143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1680: Dùng cái gì giải sầu​


Tuy trong lòng không phục, nhưng dù sao Mãn Bảo cũng nhận bổng lộc của người ta, mà quả thật chính nàng dẫn Minh Đạt và Trường Dự đi xem mỹ nam, nên nàng vẫn thở dài đáp ứng, nói sẽ viết tấu chương thỉnh tội.

Dù sao tấu chương cũng không qua Ngự Sử Đài, vậy sẽ không bị trừ bổng lộc, viết thì viết thôi, coi như dỗ hoàng đế vui vẻ.

Mãn Bảo bảo đồ đệ của Cổ Trung đi, quay người đi tìm cha.

Lão Chu đang xếp hàng lĩnh đồ, thấy nàng thì thầm xong mà mặt lại có vẻ ủ rũ, không khỏi lo lắng hỏi: "Vị công công kia nói gì vậy?"

Mãn Bảo ủ rũ lắc đầu đáp: "Không có gì, chỉ là về phải viết tấu chương."

Lão Chu lập tức nói: "Bệ hạ đây là coi trọng con mới để con làm việc đó. Mãn Bảo à, con cũng lớn rồi, không thể cả ngày chỉ nghĩ đến chơi. Con xem hoàng đế cho con nhiều bổng lộc như vậy, còn có nhiều ruộng đất như vậy, con phải làm việc chăm chỉ cho người ta nhé."

Vị đại nhân xếp hàng trước lão Chu không khỏi quay đầu nhìn hai cha con bọn họ, thấy Chu Mãn vẻ mặt nghẹn khuất gật đầu, đáp: "Cha yên tâm đi, con về sẽ viết tấu chương trước, viết xong mới đi chơi."

Lão Chu hài lòng, còn đưa tay xoa đầu nàng: "Ngoan lắm~"

Quay đầu lại đối diện với ánh mắt của người phía trước, lão Chu thấy quan phục trên người người đó, nở nụ cười ngại ngùng.

Vị đại nhân kia cũng nở nụ cười, hòa ái gật đầu với lão Chu, sau đó mới quay đầu lại xếp hàng.

Chu Mãn cũng liếc nhìn đối phương, phát hiện không quen biết, liền lặng lẽ đứng bên cạnh cha, nghĩ xem tấu chương thỉnh tội này nên viết như thế nào.

Hôm nay không có nhiều quan viên đích thân đến hoàng thành nhận lễ Trùng Dương, lúc này quan tam phẩm trở lên đều đang ở trong cung chờ ăn cơm với hoàng đế, vì vậy phần lớn là người nhà hoặc hạ nhân đến lĩnh.

Quan lục phẩm trở xuống thì không đủ tư cách nhận ban thưởng, cho nên chỉ có quan lục phẩm trở lên tứ phẩm trở xuống mới đến nhận, cũng là góp vui, hôm nay là Trùng Dương, trời thu trong mát, ra ngoài đi dạo cũng không tệ.

Cho nên tốc độ rất nhanh, không bao lâu thì đến lượt lão Chu và Mãn Bảo, Mãn Bảo cầm con dấu của mình tiến lên lĩnh thưởng.

Năm nay hoàng đế không hào phóng lắm, bởi vì Thắng Châu, kinh thành và vùng lân cận kinh thành gặp thiên tai, quốc khố hơi eo hẹp, cho nên so với những năm trước thì ít quà hơn.

Nhưng dù ít hơn, trong mắt lão Chu cũng là đồ cho không, hơn nữa ông không cảm thấy ít.

Có một túi nhỏ gạo phúc và mì phúc, một vò rượu, hai đôi quạt tròn, chín cái túi thơm và những thứ nhỏ khác.

Mãn Bảo và lão Chu nhận xong liền ôm đồ quay người đi ra ngoài, lão Chu một tay xách hai túi gạo phúc và mì phúc nhỏ, một tay ôm rượu, nhỏ giọng nói với Mãn Bảo: "Hoàng đế lão gia còn tặng rượu nữa, tốt quá. Rượu trong hoàng cung này có khác với bên ngoài không?"

Mãn Bảo nói: "Giống nhau thôi, đều đắng."

Lão Chu liền cười nói: "Đó là con còn chưa biết thú vui uống rượu."

Đi được một đoạn, Chu tứ lang đánh xe ngựa chờ ở phía trước, thấy bọn họ ôm đồ đến, lập tức chạy tới đón lấy, "Tặng những gì vậy ạ?"

Mãn Bảo liền tìm trong đống đồ nàng đang ôm, lấy ra một cái túi thơm nhét cho Chu tứ lang, nói: "Đây ạ, đuổi côn trùng phòng muỗi, cho huynh đấy."

Chu tứ lang: "Thứ này chẳng phải muội biết làm sao?"

"Muội chỉ biết phối dược liệu."

Những thứ như túi thơm, túi gấm, túi tiền mà nàng dùng đều là dì Trịnh cùng các nha hoàn làm, nàng có biết làm cái đó đâu.

Nhưng túi thơm do cung làm ra vẫn rất tinh xảo, Chu tứ lang ngắm nghía, cảm thấy rất tốt, liền nhét vào ngực áo.

Định mang về tặng vợ hắn.

Hai cha con lên xe về nhà, những thứ này tự nhiên giao cho lão Chu phân phát, nàng chỉ lấy một cái quạt tròn và một cái túi thơm là xong việc.

Trang tiên sinh đang dẫn mấy đệ tử đợi nàng trở về, nàng vừa về liền nói: "Đi thôi, chúng ta đi đăng cao."

Mãn Bảo:. Quên mất cái tiết mục không thể thiếu của ngày Trùng Dương này rồi, nghĩ đến lời nàng đã hứa với cha, nàng lập tức quay người chạy đi tìm cha, "Cha ơi, đợi con đăng cao về rồi viết tấu chương nha."

Lão Chu biết bọn họ Trùng Dương năm nào cũng đều theo Trang tiên sinh đi đăng cao, trước kia ở trong thôn cũng vậy, năm nào cũng đi leo ngọn núi có đạo quan ở thôn Đại Lê, chưa có năm nào nghỉ cả.

Ông không biết leo núi có gì hay, nhưng vẫn khoát tay để nàng đi, chỉ dặn dò: "Buổi tối về sớm làm việc, đừng quên chuyện hoàng đế giao cho con đấy."

Mãn Bảo đáp một tiếng, quay người chạy đi tìm tiên sinh của nàng.

Trang tiên sinh và bọn Thiện Bảo đi ra nghe vậy thì rất tò mò, "Bệ hạ bảo con viết tấu chương gì?"

Dù sao chuyện này cũng không giấu được, Mãn Bảo nhìn trái nhìn phải, thấy cha nàng không có ở đây, liền nhỏ giọng đáp: "Bệ hạ bảo con dâng tấu thỉnh tội, chuyện con dẫn Minh Đạt và Trường Dự đến dịch quán bệ hạ đã biết rồi."

Trang tiên sinh liền cười lắc đầu, chỉ vào trán nàng nói: "Nghịch ngợm."

Nhưng lại không mắng bọn họ, trẻ con mà, nghịch ngợm mới là bình thường, hơn nữa chỉ là xem người đẹp thôi, yêu cái đẹp là bản tính của con người, có gì đáng trách chứ?

Bốn thầy trò đi đăng cao như thường lệ, những người khác cũng có hoạt động riêng của họ. Mãn Bảo nhận lấy một cái giỏ tre từ tay Bạch Thiện, đặt giỏ tre lên xe ngựa, hầu Trang tiên sinh ngồi lên xe ngựa. Rồi ba người bọn họ cưỡi ngựa, lộc cộc đi theo bên cạnh xe ngựa ra ngoài thành.

Lần này bọn họ không leo Huyền Đô Quan nữa, mà đi leo ngọn núi ở ngoài thành.

Trang tiên sinh và mấy người Khương tiên sinh cũng đã hẹn trước, giống như năm ngoái, tùy hứng vô cùng, đến chân núi, đơn giản nhìn một vòng, không thấy họ liền chắp tay sau lưng leo lên núi trước.

Ba người Mãn Bảo và Đại Cát lấy giỏ tre xuống đeo lên lưng, đi theo Trang tiên sinh lên núi.

Hôm nay có không ít người đến đăng cao, còn nhiều hơn năm ngoái. Mãn Bảo thấy náo nhiệt liền muốn xúm vào, cái này cũng xem cái kia cũng ngó, cho nên Trang tiên sinh leo tuy chậm, nhưng lại luôn đi ở phía trước bọn họ.

Leo được nửa ngày, mới đến lưng chừng núi, Mãn Bảo bị một tiếng gầm rú làm cho giật mình. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một văn sĩ trung niên đứng trên một tảng đá lớn gần mép núi vừa hát vừa khóc vọng xuống núi..

Mãn Bảo sợ đến tim gan run rẩy, nhưng chẳng biết sao lại thấy buồn cười, nhưng không bao lâu sau nàng lại cảm nhận được sự bi thương trong tiếng hát của hắn, cuối cùng mới tập trung tinh thần nghe lời hắn hát.

Mãn Bảo ngây người tại chỗ, ngơ ngác lắng nghe, rồi do dự quay đầu hỏi Bạch Thiện, "Hắn đang nói người yêu của hắn rời bỏ hắn sao?"

