Chương 30
Vân Miên nhất thời quên cả phản ứng, tại sao ba lại khác với cô tưởng tượng quá vậy, không phải ông ấy sẽ dạy cho mình một bài học sao? Sao bây giờ lại còn tặng thưởng nữa?
Chỗ này đã liệt vào điểm mù nhận biết của cô rồi.
Vân Bỉnh Tiến không nhận được câu trả lời, tự nhiên cho rằng cô nghĩ chưa xong, hơi nhíu mày: "Không đủ?"
"Không." Vân Miên vội vàng ngắt lời "đủ rồi, cảm ơn ba, nhưng con tạm thời không cần đến những thứ này."
Cô nói xong thì ánh mắt những người còn lại đều tập trung lên người cô, không cần? Trước kia chỉ cần cô nhìn trúng món trân bảo nào đó thì sẽ tìm mọi cách để có được nó.
Vân Bỉnh Tiến hỏi: "Vậy con muốn cái gì?"
Vân Miên lắc lắc đầu, dịu giọng nói: "Con bây giờ không thiếu thứ gì cả."
Vân Bỉnh Tiến trầm mặc mấy giây.
Ông thực ra tặng thưởng cho con gái chỉ là một chuyện, chủ yếu là muốn thăm dò xem con gái có thật sự thay đổi, tốt hơn hay không.
Bây giờ trang sức trân bảo, xe hơi cũng đều không cần nữa.
"Việc nào ra việc nấy." Vân Bỉnh Tiến đẩy sợi dây chuyền qua "Cái này là cho con, cầm lấy đi."
Lâm Hỉ Nhu cũng thuyết phục: "Ba con đặc biệt tặng cho con, cũng không phải thứ đồ gì đắt tiền, nếu không muốn đeo thì cất đi cũng được."
Đây là phần thưởng của ba, chứng tỏ bây giờ ông thích cô, là lời khẳng định, vì vậy sau khi suy nghĩ, cô vẫn là cầm lấy sợi dây chuyền, nói: "Cảm ơn ba."
"Ừ." Sắc mặt của Vân Bỉnh Tiến tốt hơn một chút, lại nói "Người bạn kia của con, có gì cần giúp đỡ cứ nói với anh con."
Ông đang nói Thẩm Khinh.
Chuyện của Thẩm Khinh không phải một hai ngày là giải quyết xong, nhưng không sao, hiện tại bằng chứng vô cùng xác thực, chuyện bắt Nhậm Tuyển Binh chỉ là vấn đề sớm muộn.
Vân Cảnh nói: "Bây giờ phía Bùi Thanh Việt cũng đã can thiệp, sự việc không khó để giải quyết."
Nhắc đến Bùi Thanh Việt, sắc mặt cha mẹ đều không được tốt lắm.
Vân Bỉnh Tiến: "Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu ta mua giải trí Thiên Tinh là có dụng ý khác, con có bị chịu thiệt không? Chuyện này vốn dĩ là gia đình chúng ta không đúng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, con bị chịu thiệt nhất định phải nói cho ba mẹ biết."
Vân Miên không biết tại sao mọi người đều nghĩ Bùi Thanh Việt sẽ ức hiếp mình, đành giải thích: "Con với Bùi tổng bây giờ không có mâu thuẫn nào, ba mẹ không cần lo lắng."
Vân Bỉnh Tiến liếc nhìn con trai mình, anh gật đầu biểu thị đã kiểm chứng, vì vậy ông mới yên tâm.
"Như vậy cũng tốt." Vân Bỉnh Tiến lại nghiêm túc nói "Con với cái tên Phong gì gì đó, đã biết rõ bộ mặt thật của cậu ta rồi, về sau con tốt nhất nên tỉnh táo một chút."
Dừng lại một chút, ông mới nói đến câu quan trọng đầu tiên trong tối nay: "Vân Miên, người lớn phải có trách nhiệm của người lớn, con cũng đã hai mươi tuổi rồi, chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm trong lòng cũng phải biết phân biệt, nếu không lỡ đi sai một bước không biết khi nào sẽ bị ngã xuống đâu, cũng không bao giờ đứng dậy được."
Lời dạy của trưởng bối, Vân Miên đều sẽ nghiêm túc lắng nghe.
Mặc dù không phải cô tự mình làm ra những chuyện đó, nhưng bằng một cách nào đó cô đã đến thế giới này, cơ hội trùng sinh này đã cho cô cơ hội bắt đầu lại cuộc sống, cô cũng hiểu những gì mình phải đảm đương gánh vác.
Vân Miên cụp mắt xuống đáp: "Ba, con biết rồi."
Thấy dáng vẻ cô ngoan ngoãn như vậy, Vân Bỉnh Tiến cũng không nói thêm gì nữa, người ta đều nói con gái là áo bông nhỏ của ba, con gái những nhà khác đều thân thiết với ba, chỉ có bản thân những năm gần đây chỉ biết tức giận mà thôi.
Đây là lần đầu tiên họ ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện như vậy.
Chẳng lẽ đây là hạnh phúc muộn màng?
