142,795 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1680: Dùng cái gì giải sầu​


Tuy trong lòng không phục, nhưng dù sao Mãn Bảo cũng nhận bổng lộc của người ta, mà quả thật chính nàng dẫn Minh Đạt và Trường Dự đi xem mỹ nam, nên nàng vẫn thở dài đáp ứng, nói sẽ viết tấu chương thỉnh tội.

Dù sao tấu chương cũng không qua Ngự Sử Đài, vậy sẽ không bị trừ bổng lộc, viết thì viết thôi, coi như dỗ hoàng đế vui vẻ.

Mãn Bảo bảo đồ đệ của Cổ Trung đi, quay người đi tìm cha.

Lão Chu đang xếp hàng lĩnh đồ, thấy nàng thì thầm xong mà mặt lại có vẻ ủ rũ, không khỏi lo lắng hỏi: "Vị công công kia nói gì vậy?"

Mãn Bảo ủ rũ lắc đầu đáp: "Không có gì, chỉ là về phải viết tấu chương."

Lão Chu lập tức nói: "Bệ hạ đây là coi trọng con mới để con làm việc đó. Mãn Bảo à, con cũng lớn rồi, không thể cả ngày chỉ nghĩ đến chơi. Con xem hoàng đế cho con nhiều bổng lộc như vậy, còn có nhiều ruộng đất như vậy, con phải làm việc chăm chỉ cho người ta nhé."

Vị đại nhân xếp hàng trước lão Chu không khỏi quay đầu nhìn hai cha con bọn họ, thấy Chu Mãn vẻ mặt nghẹn khuất gật đầu, đáp: "Cha yên tâm đi, con về sẽ viết tấu chương trước, viết xong mới đi chơi."

Lão Chu hài lòng, còn đưa tay xoa đầu nàng: "Ngoan lắm~"

Quay đầu lại đối diện với ánh mắt của người phía trước, lão Chu thấy quan phục trên người người đó, nở nụ cười ngại ngùng.

Vị đại nhân kia cũng nở nụ cười, hòa ái gật đầu với lão Chu, sau đó mới quay đầu lại xếp hàng.

Chu Mãn cũng liếc nhìn đối phương, phát hiện không quen biết, liền lặng lẽ đứng bên cạnh cha, nghĩ xem tấu chương thỉnh tội này nên viết như thế nào.

Hôm nay không có nhiều quan viên đích thân đến hoàng thành nhận lễ Trùng Dương, lúc này quan tam phẩm trở lên đều đang ở trong cung chờ ăn cơm với hoàng đế, vì vậy phần lớn là người nhà hoặc hạ nhân đến lĩnh.

Quan lục phẩm trở xuống thì không đủ tư cách nhận ban thưởng, cho nên chỉ có quan lục phẩm trở lên tứ phẩm trở xuống mới đến nhận, cũng là góp vui, hôm nay là Trùng Dương, trời thu trong mát, ra ngoài đi dạo cũng không tệ.

Cho nên tốc độ rất nhanh, không bao lâu thì đến lượt lão Chu và Mãn Bảo, Mãn Bảo cầm con dấu của mình tiến lên lĩnh thưởng.

Năm nay hoàng đế không hào phóng lắm, bởi vì Thắng Châu, kinh thành và vùng lân cận kinh thành gặp thiên tai, quốc khố hơi eo hẹp, cho nên so với những năm trước thì ít quà hơn.

Nhưng dù ít hơn, trong mắt lão Chu cũng là đồ cho không, hơn nữa ông không cảm thấy ít.

Có một túi nhỏ gạo phúc và mì phúc, một vò rượu, hai đôi quạt tròn, chín cái túi thơm và những thứ nhỏ khác.

Mãn Bảo và lão Chu nhận xong liền ôm đồ quay người đi ra ngoài, lão Chu một tay xách hai túi gạo phúc và mì phúc nhỏ, một tay ôm rượu, nhỏ giọng nói với Mãn Bảo: "Hoàng đế lão gia còn tặng rượu nữa, tốt quá. Rượu trong hoàng cung này có khác với bên ngoài không?"

Mãn Bảo nói: "Giống nhau thôi, đều đắng."

Lão Chu liền cười nói: "Đó là con còn chưa biết thú vui uống rượu."

Đi được một đoạn, Chu tứ lang đánh xe ngựa chờ ở phía trước, thấy bọn họ ôm đồ đến, lập tức chạy tới đón lấy, "Tặng những gì vậy ạ?"

Mãn Bảo liền tìm trong đống đồ nàng đang ôm, lấy ra một cái túi thơm nhét cho Chu tứ lang, nói: "Đây ạ, đuổi côn trùng phòng muỗi, cho huynh đấy."

Chu tứ lang: "Thứ này chẳng phải muội biết làm sao?"

"Muội chỉ biết phối dược liệu."

Những thứ như túi thơm, túi gấm, túi tiền mà nàng dùng đều là dì Trịnh cùng các nha hoàn làm, nàng có biết làm cái đó đâu.

Nhưng túi thơm do cung làm ra vẫn rất tinh xảo, Chu tứ lang ngắm nghía, cảm thấy rất tốt, liền nhét vào ngực áo.