Bạch Thiện đưa tay sờ trán nàng, "Ngươi ngốc hả, hắn đang nói hắn thi khoa cử không đậu, định từ bỏ chí lớn về quê, sau này không thi nữa, chỉ là ví hoài bão như người yêu thôi."

Bạch nhị lang bên cạnh đưa tay lau mồ hôi trên trán, may mà vừa rồi hắn không lên tiếng.

Đứng trước mặt họ, Trang tiên sinh lặng thinh hồi lâu rồi thở dài một tiếng, nói: "Đi thôi, lên trên một chút, chẳng phải chúng ta mang theo hai hồ Đỗ Khang sao? Cho hắn một hồ đi."

Rượu ấy vốn là mang cho mấy người Khương tiên sinh, nhưng đám Mãn Bảo lại không uống, cho ai cũng được.
 
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1681: Không chỉ Đỗ Khang

Bốn thầy trò tiếp tục đi lên, đến gần người văn sĩ trung niên kia, trên đường núi cũng không ít người bị người văn sĩ trung niên kia làm cho giật mình.

Sau đó không ít người cũng khóc theo.

Có người còn lớn tuổi hơn cả người văn sĩ trung niên kia, trực tiếp ngồi phịch xuống đường núi mà khóc, lớn tiếng kêu: "Khổ thay~Khổ thay --"

Mãn Bảo đang kiễng chân lục lọi tìm rượu trong giỏ của Bạch Thiện hơi ngẩn người, quay đầu nhìn những văn nhân trên đường núi đang khóc và thở dài theo, không nhịn được hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Bạch Thiện và Bạch nhị lang cũng không biết.

Trang tiên sinh nói: "Kỳ đại khảo năm nay đã kết thúc, năm nay mất mùa, sang năm chưa chắc triều đình đã mở khoa cử, họ đang đau lòng đấy."

Khác với Bạch Thiện và Bạch nhị lang, hai người họ đã từng học ở Quốc Tử Giám, hiện giờ lại là học sinh của Sùng Văn Quán. Sau này ra làm quan, cho dù không thi khoa cử cũng được, có thể trực tiếp đến Lại bộ dự thi rồi xuất sĩ.

Nhưng những học sinh khác không thuộc Quốc Tử Giám, thậm chí là các thư sinh không theo trường công, muốn nhập sĩ thì chỉ có thể trước hết thông qua khoa cử, sau đó lại vượt qua kỳ thi của Lại bộ, cuối cùng mới được xếp hàng chờ bổ nhiệm.

Khoa cử cũng chỉ mới chính thức hình thành từ triều đại trước, nhưng việc chọn quan chủ yếu vẫn là định phẩm*, đến triều đại này thì số lần khoa cử mới nhiều hơn, nhưng cũng luôn có lúc dừng thi vì nhiều nguyên nhân khác nhau.

* Định phẩm (定品) : Là chế độ căn cứ vào gia thế, xuất thân, đánh giá của triều đình hoặc để xếp một người vào một phẩm cấp nhất định, không cần thi.

Năm nay mở ân khoa, mùa thu lại thi thêm một lần, chọn được không ít quan, cơ bản đã bổ sung đủ chỗ trống. Năm nay lại mất mùa, cho nên rất có khả năng sang năm sẽ không thi.

Tháng trước sau khi công bố bảng vàng, Quốc Tử Giám đã tung ra tin đồn này, những thư sinh định ở lại kinh thành chờ đến năm sau thi tiếp đều rất thất vọng, không ít người đã chuẩn bị rời kinh về quê.

Trang tiên sinh nói những chuyện nội tình này cho ba đệ tử, rồi khẽ lắc đầu: "Vốn định tết Trùng Dương đăng cao ngắm cảnh, lại không ngờ gặp phải những chuyện này, thôi vậy, đưa rượu cho hắn rồi chúng ta lên núi."

Mãn Bảo lại dừng tay, nhìn người văn sĩ trung niên đang ngồi trên tảng đá lặng lẽ rơi lệ ở đằng xa, "Tiên sinh, hắn đau lòng như vậy, lỡ uống say rồi ngã xuống núi thì sao?"

Bạch Thiện cũng nói: "Đường núi gập ghềnh, nếu hắn bất cẩn trượt chân hoặc ngã xuống, thì đó là tội của chúng ta."

Trang tiên sinh: ".. Rượu Đỗ Khang có thể uống say được sao?"

Ba người tửu lượng kém đồng loạt gật đầu, "Có thể chứ ạ."

Bốn thầy trò mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng vẫn là Trang tiên sinh bên ít người hơn bại trận, ông chỉ có thể thở dài, "Vậy ta uống với hắn một chén?"

Dù sao thì khi không vui ông cũng rất thích uống rượu.

Mãn Bảo lại lục lọi trong túi bên hông lấy ra túi châm, "Hay là để con châm cho hắn vài châm đi."

Mãn Bảo nói: "Giờ hắn quá đau lòng, dễ làm tổn thương ý chí, châm hai châm sẽ tinh thần hơn."

Trang tiên sinh rất tò mò, "Chẳng phải nói tâm bệnh khó chữa sao? Châm cứu của con còn có thể trị đau lòng à?"

Đau lòng đương nhiên là không thể chữa trị, nhưng để hắn tạm thời quên đi nỗi đau trong lòng thì vẫn có thể. Mãn Bảo cầm túi châm đi lên, trước tiên hành lễ với người văn sĩ trung niên đang khóc lóc thảm thiết kia, sau đó nói: "Chào ngài, tiên sinh nhà tôi lo lắng cho ngài, ờ, ừm, ngài cũng đừng quá đau lòng, tôi thấy ngài còn trẻ, sau này còn có cơ hội."

Trang tiên sinh và hai đệ tử:.

Những người vây xem:.

Mãn Bảo tiếp tục an ủi đối phương một cách vụng về, "Ngài không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho gia đình chứ. Đường núi gập ghềnh, ngài đau lòng như vậy, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"

Cuối cùng thì nàng cũng nói ra được mục đích của mình, nói: "Hay là thế này đi, tôi châm cho ngài hai châm, để ngài phấn chấn lên, rồi xuống núi ăn một bữa ngon, lại ngủ một giấc, ngày mai sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều đấy."

Người văn sĩ trung niên kia nghe Mãn Bảo còn nhỏ tuổi như vậy mà nói hắn còn trẻ, chỉ cảm thấy càng thêm đau lòng.

Kết quả hắn còn chưa kịp bộc lộ nỗi đau lòng của mình, thấy hắn không phản đối, Mãn Bảo đã đưa tay nắm lấy tay hắn, trực tiếp xắn tay áo hắn lên, để lộ một cánh tay của hắn, rồi rút một cây châm từ trong túi châm ra châm vào..

Người văn sĩ trung niên kia không ngờ tới, lập tức trợn to mắt, còn chưa kịp phản ứng lại, Mãn Bảo đã lại lấy ra một cây châm đâm vào một chỗ khác của hắn, hắn lập tức "a --" một tiếng kêu to.

Âm thanh thống khổ kia làm cho tất cả những người đang quan sát và không quan sát đều giật mình.

Mãn Bảo nhẹ nhàng đỡ cánh tay của hắn, người văn sĩ trung niên muốn rút tay về liền phát hiện cánh tay này của mình không dùng được chút sức nào, nhưng - đau quá!

Mãn Bảo thấy hắn kêu đến mức nước mắt sắp trào ra, lúc này mới rút châm. Nàng vừa rút châm ra, cánh tay của hắn liền chậm rãi khôi phục tri giác.

Hắn chỉ vào Mãn Bảo "ngươi ngươi ngươi.." mãi mà không nói thành lời.

Mãn Bảo liền an ủi hắn: "Thế nào, trong lòng có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"

Người văn sĩ trung niên kia kêu hồi lâu mới phát hiện mình không còn khóc nữa, hơn nữa hình như trong lòng cũng không còn uất ức như vậy nữa.

Hắn không khỏi tĩnh lặng lại.

Những người đang xem cũng phát hiện ra điều này, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, trông có vẻ đáng sợ, nhưng không phải hại người là tốt rồi.

Mãn Bảo thấy hắn ổn rồi liền thu túi châm lại, rồi đưa tay vỗ vai hắn an ủi: "Tiên sinh bảo trọng, tôi thấy ngài cũng không lớn tuổi lắm, chỉ cần sống đủ lâu, thì luôn có cơ hội. Chuyện như khoa cử, đến ngày thì đến thi một chút là được rồi, ngày thường vẫn có thể làm nhiều việc khác mà."

Dù sao khoa cử cũng không hạn chế tuổi tác, muốn thi đến khi nào thì thi đến khi đó.

Người văn sĩ trung niên:.

Hắn không cảm nhận được sự an ủi.

Trang tiên sinh cuối cùng cũng tiến lên, ông bảo Mãn Bảo đi sang một bên, rồi cười giới thiệu mình: "Tại hạ Trang Tuân, người Miên Châu, hôm nay đến đây đăng cao đón lễ Trùng Dương. Gặp nhau tức là có duyên, không bằng huynh đài cùng tôi lên đỉnh núi?"

Ông lại chỉ vào ba đệ tử của mình, cười nói: "Tôi bảo ba đệ tử mang theo hai bình rượu, vừa hay có thể cùng huynh đài uống chung."

Đối phương nghe thế, trầm mặc một chút rồi đứng dậy, phủi phủi bụi trên người rồi đáp lễ: "Tại hạ Trương Sâm, người Thương Châu, tiên sinh khách sáo rồi."

