Vinh Ngọc Thôi không khống chế được cánh tay run lên.
Hắn không cách nào tiếp thu sự thật tàn khốc như vậy, ngay cả hơi thở dồn dập cũng khiến hắn đau đớn, ngay cả ánh sáng trong mắt hắn cũng tràn ngập chua xót cùng bi thương không thể tả bằng lời.
Giờ phút này, hắn không còn là chưởng môn của Quy Vân Phái, mà là một người hơn trăm tuổi, là một người cha già đau khổ.
Một lúc lâu sau, Vinh Ngọc Thôi dừng một hơi, chỉ vào cửa nói: "Ngươi ra ngoài trước đi. Không cần làm phiền ta."
Cố Duy rũ mắt rời đi, còn giúp Vinh Ngọc Thôi khép lại cánh cửa.
Vinh Ngọc Thôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích thật lâu, miệng thở dốc, nước mắt không thể khống chế theo gò má già nua không ngừng chảy xuống.
* * * Hắn che mặt, cuối cùng không chịu nổi gánh nặng (重负) mà lớn tiếng khóc lên.
Vinh Yên ngồi ở phòng bên cạnh.
Hắn nghe được tiếng khóc của Vinh Ngọc Thôi, gương mặt vốn không cảm xúc hiện ra rõ ràng nỗi đau đớn tuyệt vọng tột cùng.
Nếu như Vinh Ngọc Thôi có thể hối hận sớm hơn một chút, có lẽ hắn sẽ không phải chết thảm ở núi Vụ Ẩn, sẽ không phải bắt đầu cuộc sống giết chóc không ngừng nghỉ.. Cũng sẽ không phải sống cuộc sống không thú vị như vậy, không già không chết.
Hắn có thể vẫn làm một người bình thường, tưới hoa tưới cỏ, nhận nuôi mấy đứa trẻ lang thang, bình lặng mà trải qua cả đời, bình yên già đi, rồi chết.
* * * Tất cả đều chỉ có thể là nếu.
Vinh yên thở dài, nhíu mày đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhảy xuống, khéo léo tránh thoát tai mắt Cố Duy, lén lút rời đi.
Ba ngày sau, thế lực ở khắp mọi nơi tụ tập ở Ký Châu, đại hội võ lâm chính thức bắt đầu.
Người của phái Tung Sơn chậm chạm chưa đến, mãi đến khi võ lâm minh chủ Thẩm Tòng Việt phái người đi đón, mới biết được, chưởng môn phái Tung Sơn ở trong phòng khách sạn không cẩn thận trượt chân ngã, đầu đập phải cây đinh trên bàn, đã qua đời.
Các đệ tử đi cùngđều đang vội vàng chuẩn bị hậu sự, phải chậm trễ một chút thời gian mới có thể đến.
Sân đấu võ được xây dựng trên một cái đài cao mang phong cách cổ xưa.
Đài có tên là Tầm Anh Đài, trên đài có thiết kế ba chỗ ngồi, là cố ý vì võ lâm minh chủ, tà đạo giáo chủ cùng sứ giả núi Vụ Ẩn mà chuẩn bị.
Trầm Tòng Việt cùng tà đạo giáo chủ Khúc Tịnh Hà đã một phải một trái ngồi vào chỗ.
Còn về sứ giả núi Vụ Ẩn.. Sáu mươi năm qua, hắn chưa bao giờ tham ra một kỳ đại hội võ lâm nào, vị trí chính giữa thực tế toàn bị bỏ trống.
Núi Vụ Ẩn không tham dự việc
giang hồ, không làm hại người giang hồ, địa vị có thể nói là một nửa thần minh, vô hình mà có vị trí cao hơn cả hai phái chính tà.
Bởi vậy, mặc dù biết người gọi là sứ giả sẽ không đến, nhưng vẫn đợi đủ thời gian hai nén hương, coi như là thể hiện rõ sự tôn trọng với núi Vụ Ẩn.
Vinh Yên mặc vào người y phục ăn xin cũ nát, "cùm cụm cùm cụp" xỏ chân vào guốc gỗ chuẩn bị ra cửa.