"Được rồi, hôm nay Miên Miên chắc cũng mệt rồi, ông cũng ít nói đạo lý thôi." Lâm Hỉ Nhu ngồi bên cạnh Vân Miên "Mẹ xem chương trình thấy nói chân con bị thương, bây giờ đã đỡ hơn chưa?"
Sau những ngày đó, Vân Miên thật sự miễn cưỡng mới có thể đi lại bình thường, về nhà lại càng sợ người lớn trong nhà lo lắng, cho nên đặc biệt cố ý giấu diếm đi, nhưng không ngờ lại bị mẹ nhìn ra.
Vân Miên nói: "Cũng sắp khỏi rồi, không phải chuyện gì lớn."
Vân Cảnh ngữ khí không tốt: "Quay có một cái chương trình, làm mình vừa bị thương, vừa bị cảm, lại còn bị bôi đen, chắc chỉ có mình em."
Mặc dù ngữ khí không tốt lắm, nhưng vẫn nghe ra được sự quan tâm trong đó, Vân Miên cong cong mắt: "Chứng tỏ em nghiêm túc."
"Em nghiêm túc cái rắm ấy." Vân Cảnh nghe vậy càng không vui "chương trình cũng chẳng có được mấy cảnh của em."
Vân Miên: "..."
Cô chút chút chột dạ.
Nhưng..
Vân Miên mãi mới phản ứng lại được: "Anh, mọi người đều xem chương trình rồi à?"
Những người khác đều đang nghĩ, không chỉ xem chương trình không đâu, còn xem cả trực tiếp nữa đấy.
Nhưng nhớ đến cảnh ba người họ điên cuồng tiêu tiền trong phòng phát sóng trực tiếp để giành được vị trí đầu tiên, họ đành im lặng.
"Dù sao chương trình cũng sắp kết thúc rồi." Vân Bỉnh Tiến chuyển chủ đề "nếu đã tham gia thì làm cho tốt, những chuyện khác chúng ta nói sau."
Dì Vương đã làm bảo mẫu cho Vân gia nhiều năm, bây giờ nhìn cả nhà đang cùng ngồi nói chuyện tán gẫu, cuối cùng cũng có cảm giác gia đình viên mãn.
Thiếu gia Vân Cảnh là một người đàn ông, khi nói chuyện với cha mẹ vẫn luôn chín chắn, trong nhà mặc dù không có xích mích nhưng nhìn vào vẫn luôn cảm thấy thiếu chút gì đó. Lúc trước tiểu thư vẫn còn ở nhà, không khí trong nhà vẫn luôn căng thẳng, nói được với nhau vài từ đã ai về phòng nấy.
Nhưng mấy lần gần đây tiểu thư về nhà, hình như không khí trong nhà đã có thêm chút hòa thuận, ấm áp của một gia đình thực sự.
Buổi tối, lúc Vân Miên đi lên lầu gặp được Vân Cảnh đang đợi ở cửa phòng.
"Anh?"
Vân Cảnh cũng không muốn quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của cô lâu, liền trực tiếp hỏi: "Trước kia em gọi điện cho anh hỏi mấy cái tài nguyên là muốn làm gì?"
Vân Miên nói: "Em bảo quản lý sắp xếp, có hai tài nguyên vẫn chưa bắt đầu vì vậy đang cân nhắc việc đưa tài nguyên này cho một sư huynh với một em trai cùng công ty."
Vân Cảnh nghĩ lại, lúc trước nhìn thấy hai người này ở địa điểm ghi hình.
Cho nên bây giờ không chỉ đưa cho sư tỷ, mà lại còn đưa cho cả sư huynh, sư đệ?
"Sao lại muốn đưa những cơ hội này cho người khác?"
Vân Cảnh là một thương nhân, trong mắt anh nếu chuyện không cần thiết thì không cần phải làm, có đôi khi sẽ làm bản thân rơi vào những phiền phức không đáng có, cho nên thà lãng phí tài nguyên còn hơn đưa cho người khác, anh cũng không thiếu chút tiền này.
Là một người cũng đã ở trên thương trường, Vân Miên đương nhiên biết cách nghĩ của anh trai.
"Bởi vì bọn họ thiếu những cơ hội này." Vân Miên nói "Em không phải tùy tiện đưa cơ hội này cho bọn họ, mà sau khi tiếp xúc ở cùng với họ, em cảm thấy họ xứng đáng."
Vân Cảnh muốn nói, cái mắt nhìn người của em ai mà chả biết.
Nhưng nghĩ lại thì Bách Lệ Sinh hình như cũng nổi tiếng rồi.
Nhìn ánh mắt kiên định của cô, Vân Cảnh nuốt lại những lời định nói: "Em suy nghĩ kỹ là được."
Thấy anh xoay người chuẩn bị rời đi, Vân Miên đột nhiên ngăn lại: "Anh."
"Làm sao?"
Vân Miên cúi đầu, hỏi: "Anh, mọi người có chuyện gì cần em làm không?"
Vân Cảnh cau mày: "Cái gì cần em làm?"
"Chính là, nếu mọi người có chuyện cần em làm, em đều có thể." Vân Miên cố gắng làm cho lời mình nói ra đủ khéo lóe "Em cũng muốn giúp anh và ba mẹ làm chút việc."
