Sau khi Mã Lễ Ngạo vẽ ra gia vị nướng đặc chế, Vương Khiếu Hổ mới biết năng lực của đại ca mà bản thân vừa nhận thật sự là vẽ gì được đó, có thể so với "Thần bút Mã Lương".
Sau đó cậu ta vui đến phát khóc.
"Móa nó chứ mình thật có bản lĩnh mà! Hu hu hu! Cha mẹ! Hai người có nhìn thấy không? Đại ca con vừa mới nhận là Thần bút Mã Lễ Ngạo đấy! Chỉ cần con đi theo anh ấy khẳng định có thể qua cửa thứ nhất, tiền thuốc men của hai người không phải lo nữa rồi! Hu hu hu!"
Mã Lễ Ngạo đi qua vỗ vỗ bờ vai của cậu ta: "Cẩn thận chút, đừng rơi nước mắt vào thịt thỏ! Bắt thỏ cũng không dễ đâu."
Vương Khiếu Hổ lập tức vội vàng lau nước mắt, nhưng đôi tay run rẩy vẫn tiết lộ sự kích động của cậu.
Chờ khi Vương Khiếu Hổ xé chiếc chân thỏ đã nướng vàng ươm thơm ngào ngạt nộp lên cho đại ca nhà mình, cậu ta còn cảm thán một câu: "Hồi còn bé lúc em xem Thần bút Mã Lương cũng muốn có được năng lực này, chỉ cần vẽ ra một ngọn núi vàng thì em chính là tỷ phú rồi! Tiếc là em vẽ xấu lắm, ngay cả đường thẳng cũng không vẽ nổi chỉ vẽ ra Tứ Bất Tượng thôi."
"Chỉ có cao thủ vẽ tranh như anh mới xứng có được loại năng lực đặc biệt lợi hại như thế này!"
Bàn tay vươn ra tiếp đùi thỏ của Mã Lễ Ngạo hơi dừng một chút, nhưng rất nhanh cậu lập tức thản nhiên gật gật đầu: "Cậu nói đúng."
Nhất định là sự chân thành cùng cố chấp chảy xuôi ở trong máu cậu cuối cùng đã được đáp lại
[ "Cậu nói đúng" cái quần què! Tôi sẽ ở đây nhìn xem đến lúc Vương Khiếu Hổ biết được trình độ vẽ tranh thật sự của đại ca nhà mình sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào!]
[Ngồi đợi lật xe +1.]
Mà ngay khi Mã Lễ Ngạo vừa ăn xong cái chân thỏ nướng thơm ngon kia, cậu nghe thấy thanh âm nhắc nhở từ
trò chơi.
[Bạn đã sử dụng chân thỏ biến dị nướng phẩm chất tốt. Sinh mệnh +10, Linh lực +2.]
Mã Lễ Ngạo gật gật đầu, quả nhiên ăn uống có thể bổ sung giá trị sinh mệnh cùng linh lực, nếu vậy để bảo đảm khả năng sống sót cùng lực công kích, xem ra nhiệm vụ tiếp đó là phải độn hàng rồi.
Lúc này Vương Khiếu Hổ ở bên cạnh cũng ngạc nhiên kêu lên: "Anh, trò chơi vừa nhắc nhở em sinh mệnh +5, linh lực +1! Em bởi vì gặp mưa mà sinh mệnh đã giảm xuống 60, bây giờ lại thành 65 rồi!"
Mã Lễ Ngạo hơi dừng lại ngẩng đầu lên nhìn cậu ta: "Cậu lặp lại chính xác lời nhắc nhở của trò chơi xem? Giá trị mà hai chúng ta được cộng thêm không giống nhau."
Vương Khiếu Hổ hơi sửng sốt, sau đó ngoan ngoãn mà báo lại lời trò chơi nhắc nhở mình.
Mã Lễ Ngạo phát hiện lời nhắc nhở của cậu ta là "Thịt thỏ biến dị nướng phẩm chất bình thường", hơi khác so với "Thịt thỏ biến dị nướng phẩm chất tốt" của cậu.
".. Lúc nướng thỏ cậu đã nghĩ gì thế?"
Vương Khiếu Hổ vô cùng ngay thẳng: "Em chỉ nghĩ chân thỏ nhất định phải nướng cẩn thận, bởi vì sẽ để cho anh ăn. Em ăn phần thân là được rồi. Đầu thỏ không ăn được, chỉ cần nướng sơ sơ thôi."