Trái phải theo hầu hai bộ xương khô lập tức dâng lên bộ quần áo hoa mỹ đã chuẩn bị tỉ mỉ, chặn lại đường hắn đi.
"Thế nào?" Vinh Yên cau mày: "Các ngươi muốn tạo phản sao?"
Bộ xương khô lặng thinh, vẫn đứng chặn cửa không cho Vinh Yên đi qua.
Bọn họ sợ Vinh Yên ăn mặc quá đơn sơ, bị người giang hồ chê cười, đánh mất hết thể diện của núi Vụ Ẩn.
Vinh Yên thở dài, thỏa hiệp ngồi xuống, mặc cho hai bộ xương khô điều khiển hai tay đã không còn linh hoạt của mình, thay hắn rửa mặt chải đầu chỉnh trang.
Làn khói trắng lượn lờ đứt quãng bay đến giữa không trung, cuối cùng trong lô hương chỉ còn xót chút tro hương.
Cuối con phố dài bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng chuông leng keng nho nhỏ, bốn bộ xương trắng âm u nâng một cái ngọc liễn, chậm rãi hướng mọi người đi tới.
Điều khiển bộ xương trắng theo hầu, đây là sứ giả của núi Vụ Ẩn mới có năng lực đó.
Đám người như thủy triều bên đường vội vã lui lại.
Ngọc liễn đi hết con phố dài, đến đúng Tầm Anh Đài thì dừng lại.
Vinh Yên theo bậc liễn đi xuống, trầm ổn bước lên cầu thang, vừa đi vừa khàn khàn mở miệng, không chút để ý nói: "Cách đây mấy ngày có việc qua lại gần đây, nghĩ đến muốn xem náo nhiệt một chút, tới muộn một bước, còn xin thứ lỗi cho."
Mọi người cho dù trong lòng có không vui, cũng không dám trực tiếp biểu lộ ra ngoài.
Cố Duy nhìn Vinh yên ngồi tít trên cao, trong mắt lóe qua chút kinh ngạc.
* * * Rõ ràng hôm qua vẫn là bộ dáng tên ăn xin khốn khổ, ăn mặc tả tơi rách rưới, lộ ra một đôi chân trần, rất giống một con khỉ nơi sơn dã không người chăm sóc dạy dỗ, dẫm lên guốc gỗ là có thể tung tăng chạy loạn khắp nơi.
Vinh Yên cởi bỏ bộ quần áo của gã ăn mày xuống thay bằng chiếc áo gấm màu lục lam, đội một chiếc kim quan gắn bảo thạch, con mắt phải bị mù được che khuất bởi thứ đồ trang sức bằng ngọc hồ điệp trông rất sống động. Toàn thân toát ra vẻ xa hoa trụy lạc giống như một công tử được nuông chiều từ bé.
Thanh mỹ mà tuyệt diễm, lại không chút nào cảm giác thô lậu.
Lẫn trong đám người có một thân ảnh màu đỏ sậm nhìn theo Vinh Yên thật lâu, rồi mới im lặng không một tiếng động rời đi.
Tất cả mọi người ở Tầm Anh Đài đều ồn ào lên.
Vinh Yên mất tích mấy năm, bọn nhỏ được hắn thu dưỡng cảm nhớ ân cứu mạng, góp tiền mời một họa sư ở dưới chân núi vẽ một bức chân dung của hắn, phân phát khắp mơi cầu tìm người.
Dung mạo của hắn quá mức thanh diễm, hơn nữa đặc điểm mầu mắt và nốt ruồi son nơi khóe môi làm cho nhiều người ở võ lâm Cửu Châu nhìn một lần cũng nhớ mãi không quên.
Người đã mất tích sáu mươi năm đột nhiên trở về, còn bay lên đầu cành, trở thành sứ giả núi Vụ Ẩn, cũng khó tránh khỏi khiến mọi người bàn tán xôn xao.
Lục Hoàn có chút không được tự nhiên giận dỗi đến bên cạnh Cố Duy, bất mãn nói: "Sư huynh, hắn làm sao lại trở lại? Còn trở thành Sứ giả núi Vụ Ẩn, là muốn cùng chúng ta trở về Vân Sơn sao?"
