"Lén lút như thế! Kẻ nào to gan dám đến đây?"
Một tên hộ vệ bên cạnh Tiểu Thái Tử hét lớn, giọng đầy uy nghiêm. Nhưng ngay khi hắn nghe thấy câu trả lời tiếp theo, cả người lập tức cứng đờ.
"Rắc!"
Chỉ trong chớp mắt, tên hộ vệ bị đánh gãy xương, thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Máu tươi loang ra ngay dưới chân thiếu niên áo trắng.
Hắn bước từng bước đầy ngạo nghễ, thần thái lạnh lùng, tay cầm một chiếc đèn Phạm Vương rực rỡ ánh vàng, ánh sáng chiếu rõ từng chi tiết: Đầu ngón tay, đường cằm, xương quai xanh và đôi mày thanh tú như ngọc khắc.
Hắn như tiên nhân, mà cũng như ác ma!
"Đó là.. thủ đồ áo trắng của Bất Tử Tiên Chủ!"
Các vị khách tham dự kinh hãi, tiếng bàn luận rì rầm nhưng cố nén thật nhỏ, đa phần chỉ truyền âm với nhau.
"Không, giờ phải gọi là Bất Tử Ma Tôn mới đúng." một người nhìn về phía sứ giả Ma giới đang ngồi trên thượng tọa, hạ giọng thì thầm.
"Hắn làm sao dám đến tầng trời thứ ba mươi ba?" Một người khác thì vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc.
Sáu trăm năm trước, trong cuộc đạo tranh giữa Tiên giới và Ma giới, mọi cường giả cấp hoàng đều tham chiến. Trận chiến nổi tiếng nhất chính là đạo tranh tại Ngục Sơn. Khi đó, Cầm Hậu của Thượng Thanh dẫn đệ tử tham chiến. Thủ đồ áo trắng Thạch Phù Xuân lại phản bội ngay tại trận, hợp lực cùng Ma Hậu giết chết Cầm Hậu, khiến nàng ngã xuống Ngục Sơn. Tin tức chấn động khắp bốn giới, trở thành vết thương sâu sắc nhất của Tiên giới.
Cầm Hoàng và Cầm Mẫu sau khi mất đi ái nữ, đã dồn hết tình thương cho một hồ ly nhỏ vô danh. Nhờ đó, tộc Hồ Hương bỗng chốc một bước lên tiên, được xếp vào tiên ban, vượt xa đạo thống của các hồ tộc khác, trở thành câu chuyện thần tiên lưu truyền khắp bốn giới.
Hiện tại, buổi tiệc này là tiệc sinh thần của hồ nữ, đồng thời cũng là lễ nhận thân.
Mọi người thật sự không thể hiểu nổi, Bất Tử Ma Tôn đến đây làm gì? Hắn không biết mình chính là kẻ đã khiến Cầm Hoàng mất đi ái nữ sao? Cầm tộc sở dĩ có thể khoan nhượng Ma giới, là vì đạo tranh vô tình. Mỗi giới, mỗi vùng, mỗi đạo, dù muốn hay không, đều không thể đứng ngoài. Chết dưới tay đồng đạo bốn giới cũng được coi là một vinh quang.
Nhưng Thạch Phù Xuân phản bội Thượng Thanh Cung, chuyển sang tu ma đạo, đối với tiên tộc là tội không thể tha thứ!
"Họ Thạch kia!"
Tiểu Thái Tử nhận ra hắn.
Hắn mở to đôi mắt sáng, tức giận quát lớn: "Ngươi.. ngươi còn mặt mũi quay về đây sao?"
Tiểu Thái Tử đã một ngàn không trăm sáu mươi tuổi, chỉ nhỏ hơn Thạch Phù Xuân mười tuổi. Khi còn nhỏ, Tiểu Thái Tử từng rất ngưỡng mộ hắn, thường bám theo sau gọi "Tiểu Thạch Đầu ca ca", hoặc mỗi lần tức giận thì cả cung điện vang lên tiếng hét: "Đồ đá cứng ngắc, thối hoắc, lạnh lẽo, đáng ghét!"
Một người là con út của sư tôn, một người là đệ tử của sư tôn, tuổi tác xấp xỉ nhau nên mối quan hệ vô cùng kỳ lạ.
Dù phần lớn thời gian, Thạch Phù Xuân chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, như muốn nói: "
Nhóc con, chuyện nhảm nhí của ngươi đúng là nhiều không kể xiết."
Hắn vừa định trách mắng đối phương, thì chợt thấy phía sau thiếu niên xuất hiện một bóng người.
Tiểu Thái Tử hoàn toàn cứng đờ.
Câu nói ban nãy không phải ảo giác. Là thật.
Mẫu thân của hắn đã trở về!
Tiểu Thái Tử vừa mừng vừa sững sờ, định chạy ào tới, nhưng chưa kịp bước chân thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng xoảng. Tiểu hồ nữ va phải chiếc bàn, làm đổ chiếc bình rượu hương xoắn ốc. Dòng rượu màu vàng óng ánh tràn ra, thấm ướt đôi tay nhỏ bé mềm mại của nàng ta.
Cả người tiểu hồ nữ khẽ run lên.
Nàng đã trở về!
Thật sự đã trở về!
Cảm xúc trong lòng Cam Hương Nhi hoàn toàn đảo lộn. Nàng ta vừa muốn khóc lại vừa muốn kêu trời. Trong đầu nàng ta không ngừng lặp đi lặp lại:
Thật sự chỉ là mình nghĩ thoáng qua thôi mà! Thật sự!