Có điều lại không từ chối lời mời của ông, hắn cũng nhìn ra được bọn họ sợ hắn xảy ra chuyện trên núi, mặc dù vừa rồi đau khổ nên có chút muốn liều mạng, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tự tử.

Đó chính là tạo nghiệp, hắn không làm được.

Nhưng hảo ý của Trang tiên sinh hắn vẫn nhận, dứt khoát vén vạt áo bào lên rồi cùng bọn họ lên núi.

Sức khỏe của hắn không tệ, lại trẻ hơn Trang tiên sinh nhiều, mặc dù rất đang rất u uất, nhưng vẫn đi rất vững. Trang tiên sinh đến nửa sau chặng đường thì phải nhờ Bạch Thiện và Bạch nhị lang đỡ.

Trương Sâm quay đầu nhìn thầy trò bọn họ, không khỏi hỏi: "Trang tiên sinh cũng đến kinh thành dự thi sao?"

Trang tiên sinh liền cười nói: "Không phải, tôi đến trông nom mấy đệ tử học hành."

Ánh mắt của Trương Sâm liền dừng lại trên người Bạch Thiện và Bạch Thành, khen ngợi: "Hai vị đệ tử này của tiên sinh khí độ thanh nhã, nhìn qua đã biết là hảo nhi lang, họ đang theo học ở thư viện nào vậy?"

Trang tiên sinh khựng lại một thoáng rồi đáp: "Đang học ở Sùng Văn Quán."

Trương Sâm hơi sững người, sau đó nhiệt tình cũng giảm đi đôi phần, mỉm cười hỏi: "Thì ra là vậy, không biết hai vị công tử là đệ tử của nhà nào?"
 
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1682: Ý của Túy Ông

Chương 1682: Ý của Túy Ông​


* Nằm trong câu gốc: Túy Ông chi ý bất tại tửu: Ý của kẻ say không nằm ở rượu. Nghĩa đen là tâm ý kẻ say không ở chén rượu mà ở phong cảnh núi non, sông nước, thể hiện niềm yêu thiên nhiên và tâm hồn phóng khoáng. Nghĩa bóng thông dụng hơn là hành động bề ngoài chỉ là cái cớ, mục đích thực sự lại nằm ở một khía cạnh khác, thường chỉ dụng ý. (Cre: Cổ Việt)

Bạch Thiện thay mặt trả lời, "Hai người chúng tôi xuất thân từ Bạch thị ở Lũng Châu."

Trang tiên sinh hơi nghiêng người giới thiệu Mãn Bảo đang đi theo phía sau, cười nói: "Đây là đại đệ tử Chu Mãn của tôi."

Văn sĩ trung niên ngẩn người.

Hắn không nhận ra Trang tiên sinh, nhưng hắn đã nghe nói về Chu Mãn.

Việc Chu Mãn có một vị tiên sinh và hai sư đệ cũng được lan truyền rộng rãi ở kinh thành.

Trương Sâm chỉ cảm thấy cánh tay lại đau nhức, không khỏi lướt qua bọn họ phía về Chu Mãn đang đứng phía sau.

Mãn Bảo khó hiểu ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, trưng vẻ mờ mịt, sao đang đi lại dừng rồi?

Chu Mãn rất nổi tiếng ở kinh thành, thực ra Bạch Thiện cũng có danh tiếng, đặc biệt là trong giới văn nhân, hai người bọn họ chiếm trọn trung nghĩa nhân hiếu, hắn không ngờ lại gặp được bọn họ.

Trương Sâm lại hành lễ với bọn họ, đợi lên đến đỉnh núi tìm được chỗ ngồi xuống, bày biện rượu và điểm tâm, hắn mới thở dài với mọi người: "Tại hạ đã tham gia ân khoa, khi đó bị rớt bảng, còn tưởng rằng lần này sẽ có cơ hội, ai ngờ vẫn không được, ài.."

Trang tiên sinh an ủi hắn: "Năm nay tuy liên tiếp mở hai khoa thi, nhưng người dự thi cũng nhiều, Trương huynh đệ không cần quá thất vọng."

Những lời an ủi như vậy Trương Sâm đã nghe nhiều rồi, lắc đầu nói: "Năm nay không đậu, năm sau chưa chắc đã mở thi nữa, đợi thêm hai năm nữa, tuổi tôi càng lớn."

Trang tiên sinh liền cười, "Tuổi cậu có lớn đến đâu, còn lớn hơn tôi được sao?"

Trương Sâm nhìn Trang tiên sinh tinh thần phấn chấn, lại nhìn thoáng qua ba thiếu niên đang ngồi ở phía bên kia chiếu hầu hạ, càng thở dài, "Tại hạ sao có thể so sánh với tiên sinh, tiên sinh có được những cao đồ này, dù cả đời không ra làm quan cũng đáng."

Trang tiên sinh tuy cảm thấy lời này của hắn nói đúng, nhưng cũng nghe ra một luồng khí uể oải, ông há miệng, cuối cùng vẫn không khuyên nữa.

Giao thiệp hời hợt không nên nói sâu, ông nâng tay, mời hắn một chén rượu.

Bọn họ ngồi một hồi, mấy người Khương tiên sinh cuối cùng cũng lên núi, vừa nhìn thấy bốn thầy trò Trang tiên sinh liền cười nói: "Ta đoán các ông đã lên núi rồi, quả nhiên không sai."

Đối với việc có thêm một Trương Sâm không quen biết, họ cũng không để trong lòng, dù sao Trùng Dương đăng cao chỉ là leo núi, ngắm cảnh, uống rượu, trong lòng vui vẻ là được.

Ba người lớn tuổi thì tiêu sái vô cùng, ba người nhỏ tuổi thì vô tư lự, chỉ có một mình Trương Sâm trong lòng khổ muộn không đắc chí, ngơ ngác ngồi một bên.

Mấy người Khương tiên sinh cũng mang rượu lên, thấy hắn có vẻ không vui, liền dứt khoát nâng tay rót rượu cho hắn uống.

Mọi người ở trên núi đến tận chiều tối, Trương Sâm uống say mèm, cuối cùng là Đại Cát và tùy tùng của Khương tiên sinh cùng nhau cõng người xuống núi.

Xe ngựa lắc lư trở về kinh, ba người Mãn Bảo cưỡi ngựa đuổi nhau chạy về phía kinh thành, bỏ lại xe ngựa một đoạn đường rất xa rồi lại quay đầu ngựa chạy về, cứ lặp đi lặp lại như vậy không biết chán.

Tuổi của bọn họ còn quá nhỏ, không thể hiểu được sự suy sụp của Trương Sâm.

Huống chi, dù là Mãn Bảo, Bạch Thiện hay Bạch nhị lang, đều không cảm thấy việc làm quan là một việc rất quan trọng.

Người ở trên thế giới này có thể làm rất nhiều việc, ra làm quan chỉ là một lựa chọn mà thôi.

Ở điểm này, bọn họ thậm chí còn nhìn thấu đáo hơn cả Trang tiên sinh, người đã trải qua mưa gió.

Khương tiên sinh buông rèm xuống, thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ, cười nói với Trang tiên sinh: "Ba đệ tử của ông trông có vẻ lại trưởng thành hơn trước rồi."

Trang tiên sinh cười đáp: "Chúng nó cũng lớn rồi."

Khương tiên sinh liền u sầu thở dài, "Ông có thể thấy chúng nó trưởng thành, còn tôi bên này chỉ là lớn thêm tuổi, nhìn tôi ngày sau già hơn ngày trước, con cháu trong nhà lại chẳng có chút tiến bộ nào."

Trần tiên sinh cười nói: "Lần nào gặp mặt cũng phải nghe ông hâm mộ một lần, tai sắp mọc kén rồi."

"Ông không hâm mộ? Ông không hâm mộ thì ông cũng bớt nói hai câu đi."

Trang tiên sinh cười ha hả, thản nhiên khoát tay: "Nói thì cứ nói đi, tôi không để ý đâu."

"Hâm mộ ông thì đương nhiên là ông không để ý rồi." Khương tiên sinh nghĩ đến cái gì, xoay người tìm kiếm trong hành lý của mình, lấy ra một cuộn giấy đã buộc kỹ đưa cho ông, "Đây là chữ tôi luyện gần đây, tôi thấy chữ của Bạch Thiện rất tốt, xem nó có muốn vẽ lại không."

Chữ của Khương tiên sinh rất nổi tiếng, nghe nói ngay cả hoàng đế cũng có sưu tầm, Trang tiên sinh lập tức nhận lấy, thay mặt Bạch Thiện cảm ơn ông.

Khương tiên sinh lắc đầu nói: "Cả đời này tôi không thể thu được đệ tử tốt như vậy, cũng chỉ có thể nhìn mà hâm mộ, có thể từ bên cạnh chỉ điểm một chút cũng mãn nguyện rồi."

Đợi về đến thành, Trang tiên sinh liền sai người đưa Trương Sâm đang nằm trong xe ngựa của nhà mình đến khách điếm.

Khương tiên sinh nghe vậy thì nhướng mày, cười hỏi, "Sao không đưa về nhà? Dù sao cũng là thư sinh có thể tham gia khoa cử, trên người ít nhiều cũng có chút bản lĩnh, nói không chừng có thể thu làm phụ tá."

