiểu gì cả: "Sao lại chạy?"

Cô tự hỏi mình đâu có ăn trộm đồ của ai, sao người ta gọi tên mình mà phải chạy?"

Suy nghĩ hồi lâu cô chợt hiểu ra, có lẽ do mình quá nổi tiếng nhỉ!

Dù sao một ngôi sao lớn mà bị mọi người vây quanh thì cũng thật phiền toái.

Trong lòng dâng lên một loại cảm giác cực kỳ kiêu ngạo và thành tựu, lại nghe thấy Annie nói: "Còn không chạy, chị xác định là chết đấy!"

Chỉ thấy một nhóm người đuổi theo phía sau Annie và cô, tình huống hiện tại giống như đang chơi trò mèo bắt chuột vậy.

"Là Lộ Kiêu Dương!"

Những du khách đi ngang qua đây cũng đều dừng lại, thấy đúng là Lộ Kiêu Dương, ai nấy đều chỉ trỏ vào cô.

"Không phải cô ta gặp tai nạn xe ư? Sao còn chưa chết!"

"Bị mắng chửi như thế, vậy mà cô ta còn dám bước ra ngoài! Chậc, da mặt dày thật!"

"Đúng là loại phụ nữ vô sỉ, chồng cô ta đối xử tốt với cô ta như vậy, thế nhưng còn làm ra chuyện lừa dối! Thật đáng xấu hổ! Mau cùng cái tên họ Giang kia đi chết đi!"

Những người này như là muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Lộ Kiêu Dương sầu não, vốn dĩ cho rằng những người này là fan của cô, hóa ra là cô nghĩ sai rồi, bọn họ đều xem cô như kẻ thù giết cha!

Annie không có hơi sức quản nhiều như thế, tiếp tục lôi kéo cô đi về phía trước.

Cố tình sức lực cô lại lớn đến nỗi Lộ Kiêu Dương gần như là bị khiêng đi.

Cô vừa mới xuất viện, đi hai bước liền mệt không chịu được.

Xung quanh không ngừng ném đủ thứ đồ lung tung, nào là nước khoáng, hộp trà sữa, bánh rán trên tay, dù sao bất cứ loại đồ gì cũng đều có.

Như một con chuột qua đường bị mọi người đánh đập, chửi rủa!

.........

Tại Thẩm gia, Thẩm Trường Hà đứng bên cửa sổ, bộ âu phục anh mặc khi ra ngoài đã được thay ra, mặc lại bộ quần áo ở nhà.

Vẫn là chiếc áo len và quần dài màu đen như cũ, nhưng khi mặc ở trên người lại rất có khí chất.

Tần Phong đứng ở một bên, thấy anh đứng tại chỗ này hồi lâu, nói: "Thẩm tiên sinh, ngài nên nghỉ ngơi một chút! Bác sĩ nói hiện tại ngài cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn."

Mắt anh vừa mới làm phẫu thuật không lâu nên không thể nhìn ánh sáng quá mạnh, hơn nữa bình thường anh cũng cần phải nghỉ ngơi nhiều để bảo vệ mắt.

"Cô ấy đâu?"

"Phu nhân sao? Nghe nói cô ấy đã cùng trợ lý rời đi, hẵn là bây giờ đã về nhà!"

Nói đến đây, Tần Phong nhớ tới những lời của Lộ Kiêu Dương ngày hôm nay, nói: "Tôi cảm thấy cô ta đang giả ngây giả dại chỉ để muốn lấy tiền từ ngài thôi. Thanh danh hiện tại đã xấu như vậy, trên mạng toàn là những tin đồn bê bối của cô ta, nghe nói rất nhiều chủ thương nghiệp lớn đều đã chấm dứt hợp đồng với cô ta, bây giờ cô ta đang cùng đường nên mới nghĩ ra loại biện pháp này. Ngài đừng để bị lừa!"

Tần Phong nói xong, lại thấy Thẩm Trường Hà thay đổi sắc mặt.

Anh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Lộ Kiêu Dương bị Annie kéo vào, bộ dạng hai người trông thực thảm và chật vật.