Nàng ta đã cầu mong Cầm Phi Hồng mãi mãi đừng trở lại, đừng làm phiền cuộc sống yên ổn của nàng ta.
Ba trăm năm qua, nàng ta đã làm đúng theo lời bà ngoại dặn, thu mình nhẫn nhịn, hết lòng hiếu thuận hầu hạ Cầm Hoàng và Cầm Mẫu, thậm chí còn chu đáo hơn cả nữ nhi ruột của họ.
Cùng lúc đó, Cam Hương Nhi thường xuyên lui tới lãnh địa của tộc Cầm, hòa nhập với thế hệ trẻ, khiến họ tình nguyện gọi một tiếng "Hương Nhi tỷ tỷ". Ngay cả những bậc trưởng lão lớn tuổi trong tộc cũng không tiếc lời khen ngợi nàng ta là người khéo léo, giản dị, dễ gần, quả là một cô nương tốt.
Dù là nơi nàng ta sợ nhất – Thượng Thanh Cung, Cam Hương Nhi cũng cắn răng, cẩn thận lấy lòng các đệ tử, nhờ vậy mà biết được không ít bí mật.
Ví dụ như, tiểu thái tử không phải do Cầm Hậu sinh ra, mà là một thai tiên được đúc thành từ tâm huyết của đế hậu.
Nói như vậy, phải chăng Đế Hậu của một giới chưa từng đồng giường?
Phát hiện này khiến Cam Hương Nhi không khỏi vui mừng thầm trong bụng, bởi phần lớn trái tim nàng ta đã trao về phía Tiên Đế. Thế nhưng, Cầm Ngân Dạ lại là chỗ dựa của nàng ta ở tộc Cầm. Cam Hương Nhi đương nhiên cũng quyến luyến hắn, không nỡ rời xa. Chỉ cảm thấy trái tim mình như bị chia làm đôi, khiến nàng ta tiến thoái lưỡng nan. Nàng ta không khỏi thắc mắc, không biết bà ngoại mình làm cách nào để chế ngự được nhiều nam nhân đến thế, bởi chỉ hai người thôi cũng đã đủ làm nàng ta đau đầu.
"Rượu thơm thật."
Bên tai Cam Hương Nhi bỗng vang lên một giọng nữ mềm mại, ngọt ngào.
Nàng ta giật mình kinh hãi, lông hồ ly toàn thân như muốn dựng đứng.
Chiếc quạt thiền cánh mỏng của Quan Âm Thủy Nguyệt rung nhẹ, hương thơm dịu dàng lan tỏa khiến người ta say sưa. Theo động tác uống rượu của chủ nhân, chiếc quạt mỏng chạm nhẹ lên trái tim, ánh sáng lấp lánh len lỏi qua lớp sa mỏng. Quan Âm đội bảo quan, cổ đeo vòng ngọc, như đang nằm say ngủ trên đôi gò ngực trắng nõn của nữ nhân. Khung cảnh ấy phảng phất vẻ phong tình diễm lệ, ánh mắt thì vừa từ bi lại vừa đa tình.
"Đây là Cầm Tâm Tửu của tộc Cầm, chỉ khi có nữ nhi chào đời mới nỡ mời khách uống một ly."
Rượu đỏ sẫm thấm lên đôi môi, nàng nhìn về phía Cầm Hoàng và Cầm Mẫu, nở nụ cười nhẹ: "Không ngờ sau khi nữ nhi rơi xuống, mẫu thân lại sinh thêm một đứa nữa! Thật là chuyện vui khắp trời, đáng chúc mừng, đáng ăn mừng!"
"Rơi xuống cái gì!" Cầm Mẫu vui mừng bước tới, khoác lấy tay nàng: "Mẫu thân đã biết mà! Hồng Nhi, con chưa chết! Mau để mẫu thân nhìn con một chút!"
"Không cần nhìn, đúng là chưa chết."
Phi Hồng cầm chiếc quạt Quan Âm, nhẹ nhàng đẩy tay Cầm Mẫu ra.
Hai mẹ con bỗng chốc xa cách.
Cầm Mẫu sững người.
Đây rõ ràng là máu thịt của mình, vậy mà tại sao lại xa lạ đến thế này?
Phi Hồng khẽ lay cán quạt, từng hạt châu thơm mịn màng va chạm vào nhau, phát ra những tiếng vang trong trẻo.
Nàng mỉm cười nói: "Chỉ là có một con tiểu súc sinh chưa hóa hình, miệng thì ham ăn, gan lại lớn, trốn ở Ngục Sơn nhặt nhạnh, ăn mất nửa viên đạo châu của ta. Kết quả là ta không địch lại Ma Hậu và nghịch đồ, bị trấn áp sâu trong Ngục Sơn, xuyên thủng xương bả vai, bị khóa chặt suốt ba trăm năm không thấy ánh mặt trời. Chỉ chờ đạo châu được nuôi dưỡng đầy đủ, chúng sẽ rạch tim mà lấy ra. Ngọc Xích Ma Hầu, ngươi nói có đúng không?"
Ngọc Xích Ma Hầu, với tư cách là sứ giả đại diện Ma giới, nghe vậy liền ngồi đứng không yên. Hắn ta là người của Ma Hậu, nên hiểu rõ kế hoạch của bà ta, hoàn toàn trùng khớp với lời Cầm Hậu vừa nói.