Mã Lễ Ngạo cũng hơi câm nín giật giật khóe miệng. Nhưng đồng thời cũng có thể xác định là phẩm chất đồ ăn khác nhau sẽ cộng thêm điểm không giống nhau.
Để chứng minh điều này, Mã Lễ Ngạo còn để cho Vương Khiếu Hổ ăn đùi thỏ.
Vương Khiếu Hổ thành thật ăn, quả nhiên sinh mệnh +10, linh lực +2.
Vương Khiếu Hổ thật hưng phấn: "Anh, như vậy thì chúng ta chẳng phải là có thể vẫn luôn bổ sung sinh mệnh cùng linh lực rồi sao? Về sau lúc chiến đấu chỉ cần có đồ ăn, chỉ cần không phải là một đòn mất mạng thì chúng ta sẽ có thể trụ được nha!"
Vương Khiếu Hổ mới nói được một nửa đã thấy lão đại đang dùng ánh mắt quả nhiên đầu óc không thông minh lắm để nhìn cậu. Mã Lễ Ngạo cũng không trực tiếp chẹn họng cậu, chỉ bảo cậu ăn hết cả một con thỏ nướng.
Lúc mới đầu Vương Khiếu Hổ còn cảm thấy đại ca thật tốt, nhưng ăn được một nửa cậu ta rốt cuộc nuốt không nổi nữa. Cậu cảm thấy bụng rất trướng, nhưng sinh mệnh của cậu chẳng những không tăng mà thậm chí còn giảm bớt.
Lúc này Mã Lễ Ngạo mới nhướng mày mà nhìn cậu: "Đây là một thế giới chân thực, thân thể của chúng ta cũng là chân thực. Đã là thật thì nếu con người vẫn cứ luôn liên tục ăn sẽ bị vỡ bụng."
Vương Khiếu Hổ: "..."
"Hơn nữa còn sẽ bị béo lên."
"Nếu béo lên sẽ xuất hiện triệu chứng tam cao, nhưng so với tam cao càng đáng sợ hơn chính là ăn nhiều dễ bị đau dạ dày lại còn không thể chạy nhanh. Cậu ăn nhiều như vậy là để tìm đường chết à?"
Vương Khiếu Hổ: "..."
Mã Lễ Ngạo dùng lá cây bọc một cái chân thỏ cùng ba miếng thịt thỏ nướng còn lại bỏ vào trong túi áo mưa, đưa ra lời tổng kết: "Quan trọng nhất là loại thịt thỏ nướng này tăng thêm quá ít sinh mệnh cùng linh lực. Tôi chưa từng xem hướng dẫn vượt ải trên website chính thức, nhưng tôi đoán đồ ăn phía trên phẩm chất tốt hẳn là còn có ưu tú thậm chí là hoàn mỹ."
"Nếu như là đồ ăn như vậy thì còn có thể dựa theo phương pháp của cậu mang theo nhiều một chút mà chống đỡ vượt qua."
Vương Khiếu Hổ lập tức lại lên tinh thần: "Vậy thì em sẽ rèn luyện khả năng nấu nướng! Cố gắng làm ra thịt thỏ phẩm chất ưu tú và hoàn mỹ!"
Mã Lễ Ngạo liếc nhìn cậu một cái, cuối cùng cũng không nói gì đả kích cậu. Thế nhưng Mã Lễ Ngạo cảm thấy, có thể tạo ra đồ ăn phẩm chất ưu tú cùng hoàn mỹ hay không, hẳn là có liên quan đến "phẩm chất" của bản thân đồ ăn.
Quả trứng luộc mà cậu vẽ lúc trước kia chỉ đem lại cho cậu cảm giác chắc bụng chứ không hề tăng thêm sinh mệnh cùng linh lực.
Hẳn không phải là do cậu vẽ trứng gà không đủ tròn nhỉ?
Mã Lễ Ngạo khó được mà nhíu mày.
Ăn xong một bữa, giá trị sinh mệnh của Mã Lễ Ngạo hồi phục lại mức cao nhất 90/90, linh lực cũng bổ sung 6 điểm. Giá trị sinh mệnh của Vương Khiếu Hổ sau khi ăn xong cũng khôi phục lại 92/92, nhưng sau khi cậu rời khỏi gốc cây trú mưa, sinh mệnh lập tức giảm xuống 1 điểm.