Trang tiên sinh lắc đầu cười nói: "Tôi chỉ là một cửu phẩm tiểu quan, cần phụ tá làm gì? Chẳng qua là đọc sách trong Sùng Văn Quán, giảng kinh nghĩa cho thái tử mà thôi."

Ông nói: "Mãn Bảo càng không cần, nàng là thái y, chỉ lo trị bệnh cứu người, biên soạn sách y, không cần phụ tá bày mưu hiến kế. Còn Bạch Thiện và Bạch Thành, chúng nó còn quá nhỏ, ra làm quan còn không biết đến khi nào."

Trần tiên sinh thẳng thắn, "Tôi còn tưởng là vì ông coi thường hắn."

Ông ấy cười nói: "Tôi thấy trong lời nói của hắn có ý muốn đầu quân, cho nên mới chuốc rượu hắn, nghĩ ông sẽ thuận nước đẩy thuyền đem người về, phụ tá này coi như chắc chắn rồi, ai ngờ ông lại không có ý này."

Trang tiên sinh lắc đầu, cười nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ba đệ tử tinh nghịch của ông lại từ đằng xa cưỡi ngựa chạy về, đang cười hi hi ha ha.

Ông nói: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu*, huống chi người ta cũng không có ý ở thầy trò chúng tôi."

* Đạo bất đồng, không thể cùng mưu sự: Ý nói người không cùng quan điểm, chí hướng thì không thể nói chuyện, đàm đạo hay hợp tác được.

Mà sợ là ở chỗ liên quan đến thái tử sau lưng bọn họ.

Khương tiên sinh đương nhiên cũng nghĩ đến, dù sao cũng là bạn tốt, không khỏi quan tâm một câu, "Các ông ở đông cung vẫn ổn chứ?"

Trang tiên sinh cười gật đầu, "Thái tử điện hạ ngày càng khiêm tốn, cho nên chúng tôi đều sống rất tốt."

Tính cách của thái tử thay đổi và tốt lên, có thể nói là cả triều đình đều nhìn thấy. Lần này hoàng đế mời người già và các đại thần ăn cơm, thái tử chính là người cầm bình rót rượu.

Không còn nóng nảy như những năm trước, cộng thêm những việc giao phó trước đây hắn làm cũng khá tốt, tuy rằng ba ngày hai bữa cũng có ngự sử dâng tấu buộc tội hắn, nhưng đều không phải là chuyện lớn, hắn cũng rất ít khi cãi nhau với các đại thần ở trên triều.

Cho nên các đại thần đứng đầu như Ngụy Tri hôm nay nhìn thái tử cũng thấy thuận mắt hơn, mọi người hòa thuận ăn một bữa cung yến, sau đó có người nhắc đến chuyện Cung vương về Lạc Châu.

Cung vương ở lại kinh thành quá lâu rồi, cũng nên trở về Lạc Châu thôi, chẳng lẽ cứ mãi giam lỏng người ở trong cung sao?

Hoàng đế trầm ngâm một lúc, nhớ đến ý kiến của hoàng hậu, bèn tạm thời gác lại việc này, nói rằng hôm nay là Trùng Dương, mọi người chỉ kính người già, không bàn quốc sự.

Ngụy Tri - người phản đối việc để Cung vương trở về Lạc Châu - khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cung vương ở kinh thành, nếu cứ bị nhốt trong cung thì đương nhiên là để hắn ở lại kinh thành cũng được. Đợi ngày nào hoàng đế muốn thả hắn ra rồi, khi ấy lại nhắc đến chuyện trở về Lạc Châu vậy.

Chỉ cần hắn còn bị giam lỏng trong cung, thì những việc hắn có thể làm cũng không nhiều.
 
Chỉnh sửa cuối:
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1683: Lịch trình​


Trang tiên sinh sai người đưa Trương Sâm đến khách điếm, sau đó ngồi xe ngựa của Khương tiên sinh về nhà, cùng ba đồ đệ đứng trước cổng vẫy tay tạm biệt rồi mới xoay người vào nhà.

Leo núi cả ngày, vui thì vui, nhưng cũng rất mệt.

Người khác mệt thì có thể tắm rửa ăn cơm rồi ngủ, riêng Mãn Bảo chỉ có thể tắm rửa ăn cơm xong rồi lặng lẽ lấy tấu ra viết.

Nội dung thì cũng không khó, chẳng phải chỉ là tấu thỉnh tội thôi sao?

Mãn Bảo – người đã viết thư nhận lỗi cho tiên sinh không ít, viết vẫn khá nhanh, phác thảo một bản, kiểm tra không có lỗi chính tả, sửa lại mấy câu cú, nàng liền chép bài lên tấu.

Vì đêm đã khuya, nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn trong phòng mọi người đều đã tắt, Mãn Bảo liền không dọn dẹp gì cả, đặt bút xuống ngáp một cái rồi xoay người đi ngủ.

Ngày hôm sau, nàng ngủ đến mặt trời lên cao. Chu Lập Quân thấy không vừa mắt, gõ cửa đi vào, thấy trên bàn của nàng bút cũng chưa rửa, nghiên mực cũng chưa dọn, liền vừa dọn dẹp vừa lẩm bẩm: "Cô nhỏ, lục thẩm còn đang đợi gặp cô đó, sao cô còn chưa dậy?"

Mãn Bảo mơ mơ màng màng hỏi: "Gặp ta làm gì, chẳng phải hôm qua đã nhận thân rồi sao?"

"Ông nội nói muốn dẫn người nhà đi trang viên xem một chút, để nhận mặt, sau này nếu kinh thành không có việc gì thì về trang viên làm việc."

Mãn Bảo liền trở mình nói: "Ta không muốn đi, sáng mai ta còn phải vào cung làm việc nữa, không thể ngủ nướng được. Hôm nay mà còn chạy tới chạy lui, ta sẽ mệt chết mất."

Chu Lập Quân nói: "Không trông chờ vào cô đâu, ông nội và bà nội đã đi rồi, sáng nay ông nội chạy qua bên này ba lần rồi, cô vẫn không chịu dậy."

Nàng không khỏi lẩm bẩm: "Đều tại leo núi cả, leo núi thì có gì vui chứ, mà các cô năm nào cũng leo."

"Vui lắm chứ," Mãn Bảo còn thấy kỳ lạ nữa, "Sao các con lại không thích leo núi nhỉ, đứng trên cao nhìn xuống dưới vui vẻ, thoải mái biết bao."

Chu Lập Quân dọn dẹp xong xuôi, xoay người lấy một cái chậu gỗ ra ngoài, "Con đi lấy nước cho cô, cô nhỏ mau dậy đi, nếu không lát nữa mấy người dượng nhỏ sẽ tới đó."

Mãn Bảo chỉ có thể gian nan bò dậy.

Người nhà họ Chu chỉ còn lại mấy đứa nhỏ ở nhà, người lớn đều đi thôn Bồ, Chu lục lang cũng dẫn theo nàng dâu mới Khâu thị đi cùng rồi.

Tiểu Tiền thị để lại đồ ăn cho Mãn Bảo trên bếp, nhưng Mãn Bảo ngó thử, phát hiện đã nguội cả rồi, liền sờ bụng đi đến viện của đám Bạch Thiện.

Bạch Thiện đang đặt điểm tâm vào khay, thấy nàng tới liền cười nói: "Ta đã đoán là ngươi còn chưa ăn sáng, đang định mang một ít qua cho ngươi đây, mau lại đây ăn đi."

Mãn Bảo liền đi qua ngồi xuống, nhìn trái nhìn phải, thấy trong bát của Bạch Thiện và Bạch nhị lang đều không còn gì cả, liền hỏi: "Hai ngươi ăn no rồi à?"

Hai người gật đầu.

Mãn Bảo hỏi: "Tiên sinh đâu?"

"Tiên sinh đang tản bộ trong hoa viên," Bạch Thiện nói: "Đường bá cũng ở đó, ta đoán lát nữa bọn họ sẽ đánh cờ với nhau."

Bạch nhị lang bổ sung: "Đại ca và đại tẩu đi chơi rồi."

Hôm qua Trùng Dương, Bạch đại lang dẫn theo vợ là Thành thị đến đoàn viên với cha và đệ đệ, rồi ở lại bên này, dù sao phòng của hắn vẫn luôn được giữ lại, muốn ở đâu thì ở đó, tiện lợi vô cùng.

Nhà họ Thành thấy Thành nhị tiểu thư và Bạch đại lang cầm sắt hài hòa, nhà họ Bạch và người nhà họ Chu cũng dễ sống chung, ba nhà ở kinh thành có thể nương tựa lẫn nhau, cũng yên tâm, đã chọn ngày mười hai sẽ lên đường về nhà.

Bạch lão gia suy nghĩ một chút rồi quyết định về cùng thông gia.

Trong nhà một đống chuyện phải lo, hắn không thể thường xuyên ở kinh thành được, cho nên chỉ có thể lại giao phó hai đứa con trai cho Lưu lão phu nhân, đương nhiên, lần này còn giao phó thêm một cô con dâu nữa.

Biết mấy người lão Chu muốn ở lại kinh thành, cho nên hắn cũng nhờ cậy nhà họ Chu chiếu cố một chút.

Đương nhiên, hắn cũng sẽ chiếu cố nhà họ Chu ở thôn Thất Lí.