Nói "đúng", chẳng khác nào thừa nhận Ma giới mang dã tâm sói lang, dùng Đạo Châu của người khác để tăng cường tu vi – một thủ đoạn cực kỳ thâm độc. Chính vì vậy, Ma Hậu mới âm thầm thực hiện, nếu để Tiên tộc biết, chắc chắn bọn họ sẽ tấn công Ma Hậu Cung ba ngày ba đêm không dứt. Nhưng nếu nói "không", liệu Cầm Hậu có lấy hắn làm kẻ khai đao đầu tiên không?
Ma Hậu và Ma Đế vốn thần bí khó lường, gần đây lại càng biệt tăm biệt tích. Những kẻ bề tôi như hắn ta muốn đoán thánh ý cũng đành lực bất tòng tâm.
Thực ra, nhiệm vụ tham dự yến tiệc lần này lẽ ra nên giao cho Bất Tử Ma Tôn Thạch Phù Xuân. Hắn mới là hành giả chính thức của Ma giới, một thân tu vi có thể trấn áp khắp chư hầu. Nhưng Bất Tử Ma Tôn lại quá ngỗ nghịch, hễ không vừa ý là mất tích, biến hóa còn khó lường hơn cả Ma Hậu và Ma Đế. Nếu chọc hắn không vui, hắn sẵn sàng đại khai sát giới, ngay cả người trong nhà cũng không tha!
Những năm qua, số ma tộc chết dưới tay Bất Tử Ma Tôn nhiều vô kể, thậm chí còn liên lụy ba vị Ma Hoàng và sáu vị Ma Hầu. Đám ma tộc bắt đầu nghi ngờ hắn là nội gián do Tiên tộc cài vào!
Cuối cùng, đến cả Ma Đế cũng đành bất lực, phải lên tiếng căn dặn: "Đừng làm Ma Tôn mất hứng. Những việc có thể tự giải quyết thì tự làm!"
Ngọc Xích Ma Hầu chỉ biết thở dài chán nản.
Thời buổi này, làm một ma tu quả thật chẳng dễ dàng. Bên trên thì có Ma Đế chẳng buồn quản sự, Ma Hậu thích gây rối, lại thêm một Ma Tôn bạo lực, nóng nảy, đến cả người nhà cũng chẳng nể tình!
Ngọc Xích Ma Hầu sống chen chúc giữa những khe hở quyền lực, từ lâu đã luyện được kỹ năng đổ trách nhiệm đạt đến đỉnh cao. Hắn ta giật mình, giận dữ lớn tiếng chỉ trích: "Lại có chuyện này sao? Trên đời này, ai dám to gan xâm phạm Đạo Châu của Cầm Hậu chứ?"
Chết đạo hữu, không chết bần đạo!
Dù sao cũng là con hồ ly kia gây họa, Cầm Hậu muốn trừng trị thì cũng phải bắt đầu từ nó trước!
Còn việc cuối cùng Ma giới có bị vạ lây không.. Ngọc Xích Ma Hầu liếc mắt nhìn về phía cánh cửa son đỏ rực ở Cầm Sắt Cung, lòng dâng trào tuyệt vọng. Đáng hận là hắn ta ngồi quá sâu bên trong, muốn chạy trốn cũng chẳng dễ dàng gì! Hắn ta hạ quyết tâm phải giữ vững tinh thần, đợi đến khi bọn họ đánh nhau, hắn ta sẽ lẻn đi trong âm thầm!
Cầm Mẫu vội vàng lên tiếng: "Chuyện này chúng ta đã rõ, là Hương Nhi không hiểu chuyện, nó đã biết lỗi rồi, sẽ cho các ngươi một lời giải thích thỏa đáng!"
"Giải thích sao?"
Phi Hồng ung dung đùa nghịch chiếc quạt, ánh mắt hạ thấp, nụ cười nhẹ nhàng, phong thái tao nhã như Quan Âm trên mặt quạt, thanh khiết và đoan trang.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Những chiếc đèn lưu ly treo bốn phía cung điện lần lượt vỡ tung, ánh nến hốt hoảng bùng lên, thi nhau chạy trốn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Những chén rượu bằng vỏ sò chứa đầy hương tửu cũng nát vụn, rượu vàng tan thành tro bụi bay khắp không trung.
Không gian lặng ngắt như tờ.
Thế nhưng, Phi Hồng vẫn dịu dàng mỉm cười, nhẹ nhàng vung chiếc quạt tròn trong tay.
"Không biết là lời giải thích thế nào đây? Có phải mời Cầm Phi Hồng ta uống rượu mừng của một con tiểu súc sinh chăng?"
Mọi người đồng loạt giật nảy mình, mí mắt điên cuồng co giật.
Đến rồi!
"A! A! A!"
Cam Hương Nhi bị hành động bất ngờ của nàng dọa sợ đến run rẩy, hét lên chói tai, cuống quýt trốn ra phía sau Cầm Ngân Dạ. Thủ đoạn bá đạo vô song ấy khiến nàng ta không khỏi nhớ đến ngày kinh hoàng nhất đời mình – chính nữ nhân này, với nụ cười trên môi, đã chặt đứt bảy cái đuôi của nàng ta!
Khuôn mặt đỏ hồng của Cam Hương Nhi bỗng chốc tái nhợt, toàn thân run lẩy bẩy.