Xem ra gặp mưa vẫn là có ảnh hưởng.
Nhưng cả quãng đường tiếp đó, Vương Khiếu Hổ cũng không hề chủ động nói Mã Lễ Ngạo vẽ ô che hoặc là áo mưa cho mình.
Ngược lại trên đường đi đều dựa theo cách phân biệt thực vật mà Mã Lễ Ngạo dạy cho, đào ra sáu bảy củ khoai tây khoai lang từ trong đất.
Thậm chí trong lúc đào khoai lang, hai người còn gặp phải một con gà tây biến dị hung dữ cao cỡ nửa người.
Con gà tây này vừa nhìn đã biết là ăn rất ngon.
Sau đó nó đã bị Mã Lễ Ngạo cắt cổ.
Ai bảo con gà tây này núp trong bụi cỏ nhân cơ hội Mã Lễ Ngạo đang đào khoai lang mà đột nhiên tấn công cậu cơ chứ.
Trong nháy mắt khi con gà tây kêu chói tai, đập cánh lao ra, Mã Lễ Ngạo đang thong thả đào khoai lang đã vô cùng chính xác mà dùng khoai chặn mỏ gà, sau đó tay phải run lên đem dao giấu trong ống tay áo trượt vào trong tay, lưỡi dao vạch ra một vệt sáng bạc giữa không trung, chỉ một nhát đã tiễn con gà này về Tây Thiên.
[666666!]
[Đậu móa đậu móa đậu móa, mỗi lần tôi thấy anh chàng này một giây trước mặt ủ mày chau một giây sau làm trời làm đất đều phấn chấn hết cả tinh thần, anh ta làm thế nào mà luyện ra được phản ứng như thế này thế? ]
[Tên này thật sự không phải là sát thủ sao? Người bình thường ai mà có thể tránh né cùng phản ứng như vậy chứ!]
Vương Khiếu Hổ đứng bên cạnh lần thứ hai trợn mắt há mồm, dâng lên đầu gối cho đại ca nhà mình.
"Anh, anh thật sự không phải là sát thủ ngầm của nước mình sao? Tốc độ nhanh quá!"
Nếu người mà con gà tây này đột nhiên đánh úp là cậu, sợ rằng cậu còn chưa kịp phóng cầu lửa ra đã bị mổ cho cả người đầy lỗ máu rồi!
Mã Lễ Ngạo túm cổ gà thở dài thườn thượt: "Đều là do cuộc sống đưa, hoàn cảnh đẩy, tất cả đều là vì sống sót."
Vương Khiếu Hổ: "?"
Không phải chứ, hoàn cảnh sinh hoạt từ trước của anh đến cùng là đáng sợ đến mức nào mới có thể khiến cho anh luyện ra được khả năng như vậy chứ?
[Ý, tôi bắt đầu muốn biết gia cảnh của anh đẹp trai lúc sầu đời lúc ngầu lòi này rồi!]
[+1, chẳng lẽ nào là một nhóc đáng thương cha không thương mẹ không yêu không ai muốn sao? ]
[Có lẽ còn bị nhốt phòng tối, thường xuyên bị ngược đãi? ]
Cùng lúc đó, bộ trưởng "Bộ Khoa học Dũng sĩ" Đồ Vệ Quốc nhìn báo cáo điều tra liên quan đến Mã Lễ Ngạo từ nhỏ đến lớn cũng không nhịn được mà giật giật khóe miệng, từ đáy lòng cảm thán thằng bé này còn sống thật không dễ dàng..
Tên nhóc này từ nhỏ đến lớn hầu như ngày nào cũng sẽ gặp phải đủ loại tai nạn ngoài ý muốn, ngồi xe thì xảy ra tai nạn xe cộ, leo núi thì rơi xuống vách núi, ngay cả ngồi ở ven đường ăn lẩu cũng có thể bị nổ bếp.. Quả thực giống như là thần xui xẻo bám vào người.
Trước năm tám tuổi số lần cậu ta tiến vào trong phòng cấp cứu ICU của bệnh viện đã đếm không xuể, ngược lại là sau tám tuổi, thằng nhóc này mỗi năm đã bắt đầu giảm bớt số lần phải nhập viện.
Sau đó, trong sáu năm từ hai mươi tuổi đến hai mươi sáu tuổi, cậu ta chưa một lần phải nhập viện nữa.