"Không rõ lắm!" Cố Duy lắc lắc đầu: "Hắn rốt cuộc vẫn là người của Vân Sơn, hiện giờ gia nhập giang hồ, đại khái vẫn sẽ về lại Vân Sơn"
"Ây, hắn không biết xấu hổ hay sao mà trở về chứ? Lục Hoàn bĩu môi, gương mặt yêu nghiệt được nuông chiều hiện lên vẻ kiêu căng," Đã nhiều năm như vậy cũng không nghĩ đến việc về thăm sư phụ, hay bởi vì chính mình mù, tàn phế, ở bên ngoài sống không nổi nữa, mới phải về Vân Phái đi! "
" Đừng nói bậy! "Cố Duy cau mày khiển trách:" Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, nói chuyện cũng không thể xấc xược như vậy nữa. "
Vinh Yên thong dong ngồi xuống, nhếch mép, kiên nhẫn nghe tiếng tranh cãi ầm ý không ngớt ở phía dưới.
Đến khi tất cả yên lặng trở lại, hắn mới không chút để ý mà ngáp một cái, lười nhác nói:" Bắt đầu đi! "
Đại hội ngày đầu thi đấu trước sau như một thật buồn tẻ.
Các môn phái cho đệ tử lên đài cùng nhau luận bàn, ở trong mắt Vinh Yên chẳng khác gì mấy phụ nữ nhà quê giật tóc đánh nhau vậy.
Vinh yên chán muốn chết mà bóc hết một mâm hạt dưa, cảm thấy miệng có chút khô, lại rót một ly nước trà mà uống ừng ực.
Năm ngày trước, sau khi Vinh Yên dựa theo ước định mà lấy đi tính mạng của chưởng môn phái Tung Sơn, chỉ kịp ngủ một giấc ngắn, liền suốt đêm chạy quay về.
Hai ngày này là bởi vì Cố Duy tìm kiếm không ngừng, bất đắc dĩ phải khắp nơi trốn tránh, ngay cả một giấc ngủ ngon đều không được.
Giờ phút này sau khi ăn no uống đủ, Vinh Yên bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.
Hắn rất không hình tượng mà uốn éo thắt lưng.
Ống tay áo rộng thùng thình theo động tác của hắn rơi xuống, trong lúc vô ý lộ ra cánh tay chằng chịt vết thương.
Hắn bình thường mặc quần áo ăn xin, đều đem băng gạc cùng vết thương che khuất đi, hôm nay đột nhiên thay đổi trang phục sang quý, nhất thời không để ý, mới để cho những vết thương ghê người lộ ra ngoài.
Khúc Tịnh Hà luôn yêu thích mỹ nhân, hắn thấy Vinh Yên vóc người cân xứng, môi hồng răng trắng, dễ dàng đoán được đó vốn dĩ là một mỹ nhân.
Nhưng mà mỹ nhân lại có cánh tay loang lổ xấu xí, những vết thương do sau khi bị tra tấn dã man mà lưu lại, liếc mắt một cái nhìn thấy, mười phần phá hư mỹ cảm.
Nghĩ đến điểm này, Khúc Tịnh Hà lập tức sinh ra cảm giác thương tiếc trong lòng, đối với Vinh Yên đang mơ màng sắp ngủ nói:" Trong phái ta có người giỏi thuật vu cổ, có khả năng Diệu thủ hồi xuân, nếu sứ giả muốn chữa khỏi đôi mắt cùng vết thương trên người, không bằng đi tới tà giáo một chuyến! "
" Hả? "Vinh Yên đang mê man nghe Tịnh Hà nói vậy, lập tức thanh tỉnh lại vài phần.
Hắn giống như vô tình mà cử động để tay áo rớt xuống, che khuất đi vết thương, kéo hồ điệp che lại mắt phải, từ chối nói:" Phiền ngài lo lắng. Tự nó từ từ sẽ tốt thôi. "
Thẩm Tòng Việt ấn đường nhảy lên, không ngăn được tò mò trong lòng, mở miệng nói:" Sứ giả làm sao lại bị một người thương tích như vậy? "
Vinh Yên khóe miệng nổi lên ý cười, thanh âm nhu hòa nói:" Muốn trở thành 'Thần minh' phải trả giá thật lớn. Cái này có gì đáng tò mò? Ngài có muốn thử không? "
Câu nói đem không khí tán gẫu hoàn toàn triệt tiêu.