Phi Hồng thì thản nhiên chọn một chiếc bàn ngọc mà nàng cảm thấy vừa mắt nhất, nghiêng người tựa vào. Vạt áo phía sau của nàng trễ xuống, để lộ xương bả vai bị xuyên thủng, máu khô loang lổ chưa lành hẳn, trông vô cùng kinh hãi.
Hệ thống âm thầm nghi ngờ nàng cố ý.
Bởi ngay phía sau eo và hông nàng, không ai khác chính là "lão oan gia*" của nàng suốt 300 năm qua nam phụ Phật tử, người được mệnh danh là thanh thoát và anh tuấn nhất trong Nhị Thập Tứ Chư Thiên.
*Oan gia: Có nghĩa như người thương, người tình ấy.
Ba trăm năm qua, tuy hệ thống chưa bị nhốt vào "phòng tối", nhưng nó vẫn thường xuyên nghe ký chủ lẩm bẩm: "Nếu có thể nhìn thấy bản hoàn chỉnh 'Thoát Xác' của Phật tử bạo dạn kia thì tốt quá, không thì nghe tiếng ve của hắn cũng được."
Tóm lại, hệ thống đã hoàn toàn mất khả năng bình thản khi nhìn thấy những từ như "Thoát Xác" hay "Tiếng Ve".
Ưu Đàm: "..."
Thí chủ, như vậy là quá đáng rồi.
Chỗ ngồi thì nhiều, sao thí chủ cứ phải ngồi đúng cái bàn mà tiểu tăng đang dùng? Dù tiểu tăng biết rằng thí chủ rất lợi hại, bữa ăn miễn phí của Tiên Cung này chắc chắn cũng chẳng ai dám thu của thí chủ, nhưng thí chủ ngồi như vậy, chắn hết cả tầm mắt, khiến tiểu tăng không thể chuẩn bị tinh thần để bất cứ lúc nào cũng có thể chuồn đi!
Còn nữa, thí chủ, làm ơn mặc lại y phục cho chỉnh tề. Tà áo của thí chủ đã trượt xuống tay tiểu tăng rồi! Dù tiểu tăng không nhìn thấy gì, nhưng không thể vì thế mà thí chủ ức hiếp một hòa thượng chân chất như tiểu tăng được!
Phật tử Ưu Đàm ngẩng cằm, chìm vào suy tư.
Cái vải này..
Cảm giác này..
Nàng mua ở đâu vậy?
"Khụ!"
Sư phụ thủ tọa bên cạnh khẽ ho một tiếng.
Thằng nhóc, tay ngươi đang làm gì vậy? Còn dám sờ vào tà áo người ta? Có phải muốn chép phạt mười ngàn lần Phật quy không hả?
Vị sư phụ thủ tọa đang định nhắc nhở đệ tử phải kiềm chế một chút thì bắt gặp ánh mắt của nữ tử kia khẽ liếc về phía sau. Tấm quạt lụa mỏng như cánh ve che hờ đôi môi đỏ thắm, mơ hồ phảng phất, tựa như mang theo một nỗi niềm khó nói, vừa như muốn kể, lại vừa như ngập ngừng giữ lại.
Gương mặt Bồ Tát, xương đào thơm ngát.
Thủ tọa bỗng dưng cảm thấy.. tu hành để làm gì? Sương gió mặn mòi sao sánh được với đất hương mềm mại!
Ưu Đàm, đôi mắt mù lòa, dựa vào thính lực xuất chúng của mình, nhận ra được vị sư phụ thủ tọa đang khẽ run tay áo, lại run chân, cứ như chỉ thiếu mỗi việc cởi dép ra gõ lên sàn để bình tâm.
Ưu Đàm: "?"
Làm gì thế?
Thủ tọa vội vàng đi ra khỏi cửa nên quên mang theo chuỗi tràng hạt, thế là liền giơ tay lên, chậm rãi sờ một cái lên cái đầu trọc bóng loáng của Ưu Đàm, cố gắng hết sức tưởng tượng đây là cảm giác của tràng hạt.
Ngã phật từ bi!
Phật pháp vô biên!
Ta, Thích Thiền Nguyệt, đã thành thủ tọa, chỉ cách một bước nữa là kế thừa Phạm Cung, nhất định không thể bị sắc đẹp mê hoặc!
Ưu Đàm: "?"
Thủ tọa trầm giọng nói, đầy vẻ từng trải: "Ưu Đàm, đầu hơi bị nhờn rồi đấy. Tí về nhớ gội sạch đi."
Ưu Đàm: "?"
Thủ tọa, người đang xúc phạm cái đầu trọc sạch sẽ mà ngày nào ta cũng gội một lần, hay là đang coi thường kỹ thuật gội đầu thượng thừa của ta đây?
Hừ, cái tính nóng nảy của lão tử không nhịn nổi đâu!
Ưu Đàm còn chưa kịp mở miệng mắng thì đã bị thủ tọa đè xuống.
Thủ tọa truyền âm: 'Đừng lên tiếng, oan gia nhỏ của ngươi chuẩn bị tung chiêu lớn rồi.'
Ưu Đàm lập tức thay đổi sắc mặt, khăn trắng che mắt, vẻ ngoài trở lại điềm tĩnh và cao quý: 'Thủ tọa, giữa ta và đạo hữu Cầm chỉ là tình tri kỷ của núi cao nước chảy, khó tìm được bạn hiểu lòng, ngài nghĩ đi đâu vậy!'
Thủ tọa "ồ" một tiếng, cũng đáp lại với dáng vẻ cao quý và lạnh lùng: 'Tri kỷ mà cởi áo giữa công chúng sao? Hay thật.'