Cô cảm thấy mọi người trong nhà đều quan tâm đến mình, mà bản thân cái gì cũng không có làm, cái này khác hẳn với nhà bố mẹ nuôi.
Mày Vân Cảnh càng nhíu sâu hơn: "Em còn bé thế này làm việc gì chứ, bản thân vui vẻ là được."
Sao mà làm cho cả nhà đều không quen thế này.
Trẻ con? Trẻ con hai mươi tuổi?
Vân Miên: ".. em cũng hai mươi tuổi rồi."
"Hai mươi tuổi không nhỏ?" Vân Cảnh bất mãn "không cần em phải làm gì cả, chăm sóc bản thân cho tốt, chỉ cần em thích là được."
Nói xong trực tiếp rời đi.
Vân Miên đứng ở đó một lúc, sau đó thấy anh trai lại đi tới: "Nếu thật sự muốn làm gì đó, vậy thì ở bên cạnh ba mẹ nhiều chút, bọn họ bây giờ không có việc gì làm, cả ngày đều ở nhà, cũng buồn chán."
Vân Miên gật gật đầu: "Vâng."
* * *
Có lẽ mấy ngày ở tổ tiết mục làm việc đã quen rồi, ngày hôm sau Vân Miên dậy rất sớm, lúc đi xuống lầu thì dì Vương đang chuẩn bị làm bữa sáng.
Nghĩ đến những lời anh trai nói tối qua, lại nghĩ mình ở tổ tiết mục cũng học được vài món từ chỗ Lâm sư huynh, Vân Miên bất chợt nảy ra một ý định: "Dì Vương, cháu đến giúp dì."
Dì Vương bị dọa cho một trận, tiểu thư từ khi nào lại chạm vào những đồ trong phòng bếp thế: "Tiểu thư, để dì làm là được rồi."
Vân Miên cười nói: "Không sao, vừa hay gần đây cháu học được vài thứ, để cháu làm cho ba mẹ nếm thử."
Lúc ở nhà cô mặc rất tùy ý, nhìn một chút kiểu cách cũng không có, vừa yên tĩnh vừa xinh đẹp.
Dì Vương không nỡ từ chối ý tốt của cô nên đành đồng ý.
Ở nông thôn không nguyên liệu không được đa dạng, sáng sớm đều ăn mì, nếu không thì sẽ ăn cháo.
Vân Miên nấu mấy bát mì nước, vừa bưng ra thì Vân Cảnh đi xuống dưới lầu.
Mắt cô sáng lên.. "Anh, mau đến nếm thử mì em nấu."
Bước chân Vân Cảnh dừng lại: ".. Em làm cái gì?"
"Mì, lúc ở trong tổ tiết mục em học được từ chỗ Lâm sư huynh."
Ánh mắt Vân Cảnh rơi vào bát mì trên tay cô, tuy bảo cô muốn làm gì thì làm, nhưng một người hơn hai mươi năm không có động đến xoong nồi nấu mì.. anh thật sự không dám ăn.
Vân Cảnh: "Anh phải đi làm."
Vân Miên gật đầu: "Đi làm cũng phải ăn sáng chứ."
Đúng lúc này Vân Bỉnh Tiến cũng đi xuống: "Đứng ở đây làm gì thế?"
Vân Cảnh mặt không đổi sắc: "Em gái nói nấu mì."
Vân Bỉnh Tiến: "..."
"Tốt lắm." Ba đứng ở cầu thang một lúc, sau đó từ phía sau đẩy con trai "Con còn đợi cái gì nữa, đi ăn đi!"
Vân Cảnh: "Con phải đi làm, tí nữa mà đau bụng thì làm thế nào?"
Hóa ra là sợ cái này.
Vân Miên nhỏ giọng phản bác: ".. chắc sẽ không bị đâu, em đã nấu mấy lần rồi, mùi vị vẫn được, nhưng sẽ không bị đau bụng.."
Vân Bỉnh Tiến nói chuyện trực tiếp hơn rất nhiều: "Đau bụng thì nghỉ, đi ăn."
Cuối cùng Lâm Hỉ Nhu và Thẩm Khinh cũng dậy, mọi người cùng ngồi xuống, mì nhìn bên ngoài thì cũng không có khó nuốt lắm, dưới con mắt chú ý của cha già, Vân Cảnh nhắm mắt ăn miếng đầu tiên.
Vân Miên mong chờ hỏi: "Thế nào?"
Vân Cảnh: "Hình như, cũng được."
Không được tính là ngon, nhưng cũng không khó ăn.
Vân Miên thở phào một hơi, những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu động đũa.
Lúc Vân Miên ngồi xuống phát hiện mọi người đều có chút trầm mặc, cô khó hiểu nhìn sang ba mẹ, lại phát hiện vành mắt họ có chút đỏ.
Cô sửng sốt: "Ba mẹ.."