Lão Chu liền định lần này sẽ nhờ Bạch lão gia mang về cho con trai con dâu trong nhà, còn có một số thân thích bạn bè trong thôn một ít đồ.

Ừm, đều là đặc sản của kinh thành.

Nếu không phải một số đồ ăn không dễ mang, ông còn muốn gói một ít điểm tâm nhờ Bạch lão gia mang về nữa.

Cũng vì Bạch lão gia và nhà họ Thành sắp đi, hai ngày nay Bạch đại lang và Thành thị về ở Chu trạch với họ.

Lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào.

Dù sao chắc lúc ăn Tết họ sẽ không về Miên Châu rồi.

Ngựa và xe ngựa vẫn quá bất tiện, thật hy vọng trên đời này sẽ có pháp thuật ngự kiếm phi hành như trong truyện huyền huyễn, vèo một cái là có thể vượt nghìn dặm.

Vì nghĩ đến ngày mai phải dậy sớm vào cung, cho nên hôm nay bọn họ ở nhà không đi đâu cả, tự đọc sách, đánh cờ, Mãn Bảo còn xách cuốc ra hoa viên nhổ cỏ, tiện thể chỉ điểm cho Chu Lập Như cũng đang nghỉ ngơi ở nhà một số y lý, rồi trời tối.

Chu tứ lang, Chu ngũ lang và Chu lục lang cũng dẫn vợ từ thôn Bồ trở về, "Cha mẹ và đại ca đại tẩu ở lại bên đó rồi, ruộng lúa mạch của họ cũng đã gieo gần xong, cha phải trông coi họ ủ phân các thứ, còn đại ca phải trông coi xây nhà, cho nên không về."

Tuy rằng thiếu dịch vụ gọi dậy của lão Chu, nhưng ngày hôm sau trời vừa tờ mờ sáng, đám Mãn Bảo vẫn tỉnh dậy.

Vì sợ trễ giờ, ba người vừa tỉnh liền lập tức rời giường, rửa mặt xong xuôi ăn bữa sáng rồi ra cửa.

Thời gian đi làm của Trang tiên sinh khá thoải mái, không đi cùng bọn họ, ông cười vẫy tay với ba người, ra hiệu lát nữa gặp ở trong cung.

Ba người dứt khoát một tay xách giỏ, một tay nắm dây cương, trực tiếp cưỡi ngựa vào hoàng thành.

Đại Cát dẫn hộ vệ đi theo phía sau.

Đường phố buổi sáng rất yên tĩnh, người cũng rất ít, nhưng ba người cũng không dám thả ngựa chạy nhanh, gần như là ép tốc độ tiến lên, ai biết góc nào lại có một ngự sử đang núp chứ?

Tháng trước Triệu quốc công bị buộc tội, bị Lại bộ phạt một tháng bổng lộc, nghe nói là vì một buổi sáng nào đó, Triệu quốc công vào cung tham gia triều hội bị muộn, thế là thả ngựa chạy băng băng trên đường lớn không người, không khéo bị một ngự sử đang núp ở một con hẻm nhìn thấy.

Thế là Triệu quốc công biết luật vẫn phạm pháp liền bị buộc tội.

Mãn Bảo vẫn rất quý trọng bổng lộc của mình, không muốn lại bị phạt nữa.

Bạch Thiện và Bạch nhị lang thì không muốn lại bị phạt đứng và đánh vào lòng bàn tay.

Ba người chạy trên đường với tốc độ đều đều, nên đám Cao Hữu vừa đến phố đã nhìn thấy ngay.

Cao Hữu giơ tay định chào hỏi, ba người mang theo hộ vệ đã chạy qua rồi, một lòng một dạ nhìn về phía hoàng thành không xa phía trước, không nhìn thấy mấy người Cao Hữu.

Sứ giả đi theo bên cạnh Cao Hữu thấy bọn họ chỉ dừng lại một chút ở cổng hoàng thành rồi cưỡi ngựa đi vào, không khỏi kinh ngạc: "Vương tử, không phải bọn họ là học sinh của Quốc Tử Giám sao, sao lại vào hoàng thành?"

Hôm nay Quốc Tử Giám có học mà, phải không?

Chẳng phải Quốc Tử Giám ở phía sau bọn họ sao?

Cao Hữu nheo mắt lại, Tinh Tuyên nói: "E rằng bọn họ không phải học sinh Quốc Tử Giám, thân phận còn cao hơn một chút."

Mấy người nhìn nhau, Cao Hữu nói: "Đi thôi, hôm nay đến Hồng Lư Tự thúc giục thêm lần nữa, ở Trường An không dễ, nếu còn chưa định được, tiền trên người chúng ta sợ là không đủ nữa."
 
Chỉnh sửa cuối:
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1684: Bạn bè​


Sứ thần ở trong dịch quán thì không mất tiền, có những nước phiên bang đến dịch quán rồi ở lì trong dịch quán ba năm năm năm là chuyện thường.

Ở thì không tốn tiền, nhưng ăn uống mặc đi phải tốn.

Đặc biệt là ăn, dịch quán không bao ba bữa, ngươi hoặc là trả tiền ăn uống ở dịch quán, hoặc là ra ngoài ăn.

Người Trường An phần lớn đều ăn bột mì trắng và gạo trắng, còn ở nước họ, ngay cả quý tộc cũng không thể ngày ba bữa đều ăn thứ này.

Tiền họ mang đến không nhiều, chủ yếu là tiền khác nhau, mà bạc ở nước họ cũng rất quý, họ cũng không mang đến nhiều.

Cuối cùng vẫn phải bán bớt những đồ quý giá mang theo để đổi tiền, gần đây quan hệ xã giao cũng tốn không ít.

Nếu không vào Quốc Tử Giám, e rằng họ cũng không sống nổi ở Trường An nữa, đến lúc đó chỉ có thể mang theo quà đáp lễ của Đại Tấn mà trở về Cao Ly.

Vậy thì lần đi sứ này của họ coi như thất bại một nửa.

Mấy người Bạch Thiện trông có vẻ có thân phận rất cao quý, không biết có thể đi theo con đường của bọn họ được không?

Trong lúc họ suy nghĩ, đám Mãn Bảo đã kiểm tra vào cung rồi, mấy người Đại Cát tiễn bọn họ vào cung xong thì quay người cưỡi ngựa về nhà.

Ba người Mãn Bảo mang đồ về phòng ngủ, nàng ôm những văn kiện quan trọng vào lòng, xoay người đến Sùng Văn Quán điểm danh.

Viết mấy trang sách y, rồi đứng dậy đi ra đằng trước xem ba đệ tử châm cứu, chỉ điểm một chút rồi đi thăm thái tử phi, sau đó trở về ăn cơm trưa cùng đám Bạch Thiện, nghỉ ngơi chốc lát lại đến Sùng Văn Quán biên soạn.

Đến tận chiều hơi đói bụng mệt mỏi nàng mới cầm tấu chương và hòm thuốc đi gặp Cung vương, thăm Cung vương xong thì tiện đường đi tìm hoàng đế, nhân tiện đưa tấu chương thỉnh tội cho hắn.

Hoàng đế vốn không định gặp nàng, sai người nhận tấu chương rồi đuổi người đi, nghĩ đến cái gì đó, lại sai thái giám gọi Mãn Bảo đã bước xuống bậc thềm quay trở lại.

Mãn Bảo chịu thương chịu khó xoay người vào điện, hành lễ với hoàng đế rồi xách hòm thuốc đứng sang một bên.

Hoàng đế cũng vừa trải qua một ngày bận rộn mệt mỏi, hắn khoát tay, bảo Chu Mãn đặt hòm thuốc xuống, hỏi: "Thân thể Cung vương thế nào rồi?"

Mãn Bảo thầm tính toán ngày sinh của thái tử phi rồi nói: "Thân thể vương gia đã tốt hơn trước đây rồi, nhưng thần thấy ý chí của vương gia không kiên định, cho nên phải luyện thêm cho khỏe mạnh hơn chút nữa, để tránh ngài ấy đột ngột dừng rồi lại béo trở lại."

Hoàng đế ngẫm nghĩ rồi gật đầu, "Có thể luyện chậm một chút, ngươi đừng có luôn ép Cung vương, trẫm nghe nói, ngươi bắt nạt hắn khóc mấy lần?"

Mãn Bảo không thừa nhận, "Cung vương cảm thấy luyện tập khó chịu, nhưng vì hiếu thuận bệ hạ và nương nương nên không thể không kiên trì, cho nên mới khóc."

Hoàng đế tin nàng mới lạ, nhưng nàng nói chuyện dễ nghe, hắn tạm bỏ qua chuyện này không nhắc đến nữa. Dù sao hắn cũng chỉ có một yêu cầu, chữa trị từ từ, không cần quá nóng vội, để Cung vương qua năm rồi giảm béo thành công cũng được.

Vừa khéo, Mãn Bảo cũng nghĩ như vậy.

Hai quân thần đạt thành hòa giải, hoàng đế liền tựa vào long ỷ nói chuyện phiếm với nàng, "Trẫm nghe người ta nói, hôm mùng tám ngươi dẫn các công chúa đi xem mỹ nam Cao Ly?"

Mãn Bảo lập tức đáp: "Họ không đẹp."

Hoàng đế nhướng mày, "Không phải các ngươi nói chuyện rất vui vẻ sao? Sao vừa quay người lại đã nói người ta không đẹp?"