Ưu Đàm: "..."
Ta đã nói rồi, đó chỉ là thói quen chiến đấu! Thay một bộ pháp y đắt đỏ trước khi đánh nhau thì sao nào!
Hòa thượng thì không được có tiền để khoe à?
Trong khi thầy trò đang đấu khẩu qua lại, cục diện trên sân lại càng trở nên căng thẳng.
"Cầm nương nương, chẳng phải người nói sẽ cho ta một lời giải thích sao? Giải thích đâu rồi?"
Phi Hồng vừa dứt lời, cả bốn phía đều bừng lên những phản ứng khác biệt.
Cầm mẫu vốn là nữ tử thuộc tộc Sắt, tính tình nhu mì, kính cẩn. Dẫu tu luyện vạn năm cũng chỉ đạt đến phẩm bậc Tiên Quân. Dù phu quân là thiên đế, bà vẫn không thể đảm đương được vị trí Thiên hậu, vì vậy cả ba mươi ba tầng trời đều gọi bà một tiếng "Cầm nương nương".
Danh xưng này ai gọi cũng không lạ, ngay cả Cầm Hoàng thỉnh thoảng cũng trêu đùa, cố ý gọi vài tiếng để chọc ghẹo thê tử. Nhưng việc nữ nhi ruột cũng gọi là "Cầm nương nương" thì khiến các vị tiên không thể không liên tưởng đến cảnh hồ ly nhỏ Cam Hương Nhi quấn quýt bên Cầm mẫu, miệng ríu rít gọi một tiếng "Cầm nương nương" đầy thân mật.
Hiện giờ, hồ ly nhỏ đã đổi cách xưng hô, gọi bà là "mẫu thân". Ngược lại, nữ nhi ruột không gọi "mẫu thân", lại gọi là "Cầm nương nương". Hai sự việc đặt cạnh nhau, quả thực kỳ lạ đến cực điểm!
"Con, con vừa gọi ta là gì vậy? Ta.. ta là mẫu thân của con mà! Con không nhận mẫu thân sao?"
Cầm mẫu lập tức đỏ hoe mắt, dáng vẻ yếu đuối như sắp khóc.
Bà thực sự bị cách xưng hô lạnh nhạt này làm cho sợ hãi!
Bà từng sinh ba trai một gái, tất cả đều là tiên thai thanh khiết, đối xử với bà hiếu thuận, kính cẩn, chưa từng trái lời.
Cầm Hoàng quát lớn: "Phi Hồng! Sao con còn không mau xin lỗi mẫu thân con! Con đã rơi vào vòng luân hồi nhiều năm, toàn là Hương Nhi bầu bạn bên mẫu thân con, làm bà ấy vui vẻ. Dẫu cho nó có lỗi lớn đi nữa, con cũng nên nể tình sáu trăm năm qua mà bỏ qua chứ!"
Phi Hồng dịu dàng cất lời, thanh âm êm ái mà mỉa mai: "Lại là hai chữ tình thân ấy à? Phụ hoàng, luận điệu này của người, thật nhàm chán."
"Ba trăm năm trước tại Ngục Sơn, ta phá vây mà thoát, thương tích đầy mình. Vậy mà lúc ấy, ba vị Tiên Hoàng Ngọc Lâu, Ngân Dạ và Hàn Sơn lại vui vẻ cùng thủ phạm chính trở về Hương Âm Sơn chúc thọ! Ta chỉ lấy lại viên đạo châu của mình, đã bị bọn họ mắng là kẻ lòng dạ độc ác! Ngươi xem, tình nghĩa vạn năm giữa ta và bọn họ, hóa ra không bằng ba trăm năm đồng cam cộng khổ. Nay tình nghĩa sáu trăm năm thì tính là cái gì chứ?"
Hệ thống: Đây chính là kiểu "không một câu tục tĩu, nhưng toàn bài đều là chửi người"?
"Cầm Phi Hồng!"
Cầm Ngân Dạ không thể nhịn được nữa, quát lớn: "Đạo châu của ngươi đã lấy, bảy đuôi cũng chặt, để chuộc tội, Hương Nhi đã chặt một tay bồi thường cho ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa? Chuyện gì cũng phải chừa đường lui cho người ta chứ!"
Phi Hồng cười nhạt: "Cái cánh tay bị chặt đó đâu? Đưa ta xem thử xem!"
Cầm Ngân Dạ nghẹn họng không nói được gì.
Cánh tay của Cam Hương Nhi run rẩy, siết chặt lấy vạt áo của nam nhân bên cạnh.
Cầm Ngân Dạ siết tay nàng ta, trầm giọng nói: "Cánh tay ấy đã được nối lại rồi, nhưng đau đớn lúc đó, nàng đã phải chịu rồi!"
"Xoẹt!"
Máu bắn tung tóe.
Cầm Ngân Dạ kinh hoảng thét lớn, máu không ngừng tuôn ra từ chỗ cánh tay vừa bị chặt đứt.
"Cầm Phi Hồng, ngươi làm cái gì vậy?"
Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ, chiếc quạt Quan Âm đã quay trở lại tay Phi Hồng. Nàng khẽ phe phẩy, động tác mang theo vẻ quyến rũ: "Ngân Dạ Tiên Hoàng, ngươi nổi giận như vậy làm gì? Chẳng qua chỉ là một chút đau đớn thoáng qua, chặt tay rồi nối lại là xong thôi mà!"
