Edit & Beta Dâu Tây House
Đêm xuống bình yên, ánh trăng trong trẻo với những làn gió mát dịu nhẹ. Trong đêm tĩnh lặng như vậy, lại có một nơi không được yên bình..
"Bắt lấy cô ta!"
Một đám người tay cầm gậy sắt đuổi theo một người con gái đang điên cuồng chạy phía trước. Đừng hỏi tôi là ai và tại sao tôi biết, vì người con gái đang chạy đó chính là tôi.
Tôi chạy, tôi chạy, tôi vắt hết sức mình mà chạy, mẹ kiếp. Ở đây thật rộng lớn, chạy thế nào cũng không thoát ra được.
"Bắt lấy tên trộm đó, đừng để cô ta chạy mất!"
Đám người đằng sau thì không chịu bỏ cuộc, nhất định đuổi tới cùng.
Sau khi tôi chạy vài vòng quanh hội trường cùng với một đám người vạm vỡ ở phía sau, thuận lợi thoát khỏi hội trường rộng lớn. Tôi dừng lại nghỉ ngơi, bà nội nó chứ, mệt chết tôi rồi.
Lam Hoán Ngân đứng bên bể bơi, ánh mắt dán chặt vào người con gái đang khom lưng thở hổn hển, ánh trăng sáng phản chiếu lên đường nét khuôn mặt cô, gió thổi khiến cho những ngọn tóc của cô không ngừng bay phấp phới.
"Nhanh, cô ta ở kia."
Đúng lúc này thì đám người phía sau đuổi tới.
Ôi mẹ ơi lại đến nữa hả. Tôi vừa nhìn lên, chuẩn bị chạy. Thì thấy trước mặt là một bể bơi khá lớn.
A! Lại có một người đàn ông đang đứng ở đó! Lẽ nào ông trời cũng muốn giết tôi?
Người đàn ông đó chầm chậm bước tới. Tôi quay đầu lại nhìn về phía sau rồi lại nhìn phía trước. Thật là phía trước là chó sói, phía sau lại có quan binh. Muốn tôi - Nữ thần trộm thế hệ đầu hôm nay lại bị lật úp trong cái rãnh nước chết tiệt này?
Đột nhiên, có một lực nào đó, mạnh mẽ kéo tôi rơi vào một cánh tay rộng lớn.
Phùng! Một tiếng! Trực tiếp kéo tôi cùng người đàn ông đó cùng rơi xuống bể bơi.
Mặc dù tôi có dung tích phổi rất lớn, nhưng ông trời ơi, đừng đối xử với tôi như thế này. Tôi vừa phải kết thúc một cuộc đuổi bắt dài. Bây giờ hãy để tôi giữ lại hơi thở này.
Ngươi, lão đại ngươi đây là không chân thành, lại còn trêu chọc ta.
Đấu tranh trong tuyệt vọng, không được rồi, không được rồi, bây giờ lên cũng chết, không lên cũng chết, chết một cách uổng phí như vậy thật không vinh quang rồi. Sư phụ từng nói, có chết cũng phải chết thật oanh liệt.
Lam Hoán Ngân biết cô nhịn không nổi rồi, lại còn là người tự động dâng đến cửa, không muốn cũng không được. Tay tự động ôm chặt cô hơn. Môi phủ lên môi đối phương.
Dừng lại, nụ hôn đầu của tôi, nụ hôn tôi lưu giữ 17 năm, nụ hôn đầu tôi sẽ trao cho chồng tương lai của tôi. Cho dù không giữ cho chồng tương lai, cũng sẽ giữ gìn cho bạn trai tương lai. Nụ hôn đầu quý giá. Cứ như vậy bị cướp mất bởi một người không quen biết.
Ban đầu chỉ đơn giản là môi chạm môi, nhưng chưa được một lúc, người đó lại bắt đầu ra vẻ ngạo mạn, thô lỗ cạy răng tôi, một mùi vị thơm ngọt ngào sảng khoái len lỏi khoang miệng. Bây giờ, tôi đơn giản chỉ là một con cừu non đang gặp nguy hiểm, sắp bị làm thịt.
Một lúc lâu sau, môi người đó cũng rời khỏi môi tôi. Sau đó khoác vai tôi bơi vào bờ. Rũ rũ mái tóc dài ướt sũng của mình, tôi nhắm một mắt, mở một mắt quan sát xung quanh, đám người đuổi theo tôi đều không còn lấy một người.
Sự lo lắng của tôi cuối cùng có thể buông lỏng, tay vỗ vỗ ngực. Chết tiệt, Hoàng Thượng không phụ người có tâm, mạng của tôi không nên kết thúc như vậy.
"..."
Lúc này, một tiếng cười khúc khích truyền tới tai tôi. Bây giờ tôi mới kịp phản ứng lại, tôi quay đầu nhìn, đập vào mắt là một vẻ đẹp vô song, thân trên áo mỏng dán chặt vào ngực anh ta lộ ra cơ ngực và cơ bụng sáu múi hoàn hảo. Không thể không cảm thán một câu, người đàn ông này sao lại có thân hình hoàn hảo như vậy chứ.
Khoan đã, hình như nụ hôn đầu của tôi vừa rồi đã bị người đàn ông này cướp mất!
"Mẹ kiếp, trả lại lão nương nụ hôn đầu."
Tôi nâng ngực kiễng chân trừng mắt với anh ta.
Nhưng ánh mắt anh ta không ngừng quét lên người tôi? Trên người tôi có hoa sao? Nhìn gì mà nhìn, không nhìn thì không biết, vừa nhìn lại bị dọa cho một trận. Bộ quần áo ướt sũng bám chặt lấy thân thể. Trong tiềm thức tôi nhanh chóng đưa hai tay lên che ngực.
"Ngươi đúng là sắc lang, cướp mất nụ hôn đầu của lão nương, lại còn nhìn trộm lão nương."
Lam Hoán Ngân khóe miệng nhếch lên cười nhẹ.
"Mỹ nữ, nhưng tôi lại là người cứu cô đó."
"Anh cứu tôi? Tôi lại có cảm giác như tôi cứu anh mà nhỉ."
"Cô cứu tôi?"
Lam Hoán Ngân khó hiểu nhìn cô gái trước mặt.
"Này này, anh cũng đến đây trộm đồ phải không? Ngôi nhà này có hệ thống chống trộm khá cao, tôi thấy với bản lĩnh của anh thì không còn hy vọng gì nữa rồi. Hay là quay về luyện thêm vài năm nữa đi! Chúng ta cùng ngành!"
Tôi đưa tay vỗ vỗ vai anh ta an ủi.
"Cùng ngành?"
Lam Hoán Ngân mở to mắt, khoé miệng co giật đôi chút.
"Không phí lời với anh nữa, tôi phải về nhà rồi, hẹn gặp lại. Không đúng! Là không cần gặp lại."
Tôi xoay người đi tới bức tường cạnh bể bơi. Duỗi tay phải ra, ấn vào nút nhỏ bên cạnh mắt đồng hồ. Một sợi dây thép mảnh từ bên trong bắn ra, quấn quanh điểm tựa trên tường. Với sự trợ giúp của sợi dây thép, tôi chỉ cần đạp lên tường ba bước chân là có thể nhảy ra ngoài.
Bên cạnh bể bơi, Lam Hoán Ngân nhìn theo cô gái nhảy ra khỏi tường rồi lộ ra một nụ cười xấu xa "thật thú vị".