Lộ Kiêu Dương cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, nói: "Em kéo chị chạy làm gì! Bọn họ bắt nạt chúng ta như vậy, chúng ta phải tranh luận lý lẽ với họ chứ không phải chạy trốn như con chuột qua đường như thế này, em không thấy bọn họ còn ném đồ vật vào người chúng ta sao?"

___Hết chương 16___

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 17: Đây là phòng của anh

Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi Annie nhưng vẫn bị cô ấy kéo đi, với tính cách của Lộ Kiêu Dương là thật sự muốn đánh cùng với bọn họ một trận.

Có thể đánh thằng được hay không không quan quan trọng, cô không thể chịu đựng bị người ta nhục nhã.

Annie nhìn cô một cái, nói: "Có thể chạy được là đã tốt lắm rồi, nếu thật sự bị bọn họ bắt được, chắc chắn chị sẽ bị xé xác, chị không nghe đám người đó mắng chị như thế nào sao?"

"Chị nghe được! Có vài người trong số bọn họ còn rủa chị đi chết đi!" Làm sao cô không nghe thấy được. "Cho nên mới nói em kéo chị làm gì, bị bắt nạt như thế mà còn bỏ chạy! Bọn họ thật sự rất quá đáng."

"Chị thì đánh thắng được ai?" Annie nói: "Không phải em xem thường chị, nhưng mà sự thật là ngay cả em chị còn đánh không lại."

Lộ Kiêu Dương "....."

Cô nhìn thân thể nhỏ bé còn chưa nặng đến 90 cân của mình rồi lại nhìn Annie.

Vì đã cản cho cô rất nhiều nên Annie trông rất chật vật, cô thở dài một hơi, nói: "Quên đi, bây giờ nên đi tắm rửa và thay quần áo trước"

.........

Hai người tiến vào phòng khách liền nhìn thấy Thẩm Trường Hà và Tần Phong đang đi xuống, Tần Phong nhìn thoáng qua Thẩm Trường Hà, thay anh hỏi: "Phu nhân có việc gì sao?"

Lộ Kiêu Dương biết thanh danh của bản thân không tốt, bình thường sẽ duy trì khoảng cách với mọi người, cô cũng rất ít đến những chỗ đông người. Là một người nổi tiếng, cuộc sống của cô gần như bị tách biệt ra khỏi xã hội, rất ít nơi có thể đi được, vì vậy hiếm khi thấy cô chật vật như lúc này.

Lộ Kiêu Dương rầu rĩ nói: "Tôi muốn thay quần áo"

Tần Phong cau mày nhìn bộ đồ cô mới thay ngày hôm nay, bây giờ đã bị chà đạp không nỡ nhìn.

Lộ Kiêu Dương đi về phía anh và Thẩm Trường Hà.

Giờ phút này, nét mặt Lộ Kiêu Dương hiện rõ sự phẫn nộ xen lẫn ủy khuất.

Phẫn nộ là bởi vì những người đó, còn ủy khuất là vì cô nghĩ đến bản thân mình thi được 699 điểm, vốn là một học sinh rất giỏi, nhưng còn chưa đợi được mẹ khen ngợi thì đã trực tiếp xuyên đến nơi này.

Xuyên qua thì xuyên qua đi, nhưng trong một ngày lại bị bắt nạt đến hai lần.

Thẩm Trường Hà nhìn bộ dạng cực kỳ ủy khuất của cô, đã thật lâu cô không lộ ra vẻ mặt yếu ớt như vậy trước mặt anh.

Mỗi lần xuất hiện, cô đều rất cứng cỏi và sắc bén, dáng vẻ này chỉ xuất hiện khi anh vừa mới quen biết cô.

Nhìn cô như vậy, anh nhíu mày, cảm giác trái tim như đang bị ai đó bóp chặt.

Lộ Kiêu Dương mặc kệ bọn họ, trực tiếp đi về phòng, buổi sáng đã đến đây một lần, cô cũng bắt đầu quen thuộc nơi này rồi.

Không cần Tần Phong dẫn đường, bản thân đã quen thuộc chạy vào, ở trong phòng tắm rửa gội đầu sạch sẽ, sau đó mặc áo choàng tắm đi ra.