Một buổi yến tiệc nhận thân tốt đẹp trước mắt bỗng biến thành trò hề huynh muội tương tàn. Các cường giả của Tứ Giới đều đang quan sát, khiến Cầm Hoàng, người vốn luôn giữ thể diện, không khỏi nhức đầu. Ông nghiêm khắc quát lớn: "Hồng Nhi! Đủ rồi! Ngươi khiến ca ca ngươi bạc đầu chưa đủ hay sao-"
Lời nói vừa ra đến đây, ông cố gắng nuốt xuống nỗi nhục nhã này, ngữ khí thêm phần nghiêm khắc: "Đến đây là chấm dứt! Ngồi xuống, không được làm loạn thêm nữa!"
Cầm Hoàng vừa dứt lời, một đạo chiếu lệnh xuất hiện quanh người Phi Hồng. Với uy quyền của Cầm Hoàng, ông buộc nàng phải ngồi xuống cho đến khi buổi tiệc sinh nhật kết thúc.
Phi Hồng cười nhạt, ánh mắt đầy chế giễu: "Cầm Hoàng, ngài già rồi, chiếu lệnh cũng đã lỗi thời rồi."
Nàng nhẹ nhàng vuốt qua mặt quạt. Ánh sáng từ quạt Quan Âm lung linh như nước trăng, khẽ lay động khi đầu ngón tay nàng lướt qua đôi môi đầy đặn của Quan Âm.
Nàng khẽ nói: "Hãy nghe lệnh của tân hoàng. An tọa, im lặng."
Từ quạt Quan Âm vang lên một giọng nói thanh thoát, như vọng từ hư không: "An tọa, im lặng."
Quy tắc lập tức áp xuống. Cầm Hoàng bị giam trong ánh sáng, bị ép phải ngồi xuống, há miệng muốn nói nhưng không thể phát ra dù chỉ một lời.
Cầm Mẫu vỗ mạnh vào chiếc lồng tằm, hoảng hốt kêu lên: "Ngươi, ngươi làm cái gì thế? Mau thả phụ thân ngươi ra ngay!"
Tiểu Thái Tử đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy mơ hồ, như lạc vào màn sương mờ.
Sao lại thành ra thế này? Không phải mẫu thân đã trở về rồi sao? Theo lý mà nói, đây lẽ ra phải là chuyện vui mừng cả gia đình đoàn tụ. Nhưng tại sao mẫu thân vừa về đã muốn chặt đứt cánh tay của nhị cữu cữu, còn phong ấn cả ngoại công?
"Mẫu thân, người làm sao vậy?" Tiểu Thái Tử lo lắng hỏi, tay kéo lấy một góc vạt áo màu lam thanh của nàng: "Có phải tâm ma nhập thể rồi không?"
Hắn quay đầu, gấp gáp kêu lên: "Phụ thân, người mau nhìn mẫu thân đi!"
Vạn Cổ Tiên Đế với dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng như một quyển thanh quy cổ kính, nhàn nhạt đáp: "Đừng kéo, hai mắt ta vẫn đang nhìn đây. Làm sao? Ngươi lên đó cũng chỉ là mang thêm món khai vị cho mẫu thân ngươi thôi. Tốt nhất là ngồi yên đi."
Tiểu Thái Tử: "..."
Tại sao phụ thân luôn có thể khiến người khác nghẹn lời vào những lúc quan trọng như vậy?
Cầm Hoàng vốn rất yêu thương cháu trai, Tiểu Thái Tử cũng không thể làm ngơ. Hắn vội vã chạy lên phía trước: "Mẫu thân, người có oan khuất gì-"
Quan Âm trên chiếc quạt khẽ liếc hắn một cái.
"Đồ vô dụng, câm miệng cho lão nương."
Một đạo pháp lệnh lập tức định trụ Tiểu Thái Tử tại chỗ.
Vạn Cổ Tiên Đế khẽ nhếch môi: "Đến món khai vị cũng không bằng."
Hắn bình thản đánh giá: "Mất mặt tiên giới."
Đám tiên đứng gần Tiên Đế lặng lẽ dịch xa ra một chút.
Miệng lưỡi của Tiên Đế quả thật độc, trước nay vẫn vậy, ngay cả nhi tử cũng bị ví như một món khai vị. Thế thì bọn họ, chẳng phải chỉ là những mẩu thừa của món ăn sao?
Đám tiên bất giác cảm thấy tim mình như vừa bị bắn một mũi tên đau nhói.
"Được rồi, những ai cần im lặng thì im lặng đi. Giờ chúng ta hãy nói về chuyện giải thích."
Phi Hồng nhấn mạnh hai chữ "giải thích".
Xung quanh không ai dám lên tiếng.
Ánh mắt Phi Hồng rơi vào Cam Hương Nhi.
Lúc này, vị trí đứng của nàng ta khá vi diệu: Thân mình nghiêng về phía Cầm Ngân Dạ, nhưng ngón tay lại lén kéo lấy góc áo của Cầm Mẫu.
Cầm Mẫu vốn là người yếu đuối, xưa nay đều được trượng phu cùng con cái che chở. Đôi khi bà cũng cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy mình thật vô dụng. Nhưng Cam Hương Nhi lại ỷ lại bà, tôn sùng bà, khiến bà có cảm giác rất khác biệt. Sáu trăm năm qua, bà đã quen coi con hồ ly nhỏ này là người nằm dưới sự che chở của mình, nên dĩ nhiên bà không thể trơ mắt nhìn Hương Nhi chết dưới tay nữ nhi mình.