"Bộ trưởng Đồ?"
Bộ trưởng Đồ phục hồi lại tinh thần, gật gật đầu: "Đem Mã Lễ Ngạo trở thành.. đối tượng chú ý cấp hai đi. Mặc dù cậu ta chưa từng trải qua hệ thống huấn luyện sinh tồn, nhưng bản thân sinh hoạt đã dùng phương pháp tàn khốc nhất mà dạy cậu ta cần phải sống sót như thế nào rồi."
Một người như vậy có lẽ sẽ không phải là dũng sĩ lợi hại nhất, nhưng muốn khiến cậu chết cũng không phải là chuyện dễ dàng. Có lẽ cậu ta sẽ mang đến thu hoạch ngoài ý liệu cũng không chừng?
Lúc này, thời gian đã đến bốn giờ chiều.
Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ đã có thể nhìn thấy bức tường cùng cánh cửa tòa thành phố Máy Móc cao lớn lạnh như băng.
Hơn nữa đến đoạn đường này, xung quanh rõ ràng có thêm rất nhiều dũng sĩ.
Chỉ qua một lát, Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ đã thấy mười vị dũng sĩ vẻ mặt vội vàng từ bên cạnh bọn họ lướt qua, so với Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ một kẻ bị bẫy tiến vào trong game, một kẻ nhiệt huyết xông lên não trực tiếp lỗ mãng vọt vào, những dũng sĩ này có thể nói là chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Ít nhất mỗi người bọn họ đều có một món đồ che mưa, cầm trong tay một món vũ khí như thanh đao hoặc là gậy thép, cộng thêm một cái ba lô chứa đồ.
Mà lúc này Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ lại là mỗi người đeo một cái bao tải dày, cầm trong tay một nhánh cây vừa mới bẻ xong, chỉ thiếu một cái bát là có thể đi xin cơm ngay tại chỗ.
Mã Lễ Ngạo: "..."
Mặc dù tôi thật sầu đời, nhưng mà tôi cũng biết sĩ diện. Thật khiến cho người ta khó chịu mà.
Vương Khiếu Hổ lại vui vẻ mà cảm thán: "Em quên mất mỗi người có thể mang theo ba món đồ tiến vào trong game. Lúc ấy em hạ quyết tâm xong là đi luôn không nghĩ nhiều như vậy, may mà em gặp được anh, bằng không thì ngay cả cái bao tải đựng đồ cũng không có!"
Mã Lễ Ngạo: ".. Ha ha." Tôi cảm thấy cậu không phải là đang khen tôi.
Chẳng lẽ cậu không muốn vẽ hai cái ba lô xinh đẹp chắc chắn hay sao? Nhưng mà vẽ một cái ba lô ít nhất phải tốn 20 điểm linh lực, cho dù cậu có ăn vỡ bụng cũng không thể nào bổ sung được nhiều linh lực như vậy, còn không bằng trực tiếp hao phí 2 điểm linh lực vẽ hai cái bao tải to. Dù sao đều là dùng để đựng đồ ăn, soi mói nhiều như vậy làm gì?
"Được rồi, thời gian cũng không còn nhiều lắm, trước đi hỏi xem muốn vào thành phố cần có yêu cầu gì đi. Tôi nhớ hình như muốn mang theo đồ vật tiến vào trong thành phố Máy Móc còn cần phải nộp tiền."
Vương Khiếu Hổ gật gật đầu nhanh chóng đi về phía cửa thành phố cùng Mã Lễ Ngạo.
Khi bọn họ đi đến cửa thành phố Máy Móc, nơi đó đã tập trung ít nhất trăm người vượt ải, bọn họ dường như đang thảo luận gì đó, vẻ mặt đều rất nghiêm túc.
Sau đó, những người này trông thấy hai người Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ vác bao tải cầm gậy gỗ, chỉ thiếu không mang theo bát.
Thảo luận im bặt.
Một bộ phận người sau khi kinh ngạc liền im lặng, một nhóm người khác thì sau khi kinh ngạc lại cười phá lên.
"Oh my god, từ lúc nào mà ăn mày cũng đến tham gia game Dũng Sĩ thế? Chúng mày đến tấu
hài à?"