"Cạch." Một tiếng, một chiếc chìa khóa được đặt trước mặt cô, Vân Miên chưa kịp phản ứng lại nghe thấy ba nói "Làm tốt lắm, đây là căn biệt thự ven hồ mà tối qua ba bảo thư ký chuẩn bị, phong cách trang trí thì đến lúc đó con tự mình đi xem."
Vân Cảnh cạn lời: ".. không phải chứ."
Vân Bỉnh Tiến: "Con thì hiểu cái gì?"
Lâm Hỉ Nhu: "Là đương nhiên, đương nhiên."
Thẩm Khinh ở bên cạnh sững sờ nhìn, một bát mì mà đắt như vậy à?
Cô đột nhiên cảm thấy ăn không nổi.
Sau khi ăn xong, Thẩm Khinh đề nghị rời đi.
Vân Miên im lặng: "Là bởi vì em không chu đáo sao?"
Giọng điệu nghe có chút thận trọng, Thẩm Khinh đã từng nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Vân Miên, bây giờ nhìn thấy cô thế này lại có chút đáng yêu. "
" Không phải. "Thẩm Khinh giải thích" Tối qua rất cảm ơn cô, nhưng nhìn thấy mọi người tôi đột nhiên cảm thấy bản thân hình như cũng có thể đem những chuyện này nói với gia đình, dù sao họ cũng là người thân nhất của tôi. "
" Tôi nghĩ bọn họ sẽ cùng tôi vượt qua khoảng thời gian này. "
Vân Miên thở phào nhẹ nhõm, cười nói:" Được. "
Sau khi Thẩm Khinh rời đi, Lâm Hỉ Nhu nói:" Không cần biết sau này con ở cùng với ai, nhất định phải nhớ kỹ, nếu đối phương đối xử tệ với con, khiến con khó chịu, vậy phải biết đối tốt với bản thân trước biết chưa? "
Vân Miên khẽ gật đầu:" Con biết. "
" Bây giờ còn sớm để nghĩ đến những chuyện này, con còn phải dành nhiều thời gian để ở cùng ba mẹ. "
Lâm Hỉ Nhu xoa đầu cô, cười nói:" Đúng, con nên ngoan ngoãn bồi ba mẹ. "
Thẩm Khinh về nhà chưa được mấy tiếng đồng hồ, hot search lại bạo một lần nữa.
Bởi vì có người đăng video cảnh Vân Miên đi đến đồn cảnh sát cùng Thẩm Khinh.
Nghệ sĩ vào đồn cảnh sát, chuyện này nhất định không nhỏ.
Ban đầu mọi người còn đang thảo luận bàn tàn, nhưng qua một lúc Thẩm Khinh lại tự mình đăng một video.
Trong video cô kể lại quá trình và kết quả sau khi quen biết Nhậm Tuyển Binh. Những tổn thương đã phải chịu trong nhiều năm, bao gồm cả đoạn ghi âm và ghi hình trước kia đều công bố ra ngoài.
Tin này vừa được tung ra lập tức bạo nổ, thu hút sự chú ý lớn.
Trong video Thẩm Khinh cho biết:" Sự việc phát sinh chính là như vậy, hy vọng mọi người không có bất cư suy đoán xấu nào đối với Vân Miên. Chính cô ấy là người cho tôi dũng khí đối mặt với chính mình, đối mặt với thế giới, đứng lên một lần nữa. Cũng là cô ấy cho tôi sự giúp đỡ lớn nhất, để tôi có thể giải quyết được vấn đề này. "
" Cuối cùng, tôi muốn nói lại những gì Vân Miên đã nói với tôi, gửi đến mọi người. "
" Trước khi bạn thích người khác, thì phải yêu quý bản thân mình trước, luôn nỗ lực để trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân, không nên vì người không xứng đáng mà hi sinh bản thân mình."
[ Nhậm Tuyển Binh? Tôi đã xem rất nhiều phim của anh ta, không ngờ anh ta lại là người như vậy.]
[ Loại người ghê tởm này nên xuống địa ngục! Thật đáng thương cho Thẩm Khinh.]
[ Bảo sao Thẩm Khinh hai năm nay không có tin tức gì, lại còn biểu hiện ra kiểu vợ chồng hòa thuận. Nhậm Tuyển Binh là cái loại cặn bã gì thế không biết.]
[ Bạo lực gia đình đã có lần đầu thì sẽ có vô số lần sau, Thẩm Khinh nói đúng, hy vọng mọi người nhất định phải đối xử với bản thân thật tốt, đừng im lặng.]
[ Đi ăn cơm tù đi, cả đời này đừng mong được ra ngoài nữa.]
[ Cười chết tôi, lại là Vân Miên.]
[ Những lời Thẩm Khinh nói, tôi luôn có một suy đoán, có phải cô ấy định làm điều gì tồi tệ với bản thân không, bị Vân Miên phát hiện rồi cứu? ]
[ Còn giúp Thẩm Khinh giải quyết nữa? Vân Miên rốt cuộc là tiểu thiên sứ từ đâu tới chứ.]
[ Lần trước là Phong Minh, bây giờ là Nhậm Tuyển Binh, hai tập thì hai nhà sập phòng? Lại còn trên tay Vân Miên.]