Cầm Mẫu mím môi, chậm rãi nói: "Mẫu thân biết con ấm ức, nhưng Hương Nhi có thể bồi thường, nàng đều đã bồi thường rồi."
"Thật vậy sao?"
Phi Hồng cười nhạt, ánh mắt nửa như cười, nửa như không: "Chưa chắc đâu."
Phi Hồng khẽ cong mắt, nở nụ cười nhẹ: "Ta nghĩ Ngân Dạ Tiên Hoàng chưa kể với các người. Khi ta giao chiến với họ, con tiểu súc sinh này vì muốn chống lại ta đã ném ra không ít bảo vật. Người đoán thử xem là gì?"
"Nào là Giám Thiên Kính thì khỏi nói, còn có Ô Kim Long Đản Thạch, Châu Lung Tông, Thanh Linh Đài. Được thôi, những thứ này là con trai người tặng ta, không tính. Nhưng còn bộ Giáng Hạc Y và chiếc quạt Bồ Tát Cúi Mày Chạm Vàng thì sao? Chẳng lẽ ba trăm năm trôi qua, Tiên giới đã có tục lệ người chết cả của hồi môn cũng phải chuyển tay rồi à?"
"Ta đã rời Tiên giới quá lâu, người kể ta nghe chút về phong tục mới đi, để tránh phạm phải điều cấm kỵ, chọc giận mọi người."
Cầm Mẫu sửng sốt, mắt mở to, miệng lắp bắp.
"Cái này.. cái này đúng là không kể cho ta biết.."
"Còn nữa, nào là Ngạo Đỏ Liên từ Dao Đài Ngân Khuyết, Kiếm Trảm Bất Động Minh Vương, Chuông Kiếp Sơ, Thiền Sơ Phạn Thiên. À, suýt quên, còn có cả một đạo Chiếu Lệnh Không Chữ." Phi Hồng nheo mắt, ánh nhìn như dòng nước cuộn xoáy: "Người tìm những bảo vật này từ đâu ra vậy? Ta không hề biết trong Tứ Giới còn có pháp khí giống y hệt nhau đấy!"
Cam Hương Nhi tái mặt, trong lòng còn chút may mắn mong giữ được bí mật, bởi nàng sợ làm Cầm Hoàng và Cầm Mẫu ác cảm với mình. Nhưng giờ đây, khi Phi Hồng công khai vạch trần, nàng ta chẳng thể giấu giếm nổi nữa!
"Bịch!"
Nàng ta quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân Cầm Mẫu, khóc lóc: "Mẹ nuôi, con.. con thật sự không cố ý! Đó là mấy món tiên khí tự nhận chủ, con xua thế nào cũng không đi!"
"Mẹ nuôi, mẹ nuôi, người tin con đi, hu hu! Con thề, con thật sự không hề muốn chiếm làm của riêng! Con chỉ giữ hộ tỷ tỷ, đợi tỷ tỷ trở về rồi con trả lại mà, hu hu!"
Phi Hồng khẽ dùng quạt che môi, nụ cười mỉa mai không hề che giấu: "Thật là trùng hợp quá. Phật bài của Phật Tử vốn được đặt yên ổn trên chín tầng trời, vậy mà bị một con hồ ly trộm mất. Ngươi nói xem, liệu con hồ ly đó có phải cũng nghĩ rằng mình chỉ đang giữ hộ người ta, đợi ngày nào đó sẽ trả lại không? Ôi chao, đúng là lòng tốt làm hỏng chuyện! Ta thật thương cho Phật Tử, chỉ vì con hồ ly đó mà lỡ dở mất trăm năm tu hành, đến nỗi thắt lưng cũng gầy rộc đi trông thấy."
"À đúng rồi, con hồ ly đó còn dùng Phật bài để giúp Phật Tử chắn một đòn của ta, nhờ thế mà sống sót, chật vật lắm mới cầm cự được ba trăm năm. Hóa ra làm việc thiện thật sự sẽ được hồi báo!"
Ưu Đàm: "..."
Nói thì nói cho tử tế, lôi thắt lưng của lão tử vào làm gì? Cứ như thể ngươi đã đích thân sờ thử rồi ấy!
Có bản lĩnh thì nhắm mắt lại mà thử xem lưng của ta có bao nhiêu đường gân xanh đi!
Thủ tọa nhìn sang hắn, ánh mắt đầy vị chua chát như muốn nói: Ngươi tiêu rồi! Không sạch sẽ nữa! Chờ về sao chép kinh thư đi nhé!
Chưa hết, tên Ma Tôn áo trắng, kẻ luôn như cái bóng phía sau Cầm Ngân Dạ, cũng khẽ nâng mí mắt nhìn: Hay lắm, hòa thượng kia! Ngươi xong đời rồi! Chuẩn bị bị lột da đi!
"..."
Diễn biến đã tới mức này, Cầm Mẫu hoàn toàn không thể ngờ được. Bà hoảng hốt đến mức tinh thần rối loạn, không biết phải làm thế nào.
Cam Hương Nhi lại càng tuyệt vọng hơn, nắm chặt lấy tay Cầm Mẫu, khóc lóc thảm thiết: "Mẹ nuôi! Mẹ nuôi!"
Cầm Mẫu đau lòng trách móc: "Hương Nhi, sao con lại dám động vào những thứ đó?"