Định mang về tặng vợ hắn.

Hai cha con lên xe về nhà, những thứ này tự nhiên giao cho lão Chu phân phát, nàng chỉ lấy một cái quạt tròn và một cái túi thơm là xong việc.

Trang tiên sinh đang dẫn mấy đệ tử đợi nàng trở về, nàng vừa về liền nói: "Đi thôi, chúng ta đi đăng cao."

Mãn Bảo:. Quên mất cái tiết mục không thể thiếu của ngày Trùng Dương này rồi, nghĩ đến lời nàng đã hứa với cha, nàng lập tức quay người chạy đi tìm cha, "Cha ơi, đợi con đăng cao về rồi viết tấu chương nha."

Lão Chu biết bọn họ Trùng Dương năm nào cũng đều theo Trang tiên sinh đi đăng cao, trước kia ở trong thôn cũng vậy, năm nào cũng đi leo ngọn núi có đạo quan ở thôn Đại Lê, chưa có năm nào nghỉ cả.

Ông không biết leo núi có gì hay, nhưng vẫn khoát tay để nàng đi, chỉ dặn dò: "Buổi tối về sớm làm việc, đừng quên chuyện hoàng đế giao cho con đấy."

Mãn Bảo đáp một tiếng, quay người chạy đi tìm tiên sinh của nàng.

Trang tiên sinh và bọn Thiện Bảo đi ra nghe vậy thì rất tò mò, "Bệ hạ bảo con viết tấu chương gì?"

Dù sao chuyện này cũng không giấu được, Mãn Bảo nhìn trái nhìn phải, thấy cha nàng không có ở đây, liền nhỏ giọng đáp: "Bệ hạ bảo con dâng tấu thỉnh tội, chuyện con dẫn Minh Đạt và Trường Dự đến dịch quán bệ hạ đã biết rồi."

Trang tiên sinh liền cười lắc đầu, chỉ vào trán nàng nói: "Nghịch ngợm."

Nhưng lại không mắng bọn họ, trẻ con mà, nghịch ngợm mới là bình thường, hơn nữa chỉ là xem người đẹp thôi, yêu cái đẹp là bản tính của con người, có gì đáng trách chứ?

Bốn thầy trò đi đăng cao như thường lệ, những người khác cũng có hoạt động riêng của họ. Mãn Bảo nhận lấy một cái giỏ tre từ tay Bạch Thiện, đặt giỏ tre lên xe ngựa, hầu Trang tiên sinh ngồi lên xe ngựa. Rồi ba người bọn họ cưỡi ngựa, lộc cộc đi theo bên cạnh xe ngựa ra ngoài thành.

Lần này bọn họ không leo Huyền Đô Quan nữa, mà đi leo ngọn núi ở ngoài thành.

Trang tiên sinh và mấy người Khương tiên sinh cũng đã hẹn trước, giống như năm ngoái, tùy hứng vô cùng, đến chân núi, đơn giản nhìn một vòng, không thấy họ liền chắp tay sau lưng leo lên núi trước.

Ba người Mãn Bảo và Đại Cát lấy giỏ tre xuống đeo lên lưng, đi theo Trang tiên sinh lên núi.

Hôm nay có không ít người đến đăng cao, còn nhiều hơn năm ngoái. Mãn Bảo thấy náo nhiệt liền muốn xúm vào, cái này cũng xem cái kia cũng ngó, cho nên Trang tiên sinh leo tuy chậm, nhưng lại luôn đi ở phía trước bọn họ.

Leo được nửa ngày, mới đến lưng chừng núi, Mãn Bảo bị một tiếng gầm rú làm cho giật mình. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một văn sĩ trung niên đứng trên một tảng đá lớn gần mép núi vừa hát vừa khóc vọng xuống núi..

Mãn Bảo sợ đến tim gan run rẩy, nhưng chẳng biết sao lại thấy buồn cười, nhưng không bao lâu sau nàng lại cảm nhận được sự bi thương trong tiếng hát của hắn, cuối cùng mới tập trung tinh thần nghe lời hắn hát.

Mãn Bảo ngây người tại chỗ, ngơ ngác lắng nghe, rồi do dự quay đầu hỏi Bạch Thiện, "Hắn đang nói người yêu của hắn rời bỏ hắn sao?"

Bạch Thiện đưa tay sờ trán nàng, "Ngươi ngốc hả, hắn đang nói hắn thi khoa cử không đậu, định từ bỏ chí lớn về quê, sau này không thi nữa, chỉ là ví hoài bão như người yêu thôi."

Bạch nhị lang bên cạnh đưa tay lau mồ hôi trên trán, may mà vừa rồi hắn không lên tiếng.

Đứng trước mặt họ, Trang tiên sinh lặng thinh hồi lâu rồi thở dài một tiếng, nói: "Đi thôi, lên trên một chút, chẳng phải chúng ta mang theo hai hồ Đỗ Khang sao? Cho hắn một hồ đi."

Rượu ấy vốn là mang cho mấy người Khương tiên sinh, nhưng đám Mãn Bảo lại không uống, cho ai cũng được.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back