[ Tôi bắt đầu có chút chờ mong những vị khách của tập tiếp theo.]
[ Người thanh lọc rác giới giải trí-Vân Miên.]
Chỗ này đã liệt vào điểm mù nhận biết của cô rồi.
Vân Bỉnh Tiến không nhận được câu trả lời, tự nhiên cho rằng cô nghĩ chưa xong, hơi nhíu mày: "Không đủ?"
"Không." Vân Miên vội vàng ngắt lời "đủ rồi, cảm ơn ba, nhưng con tạm thời không cần đến những thứ này."
Cô nói xong thì ánh mắt những người còn lại đều tập trung lên người cô, không cần? Trước kia chỉ cần cô nhìn trúng món trân bảo nào đó thì sẽ tìm mọi cách để có được nó.
Vân Bỉnh Tiến hỏi: "Vậy con muốn cái gì?"
Vân Miên lắc lắc đầu, dịu giọng nói: "Con bây giờ không thiếu thứ gì cả."
Vân Bỉnh Tiến trầm mặc mấy giây.
Ông thực ra tặng thưởng cho con gái chỉ là một chuyện, chủ yếu là muốn thăm dò xem con gái có thật sự thay đổi, tốt hơn hay không.
Bây giờ trang sức trân bảo, xe hơi cũng đều không cần nữa.
"Việc nào ra việc nấy." Vân Bỉnh Tiến đẩy sợi dây chuyền qua "Cái này là cho con, cầm lấy đi."
Lâm Hỉ Nhu cũng thuyết phục: "Ba con đặc biệt tặng cho con, cũng không phải thứ đồ gì đắt tiền, nếu không muốn đeo thì cất đi cũng được."
Đây là phần thưởng của ba, chứng tỏ bây giờ ông thích cô, là lời khẳng định, vì vậy sau khi suy nghĩ, cô vẫn là cầm lấy sợi dây chuyền, nói: "Cảm ơn ba."
"Ừ." Sắc mặt của Vân Bỉnh Tiến tốt hơn một chút, lại nói "Người bạn kia của con, có gì cần giúp đỡ cứ nói với anh con."
Ông đang nói Thẩm Khinh.
Chuyện của Thẩm Khinh không phải một hai ngày là giải quyết xong, nhưng không sao, hiện tại bằng chứng vô cùng xác thực, chuyện bắt Nhậm Tuyển Binh chỉ là vấn đề sớm muộn.
Vân Cảnh nói: "Bây giờ phía Bùi Thanh Việt cũng đã can thiệp, sự việc không khó để giải quyết."
Nhắc đến Bùi Thanh Việt, sắc mặt cha mẹ đều không được tốt lắm.
Vân Bỉnh Tiến: "Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu ta mua giải trí Thiên Tinh là có dụng ý khác, con có bị chịu thiệt không? Chuyện này vốn dĩ là gia đình chúng ta không đúng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, con bị chịu thiệt nhất định phải nói cho ba mẹ biết."
Vân Miên không biết tại sao mọi người đều nghĩ Bùi Thanh Việt sẽ ức hiếp mình, đành giải thích: "Con với Bùi tổng bây giờ không có mâu thuẫn nào, ba mẹ không cần lo lắng."
Vân Bỉnh Tiến liếc nhìn con trai mình, anh gật đầu biểu thị đã kiểm chứng, vì vậy ông mới yên tâm.
"Như vậy cũng tốt." Vân Bỉnh Tiến lại nghiêm túc nói "Con với cái tên Phong gì gì đó, đã biết rõ bộ mặt thật của cậu ta rồi, về sau con tốt nhất nên tỉnh táo một chút."
Dừng lại một chút, ông mới nói đến câu quan trọng đầu tiên trong tối nay: "Vân Miên, người lớn phải có trách nhiệm của người lớn, con cũng đã hai mươi tuổi rồi, chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm trong lòng cũng phải biết phân biệt, nếu không lỡ đi sai một bước không biết khi nào sẽ bị ngã xuống đâu, cũng không bao giờ đứng dậy được."
Lời dạy của trưởng bối, Vân Miên đều sẽ nghiêm túc lắng nghe.
Mặc dù không phải cô tự mình làm ra những chuyện đó, nhưng bằng một cách nào đó cô đã đến thế giới này, cơ hội trùng sinh này đã cho cô cơ hội bắt đầu lại cuộc sống, cô cũng hiểu những gì mình phải đảm đương gánh vác.
Vân Miên cụp mắt xuống đáp: "Ba, con biết rồi."
Thấy dáng vẻ cô ngoan ngoãn như vậy, Vân Bỉnh Tiến cũng không nói thêm gì nữa, người ta đều nói con gái là áo bông nhỏ của ba, con gái những nhà khác đều thân thiết với ba, chỉ có bản thân những năm gần đây chỉ biết tức giận mà thôi.
Đây là lần đầu tiên họ ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện như vậy.
Chẳng lẽ đây là hạnh phúc muộn màng?
"Được rồi, hôm nay Miên Miên chắc cũng mệt rồi, ông cũng ít nói đạo lý thôi." Lâm Hỉ Nhu ngồi bên cạnh Vân Miên "Mẹ xem chương trình thấy nói chân con bị thương, bây giờ đã đỡ hơn chưa?"