Cô cầm khăn tắm trên tay lau mái tóc vẫn còn đang ướt sũng, vừa bước ra khỏi phòng tắm liền nhìn thấy Thẩm Trường Hà đã ngồi trên sofa.

Nhìn thấy anh, trong lòng cô lộp bộp một chút, cảm giác không gian cá nhân của bản thân bị xâm phạm.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô chợt nhớ ra đây là phòng của anh.

Có điều, hiện tại anh ở đây hẵn là sẽ không tức giận nhỉ?

Lộ Kiêu Dương mở lời nói: "Anh ở đây à!"

Thẩm Trường Hà ngồi trên sofa không lên tiếng, hiển nhiên là không muốn nói chuyện với cô.

Thấy Thẩm Trường Hà không quan tâm đến mình, Lộ Kiêu Dương nhìn anh chằm chằm, cầm khăn vừa lau tóc vừa nói: "Chậc, còn tưởng là anh đến an ủi tôi! Kết quả nói chuyện với anh mà anh cũng không thèm để ý, bây giờ tôi đang rất sầu não đó, bọn họ vừa thấy tôi là ném đồ vào người tôi, xem tôi như kẻ thù vậy. Tôi cũng đâu làm ra chuyện giết người phóng hỏa!"

___Hết chương 17___
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 18: Hình như tai anh không được tốt lắm

Vốn là nghe Annie nói cô là một ngôi sao lớn, cô còn rất kích động, nhưng hiện tại cô không thể nào kích động được nữa.

Thẩm Trường Hà vẫn không lên tiếng, cách một chiếc kính mà nhìn cô, cô rất gầy, chiếc áo choàng tắm mặc trên người cô trông có vẻ rất rộng.

Anh muốn xem cô có bị thương ở đâu không, nhưng khi nghe cô nói chuyện hoạt bát như thế, xem ra hẵn là không sao.

Lộ Kiêu Dương nói chuyện với anh cả buổi, thấy anh vẫn phớt lờ mình, cô cũng không muốn tự tìm mất mặt nữa!

Thậm chí, cô còn hoài nghi hình như lỗ tai người này có vấn đề.

Quên đi quên đi!

Cũng không trông cậy anh đáp lại hoặc an ủi cô.

Cô nghĩ: Khó trách mình muốn ly hôn với anh ta, với cái tính cả ngày lạnh băng không nói tiếng nào như vậy, vợ mình chịu ủy khuất cũng không biết an ủi, không ly hôn mới lạ!

Cô vào phòng thay đồ thay một bộ quần áo mới, cũng không quan tâm Thẩm Trường Hà có muốn nghe hay không, nói: "Tôi ra ngoài trước"

Rồi bước ra khỏi cửa

Annie cũng đã đổi một bộ đồ khác, Tần Phong đưa thuốc cho cô, cô cầm lấy thoa thuốc lên miệng vết thương.

Lộ Kiêu Dương hỏi: "Em có sao không?"

Tần Phong nói: "Phu nhân bây giờ còn có tâm tư quan tâm đến người khác ư, vẫn là nên lo cho bản thân cô trước đi!"

Annie thê thảm như vậy cũng là do bị cô liên lụy thôi.

Mục tiêu thật sự của những người đó chính là cô đấy!

Bởi vì chính cô ta tự tìm đường chết nên bây giờ khi đi ra ngoài, cô trở thành đối tượng bị mọi người mắng chửi.

Lộ Kiêu Dương nghe Tần Phong nói xong, ngồi trên sofa thở dài một hơi, "Tôi có thể báo cảnh sát không?"

Cô suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không thể nuốt trôi cục tức này.

"Báo cảnh sát là báo thế nào? Cô là người của công chúng, sự tình thành ra như vậy ngay cả chính cô cũng có vấn đề, hơn nữa cô biết rõ tình trạng hiện tại của mình như thế nào mà còn chạy ra ngoài, không phải là muốn tìm chết sao?"

Lòng muốn trách mắng Lộ Kiêu Dương lại bùng lên.