"Mẹ nuôi! Con biết sai rồi, hu hu! Con không dám nữa, thật sự không dám nữa! Mẹ nuôi, người đánh con, mắng con thế nào cũng được, con thật sự sẽ sửa mà!"
Cầm Mẫu vốn mềm lòng, bị Cam Hương Nhi khóc lóc một hồi, lại có chút không nỡ. Bà nhỏ giọng nói: "Hồng Nhi, những pháp khí đó không phải đã trả lại con rồi sao? Con xem, nó cũng không dám nữa.."
Cách xử lý xưa nay của Cầm Mẫu luôn là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Trong mắt bà, tiên tộc thọ mệnh dài, thân phận lại cao quý, cần gì phải so đo quá nhiều?
"Có vẻ là không dám thật."
Phi Hồng cầm chiếc quạt Bồ Tát trong tay, khẽ lười biếng phe phẩy, để làn sương mỏng từ lư hương trên án bàn tỏa ra bao phủ lấy dung nhan nàng. Mọi cảm xúc trên gương mặt dường như được che giấu bởi một tầng sa nhẹ.
Giọng nàng hờ hững mà uể oải: "Thế thì để nàng ta phát lời thề đi. Ngoài những thứ đó ra, tuyệt đối không còn lấy bất kỳ thứ gì của ta nữa. Nếu không-"
"Ta sẽ diệt cả tộc để xoa dịu mối hận trong lòng!"
Lời tuyên bố rắn rỏi, đanh thép như chém xuống bàn.
Ngay lập tức, từ vị trí cuối tiệc, tộc trưởng Hồ tộc bất ngờ đứng bật dậy.
"Tiên hậu! Cái gọi là Hương Hồ tộc kia, từ ba ngàn năm trước vì lòng tham vô độ đã đánh cắp Thất Thiên Hương Quả, loại quả ngàn năm mới kết một lần của chúng ta. Tội ác tày trời, cả tộc ấy đã bị chúng ta lưu đày! Hồ tộc chúng ta tuy không phải chính thống tiên gia, nhưng cũng tự biết liêm sỉ, không thể nào đồng hành với bọn họ! Xin Tiên hậu đừng nhập nhằng Hồ tộc chúng tôi với Hương Hồ tộc kia!
Hồ tộc chúng ta tu đạo mê hoặc, Hương Hồ tộc thì tu đạo trộm cắp. Đạo không giống, đường cũng chẳng chung!"
Cam Hương Nhi bị nói đến mức hai má nóng bừng, đỏ rực.
Tộc Hương Hồ của nàng ta sao lại thành tu đạo trộm cắp được? Rõ ràng là đạo châu trong cơ thể nàng hấp dẫn những pháp khí kia tự tìm đến! Chẳng qua nàng ta thấy để chúng nằm đó lạnh lẽo thì tội nghiệp, nên mới trò chuyện cùng chúng vài câu. Thế cũng không được sao?
"Đồng ý!"
Phi Hồng khẽ gật đầu.
Tộc trưởng Hồ tộc thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ Tiên hậu rộng lượng! Hồ tộc chúng tôi nguyện vì Tiên hậu mà muôn chết không từ!"
Phi Hồng cong môi, nụ cười đầy ẩn ý: "Biết điều như vậy, thật đáng yêu."
Ánh mắt nàng lướt qua Tiên Đế, người từ đầu đến cuối vẫn giữ phong thái "bức tường hoa" số một của Tiên giới.
"Vậy thì, thề đi."
Phi Hồng cất lời.
Cam Hương Nhi nhìn Cầm Mẫu, rồi lại nhìn Cầm Ngân Dạ.
"Con ngoan, mau mau thề đi."
Cầm Mẫu nhẹ nhõm hẳn. Bà đã cố gắng xoay xở bao lâu nay, cuối cùng cũng thấy hai đứa trẻ chịu hòa giải.
Cầm Ngân Dạ cũng khẽ gật đầu đồng tình.
Cam Hương Nhi cắn chặt môi. Nàng ta đã sống ở Tiên giới được sáu trăm năm, tất nhiên biết rằng lời thề không thể tùy tiện nói ra. May mà bà ngoại từng dạy nàng một chiêu, Cam Hương Nhi hít sâu một hơi, rồi cất giọng:
"Ta, Cam Hương Nhi, tuyệt đối chưa từng trộm đạo cầm của tỷ tỷ! Nếu nói sai, thì xin tộc ta diệt vong, không bao giờ được luân hồi!"
Trong lòng Cam Hương Nhi chỉ công nhận tỷ tỷ ruột Cam Yêu Nhi, nên lời thề này nàng đã khéo léo tráo đổi khái niệm thành công.
Khi nàng ta còn đang đắc ý, Phi Hồng đột nhiên thở dồn dập, lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt.
"Hay! Hay cho câu tộc ngươi diệt vong, không bao giờ luân hồi! Quả thật là một lời thề tuyệt vời đến mức không thể nào tuyệt hơn nữa!"
"Ta thích nhất là giúp người hoàn thành ước nguyện đấy!"
Nàng ngửa đầu cười lớn, tiếng cười điên cuồng đến mức khiến cả tượng Bồ Tát trên quạt cũng nhiễm tà khí.
"Truyền lệnh của ta: Tộc Hương Hồ đã trộm đạo cầm Hương Lâm Bát Tiết của ta, không chịu hối cải. Tội lớn không thể dung thứ, lập tức tru diệt toàn tộc, xóa tên, diệt đạo, mãi mãi không được luân hồi! Thi hành ngay lập tức!"
* * *