Sau những ngày đó, Vân Miên thật sự miễn cưỡng mới có thể đi lại bình thường, về nhà lại càng sợ người lớn trong nhà lo lắng, cho nên đặc biệt cố ý giấu diếm đi, nhưng không ngờ lại bị mẹ nhìn ra.
Vân Miên nói: "Cũng sắp khỏi rồi, không phải chuyện gì lớn."
Vân Cảnh ngữ khí không tốt: "Quay có một cái chương trình, làm mình vừa bị thương, vừa bị cảm, lại còn bị bôi đen, chắc chỉ có mình em."
Mặc dù ngữ khí không tốt lắm, nhưng vẫn nghe ra được sự quan tâm trong đó, Vân Miên cong cong mắt: "Chứng tỏ em nghiêm túc."
"Em nghiêm túc cái rắm ấy." Vân Cảnh nghe vậy càng không vui "chương trình cũng chẳng có được mấy cảnh của em."
Vân Miên: "..."
Cô chút chút chột dạ.
Nhưng..
Vân Miên mãi mới phản ứng lại được: "Anh, mọi người đều xem chương trình rồi à?"
Những người khác đều đang nghĩ, không chỉ xem chương trình không đâu, còn xem cả trực tiếp nữa đấy.
Nhưng nhớ đến cảnh ba người họ điên cuồng tiêu tiền trong phòng phát sóng trực tiếp để giành được vị trí đầu tiên, họ đành im lặng.
"Dù sao chương trình cũng sắp kết thúc rồi." Vân Bỉnh Tiến chuyển chủ đề "nếu đã tham gia thì làm cho tốt, những chuyện khác chúng ta nói sau."
Dì Vương đã làm bảo mẫu cho Vân gia nhiều năm, bây giờ nhìn cả nhà đang cùng ngồi nói chuyện tán gẫu, cuối cùng cũng có cảm giác gia đình viên mãn.
Thiếu gia Vân Cảnh là một người đàn ông, khi nói chuyện với cha mẹ vẫn luôn chín chắn, trong nhà mặc dù không có xích mích nhưng nhìn vào vẫn luôn cảm thấy thiếu chút gì đó. Lúc trước tiểu thư vẫn còn ở nhà, không khí trong nhà vẫn luôn căng thẳng, nói được với nhau vài từ đã ai về phòng nấy.
Nhưng mấy lần gần đây tiểu thư về nhà, hình như không khí trong nhà đã có thêm chút hòa thuận, ấm áp của một gia đình thực sự.
Buổi tối, lúc Vân Miên đi lên lầu gặp được Vân Cảnh đang đợi ở cửa phòng.
"Anh?"
Vân Cảnh cũng không muốn quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của cô lâu, liền trực tiếp hỏi: "Trước kia em gọi điện cho anh hỏi mấy cái tài nguyên là muốn làm gì?"
Vân Miên nói: "Em bảo quản lý sắp xếp, có hai tài nguyên vẫn chưa bắt đầu vì vậy đang cân nhắc việc đưa tài nguyên này cho một sư huynh với một em trai cùng công ty."
Vân Cảnh nghĩ lại, lúc trước nhìn thấy hai người này ở địa điểm ghi hình.
Cho nên bây giờ không chỉ đưa cho sư tỷ, mà lại còn đưa cho cả sư huynh, sư đệ?
"Sao lại muốn đưa những cơ hội này cho người khác?"
Vân Cảnh là một thương nhân, trong mắt anh nếu chuyện không cần thiết thì không cần phải làm, có đôi khi sẽ làm bản thân rơi vào những phiền phức không đáng có, cho nên thà lãng phí tài nguyên còn hơn đưa cho người khác, anh cũng không thiếu chút tiền này.
Là một người cũng đã ở trên thương trường, Vân Miên đương nhiên biết cách nghĩ của anh trai.
"Bởi vì bọn họ thiếu những cơ hội này." Vân Miên nói "Em không phải tùy tiện đưa cơ hội này cho bọn họ, mà sau khi tiếp xúc ở cùng với họ, em cảm thấy họ xứng đáng."
Vân Cảnh muốn nói, cái mắt nhìn người của em ai mà chả biết.
Nhưng nghĩ lại thì Bách Lệ Sinh hình như cũng nổi tiếng rồi.
Nhìn ánh mắt kiên định của cô, Vân Cảnh nuốt lại những lời định nói: "Em suy nghĩ kỹ là được."
Thấy anh xoay người chuẩn bị rời đi, Vân Miên đột nhiên ngăn lại: "Anh."
"Làm sao?"
Vân Miên cúi đầu, hỏi: "Anh, mọi người có chuyện gì cần em làm không?"
Vân Cảnh cau mày: "Cái gì cần em làm?"
"Chính là, nếu mọi người có chuyện cần em làm, em đều có thể." Vân Miên cố gắng làm cho lời mình nói ra đủ khéo lóe "Em cũng muốn giúp anh và ba mẹ làm chút việc."