Anh không quan tâm cô ta như thế nào, nhưng khiến Thẩm tiên sinh lo lắng thì chính là lỗi của cô ta.

Lộ Kiêu Dương vốn là bị những người đó chèn ép như vậy, thấy Tần Phong bày ra một bộ dạng giáo huấn mình, nhịn không được nở nụ cười, "Đúng là nhìn không ra nha, anh Phong vẫn là rất quan tâm đến tôi."

Ngoài miệng thì ghét bỏ cô, nhưng nghe kĩ lại thì thật ra những lời nói đó của anh đều muốn tốt cho cô.

Tuy rằng cô cái gì cũng không hiểu nhưng tốt xấu gì cũng nghe ra được ý tốt trong lời nói của anh.

Tần Phong đen mặt, anh làm sao có thể quan tâm đến Lộ Kiêu Dương?

"Cô suy nghĩ nhiều rồi"

Nói xong, anh lại nhìn Lộ Kiêu Dương nhiều hơn hai lần, phát hiện cô đang cười hì hì

Phải biết rằng Lộ Kiêu Dương lúc trước, cho dù có ai đó thật sự tốt với cô, cô cũng sẽ cảm thấy họ đang nghĩ cách muốn hãm hại cô.

Vậy mà hiện tại, anh bất quá nói hai câu thật lòng, cô lại tự hiểu thành như vậy, khiến anh có chút ngoài ý muốn.

Annie nói với Lộ Kiêu Dương: "Em đã liên hệ phía công ty, phía công ty bên kia sẽ đăng bài thanh minh"

Lộ kiêu Dương ngồi xuống bên cạnh, nói: "Đăng bài thanh minh có tác dụng sao?"

Annie xấu hổ: "Có lẽ là không có ích lợi gì, cho nên lần sau chị không nên đến những nơi công cộng nữa"

Hôm nay Lộ Kiêu Dương nhất quyết muốn ra ngoài chơi, Annie thuyết phục cô hồi lâu cũng không được, lúc sau lại nghĩ, ở đó là khu du lịch, hiện tại đang trái mùa nên không nhiều người đi chơi, hẵn là rất ít người, cũng không gây nhiều sự chú ý.

Nhưng cô quên mất hôm nay sẽ có vài người phát ngôn đến đây phỏng vấn, mà nữ diễn viên hạng A được yêu thích nhất là Lam Tinh cũng nằm trong số đó. Cô ấy có rất nhiều người hâm mộ, bọn họ đến đây đều là vì Lam Tinh. Chẳng qua là hai người bọn cô cũng tình cờ đi đến đây.

Thanh danh của Lộ Kiêu Dương rất xấu, hiện tại chỉ có thể giống rùa đen rụt đầu trốn tránh, công ty cũng chỉ có thể đăng bài thanh minh gì đó mà thôi.

___Hết chương 18___
 
Chỉnh sửa cuối:
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 19: Tin xấu bay đầy trời

Ngoài việc đó ra, cô không thể làm gì khác!

Lộ Kiêu Dương mở điện thoại lên.

Hiện tại, điện thoại thông minh đối với cô là một thứ gì đó rất mới lạ.

Các chức năng của nó gần như đã bắt kịp được máy tính.

Mấy ngày nay trong bệnh viện, cô đều loay hoay với cái điện thoại này, vẫn chưa quen dùng, cho nên những lúc cô rảnh sẽ lấy ra nghiên cứu.

"Công ty đăng bài thanh minh ở đâu?"

"Chị tìm công ty giải trí Bạch Hùng đi"

"Làm sao để tìm?"

Dưới con mắt xem thường của Tần Phong, Annie cầm lấy điện thoại giúp cô mở Weibo ra rồi đưa lại cho cô.

Đây là lần đầu tiên Lộ Kiêu Dương đăng nhập vào Weibo của mình sau khi xuyên đến đây.

Trên hotsearch liên tiếp có mấy tin, là tin tức hôm nay cô bị bạo lực.

Lộ Kiêu Dương trước kia được xem như là một đại minh tinh, nhưng cho dù là ca sĩ hay diễn viên cô cũng không nổi tiếng như bây giờ - một chút chuyện thôi, lập tức có thể lên top thịnh hành, chiếm hết cả ba vị trí đầu.