Mãn Bảo nói: "Cũng chỉ đẹp hơn người bình thường một chút thôi, dù sao cũng không đẹp bằng Dương học huynh. Bình thường chúng tôi cũng gặp không ít người đẹp, Bạch Thiện và Ân Hoặc đều đẹp hơn họ."

Nàng dừng một chút rồi mách lẻo, "Hơn nữa vẻ đẹp bên ngoài rốt cuộc chỉ là nhất thời, kiến thức của họ không cao, học thức có hạn, thực sự không đủ để gọi là đẹp."

Hoàng đế không khỏi tò mò, "Sao ngươi lại nói xấu người ta rồi?"

Mãn Bảo phủ nhận, "Không phải nói xấu, thần đây là tôn trọng sự thật."

Nói xong, rốt cuộc vẫn không nhịn được, nàng hừ hừ hai tiếng, nói: "Bệ hạ, họ muốn đưa đại phu vào Thái Y Thự học y, nhưng trong lời nói lại coi thường Thái Y Thự, cảm thấy thái y của chúng ta chẳng qua chỉ là thợ thủ công. Hừ, y học bác đại tinh thâm, ngay cả Huỳnh đế cũng đối với cái này mà nghiên cứu không ngừng, họ dựa vào đâu mà coi thường chúng tôi chứ?"

Hoàng đế hơi ngẩn ra, lập tức an ủi nàng: "Có thể thấy họ thiển cận, Thái Y Thự của trẫm còn phải nhờ các thái y đồng tâm hiệp lực, ai dám coi thường các ngươi chứ?"

Tuy rằng biết địa vị của y đúng là thấp hơn sĩ, nhưng lời này của hoàng đế vẫn khiến Mãn Bảo thấy thoải mái hơn.

Hoàng đế đợi người đi rồi, mới cười nói với Cổ Trung: "Con nhóc này đanh đá thật, người ta mới nói một câu, nàng đã đến chỗ trẫm cáo trạng rồi."

Cổ Trung liền khom lưng cười đáp: "Rốt cuộc Chu tiểu đại nhân vẫn còn nhỏ, còn chưa biết che giấu tâm tư."

Hoàng đế liền cười nói: "Không biết thì không biết đi, y thuật của nàng tốt, chuyên tâm nghiên cứu y học là đủ rồi."

Mãn Bảo xách hòm thuốc hùng dũng oai vệ đi ra, đi chưa được bao lâu thì gặp Minh Đạt và Trường Dự đang đợi ở phía trước.

Nàng lập tức xách hòm thuốc chạy lon ton lên phía trước: "Sao các ngài lại đến đây?"

"Chúng ta nghe nói ngươi đến đây nên đã đợi ngươi, kết quả ngươi đến thăm tam ca xong liền đi luôn."

Mãn Bảo nhìn trái nhìn phải, hạ thấp giọng nói: "Bệ hạ bảo tôi viết tấu chương thỉnh tội, tôi đưa cho ngài ấy, đương nhiên phải tránh người rồi."

Minh Đạt tò mò, "Ngươi phạm phải tội gì?"

Mãn Bảo liền u oán nói: "Tội dẫn các ngài ra ngoài xem người đẹp đó."

Hai vị công chúa lập tức ngại ngùng, Minh Đạt hỏi: "Phụ hoàng có phạt ngươi không?"

Mãn Bảo lắc đầu, "Bệ hạ không muốn triều thần biết, cho nên tấu chương không gửi qua Ngự Sử Đài. Các ngài tìm tôi có việc gì?"

Lúc này Trường Dự mới nhớ ra chuyện chính, kéo Mãn Bảo nói về chuyện xin giúp đỡ cho sứ thần Cao Ly, nàng thuật lại nguyên văn những lời hôm đó hoàng đế nói cho Mãn Bảo nghe, sau đó thở dài nói: "Ta đã hứa với Lâu Miện rồi, không thể thất tín được chứ?"

Mãn Bảo ngẩn người, nàng vừa mới cáo trạng xong.

Nàng nuốt nước miếng, nói: "Cái đó của ngài không tính là hứa đâu, nhiều nhất cũng chỉ là đồng ý thử xem thôi."

"Vậy thì chúng ta thử xem đi, ta còn chưa thử qua mà."

Mãn Bảo liền nhìn chằm chằm Trường Dự, tò mò hỏi, "Ngài rất thích Lâu Miện sao?"

Trường Dự nói: "Chủ yếu là không nỡ để người đẹp đau lòng, hắn trắng như vậy, dịu dàng như vậy, lỡ như đau lòng nhíu mày thì sao?"

Mãn Bảo liền quay đầu nói với Minh Đạt: "May mà nàng không phải hoàng tử, nếu không lỡ như nàng làm hoàng đế, hậu cung này còn không loạn tung lên à?"

Minh Đạt nghĩ đến cảnh tượng đó, cũng không khỏi bật cười khúc khích, vui vẻ không thôi.

Trường Dự liền dậm chân nói: "Ta đang nghiêm túc nói chuyện với các ngươi đó, các ngươi lại trêu chọc ta."

Mãn Bảo suy nghĩ một chút, vẫn nhỏ giọng nói với Trường Dự: "Tôi thấy không dễ đâu, bởi vì tôi vừa mới nói xấu họ với bệ hạ xong."

Trường Dự ngây người, hồi lâu sau mới trợn to mắt, "Chỉ vì Cao Hữu coi thường Thái Y Thự?"

Mãn Bảo gật đầu: "Hắn coi thường Thái Y Thự, tôi còn coi thường họ hơn ấy."

"Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Lâu Miện chứ?"

Minh Đạt cười nói: "Tỷ tỷ hồ đồ rồi, Lâu Miện là thư đồng của hắn, một người vinh thì cùng vinh, một người tổn thì cùng tổn, đây là chuyện không thể tránh khỏi."

Trường Dự bèn chu môi nhìn về phía Mãn Bảo.

Mãn Bảo gãi đầu, một lúc lâu sau mới hỏi: "Hay là hôm khác tôi lại đến trước mặt bệ hạ đổi lời?"

"Ngàn vạn lần đừng," Minh Đạt ngăn nàng lại, "Ngươi cứ suy đoán thánh ý như vậy, cẩn thận phụ hoàng trị tội ngươi."

Tuy người đẹp quan trọng, nhưng bạn bè cũng quan trọng, Trường Dự thở dài nói: "Không sai, chuyện này ngươi không thể mở miệng nữa, phụ hoàng mà nổi giận thì không phải chuyện đùa đâu, vẫn là để ta tự mình đi xin vậy."
 
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1685: Cẩn thận​


Mặc dù Mãn Bảo không thể giúp nàng cầu xin, nhưng vẫn nghĩ ra một ý tưởng tồi tệ cho nàng, "Ngài cứ mè nheo đi, nếu bệ hạ vẫn không đồng ý, ngài cứ lăn lộn trên đất, ngài ấy hết cách tự nhiên sẽ đồng ý thôi."

Trường Dự:. Luôn cảm thấy đây là một ý tưởng tồi tệ.

Minh Đạt cũng cảm thấy vậy, đưa tay đẩy Mãn Bảo một cái, "Ngươi đừng xúi bậy Trường Dự tỷ tỷ."

Trường Dự suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy ngoài cách này ra nàng cũng không còn cách nào khác, thế là thở dài, khi ăn bữa tối, nàng lén tránh mặt hoàng hậu, chạy đi trò chuyện với phụ hoàng.

Hoàng đế vẫn rất vui vẻ, dù sao thì cha con cũng hiếm khi có thể ngồi lại nói chuyện với nhau. Kết quả mới nói được một lát, Trường Dự đã bắt đầu nói về việc nàng đã nhìn thấy sứ giả Cao Ly tuấn tú như thế nào vào hai ngày trước.

Dù sao phụ hoàng cũng biết chuyện các nàng đi xem họ rồi, vậy thì không cần phải giả vờ che giấu làm gì.

Hoàng đế dùng ngón chân cái để nghĩ cũng biết nàng muốn làm gì, có chút đau lòng.

Đương nhiên, Trường Dự cũng không chỉ mè nheo, chiều nay, Mãn Bảo và Minh Đạt vẫn giúp nàng nghĩ ra một vài lý do để thuyết phục hoàng đế.

Minh Đạt nói: "Tỷ cứ nói là vì để vun đắp tình hữu nghị giữa hai nước, vì Cao Ly đã dâng cống phẩm, rõ ràng là có lòng muốn hòa hảo, vậy thì phụ hoàng hà cớ gì không ban ân cho họ?"

Mãn Bảo lại nói: "Tôi thấy Cao Ly sau nhiều năm mới đến triều cống, chứng tỏ là vẫn còn có lòng không thần phục, nếu đã như vậy, chi bằng thu nhận vào Quốc Tử Giám, dạy dỗ họ, để họ trở về giáo hóa muôn dân, cũng để quốc chủ và thần tử của họ nhìn xem khí khái của Đại Tấn ta."

Trường Dự đau đầu, "Lý do hai người đưa ra hoàn toàn trái ngược nhau, rốt cuộc nên dùng cái nào?"

Minh Đạt che miệng cười: "Tỷ cứ nói lý do của Mãn Bảo trước, rồi nói của ta sau, đây gọi là 'chê trước khen sau'."

Mãn Bảo gật đầu, "Đúng vậy."