Còn lại nửa ngày Vinh yên về cơ bản đều ngủ gà ngủ gật mà trôi qua.
Ngày đầu tỷ thí kết thúc, sau khi mọi người lục tục đi hết, Vinh Yên mới chậm chạm từ chỗ ngồi đứng dậy, buồn bã ỉu xìu nhảy xuống đài cao, bộ dạng chán nản đi về khách sạn.
Hắn ngủ quá lâu, thật sự là không có tinh thần gì.
Đi ngang qua bên người phục vụ ở dưới lầu, hắn lấy từ trong tay áo ra năm đồng tiền cùng một khối bạc vụn, dặn dò nói:" Chút nữa sang bên kia đường mua một túi hạt dưa, mang lên phòng ta. Tiền đồng mua hạt dưa, bạc vụn là trả công cho ngươi. "
Khách quan hào phóng rộng rãi, người phục cũng sẵn lòng làm chân sai vặt, rất vui vẻ chạy đi mua hạt dưa."
Vinh Yên duy trì bộ dáng chán nản đi lên lầu, động tác thô lỗ đẩy cửa phòng ra.
"..."
Vinh Ngọc Thôi đang ngồi trước bàn uống trà, kiên nhẫn ôm cây đợi thỏ.
Thật rõ ràng, "Con thỏ" đã tới rồi.
Vinh yên khép lại cửa phòng thật mạnh, chuẩn bị đổi một khách sạn mới để ở.
"Nghiệt tử! Còn muốn đi chỗ nào nữa?" Vinh Ngọc Thôi đập bàn một cái, nghiêm giọng: "Lăn lại đây!"
"..."
Vinh Yên có chút mệt mỏi thở dài, nhận mệnh đẩy ra cửa phòng, mặt không chút thay đổi nói: "Vinh chưởng môn đến tận phòng ta, là có chuyện gì?"
Thái độ không mặn không nhạt, như là đối với một người xa lạ.
Vinh Ngọc Thôi nhướng mày tức giận, lại hung hăng vỗ bàn, suýt nữa đập nát bàn gỗ: "Mấy năm nay bao nhiêu người đều đi tìm ngươi! Ngươi vẫn còn sống, vì sao không quay trở về Vân Sơn! Ngươi đem quy củ của môn phái trở thành cái gì?"
Vinh Yên đột nhiên không còn muốn trốn tránh nữa.
Hắn không có làm sai cái gì, dựa vào đâu muốn hắn trốn tránh khắp nơi, không dám gặp người?
Vinh Yên thả người ngồi xuống, bình tĩnh mà hỏi ngược lại: "Vậy mời Vinh chưởng môn nói cho ta biết, có bao nhiêu người đi tìm ta?" Nhân tiện để cho ta nhặt được chuyện cười.
Vẻ tức giận trên mặt Vinh Ngọc Thôi cứng lại, xấu hổ mà chuyển đề tài, tiếp tục cứng rắn nói: "Mặc kệ như thế nào, đệ tử Vân phái thì nên thành thành thật thật trở về Vân sơn, chạy đến núi Vụ Ẩn làm sứ giả! Còn ra thể thống gì?"
"Ý của ngươi là, muốn ta quay về Vân sơn của ngươi, thành thành thật thật bị ngươi dạy dỗ nhục mạ là phế vật?"
Vinh Ngọc Thôi ngẩn người.
Vinh Yên cười như không cười mà nhìn hắn, vươn tay, nhẹ nhàng đẩy cổ áo của mình ra.
Giấu ở trong quần áo chính là tầng tầng lớp lớp vết thương đan xen nhau, sưng đỏ xanh tím lan tràn đến tận xương quai xanh, làm cho người ta không có cách nào nhìn ra mầu da vốn có.
Trong mắt Vinh Ngọc Thôi lại có sương mù lần nữa tản ra, trong đáy mắt tràn lên là nồng đậm thương xót.