Kẻ cười nhạo chính là vài tên người nước ngoài màu da màu tóc khác biệt, lời nói của bọn họ đã bị trò chơi trực tiếp phiên dịch thành tiếng mẹ đẻ của từng quốc gia, cho nên ai cũng có thể nghe hiểu. Mà bọn họ cũng khiến cho vài tên người Trung Quốc vừa thẹn lại vừa giận, buồn bực vì sao hai người này lại chật vật như vậy.
Vương Khiếu Hổ nghe nói như thế cũng hơi tức giận, nhưng Mã Lễ Ngạo lại cụp mắt đi đến chỗ sáu tên người máy bảo vệ bên ngoài cửa thành mở miệng hỏi:
"Xin chào, tôi cùng bạn tôi muốn vào thành phố, cần phải trả giá cái gì?"
Người máy bảo vệ cửa thành cao lớn mà oai hùng, cho dù bọn họ chỉ có vỏ ngoài hoàn toàn làm từ kim loại, mặt mũi cùng thân hình cũng gần như tương tự, nhưng điều đó lại càng thể hiện rõ tính thống nhất đáng sợ của văn minh Máy Móc.
Một người máy cao lớn có đôi mắt đá quý màu lam cúi đầu nhìn Mã Lễ Ngạo, lễ phép gật đầu nói:
"Xin chào dũng sĩ. Nếu như muốn mang theo đồ ăn hữu cơ tiến vào trong thành phố Máy Móc Tội Ác thì một túi cần phải giao nộp một viên đá năng lượng."
"Đá năng lượng có thể dùng thỏ rừng biến dị cùng gà tây hung tác ở bên ngoài thành phố để đổi. Một con thỏ hoặc một con gà có thể đổi một viên đá năng lượng."
Mã Lễ Ngạo khẽ gật đầu.
Cậu xem như biết vì sao những dũng sĩ này lại bị ngăn cản ở bên ngoài không thể trực tiếp tiến vào trong thành phố.
Bởi vì bọn họ chưa bắt được gà cùng thỏ, mặc dù giá trị sinh mệnh cùng lực công kích của chúng không cao lắm, nhưng chạy rất nhanh. Đối với quân tinh nhuệ thường xuyên đi săn mà nói thì bắt gà bắt thỏ không phải là việc khó, nhưng đối với người bình thường không có kinh nghiệm thì cho dù đã thức tỉnh năng lực đặc biệt, những con gà con thỏ vừa nhanh lại vừa hung dữ kia vẫn là không dễ bắt.
Vương Khiếu Hổ nghe vậy đang định nói gì đó, lại bị Mã Lễ Ngạo lắc đầu ngăn lại. Nếu như cậu đã lựa chọn Vương Khiếu Hổ xem như đồng bạn cùng nhau vượt qua cửa thứ nhất, tất nhiên là muốn dẫn theo cậu ta cùng nhau tiến vào thành phố Máy Móc.
"Đi thôi, đi bắt gà đi." Mã Lễ Ngạo vừa đi vừa thở dài.
Mà nhìn bóng lưng ủ dột của bọn họ, vài tên dũng sĩ người nước ngoài kia lại cười càng lớn tiếng hơn.
"Ha ha! Nhìn xem tao biết ngay mà! Hai thằng kia chính là đến tấu hài, nhìn dáng vẻ này đừng nói là tiến vào trong thành phố Máy Móc vượt qua cửa thứ nhất, bọn họ ngay cả một con gà một con thỏ cũng không bắt.. Ặc"
Tên dũng sĩ người nước ngoài cười lớn tiếng nhất kia còn chưa kịp nói xong, Mã Lễ Ngạo đã giơ tay chém xuống, đâm xuyên qua cổ một con thỏ biến dị.
Sau đó, hai "tên ăn mày" này ở trước mắt bao người quay trở về trước cửa thành phố Máy Móc, lại móc ra một con gà tây từ trong bao tải sau lưng.
Đèn xanh báo có thể thông hành của thành phố Máy Móc sáng lên.
Tên dũng sĩ người nước ngoài kia cứng họng há hốc mồm, giống như là một con gà bị bóp cổ.
Sau đó, một dũng sĩ người nước ngoài thân hình cường tráng khác khen một tiếng: "Ôi! Là công phu Trung Quốc!"
Lúc này khu bình luận cũng đang rất nhộn nhịp.
[Đúng đúng đúng, đây chính là công phu Trung Quốc! Hơn nữa người đang cầm đao kia còn là trưởng lão đời thứ chín của Cái Bang chúng ta! Quá trâu bò ha ha ha ha!]