Trước khi đi, Mãn Bảo vẫn bày tỏ sự bất mãn đối với đám Cao Hữu, "Thật không biết ngài thích họ ở điểm gì, trong Quốc Tử Giám có rất nhiều người tài giỏi kia mà."

"Ta thích mặt," Trường Dự nói, "Những tên mọt sách trong Quốc Tử Giám chẳng có tí thú vị gì."

Mãn Bảo lại không cảm thấy họ là mọt sách, ngược lại, vì có Bạch Thiện và Bạch Thành, nàng không ít lần tiếp xúc với họ, nàng còn cảm thấy họ quá hoạt bát ấy chứ.

Hai người ai cũng không thể thuyết phục được ai, cuối cùng Mãn Bảo về đông cung, Trường Dự thì cân nhắc đi cầu tình hoàng đế.

Hoàng đế vốn định từ chối thẳng thừng, nhưng nghe Trường Dự còn lôi cả chuyện quốc sự vào, hơn nữa còn nói rất rành mạch, liền không nhịn được hỏi nàng, "Ý này là ai nghĩ ra cho con?"

Trường Dự không muốn bán đứng bạn bè và muội muội, thế là lắc đầu, "Là một mình con nghĩ ra, phụ hoàng, người thấy con nói có đúng không?"

Hoàng đế trầm ngâm không nói gì.

Trường Dự liền lay tay hắn, nói: "Phụ hoàng, người cứ đồng ý với con đi, dù sao cũng chỉ là vài chỉ tiêu của Quốc Tử Giám, bọn họ lại là sứ giả phiên bang, cho họ cũng không ai trong Tam Tỉnh bắt bẻ được đâu ạ."

Hoàng đế liền nói: "Con còn biết cả Tam Tỉnh à?"

"Phụ hoàng!" Trường Dự lay tay hoàng đế, mong chờ nhìn hắn.

Dù sao cũng là thỉnh cầu hiếm hoi của con gái, hoàng đế trầm ngâm một lúc rồi vẫn gật đầu, "Được thôi, cho bọn họ đến Tứ Môn Học học tập đi, học thành tài rồi thì về giáo hóa dân chúng của họ."

Trường Dự vui mừng ra mặt, "Phụ hoàng tốt quá!"

"Bây giờ con có thể nói cho trẫm biết ai đã dạy con những lời này rồi chứ?"

Trường Dự nhìn sắc mặt của cha nàng, cảm thấy cũng không tệ, không giống như đang tức giận, liền cười khúc khích đáp: "Là Minh Đạt và Mãn Bảo dạy con."

Minh Đạt thì không nói, còn Chu Mãn là sao chứ?

Hoàng đế cau mày, vừa mới mách tội với hắn, quay đầu đã dạy Trường Dự đến cầu xin?

Hắn liếc nhìn đứa con gái ngốc nghếch, hỏi: "Bọn họ dạy con khi nào?"

"Chiều nay ạ, con nghĩ rất lâu mới sắp xếp được lời nói đấy, phụ hoàng, con lợi hại không?"

Hoàng đế qua loa gật đầu, "Lợi hại, được rồi, con về đi, ngày mai trẫm sẽ bảo Hồng Lư Tự sắp xếp."

Đợi Trường Dự đi rồi, hoàng đế liền nói với Cổ Trung: "Đi hỏi những thị tùng hầu hạ hai vị công chúa chiều nay xem, Chu Mãn đã nói gì với các nàng."

Cổ Trung liền biết hoàng đế đang tức giận Chu Mãn hai mặt, vội vàng lui xuống, hồi lâu sau lại trở về với vẻ mặt khó nói.

Hắn thuật lại những lời mà thị tùng nghe được ngày hôm nay một lượt, không nói hắn, ngay cả hoàng đế cũng không biết là nên tức hay nên cười, "Vậy là nàng mách lẻo với trẫm là vì yêu ghét, bày mưu cho Trường Dự là vì niệm tình bạn bè?"

Cổ Trung liền cười khuyên nhủ: "Bệ hạ, dù sao các công chúa và Chu tiểu đại nhân cũng còn nhỏ, tâm tính chưa định, không có sự cố chấp của các đại nhân trong triều, tự nhiên là nghĩ gì làm nấy."

Nói xong lại cười nói: "Nô tài nghĩ, Chu tiểu đại nhân bày mưu cho công chúa cũng vì là bạn bè, không tiện từ chối."

Lúc này hoàng đế cũng không còn tức giận lắm, dù sao Chu Mãn đã nói rõ với Trường Dự là nàng vừa mách tội với hắn, cũng không tính là hai mặt, nhưng vẫn hừ một tiếng.

Cổ Trung lại nói thêm một câu, "Nhưng Chu tiểu đại nhân quả thực lanh lợi, chỉ một lát đã nghĩ ra một lý do tốt như vậy."

Hoàng đế liền liếc nhìn Cổ Trung, "Ngươi có vẻ rất có thiện cảm với Chu Mãn."

Sống lưng Cổ Trung căng cứng, trong lòng cũng căng thẳng, ngoài mặt lại tươi cười áy náy đáp: "Để bệ hạ nhìn ra rồi, một cô nương lanh lợi như Chu tiểu đại nhân, ai mà không thích chứ? Nô tài nhìn hai vị công chúa lớn lên, thấy Chu tiểu đại nhân, lại cảm thấy sự ngây thơ hồn nhiên của nàng có chút tương tự với hai vị công chúa."

Hoàng đế cũng chỉ tùy tiện nhắc đến, nghe Cổ Trung nói như vậy, liền cũng cười gật đầu, "Những đại nhân cáo già gian xảo trong cung có quá nhiều rồi, hiếm khi có một người tuổi còn nhỏ lại đơn thuần vào đây, cũng có chút mới mẻ."

Cổ Trung ngoài mặt tươi cười đáp lời, trong lòng lại nghĩ, xem ra sau này không thể biểu hiện quá thân thiết với Chu Mãn được rồi.

Mà lúc này, đồ đệ của Cổ Trung vừa mới sắc xong gói thuốc, đợi Cổ Trung hầu hạ hoàng đế đi ngủ xong trở về phòng mình, đồ đệ của hắn lập tức bưng một thùng ngâm chân đậy kín lên, "Sư phụ, hôm nay con đưa Chu tiểu đại nhân đến đông cung, nàng ấy đã cho con một gói thuốc, nói là để người ngâm chân, có thể giảm đau trừ phong thấp."

Cổ Trung vừa cởi giày vừa nói: "Không phải đã nói là đừng ngâm dược liệu nữa sao? Mùi này truyền ra ngoài, để các chủ tử ngửi thấy thì không hay."

Đồ đệ của hắn đáp: "Sư phụ cứ yên tâm đi, người xem cái thùng gỗ này, chính là do Chu tiểu đại nhân vẽ đấy. Đậy cái nắp này vào, mùi thuốc sẽ nhạt đi nhiều, đợi lát nữa ngâm chân xong thì mở cửa sổ, bay ra ngoài không được bao nhiêu đâu."

Hắn nói: "Gói thuốc này sắc sẵn ở bên phòng bếp, mùi không truyền đến đây được, người cứ yên tâm ngâm đi."

Hắn rất đau lòng, "Mấy ngày nay thời tiết bắt đầu trở lạnh, sư phụ lại đau đến không ngủ được."

Cổ Trung không nói thêm gì nữa, mặc cho đồ đệ cởi giày tất rồi ngâm chân vào thùng thuốc. Hắn thoải mái thở dài một hơi, dặn dò: "Sau này khi lấy đồ từ chỗ Chu tiểu đại nhân thì kín đáo một chút, tránh người khác đi, đừng nói ra ngoài chuyện chúng ta qua lại thân thiết với Chu tiểu đại nhân, biết chưa?"

Đồ đệ của hắn ngẩn ra một lúc rồi đáp: "Đồ nhi đã ghi nhớ, sau này sẽ khắc ghi trong lòng."
 
143,266 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1686: Đừng giận chó đánh mèo​


Mấy người Cao Hữu đang sốt ruột vì liên tục gặp trắc trở thì đột nhiên Hồng Lư Tự đồng ý yêu cầu của họ. Quan viên Hồng Lư Tự đến thông báo: "Bệ hạ ân chuẩn cho các vị vào Tứ Môn Học học tập, nhưng y sinh mà các vị xin thì không được vào Thái Y Thự nữa. Bên Thái Y Thự nói là họ mới trùng tu lại, nhiều việc chưa ổn định nên tạm thời không nhận học sinh phiên bang."

Cao Hữu chẳng để ý đến chuyện đó. Họ có thể vào Quốc Tử Giám đã là tin vui lớn nhất rồi. Còn về y sinh mà họ cố ý mang đến, không vào được thì thôi, chỉ là thợ thủ công thôi mà, sao so được với kế sách trị quốc.

Quan viên Hồng Lư Tự thấy vậy thì nuốt lời nhắc nhở định nói xuống.

Thôi vậy, xem ra đám người này cũng không coi trọng Thái Y Thự lắm. Đã không thích thì không cần nhắc họ chuyện Thái Y Thự chỉ đích danh là không cần họ làm gì.

Đúng vậy, là chính Thái Y Thự chỉ đích danh không cần họ.

Thật ra, Tiêu viện chính không muốn nhận một học sinh phiên bang nào cả. Ông ấy cũng đã truyền đạt với Dương Hòa Thư như vậy, nhưng Dương Hòa Thư nói đây là điều triều đình định ban cho các nước phiên bang, liên quan đến quốc sách, không phải muốn không nhận là không nhận được.