Cô cảm thấy mọi người trong nhà đều quan tâm đến mình, mà bản thân cái gì cũng không có làm, cái này khác hẳn với nhà bố mẹ nuôi.
Mày Vân Cảnh càng nhíu sâu hơn: "Em còn bé thế này làm việc gì chứ, bản thân vui vẻ là được."
Sao mà làm cho cả nhà đều không quen thế này.
Trẻ con? Trẻ con hai mươi tuổi?
Vân Miên: ".. em cũng hai mươi tuổi rồi."
"Hai mươi tuổi không nhỏ?" Vân Cảnh bất mãn "không cần em phải làm gì cả, chăm sóc bản thân cho tốt, chỉ cần em thích là được."
Nói xong trực tiếp rời đi.
Vân Miên đứng ở đó một lúc, sau đó thấy anh trai lại đi tới: "Nếu thật sự muốn làm gì đó, vậy thì ở bên cạnh ba mẹ nhiều chút, bọn họ bây giờ không có việc gì làm, cả ngày đều ở nhà, cũng buồn chán."
Vân Miên gật gật đầu: "Vâng."
* * *
Có lẽ mấy ngày ở tổ tiết mục làm việc đã quen rồi, ngày hôm sau Vân Miên dậy rất sớm, lúc đi xuống lầu thì dì Vương đang chuẩn bị làm bữa sáng.
Nghĩ đến những lời anh trai nói tối qua, lại nghĩ mình ở tổ tiết mục cũng học được vài món từ chỗ Lâm sư huynh, Vân Miên bất chợt nảy ra một ý định: "Dì Vương, cháu đến giúp dì."
Dì Vương bị dọa cho một trận, tiểu thư từ khi nào lại chạm vào những đồ trong phòng bếp thế: "Tiểu thư, để dì làm là được rồi."
Vân Miên cười nói: "Không sao, vừa hay gần đây cháu học được vài thứ, để cháu làm cho ba mẹ nếm thử."
Lúc ở nhà cô mặc rất tùy ý, nhìn một chút kiểu cách cũng không có, vừa yên tĩnh vừa xinh đẹp.
Dì Vương không nỡ từ chối ý tốt của cô nên đành đồng ý.
Ở nông thôn không nguyên liệu không được đa dạng, sáng sớm đều ăn mì, nếu không thì sẽ ăn cháo.
Vân Miên nấu mấy bát mì nước, vừa bưng ra thì Vân Cảnh đi xuống dưới lầu.
Mắt cô sáng lên.. "Anh, mau đến nếm thử mì em nấu."
Bước chân Vân Cảnh dừng lại: ".. Em làm cái gì?"
"Mì, lúc ở trong tổ tiết mục em học được từ chỗ Lâm sư huynh."
Ánh mắt Vân Cảnh rơi vào bát mì trên tay cô, tuy bảo cô muốn làm gì thì làm, nhưng một người hơn hai mươi năm không có động đến xoong nồi nấu mì.. anh thật sự không dám ăn.
Vân Cảnh: "Anh phải đi làm."
Vân Miên gật đầu: "Đi làm cũng phải ăn sáng chứ."
Đúng lúc này Vân Bỉnh Tiến cũng đi xuống: "Đứng ở đây làm gì thế?"
Vân Cảnh mặt không đổi sắc: "Em gái nói nấu mì."
Vân Bỉnh Tiến: "..."
"Tốt lắm." Ba đứng ở cầu thang một lúc, sau đó từ phía sau đẩy con trai "Con còn đợi cái gì nữa, đi ăn đi!"
Vân Cảnh: "Con phải đi làm, tí nữa mà đau bụng thì làm thế nào?"
Hóa ra là sợ cái này.
Vân Miên nhỏ giọng phản bác: ".. chắc sẽ không bị đâu, em đã nấu mấy lần rồi, mùi vị vẫn được, nhưng sẽ không bị đau bụng.."
Vân Bỉnh Tiến nói chuyện trực tiếp hơn rất nhiều: "Đau bụng thì nghỉ, đi ăn."
Cuối cùng Lâm Hỉ Nhu và Thẩm Khinh cũng dậy, mọi người cùng ngồi xuống, mì nhìn bên ngoài thì cũng không có khó nuốt lắm, dưới con mắt chú ý của cha già, Vân Cảnh nhắm mắt ăn miếng đầu tiên.
Vân Miên mong chờ hỏi: "Thế nào?"
Vân Cảnh: "Hình như, cũng được."
Không được tính là ngon, nhưng cũng không khó ăn.
Vân Miên thở phào một hơi, những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu động đũa.
Lúc Vân Miên ngồi xuống phát hiện mọi người đều có chút trầm mặc, cô khó hiểu nhìn sang ba mẹ, lại phát hiện vành mắt họ có chút đỏ.
Cô sửng sốt: "Ba mẹ.."
"Cạch." Một tiếng, một chiếc chìa khóa được đặt trước mặt cô, Vân Miên chưa kịp phản ứng lại nghe thấy ba nói "Làm tốt lắm, đây là căn biệt thự ven hồ mà tối qua ba bảo thư ký chuẩn bị, phong cách trang trí thì đến lúc đó con tự mình đi xem."
