"Thật xin lỗi, quấy rầy cô nghỉ ngơi." Hướng Thu Vân cúi đầu chín mươi độ, vẻ mặt nhàn nhạt.
Lâm Tuyết Nghi ghét nhất chính là Hướng Thu Vân cả ngày chỉ bưng ra một dáng vẻ, một tội phạm giết người, kiêu ngạo cái rắm, "Biểu cảm như vậy là sao? Nói xin lỗi tôi rất uất ức? Có tin tôi không vui, để cho cô cả công nhân vệ sinh cũng không thể làm?"
"Lâm Tuyết Nghi, cô đừng quá đáng!" Chu Hồng quát.
Lâm Tuyết Nghi làm như không nghe thấy, tiếp tục nhìn chằm chằm Hướng Thu Vân, "Nói cô sao, cô
ngược lại chỉ là cái rắm!"
"Thật xin lỗi, quấy rầy cô nghỉ ngơi." Hướng Thu Vân liên tục xoay người, mớ tóc ngắn che khuất vẻ mặt cô, thanh âm vẫn bình tĩnh như cũ.
Trò vặt của Lâm Tuyết Nghi so với những người trong tù không đáng kể chút nào.
Lâm Tuyết Nghi chính là muốn nhìn vẻ mặt của cô, lại không thấy được một chút phản ứng, cảm giác như đấm vào bông.
Cô ta hung hăng trừng Hướng Thu Vân một cái, xoay người tiếp tục chơi điện thoại.
Hướng Thu Vân uống thuốc rồi nằm xuống, dạy dày quá đau, đến hơn nửa đêm mới ngủ. Ngày thứ hai, sau khi đứng dậy, mặt cô tái nhợt đến đáng sợ.
Chu Hồng nói muốn giúp cô xin nghỉ phép, bị cô cự tuyệt, có lệnh Hạ Vũ Hào, quản lý sẽ không cho cô nghỉ.
Cô uống thuốc, ngơ ngơ ngác ngác đi đến chỗ quản lý ký tên.
"Cô đến trễ tận một phút đồng hồ!" ngón tay quản lý đâm chọt trên mặt cô, "Tiền lương tháng này cũng đừng muốn nữa!"
"Thật xin lỗi, hôm nay thân thể tôi có chút không khỏe, lần sau sẽ không như vậy." Hướng Thu Vân cúi đầu nhận lỗi, quần áo lao động rộng lớn lộ ra cánh tay nhỏ xinh xắn.
Kỳ thật cô cao một mét bảy, không nhỏ chút nào, chỉ là quá gầy, gầy đến mức nhìn có chút không khỏe mạnh.
Có mấy công nhân lần lượt đến, mấy người đó thấy cô bị mắng cũng không thấy kinh ngạc, cười cười nói nói ký tên.
"Lần sau? Cô còn muốn có lần sau?" Quản lý làm như không thấy những công nhân khác đến trễ, "Tôi làm việc nhiều năm như vậy, Chưa thấy nhân viên nào có thái độ không đứng đắng như cô!"
Hướng Thu Vân cúi đầu, "Thật xin lỗi."
"Đừng nói xin lỗi với tôi, thật xin lỗi có tác dụng còn cần cảnh sát làm gì?" Quản chỉ về phía cô, nước bọt đều phun ra ngoài, "Tôi mặc kệ trước kia cô là ai, nhưng bây giờ cô là công nhân vệ sinh ở đây, phải nghe lời tôi!"
Hướng Thu Vân lau nước bọt trên mặt, "Vâng."
"Cô hôm nay đến trễ một phút, quét dọn thêm một tầng lầu, tầng bốn năm đều thuộc về cô quét dọn, tôi sẽ kiểm tra." Quản lý nói.
Mỗi một tầng của Club Mộng Hương có mười sáu phòng, hành lang, nền phòng, tường còn có nhà vệ sinh đều phải quét dọn, bình thường sẽ có hai người phụ trách.
Mấy ngày nay Hướng Thu Vân một mình quét dọn một tầng, đã là quá sức, bây giờ lại thêm một tầng.
Cô gắt gao cắn môi, cằm và lưng căng chặt, lửa giận dưới đáy lòng cuồn cuộn, sắp xông ra khỏi lồng ngực.
"Thế nào, cô không hài lòng?" Quản lý cao giọng.
Tay Hướng Thu Vân trong áo tay nắm chặt, nhưng giọng nói bình tĩnh, "Không có."
"Không có thì tốt, có cũng vô dụng!" Quản lý nhìn thời gian, "Nhanh làm việc đi, còn đứng ngây ra đó làm gì? Chờ tôi lấy công cụ cho cô?"
Mấy người nhân viên đi ngang qua nơi này, phát ra một trận cười vang.
Hướng Thu Vân cúi đầu đi, cầm dụng cụ vệ sinh lên lầu bắt đầu làm việc.
"Cô gái" hai bác gái công nhân đi tới, trong đó một ngườ chần chờ nói: "Lầu năm cũng thuộc về cô rồi?"
Hướng Thu Vân gật đầu.
"Bốn năm tầng.. Đều một mình cô?" Một bác gái khác hỏi.
"Ừm." Hướng Thu Vân nhàn nhạt cười, "Các cô nghỉ ngơi đi, nơi này giao cho tôi là được."
Hai bác gái liếc nhau, trong đó một người thở dài, "Một mình cô quét dọn hai tầng lầu, mệt chết cũng quét dọn không hết! Nếu cô với quản lý có khúc mắc, liền đi nơi khác làm đi, cô còn trẻ đẹp như vậy, chắc chắn không thiếu việc làm."
Hướng Thu Vân lắc đầu, nếu như có thể rời đi, cô đã sớm đi.
"Cô, đứa nhỏ này.." Một bác gái cảm khái một tiếng, bị một bác gái khác kéo đi.
Hướng Thu Vân cầm cây lau nhà, lau sàn, đột nhiên, trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày da, "Phiền ngài nhấc chân lên, cảm ơn."
Đôi giày da không nhúc nhích.
Cô ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp con người màu hổ phách của Giang Minh Thắng.
"Chào mừng quý khách, cẩn thận trơn trượt." Hướng Thu Vân cầm cây lau nhà lui qua một bên, ánh mắt không dừng trên người anh ta thêm một giây.
Giang Minh Thắng nhìn thẳng cô, trong mắt lửa giận cuồn cuộn.
Hướng Thu Vân không để ý anh ta, cầm cây lau nhà quay sang một bên, tiếp tục lau sàn.