Cuối cùng, Mãn Bảo thấy Tiêu viện chính thực sự không vui, liền hỏi thẳng Dương Hòa Thư: "Học sinh phiên bang nào bọn muội cũng bắt buộc phải nhận?"

Dương Hòa Thư nhìn Mãn Bảo với ánh mắt tán thưởng, chậm rãi nói: "Ít nhất thì người Thổ Phiên, Hồi Hột và Đảng Hạng phái đến, các muội phải dạy."

Tiêu viện chính bừng tỉnh, lập tức nói: "Vậy được, trừ ba nhà này, những y giả còn lại đều trả về đi."

Dương Hòa Thư trầm ngâm một lát rồi nói: "Các muội phải chọn thêm ít nhất một nhà nữa, nếu không thì lộ liễu quá."

Tiêu viện chính bèn tùy tiện nói: "Vậy thì thêm Cao Ly?"

Cái tên này nghe cũng hay đấy chứ.

"Không được," Mãn Bảo lập tức nói: "Hừ, chẳng phải bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử cũng phái người đến sao, dứt khoát chọn người của họ đi, vừa hay, bên đó nhiều vu y, tôi rất hứng thú với vu y đấy."

Bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử ở cực nam Đại Tấn, đó không phải là phiên bang mà thuộc về cực nam của Lĩnh Nam Đạo và Kiếm Nam Đạo. Nơi đó có rất nhiều dân tộc thiểu số, rừng rậm bao phủ, lại nhiều độc trùng chướng khí, nói là lãnh thổ của Đại Tấn nhưng vẫn luôn là bộ lạc tự trị.

Triều đình về cơ bản không thu thuế ở đó, mỗi năm chỉ thu một ít cống phẩm mà các bộ lạc tiến cống thôi, ví dụ như chim công, đá quý hoặc một vài thổ đặc sản.

Gửi đồ đến rồi lại khóc than nghèo khó, sau đó nhận lại từ triều đình ít gạo cống, lụa là, đồ sứ mang về. Về cơ bản, chỉ cần họ không làm nhục triều đình, cũng không chủ động phát binh đánh trận thì triều đình sẽ không quản họ.

Vì vậy, không phải phiên bang nhưng còn hơn cả phiên bang.

Mãn Bảo thà chọn họ còn hơn chọn người Cao Ly. Bọn họ vừa mới coi thường Thái Y Thự mà. Còn nữa, bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử có chim công xinh đẹp, còn có vu y thần bí khó lường trong truyền thuyết nữa chứ.

Mãn Bảo nghĩ đến đây thì càng kiên quyết: "Tiêu viện chính, cứ chọn bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử đi ạ."

Tiêu viện chính lại tò mò nhìn nàng, hỏi: "Cao Ly đắc tội gì với cô à?"

"Không có." Mãn Bảo dứt khoát phủ nhận, phủ nhận chuyện nàng hẹp hòi lấy chuyện công báo thù tư.

Nhưng Tiêu viện chính và Dương Hòa Thư đâu phải là kẻ ngốc, tiếng "hừ" đầy tức giận của nàng đã biểu lộ thái độ rồi.

Nhưng nàng không muốn nói thì thôi, ông nói với Dương Hòa Thư: "Được rồi, cứ liệt kê thêm y giả của bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử là được, những người khác trước mắt không nhận."

Dù sao thì ông cũng không kén chọn.

Dương Hòa Thư suy nghĩ một lát rồi đồng ý, viết danh sách xuống rồi giao cho thư lại xử lý, sau đó mới gọi Mãn Bảo ra ngoài tản bộ.

Mãn Bảo đành phải bỏ dở cuốn sách đang đọc để ra ngoài với hắn: "Dương học huynh, có chuyện gì sao ạ?"

"Không có chuyện gì, chỉ muốn hỏi muội, cung nữ mà lần trước Bạch Thiện nhờ ta tra xét, muội còn cần ta giúp nữa không?"

Mãn Bảo nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Chúng ta cứ từ từ tra xét đi."

Nàng nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng nói: "Bà nội Lưu đã phái người đến quê nhà của nàng ta, cũng đã tìm được nhà cô mẫu của nàng ta. Gần đây đang theo dõi rồi, vẫn chưa phát hiện ra vấn đề gì."

Dương Hòa Thư gật đầu, cười nói: "Lần trước cảm ơn muội đã đến đỡ đẻ cho học tẩu muội. Hôm nay nàng ấy còn nói, tắm ba ngày muội không kịp đến, đợi đứa bé đầy tháng, nhất định phải mời muội đến ăn trứng gà đỏ."

Mãn Bảo vui vẻ nói: "Chỉ cần vào ngày nghỉ, muội nhất định sẽ đến."

Dương Hòa Thư nhân cơ hội hỏi: "Sứ giả Cao Ly đắc tội với muội à?"

Mãn Bảo không muốn nói với cấp trên chuyện nàng lấy chuyện công trả thù tư, nhưng không ngại nói với Dương Hòa Thư. Nàng nhất thời quên mất, ở một mức độ nào đó, Dương Hòa Thư cũng là cấp trên của nàng: "Họ coi thường Thái Y Thự, muội không vui."

Nàng nói: "Đã coi thường thì đừng vào đây học làm gì, hừ."

Dương Hòa Thư lại trầm ngâm một lát rồi nói: "Nhưng người coi thường là sứ giả Cao Ly, bọn họ đều là sĩ nhân và quý tộc, còn người muốn vào Thái Y Thự học tập lại là y giả, sao muội có thể giận chó đánh mèo như vậy?"

Hắn nói: "Muội đối xử như vậy với y giả Cao Ly là không công bằng. Họ cũng là nghe trong nước nói kinh thành mở Thái Y Thự nên mới đến, đường sá xa xôi, chỉ vì thành kiến của muội mà không được vào được Thái Y Thự thì oan uổng quá."

Mãn Bảo ngẩn người, đặt mình vào vị trí của người khác mà nghĩ, nếu nàng vì vài câu nói của đại thần trong triều hoặc học sinh trong Quốc Tử Giám mà lỡ mất cơ hội học y thuật thì..

Mặt Mãn Bảo đỏ bừng lên vì xấu hổ, nàng cúi gằm mặt xuống. Môi nàng mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn nhỏ giọng hỏi: "Vậy, vậy phải làm sao, phải thêm tên của họ vào danh sách ạ?"

"Ban nãy danh sách đã được đóng dấu để thư lại vào sổ rồi đưa đến Hồng Lư Tự rồi, giờ muốn sửa cũng không kịp nữa. Hơn nữa, cho dù có sửa được thì Thái Y Thự của muội quyết định nhận thêm một học sinh phiên bang, hay là gạch tên nhà ai đi?"

Thấy Mãn Bảo khó chịu vì hổ thẹn, Dương Hòa Thư liền đưa tay xoa đầu nàng, cười nói: "Đồ ngốc, biết sai sửa sai, sau này đừng phạm phải nữa là được."

Mãn Bảo ủ rũ trở về ăn cơm trưa.

Bạch Thiện thấy nàng ủ rũ thì hỏi: "Sao thế?"

Mãn Bảo chọc chọc cơm trong bát rồi kể chuyện nàng đã làm sai, nói: "Là thành kiến của ta, vì lời của Cao Hữu mà giận chó đánh mèo, quá không có tu dưỡng."

Bạch Thiện liền nói: "Biết sai thì sửa là được."

"Nhưng danh sách đã nộp rồi, không sửa được nữa."

"Ngươi ngốc thật, Thái Y Thự của các ngươi vốn có định nhận người nhà ai hay không nhận người nhà ai đâu. Lần này bọn họ trượt, lý do của ngươi chiếm không nhiều đâu. Chẳng lẽ bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử đáng bị trượt lắm sao?"

"Lần sau Thái Y Thự các ngươi chiêu mộ học sinh phiên bang thì cứ để họ cạnh tranh công bằng là được, ngươi không nhúng tay vào, thế là sửa sai rồi."

Mãn Bảo nghĩ một lát, thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, rồi bắt đầu phản kích: "Ngươi mới ngốc ấy, ta đâu có kém ngươi."

Nàng còn hỏi Khoa Khoa trong lòng: "Khoa Khoa, ngươi nói có phải không?"

Khoa Khoa không để ý đến nàng.

Mãn Bảo cũng không để bụng, nàng nghĩ, cho dù có kém hơn một chút thì chắc cũng không kém bao nhiêu, dù sao nàng vẫn luôn cố gắng học hành.

Nhưng chuyện mà Mãn Bảo tự cho là chỉ có mấy người bọn họ biết này rốt cuộc vẫn truyền ra ngoài, đến cả quan viên của Hồng Lư Tự cũng lờ mờ nghe nói sứ giả Cao Ly đã đắc tội với người trong Thái Y Thự, vì vậy Thái Y Thự chỉ đích danh không muốn y giả của Cao Ly, mà đổi thành y giả của bộ Hòa Man và bộ Liêu Tử.

Đương nhiên, trước mắt sứ giả Cao Ly vẫn chưa nghe được gì về chuyện này, bởi vì Cao Hữu không để ý, nên những quan viên Hồng Lư Tự vốn định nhắc nhở một chút cũng đều ngậm miệng lại.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back