Chỉ cần mắng chửi cô là đã có thể thu hút nhiều lượng truy cập, vì vậy những blogger đó đăng tin không biết mệt là gì nên các tin tức được lan truyền đi khắp nơi.

Annie thấy Lộ Kiêu Dương đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào các tài khoản của blogger liền nhắc nhở: "Đừng đọc tin tức nữa, càng đọc càng sốt ruột thôi."

Trước khi Lộ Kiêu Dương ra khỏi phòng, cô đã xem qua.

Cô biết những chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ bị phát tán lên mạng xã hội.

Chẳng qua, cho dù Lộ Kiêu Dương bị công kích trên mạng cũng sẽ không có bất kì ai lên tiếng bảo vệ cô, và cũng sẽ không ai cảm thấy những người ném đồ vào người cô là sai cả, ngược lại họ sẽ thấy rất sảng khoái, hận không thể có mặt tại hiện trường để khiến Lộ Kiêu Dương trở nên thê thảm hơn.

Tần Phong đứng sang một bên, thấy Lộ Kiêu Dương đang nghiêm túc nhìn chằm chằm những bức ảnh kia, biết vào lúc này, trong lòng cô nhất định rất khó chịu.

Anh nói: "Đã nói cô đừng xem rồi, cô không nghe hiểu sao?"

Anh không biết vì sao Lộ Kiêu Dương trước mặt mình lại ngu ngốc như vậy, ngay cả một người chẳng liên quan như anh cũng không nhịn được sốt ruột thay cô.

Lộ Kiêu Dương ngẩng đầu lên cười cười, vô cùng tự luyến nói: "Tôi phát hiện ra mình rất ăn ảnh nha."

Tần Phong: "......"

Annie: "......"

Giọng điệu của cô vậy mà còn có chút tự hào, có gì đáng kiêu ngạo sao?

Làm theo lời Annie nói, Lộ Kiêu Dương tìm được bài thanh minh chính thức của công ty giải trí Bạch Hùng, im lặng đọc qua một lần sau đó sắp xếp suy nghĩ của chính mình rồi bấm vào.

Thực ra đây không phải là lần đầu tiên công ty đăng bài thanh minh, nhưng chẳng có ích gì cả.

Nên mắng thì vẫn mắng cô!

"Chậc, tôi sợ quá cơ! Mau đến kiện tôi đi! Lần sau thấy cô ta tôi vẫn đánh!"

"Tôi nữa"

"Tôi nữa"

"Lộ Kiêu Dương xấu xa nhất, có ai đồng ý không?"

"Đồng ý"

"Đồng ý"

"Tinh Tinh nhà chúng tôi là xinh đẹp nhất, kỹ năng diễn xuất tốt, hoàn toàn dựa vào chính bản thân mình mới có được ngày hôm nay! Không giống ai đó dựa vào bối cảnh sau lưng. Lộ Kiêu Dương mau đi chết đi!"

"Bà chị à, đừng có cố lừa Tinh Tinh bằng cách này. Khuyên bà chị nên xóa đi!"

"Xóa cái gì? Tinh Tinh vốn xinh đẹp như vậy! Xem ra lầu trên là một tiểu Tinh Tinh nha!"

Phía dưới mắng chửi đủ kiểu, một đám người bắt đầu khoe khoang sao nữ nhà mình. Lương Thiến cũng nằm trong số đó, nhưng độ nổi tiếng của cô ta không cao lắm nên phần bình luận về cô ta không nhiều.

Lộ Kiêu Dương xem những bình luận này, trong lòng rất tức giận, đồng thời cũng liếc nhìn tất cả những nữ minh tinh nổi tiếng trong mấy năm gần đây.

........

Trong lúc Lộ Kiêu Dương đang lướt Weibo, Annie nhìn Tần Phong vẫn đang đứng một bên, liền nói: "Trợ lý Tần, nghe nói bên phía các anh hôm nay có vài người đến phỏng vấn vào vị trí đại diện thương hiệu sao?"

___Hết chương 19___

 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back