Vân Cảnh cạn lời: ".. không phải chứ."
Vân Bỉnh Tiến: "Con thì hiểu cái gì?"
Lâm Hỉ Nhu: "Là đương nhiên, đương nhiên."
Thẩm Khinh ở bên cạnh sững sờ nhìn, một bát mì mà đắt như vậy à?
Cô đột nhiên cảm thấy ăn không nổi.
Sau khi ăn xong, Thẩm Khinh đề nghị rời đi.
Vân Miên im lặng: "Là bởi vì em không chu đáo sao?"
Giọng điệu nghe có chút thận trọng, Thẩm Khinh đã từng nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Vân Miên, bây giờ nhìn thấy cô thế này lại có chút đáng yêu. "
" Không phải. "Thẩm Khinh giải thích" Tối qua rất cảm ơn cô, nhưng nhìn thấy mọi người tôi đột nhiên cảm thấy bản thân hình như cũng có thể đem những chuyện này nói với gia đình, dù sao họ cũng là người thân nhất của tôi. "
" Tôi nghĩ bọn họ sẽ cùng tôi vượt qua khoảng thời gian này. "
Vân Miên thở phào nhẹ nhõm, cười nói:" Được. "
Sau khi Thẩm Khinh rời đi, Lâm Hỉ Nhu nói:" Không cần biết sau này con ở cùng với ai, nhất định phải nhớ kỹ, nếu đối phương đối xử tệ với con, khiến con khó chịu, vậy phải biết đối tốt với bản thân trước biết chưa? "
Vân Miên khẽ gật đầu:" Con biết. "
" Bây giờ còn sớm để nghĩ đến những chuyện này, con còn phải dành nhiều thời gian để ở cùng ba mẹ. "
Lâm Hỉ Nhu xoa đầu cô, cười nói:" Đúng, con nên ngoan ngoãn bồi ba mẹ. "
Thẩm Khinh về nhà chưa được mấy tiếng đồng hồ, hot search lại bạo một lần nữa.
Bởi vì có người đăng video cảnh Vân Miên đi đến đồn cảnh sát cùng Thẩm Khinh.
Nghệ sĩ vào đồn cảnh sát, chuyện này nhất định không nhỏ.
Ban đầu mọi người còn đang thảo luận bàn tàn, nhưng qua một lúc Thẩm Khinh lại tự mình đăng một video.
Trong video cô kể lại quá trình và kết quả sau khi quen biết Nhậm Tuyển Binh. Những tổn thương đã phải chịu trong nhiều năm, bao gồm cả đoạn ghi âm và ghi hình trước kia đều công bố ra ngoài.
Tin này vừa được tung ra lập tức bạo nổ, thu hút sự chú ý lớn.
Trong video Thẩm Khinh cho biết:" Sự việc phát sinh chính là như vậy, hy vọng mọi người không có bất cư suy đoán xấu nào đối với Vân Miên. Chính cô ấy là người cho tôi dũng khí đối mặt với chính mình, đối mặt với thế giới, đứng lên một lần nữa. Cũng là cô ấy cho tôi sự giúp đỡ lớn nhất, để tôi có thể giải quyết được vấn đề này. "
" Cuối cùng, tôi muốn nói lại những gì Vân Miên đã nói với tôi, gửi đến mọi người. "
" Trước khi bạn thích người khác, thì phải yêu quý bản thân mình trước, luôn nỗ lực để trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân, không nên vì người không xứng đáng mà hi sinh bản thân mình."
[ Nhậm Tuyển Binh? Tôi đã xem rất nhiều phim của anh ta, không ngờ anh ta lại là người như vậy.]
[ Loại người ghê tởm này nên xuống địa ngục! Thật đáng thương cho Thẩm Khinh.]
[ Bảo sao Thẩm Khinh hai năm nay không có tin tức gì, lại còn biểu hiện ra kiểu vợ chồng hòa thuận. Nhậm Tuyển Binh là cái loại cặn bã gì thế không biết.]
[ Bạo lực gia đình đã có lần đầu thì sẽ có vô số lần sau, Thẩm Khinh nói đúng, hy vọng mọi người nhất định phải đối xử với bản thân thật tốt, đừng im lặng.]
[ Đi ăn cơm tù đi, cả đời này đừng mong được ra ngoài nữa.]
[ Cười chết tôi, lại là Vân Miên.]
[ Những lời Thẩm Khinh nói, tôi luôn có một suy đoán, có phải cô ấy định làm điều gì tồi tệ với bản thân không, bị Vân Miên phát hiện rồi cứu? ]
[ Còn giúp Thẩm Khinh giải quyết nữa? Vân Miên rốt cuộc là tiểu thiên sứ từ đâu tới chứ.]
[ Lần trước là Phong Minh, bây giờ là Nhậm Tuyển Binh, hai tập thì hai nhà sập phòng? Lại còn trên tay Vân Miên.]
[ Tôi bắt đầu có chút chờ mong những vị khách của tập tiếp theo.]
[ Người thanh lọc rác giới giải trí-Vân Miên.]